Chương 306: Địa Ngục Sát Lục Trường


Dịch giả : Duynguyen84
Biên tập : A Nèo

Trước khi Đường Tam đến đây, đã biết Huyết Tinh Mã Lệ là cái gì. Đó chính là máu người. Nói như vậy xem ra, người vừa rồi, hẳn là đã cống hiến không biết bao nhiêu máu tươi tất cả, mới có thể biến thành dạng như vậy, chỉ sợ hắn cũng không thể chi trì được bao lâu nữa.
"Cống hiến nhiều Huyết tinh như vậy, chẳng lẽ để mặc cho người ta giết sao?" Đường Tam cau mày nói.
Thiếu nữ che vải đen (Hắc sa thiếu nữ) nói: "Không, nơi ngài đang đứng là ngoại thành của Sát Lục Chi Đô, không phải là chính thức Sát Lục Chi Đô. Chỉ có trong nội thành mới là nơi không có quy tắc gì. Cống hiến Huyết Tinh Mã Lệ kéo dài hơi tàn, chỉ có thể hoạt động phía ngoại thành này, mà nơi ngoại thành, không cho phép tùy ý giết chóc. Chỉ có những dũng sĩ chân chính, sống sót trên Địa Ngục Sát Lục Trường, mới có tư cách chính thức sống bên trong nội thành, dĩ nhiên, ở trong đó có thể hưởng thụ cuộc sống tốt hơn ngoài này rất nhiều, nhưng mà, bất kỳ lúc nào cũng có thể gặp phải tử vong khảo nghiệm."
"Nói như vậy, Sát Lục Chi Đô hoàn toàn là một thế giới biệt lập, vậy, lương thực dùng cho Sát Lục Chi Đô ở đâu mà ra? Ở địa phương như vậy, chỉ sợ là không có cách nào trồng trọt. mà cũng không có ai đứng ra trồng trọt." Đường Tam vừa nói, ánh mắt thủy chung rơi vào người của Hắc sa thiếu nữ. Tử Cực Ma Đồng của hắn cũng không tính là hồn kỹ, tự nhiên sẽ không bị hạn chế. Trong khoảng thời gian ngắn ngủi, hắn đơn giản chỉ là thử nghiệm một chút. Kỹ năng ngoại phụ hồn cốt của hắn cũng không bị ảnh hưởng bởi sự đặc thù của nơi này.
Sắc mặt Hắc sa thiếu nữ hơi đổi: "Xin lỗi, cái này ta cũng không biết. Không cách nào trả lời ngài được".
Đường Tam thản nhiên nói: "Như vậy Võ Hồn điện có biết đến sự tồn tại của nơi này hay không? Nếu như biết tới, bọn họ là những người luôn tự xưng là chính nghĩa, tại sao không đến tiêu diệt các người?"
Hắn hỏi những lời này có thể nói là không chút khách khí, nhưng trong đó bao hàm rất nhiều kiến thức. Sát Lục Chi Đô mặc dù là một thế giới ngầm, ngăn cách với bên ngoài, nhưng phụ thân hắn còn có thể biết đến. Ngay bản thân hắn, khi vừa đến quán rượu đã thấy có nhiều người như vậy, đã nói lên một điều là không phải ít người biết đến nơi này.
Hắc sa thiếu nữ cười lạnh một tiếng: "Biết đến thì làm sao chứ? Võ Hồn điện sẽ không có hành động gì với chúng tôi cả. Không cần phải nói, ở cái thế giới này bọn họ cũng chẳng có cái gì tốt cả. Hủy diệt Sát Lục Chi Đô, đối với bọn họ một điểm tốt tuyệt cũng không có. Tiên sinh số 9528 à, ngài đừng quên rằng, người nào đã tiến vào Sát Lục Chi Đô, cơ hồ là khó có khả năng quay trở ra. Mà những kẻ nào đã đến đây, đều là những kẻ đã phạm những tội ác tột cùng. Nơi này vừa hay lại không có bất cứ quan hệ gì với bên ngoài cả. Sát Lục Chi Đô giống như một nhà tù đặc thù, là nơi giúp Võ Hồn điện giam giữ những phạm nhân tội ác cùng cực. Ngài nói xem, tại sao Võ Hồn điện lại muốn đem nơi này hủy diệt cơ chứ? Chỉ sợ bọn họ còn ước gì có càng nhiều ác nhân đi vào nơi này càng tốt ấy chứ."
Đường Tam trên mặt toát ra một tia cười lạnh như băng, quả nhiên giống như mình phán đoán, Sát Lục Chi Đô này tồn tại, hiển nhiên là do Võ Hồn điện dung túng. Bất luận nói như thế nào, cho dù nơi này không thể sử dụng hồn kĩ, thực lực của nó cũng không thể nào so sánh với Võ Hồn điện, uy lực bao trùm khắp đại lục.
Đi được một lát, hai bên đường lượng người đi lại dần dần tăng lên. Cơ hồ mỗi người trên mặt đề lộ vẻ tái nhợt bệnh hoạn, đa phần đều là gầy trơ xương ra.
Không cần phải hỏi, những người này đều là những kẻ không dám tiến vào Địa Ngục Sát Lục Trường, dựa vào hằng tháng cống hiển hai chén Huyết Tinh Mã Lệ mà kéo dài hơi tàn ở nơi này.
Đường Tam, chính mình cũng từng uống qua một chén Huyết Tinh Mã Lệ, vẫn còn nhớ rõ, một chén kia có ít nhất là nửa cân máu. Mỗi tháng hai chén nghĩa là một cân máu tươi. (Ngân hàng Huyết học chắc >.<)
Một hai tháng có lẽ không có gì, nhưng mà nơi này hoàn toàn không có ánh mặt trời, duy trì liên tục như thế, thân thể nào có thể chịu nổi.
Đường Tam thầm nghĩ, có lẽ, Sát Lục Chi Đô tự thân là do Võ Hồn điện âm thầm chống lưng, nếu không, một tòa thành thị như vậy, lương thực từ đâu mà có? Các vật phẩm từ đâu mà có?
Tại Sát Lục Chi Đô ngoại thành, ngã tư đường hai bên có một vài căn nhà đá màu đen giản dị, cách nhau một quãng đường, là một mấy quán cơm địa phương. Có không ít người xếp hàng nơi đó chờ người ta phát cho lương thực. Nhìn bên ngoài, cảm giác chỉ hơn tên ăn mày một chút mà thôi. Cái gì mà thiên đường tội ác, cái gì mà nơi hưởng thụ lạc thú, căn bản là không thể tồn tại mà.
Đối với điều này, Hắc sa thiếu nữ giải thích cũng rất đơn giản, ác nhân cũng chia làm nhiều loại, chỉ có những cường đại ác nhân mới có thể bước vào nơi vui chơi lạc thú, về phần những tên phế vật vô dụng, vốn là không có quyền hưởng thụ những điều đó.
Sát Lục Chi Đô so với tưởng tượng của Đường Tam còn muốn lớn hơn một chút. Đi chừng hơn nửa canh giờ, Đường Tam với ngoại thành cũng có chút nhận thức rõ ràng. Hắc sa thiếu nữ đã mang hắn đến một bức tường thành.
So sánh với bức tường ngăn cách với bên ngoài của Sát Lục Chi Đô, bức tường thành cũng không tính là cao, chỗ cao nhất cũng chỉ khoảng chừng mười thước. Hiển nhiên là, phía sau bức tường này chính là nội thành Sát Lục Chi Đô.
Cửa thành mở rộng, cũng không có bất cứ thủ vệ nào. Hắc sa thiếu nữ lạnh nhạt hướng về Đường Tam giới thiệu: "Nội thành không cần thủ vệ, người bên ngoài chỉ cần có đủ gan, bất kỳ lúc nào tiến vào bên trong cũng được. Đương nhiên, vào tới bên trong rồi, bọn họ cũng phải chấp nhận những nguyên tắc tồn tại của thế giới bên trong. Ngài vừa tới Sát Lục Chi Đô, ta đề nghị, ngài tốt nhất vẫn là ở bên ngoại thành sinh sống trước một thời gian, chờ đến khi thích ứng với cuộc sống nơi này, hãy tiến vào trong cho dễ dàng. Sau khi tiến vào bên trong nội thành, ngài cũng không nên rời ra khỏi ta quá năm thước, nếu không, ngay cả ta cũng không có cách nào cam đoan sự an toàn cho ngài."
"Đi cùng với ngươi chính là an toàn sao?" Đường Tam có chút buồn cười nói.
Hắc sa thiếu nữ nhìn hắn một cái, từ đôi mắt không tính là xinh đẹp, bên ngoài tấm hắc sa lộ ra một tia quang mang kiêu ngạo, nghiêm giọng nói: "Ta là Sát Lục Chi Vương sứ giả, tại Sát Lục Chi Đô, không có kẻ nào dám mạo phạm đến uy nghiêm của Sát Lục Chi Vương cả. Ngài vừa tiến vào thế giới này, trong vòng mười hai canh giờ được tính là người mới, sẽ được hưởng sự bảo vệ đặc biệt, chỉ cần ở bên cạnh ra, chính là sự bảo vệ tính mạng tốt nhất đối với ngài. Qua mười hai canh giờ, chỉ có thể nói là sinh tử do trời định mà thôi."
Còn có quy tắc bảo vệ người mới đến, xem ra, Sát Lục Chi Đô này quả nhiên cũng có nguyên tắc riêng của mình.
Không chút do dự, Đường Tam cùng Hắc sa thiếu nữ nhanh chân bước vào nội thành.
Chỉ là chân vừa bước vào bên trong nội thành, Đường Tam lập tức cảm giác thấy khí tức bên trong và bên ngoại thành hoàn toàn bất đồng.
Nếu như nói phía ngoại thành là một thế giới lạnh lùng, tĩnh mịch, thì bên trong nội thành lại là một thế giới xa hoa, điên cuồng náo nhiệt. Tùy ý có thể thấy được đủ loại quang mang màu sắc rực rỡ. Bên trong nội thành, số lượng người đông đúc hơn bên ngoài rất nhiều, cùng với sự yên tĩnh của ngoại thành là hoàn toàn bất đồng.
Nội thành là một thế giới cực kỳ lung tung, hỗn độn, khắp nơi chen lẫn tiếng cười hưng phấn cuồng nhiệt, cũng có tiếng khóc than rên rỉ, còn có những âm thanh khiến cho người nghe cảm thấy rởn cả gai ốc.
Đưa mắt nhìn lại, trong một ngách nhỏ bên trái, có một gã vóc người cực kỳ cao lớn tay đang túm tóc một một nữ nhân vóc người đầy đặn, phía hạ thân không ngừng mạnh mẽ rung lắc. Ngay nơi chốn đông người mà tiến hành việc dâm dục. Chung quanh có một đám người vây quanh, nhưng lại là không ngừng cỗ vũ reo hò.
Phía bên kia, có bốn người đang điên cuồng ẩu đả một gã thanh niên, Đường Tam thấy rõ gã thanh niên kia một cánh tay đã bị ngắt rời ra, kẻ ngắt cánh tay hắn vẫn đang đút miệng vô chỗ cánh tay cụt của hắn mà không ngừng nhấm nuốt.
"Thay vì nói nơi này là thiên đường của tội ác, chi bằng nói đây là thế giới của dã thú đi" Đường Tam thản nhiên nói.
Bên cạnh hắn, ánh mắt của Hắc sa thiếu nữ nhất thời lóe lên, trầm giọng nói: "Ngài định khiêu khích quyền uy của Sát Lục Chi Vương hay sao? Nếu là như vậy, Sát Lục Chi Vương vĩ đạt nhất định sẽ đem ngài tại nơi này tru diệt. Nếu như đã đến đây, ngày cũng chỉ còn cách tuân thủ theo qui tắc của nơi này mà thôi."
Đường Tam cũng không nói thêm ý kiến gì, liếc mắt nhìn nàng một cái: "Đưa ta đến Địa Ngục Sát Lục Trường."
Hắc sa thiếu nữ hiển nhiên đối với hắn có chút bất mãn, lúc này cũng không khuyên giải hắn thêm điều gì, sải chân hướng về phía nội thành đi tới.
Nội thành quả thật có thể nói là một nơi cực kỳ xa xỉ, hoặc nói là nơi hủ bại. Đúng như Hắc sa thiếu nữ đã nói, đi bên cạnh nàng, mặc dù có không ít ánh mắt bất thiện hướng về phía Đường Tam, nhưng tuyệt không có người nào tiến đến làm phiền hắn.
Nhìn cảnh tượng ở đây, trái tim Đường Tam không ngừng co rút lại, vì trong mắt hắn, nhìn thấy không biết bao nhiêu cảnh mà hắn chưa từng nhìn thấy bao giờ.
Nam nam nữ nữ trên đường, tùy thời lúc nào cũng có thể giao phối với nhau, thậm chí còn bị giết chết ngay trong lúc đang hành lạc. Đường Tam nhìn rõ, một gã nam tử đang lúc cao trào đỉnh điểm, bị ngay nữ nhân dưới hạ thân mình từ miệng phun ra một lưỡi dao sắc bén cắt đứt yết hầu.
Mà ả nữ nhân thân hình diễm lệ kia đang co người lên điên cuồng hút lấy thứ chất lỏng đỏ tươi không ngừng tuôn ra từ yết hầu gã kia.
Mặc dù trong bụng không có bất kỳ thực vật gì nhưng Đường Tam vẫn mấy lần suýt nữa là nôn mửa ra. Đối với cái thế giới tà ác này, cảm giác chán ghét đang càng ngày càng gia tăng thêm.
Hắn đột nhiên phát hiện, tại Sát Lục Chi Đô này, căn bản là không cần mình chủ động khống chế, sát ý cũng sẽ không ngừng mãnh liệt dâng cao. Tựa hồ như chỉ có thông qua giết chóc, mới có thể phóng thích ra những lệ khí tồn tại trong nội tâm bản thân.
Đang đi, đột nhiên phía trước có chút hỗn loạn. Ít nhất có mấy chục cá nhân đang vây quanh một chỗ, hơn nữa từ trong đó, không ngừng truyền ra tiếng kêu la thảm thiết.
Một dòng máu tươi từ bên trong phun ra, những người vây quanh xem tự động tránh ra, chừa thành một con đường nhỏ, một đạo nhân ảnh từ bên trong chậm rãi đi ra.
Nhìn thấy người này, Đường Tam bất giác ngừng bước, trong mắt toát ra một tia kinh ngạc không hề che giấu. Hắn như thế nào cũng không ngờ được, ở nơi tội ác cùng cực, nơi giết chóc này lại có thể gặp được người quen như vậy.
Từ trong đám người đi ra, là một cô gái, toàn thân mặc y phục đen, tóc dài chỉnh tề, chải vuốt ra sau lưng, đeo một sợi dây lưng dài buộc quanh người. Tay cầm một thanh đoản kiếm, hàng quang sáng lóe.
Từ đôi mắt xinh đẹp, quang mang phát ra tia mị lực Syêu dị tràn ngập. Trên đường phố nơi này mà nhìn thấy một nữ nhân xinh đẹp như vậy, có thể so sánh như là thấy một đóa sen trắng thanh khiết mọc lên từ một bãi bùn lầy.
Vóc người gần như hoàn mỹ, kết hợp với khí chất lạnh lùng như băng giá toát ra đều làm cho người khác phải chú ý đến.
Từ trên thanh đoản kiếm sáng loáng như gương trong tay nàng, một giọt máu tươi lặng yên rơi xuống. Mà từ trong ánh mắt của những người đang vây quanh nàng, đều toát ra thần sắc sợ hãi.
Không sai, Đường Tam nhận ra người này, hai năm trước, khi hắn cùng với cha rời xa nơi thị phi đó, nữ tử này đã từng ngã xuống trước mặt hắn.
Đúng là một trong những thành viên của chiến đội Võ Hồn điện học viện trước đây, nữ nhân duy nhất của Võ Hồn điện hoàng kim tổ đội, Yêu hồ Hồ Liệt Na.
"Nàng như thế nào lại ở chỗ này?" Đây là ý niệm đầu tiên nảy ra trong đầu Đường Tam. Ánh mắt hắn trong tiềm thức cũng rơi cả vào người của Hồ Liệt Na.
Có lẽ bởi vì ánh mắt Đường Tam khá là chói mắt, cũng có thể là thân hình hắn cùng thế giới này có chút bất đồng, Hồ Liệt Na, tay vẫn cần thanh đoản kiếm, liếc mắt một cái đã nhìn thấy hắn.
Bốn mắt nhìn nhau, Hồ Liệt Na đầu tiên là sửng sốt một chút, Đường Tam trong lòng cũng đồng dạng có chút kinh ngạc.
Hồ Liệt Na tự nhiên do sự thay đổi tướng mạo gần như hoàn toàn của Đường Tam nên không nhận ra hắn, chỉ là, trong đầu nàng dâng lên ý niệm, tại địa phương xấu xa này chẳng lẽ lại còn tồn tại một người bình thường hay sao?
Điều làm Đường Tam kinh ngạc nhất là trên người Hồ Liệt Na, tuy sát khí phát ra lẫm liệt, nhưng giống với hắn, hơi thở phát ra từ Hồ Liệt Na rõ ràng cùng với sát khí toát ra từ Sát Lục Chi Đô này có hoàn toàn không giống nhau, hơn nữa, sát khí trên người nàng toát ra, so với nơi này lại là khác nhau ngàn dặm.
Thậm chí ngay cả trong ánh mắt, tia nhìn mị hoặc đếu đã hoàn toàn biến mất.
Đúng lúc này, Đường Tam đột nhiên cảm giác được bên cạnh có một cỗ hàn khí đang hướng đến mình đâm tới, trước mặt hắn, Hồ Liệt Na cũng đột nhiên di động, tay cầm thanh đoản kiếm, bay tới, đâm nhanh về phía mình.
Trong lòng rùng mình, Đường Tam biết, Hồ Liệt Na hồn lực vẫn còn cao hơn hắn, lại được Võ Hồn điện cẩn thận bồi dưỡng, thân thể tuy thuộc tính không cường đại bằng mình, nhưng cũng không kém hơn bao nhiêu.
Mà hàn khí công kích lén hắn, cường độ cũng không yếu chút nào.
Hai mặt đều gặp địch, lúc này Đường Tam mới thể hiện khả năng ứng biến của hắn. Dưới chân đạp nhanh một cái, một bước lui nhanh, thân thể xoay chuyển nửa vòng, một đạo ô quang công kích vô thanh lặng yên hướng về một bên bắn ra.
Một tiếng đinh nhỏ vang lên, điều làm Đường Tam ngạc nhiên là, Hồ Liệt Na một kiếm kia cũng không phải là đâm về phía hắn, mà là chắn về phía bên của hắn, vừa lúc ngăn lại một thanh loan đao lớn phát ra hàn quang.
Kẻ đánh lén Đường Tam là một tên nam tử vóc người thấp bé, mặc một bộ đồ đen. Lúc này, cả người hắn trơ ra không hề nhúc nhích, ở giữa mi tâm, một giọt máu tươi chậm rãi chảy xuống.
Cảm giác như là, tên nam tử này giống như bị Đường Tam cùng Hồ Liệt Na liên thủ giết chết. Bên ngoài đứng xem, Hắc sa thiếu nữ đã thấy được toàn bộ quá trình.
Hồ Liệt Na tập trung sát khí lên người nam tử cầm loan đao, một kiếm chấn mạnh lên thân thể đối phương, còn Đường Tam, tay phát ra đạo ô quang, kết thúc tính mạng hắn.
Nguyên là, khi Đường Tam vì nhìn thấy Hồ Liệt Na mà dừng bước, khoảng cách với Hắc sa thiếu nữ đã vượt qua khoảng cách mười thước.
Kẻ đánh lén ngã ầm xuống đất, Hồ Liệt Na quay đầu nhìn về phía Đường Tam, ánh mắt toát ra tia kì dị. Đường Tam lúc này mới nhận ra rằng, bởi vì diện mạo mình thay đổi quá nhiều, nên Hồ Liệt Na rõ ràng không nhận ra mình.
Hai năm qua, Hồ Liệt Na cũng không có thay đổi gì nhiều, hai năm trước, nàng cũng đã hơn 20 tuổi, mà khi đó Đường Tam chỉ mới có 14 tuổi. Hai năm qua đi, Đường Tam nhờ Lam ngân thảo thay đổi dẫn đến tướng mạo biến đổi, mà ngay cả khí chất cũng thay đổi long trời lở đất.
Nếu như nói, hai năm trước Đường Tam duệ khí mười phần, là tân sinh tinh anh một đời của giới hồn sư. Nhưng mà, sau hai năm, hơi thở hắn đã hoàn toàn thu liễm, nếu như hắn không nói ra, không ai có thể nhìn được, hiện tại hắn chỉ mới có 17 tuổi.
Đồng thời, vóc người Đường Tam cũng trở nên cao lớn hơn, khí chất cũng hoàn toàn thay đổi. Đừng nói là Hồ Liệt Na, cho dù là Tiểu Vũ chợt nhìn thấy hắn, cũng chưa chắc là nhận ra được.
"Cảm ơn" Đường Tam hướng về phía Hồ Liệt Na gật đầu. Tuy là hắn đối với Võ Hồn điện tràn ngập địch ý, nhưng hiện tại hắn càng biết ẩn giấu bản thân, nếu đối phương đã không nhận ra hắn, hắn đương nhiên sẽ không ngu dại mà làm lộ ra sơ hở để Hồ Liệt Na phát hiện ra.
Hồ Liệt Na đi đến bên cạnh Đường Tam, nhìn sang Hắc sa thiếu nữ một cái, trên mặt toát ra một tia mỉm cười. Không thể không nói tướng mạo nàng rất đẹp, so với Chu Trúc Thanh, Trữ Vinh Vinh, Tiểu Vũ không thua kém chút nào, hơn nữa, nàng còn hơn ba nàng kia ở sự thành thục, quyến rũ.
"Ngươi mới tới à?"
Đường Tam gật đầu.
Hồ Liệt Na ánh mắt khẽ nhúc nhích: "Nơi này bước một bước cũng là nguy cơ trùng trùng, ngươi tốt nhất là nên cẩn thận một chút. Nhìn bộ dáng của ngươi, tựa hồ cũng không phải là kẻ ngu ngốc." Nói xong những lời này, nàng liếc mắt nhìn Đường Tam một cái, rồi mới hướng về gốc tối phía ngã tư bước đi.
"Nếu ngươi muốn còn sống sót đi xuống khỏi địa ngục sát lục đài, tốt nhất nên tránh xa nữ nhân này một chút đi!" Thanh âm của Hắc sa thiếu nữ bấy giờ mới vang lên bên tai Đường Tam, từ giọng nàng mà nói, rõ ràng bao hàm vài phần địch ý đối với Hồ Liệt Na.
"Tại sao chứ?" Đường Tam cũng rất muốn biết tại sao lại gặp Hồ Liệt Na ở chỗ này, lại ngay tình huống như hiện tại. Đối với hắn mà nói, đối thủ cùng bối phận cường đại nhất của hắn không nghi ngờ gì nữa, chính là ba người từ Võ Hồn điện hoàng kim tổ đội này.
Hắc sa thiếu nữ nói: "Nữ nhân này đến Sát Lục Chi Đô đã gần một năm nay, trong vòng một năm này, nàng ta tham gia Địa Ngục Sát Lục Trường 16 trận, thắng cả 16 trận. Đối thủ toàn bộ đều bị nàng ta hành hạ cho đến chết. Tại Sát Lục Chi Đô, thành tích của nàng ta đã có thể xếp vào 100 người đứng đầu."
"Thắng 16 trận đã có thể xếp vào 100 người đứng đầu à?" Đường Tam có chút tò mò nói.
Hắc sa thiếu nữ liếc nhìn Đường Tam một cái, tựa như đang nhìn một kẻ ngốc: "9528 tiên sinh à, xem tướng mạo ngài cũng không phải là kẻ ngu ngốc, ngài cho rằng chiến đấu tại Địa Ngục Sát Lục Trường cũng giống như tại đại đấu hồn trường ở thế giới bên ngoài hay sao? Ở chỗ này, mỗi một cuộc chiến đều là sinh tử chi chiến, cho dù là ngài thắng, sau khi trận đấu chấm dứt hoàn toàn có thể bị đánh lén. Có thể bảo trì 16 trận thắng, đã là một tồn tại kinh khủng rồi. Chính xác mà nói, ở chỗ này không có ai là bằng hữu của ngài cả. Mỗi người đối với ngài đều là tâm tồn sát khí, cho dù người đó là chính nữ nhân đang cùng ngài hành lạc đi nữa."
"Cảm ơn đã chỉ giáo" Đường Tam lạnh nhạt cười. Hắn cơ hồ đã đoán ra mục đích thật sự của Hồ Liệt Na khi tới đây, rất có thể là cùng chính mình giống nhau. Xem ra nữ nhân này đúng là rất có dũng khí a.
"Đi thôi, phía trước chính là Địa Ngục Sát Lục Trường. Trung tâm của Sát Lục Chi Đô."
Theo hướng mà Hắc sa thiếu nữ chỉ tới, Đường Tam nhìn thấy một công trình kiến trúc đặc thù. Toà kiến trúc này có chu vi hình tròn, chính xác mà nói nhìn giống một cái chuỳ biến dạng. Phía dưới có diện tích lớn nhất, càng lên cao càng thu nhỏ lại.
Lên đến chiều cao khoảng ba mươi thước thì không thu nhỏ nữa, mà bảo trì kích thước đường kính kéo thẳng lên trên, mãi lên đến năm mươi thước mới hết.
Quy mô diện tích của Địa Ngục Sát Lục Trường quả thật không nhỏ, so sánh với đại đấu hồn tràng tại Tác Thác thành mà Đường Tam từng đi qua cũng không sai biệt là bao nhiêu, chỉ khi so sánh với đại đấu hồn tràng tại Thiên Đấu thành mới thấy nhỏ hơn một chút.
Kiến trúc này có màu đen làm cho người ta cảm giác thấy có chút áp lực. Hắc sa thiếu nữ hướng về Đường Tam giới thiệu, chỗ này chính là Địa Ngục Sát Lục Trường, là trung tâm của cả Sát Lục Chi Đô. Có thể thấy được, nó tại Sát Lục Chi Đô có địa vi quan trọng như thế nào.
"Chiến đấu ở nơi này có quy tắc gì không?" Đường Tam hỏi.
Hắc sa thiếu nữ nói: "Rất đơn giản, sau khi đi vào, ngài dùng thân phận mình báo danh. Sau đó chờ trận đấu bắt đầu. Đang trong lúc chờ đợi, thì không được phép động thủ. Mỗi một tổ khi tiến vào Địa Ngục Sát Lục Trường là bao gồm 10 người. Bất luận ngài dùng phương pháp gì, chỉ cần cuối cùng còn sống sót đi ra là được. Mỗi một tổ còn có thể sống sót đi ra chỉ có duy nhất một người mà thôi."
Mười người vào một người ra, quả nhiên không hổ danh là Sát Lục Chi Đô. Đường Tam tiếp tục hỏi: "Như vậy thì như thế nào mới có thể tính là đạt được vị trí quán quân?"
Hắc sa thiếu nữ có chút kinh ngạc nhìn Đường Tam: "Chỉ cần ngài có thể sống sót sau 100 trận đấu, thì chính là quán quân. Bất quá, hiện nay Địa Ngục Sát Lục Trường bài danh đệ nhất cao thủ, cũng chỉ mới tham gia có 67 trận mà thôi. Mỗi khi tham gia xong một trận đấu, thành tích của ngài được tăng thêm một trận thắng, là có thể sống thêm ở đây được một năm, có thể ở bên trong thành này tuỳ ý hưởng lạc. Đương nhiên ngài cần cam đoan rằng chính mình sau khi hưởng lạc còn có thể sống sót."
"Ta muốn vào xem thử"
Hắc sa thiếu nữ nói: "Muốn vào xem thi đấu, cần phải cống hiến một chén Huyết Tinh Mã Lệ, có thể của chính ngài, cũng có thể là của người khác. Chỉ cần người không cảm thấy mệt mỏi, sau này vẫn có thể tiến vào xem. Các trận đấu là không ngừng tiến hành, chỉ cần có người báo danh, đủ số 10 người, là trận đấu bắt đầu."
Đường Tam khẽ nhíu mày, hắn có chút nghĩ không ra, tại sao Sát Lục Chi Đô hội lại coi trọng máu huyết đến như vậy.
Lúc này đang có vài người từ bên ngoài đi vào trong sát lục trường, quả nhiên như lời Hắc sa thiếu nữ nói, trên tay mỗi người đều cầm một chén máu tươi.
Trong lòng vừa động, Đường Tam đã có chủ ý, hướng về phía một tên phía sau đang chuẩn bị vào sát lục trường bước tới.
Đó là một gã vạm vỡ, đầu cạo bóng lưỡng, trên người cỡi trần, trước ngực xâm hình một thiếu nữ khoả thân. Chỉ bất quá khắp người đều là những vết thẹo kinh khủng, do vậy bức hình thiếu nữ khoả thân nhìn qua chẳng những không đẹp, ngược lại còn tràn ngập khí tức nanh ác.
"Phiền ngươi đưa Huyết Tinh Mã Lệ của ngươi cho ta." Vừa ngăn gã đầu trọc lại, Đường Tam hướng về phía đối phương đưa tay phải ra.
Gã đầu trọc sửng sốt một chút, nhìn sang Hắc sa thiếu nữ bên cạnh Đường Tam một cái, ánh mắt toát ra hung quang mãnh liệt.
Hắc sa thiếu nữ thanh âm có chút vội vàng nói: "9528 tiên sinh, nếu như ngài chủ động khiêu khích kẻ khác, thì quy tắc bảo vệ đối với người mới sẽ không có tác dụng."
Những lời này không chỉ là nhắc nhở Đường Tam, mà cũng là nhắc nhở gã đầu bóng lưỡng kia. Nhe răng cười một tiếng, gã đầu bóng lưỡng không biết từ đâu biến ra một thanh Đại Khảm Đao răng cưa, hướng về phía đỉnh đầu Đường Tam chém mạnh xuống.
Động tác của hắn nhìn qua cũng không mấy nhanh nhẹn, nhưng lại tràn ngập cảm giác thái sơn áp đỉnh, đó là hồn lực ba động mãnh liệt.
"Ít nhất 50 cấp hồn lực" Đường Tam phán đoán đẳng cấp đối thủ.
Nhưng hắn vươn tay ra cũng không có thu hồi về. Tay trái hướng lên, làm ra một động tác đẩy mạnh, từ trong lòng bàn tay, một cỗ hấp lực mãnh liệt xuất hiện, làm cho lực lượng của cây khảm đao trên tay đối phương hướng sang một bên tan mất. Đồng thời chân trái bay nhanh tiến về phía trước một bước, kéo gần lại khoảng cách giữa mình với gã đầu bóng lưỡng.
Không thể sử dụng hồn kỹ, chính là thời điểm tốt nhất để thi triển các môn tuyệt học của Đường Môn: Khống Hạc Cầm Long kết hợp với Huyền Ngọc Thủ.
Gã đầu bóng lưỡng chỉ cảm thấy cây Đại Khảm Đao răng cưa trong tay mình phảng phất như không chịu sự khống chế, dường như hướng sang một bên lướt qua, vừa lúc bị tay phải Đường Tam giơ lên bắt được. Đường Tam dùng sức kéo về phía trước, đầu vai trầm xuống, bay tới đánh thẳng vào lồng ngực đối thủ.
Chân đạp Quỷ Ảnh Mê Tung, tốc độ Đường Tam có thể nói là nhanh như thiểm điện, hơn nữa hắn dựa vào tay không bắt được vũ khí của đối phương, làm đối thủ trong giây lát xuất hiện ra sơ hở, thuận thế phóng ra một động tác như mây trôi nước chảy, trong nhất thời đã chiếm được thế thượng phong.
Nhưng phản ứng của gã đầu bóng lưỡng này cũng phi thường nhanh, trước tiên gã buông lỏng tay, phóng ra cây Đại Khảm Đao, tay kia cầm cái chén ném mạnh vào mặt Đường Tam, đồng thời thân thể bay ngược về phía sau, hai tay gác lại trước ngực.
Thân người xoay nhẹ một cái, Đường Tam đã hoá giải toàn bộ lực đang lao tới của mình, tay trái rung lên, bắt được cái chén đang bay đến, cổ tay kỳ dị run nhẹ vài cái, không một giọt máu nào từ trong chén rơi ra ngoài.
"Cám ơn." Chiếm được chén Huyết Tinh Mã Lệ, Đường Tam cũng không nói nhiều, xoay người bước về phía trong.
Gã đầu bóng lưỡng mặc dù không có bị đánh lén, nhưng trong nháy mắn Đường Tam bộc phát một lực lượng cường đại như vậy vẫn làm cho hắn hoảng sợ. Trên mặt tràn ngập vẻ dữ tợn, nhưng kỳ quái chính là, hắn cũng không nghĩ đến việc đoạt lại chén Huyết Tinh Mã Lệ của mình. Quay đầu bước đi, cũng không dừng lại một chút.
"Nhân từ với kẻ địch, chính là tàn nhẫn đối với bản thân." Đường Tam vừa bước đi vừa lẩm bẩm trong miệng. Cầm cây Đại Khảm Đao răng cưa, cổ tay xoay chuyển một cái, ngón tay xảo diệu chớp lên mấy lần, cây Đại Khảm Đao đã lặng lẽ bay ra. Một kiện vũ khí to lớn như vậy bay đi mà không phát ra một tiếng động nào. Lúc này, gã đầu bóng lưỡng đã vẹt đám đông đi sang đến phía bên kia đường, từ chỗ của Đường Tam tuyệt không nhìn thấy được đối phương.
Nhưng là, cây Đại Khảm Đao răng cưa tựa như là có gắn con mắt trên chuôi, bay đi vẽ ra một đường vòng cung tuyệt hảo, chỉ nghe một tiếng thét thảm thiết vang lên, sau đó không có thêm một tiếng động nào nữa.
"Chúng ta đi thôi." Đường Tam hướng về phía Hắc sa thiếu nữ đang đứng thừ người, lạnh nhạt nói.
"Ngươi…" Đây là lần thứ hai Hắc sa thiếu nữ chứng kiến Đường Tam động thủ, so sánh với lần đầu tiên, lần thứ hai này càng mang đến cho nàng cảm giác rung động mãnh liệt hơn. Nàng cũng nhận ra gã tráng hán đầu bóng lưỡng nọ, tại Địa Ngục Sát Lục Trường, đã từng đánh thắng được 7 trận. Nói cách khác, hắn là kẻ duy nhất sống sót, bước trên tính mạng của gần 70 con người mà đi xuống.
Nhìn bên ngoài, gã thiếu niên này tựa hồ cũng không mạnh hơn đối thủ bao nhiêu, nhưng hắn giết chết đối phương lại đơn giản giống như là bóp chết một con kiến vậy.
Bên trong Địa Ngục Sát Lục Trường, so với bên ngoài nhìn còn đơn sơ hơn một chút. Không có bất cứ thứ gì ngăn cách. Bên ngoài là một vòng tròn khán đài hướng lên phía trên kéo dài, phía dưới là một khoảng sân đấu thật lớn, đường kính khoảng trên trăm thước. Lúc này đang xem cuộc chiến cũng không tính là nhiều người, tổng cộng ngồi xem không đến hai phần sân. Ở giữa sân, những âm thanh thảm thiết không ngừng vang lên. Tổng cộng có mười người, đã có bảy cái thi thể, còn lại cuối cùng có ba người đang vì sinh tồn mà chiến đấu.
Lúc vào đây, Đường Tam đã cầm cái chén Huyết Tinh Mã Lệ đổ vào một cái thùng lớn.
"Phiền người thay ta báo danh giùm. Ta muốn tham gia thi đấu ở trận tiếp theo." Đường Tam hướng về phía Hắc sa thiếu nữ nói.
Lúc này, Hắc sa thiếu nữ đã không hề cho rằng gã thiếu niên tuổi trẻ trước mặt mình là một kẻ ngu ngốc nữa. Thực lực của Đường Tam, làm cho nàng không tự chủ được, trong nội tâm xuất hiện một tia sợ hãi. Không chút do dự gật đầu, nàng cầm thẻ bài khắc danh của Đường Tam bước đi.
Đối với Sát Lục Chi Đô, Đường Tam chỉ có duy nhất một cảm giác là căm ghét, cho nên hắn không muốn chi trì ở đây thêm một ngày nào nữa. Giành được trăm trận thắng, đạt được chức quán quân, tái khiêu chiến địa ngục lộ, là đủ để rời khỏi nơi này. Hắn đã quyết định, chiến đấu ngay từ hôm nay, bắt đầu ngay từ bây giờ. Từ phía xa, hắn cảm giác được có một ánh mắt chú ý đang nhìn về phía mình, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy kẻ đang nhìn mình chính thị là Hồ Liệt Na.
Hành trình giết chóc, ngay từ hôm nay đã bắt đầu. Trong cái thế giới âm u này, nơi thế giới tràn ngập máu tanh, hắn không chỉ muốn đạt được một tràng thắng lợi, mà vẫn phải còn sống sót đi ra ngoài.
Ba ngày sau khi tiến vào Sát Lục Chi Đô, Đường Tam mới chỉ giết chết có ba người, mà số trận đấu hắn tham gia, cũng chỉ mới có hai trận. Trong ba ngày này, Đường Tam mới hiểu được, ở địa phương này, chính thức đáng sợ không phải là địch nhân bên trong Địa Ngục Sát Lục Trường, mà là sau khi trận đấu kết thúc, ngay tại lúc chính mình đang suy yếu, phải đối mặt với không biết bao nhiêu kẻ không ngừng đánh lén.
Khó trách trong suốt một năm thời gian, Hồ Liệt Na cũng chỉ có tham gia thi đấu có 16 trận đấu. Từ đó về sau, Đường Tam học được thêm tính cẩn thận, tỉ mỉ và càng biết ẩn nhẫn hơn.
Một tháng đi qua, Đường Tam tại Địa Ngục Sát Lục Trường số lần chiến thắng đã tăng lên đến con số chín. Hiện tại số người có can đảm đánh lén hắn, đã càng ngày càng ít, nhưng cũng là càng ngày càng mạnh hơn. Số trận thắng càng tăng lên, hắn mới biết thêm một quy tắc nữa, đó là khi đăng ký tham gia một trận đấu, những đối thủ kia, phải có số lần tham gia trận đấu không được ít hơn số lần tham gia của mình quá năm trận. Trừ khi là tất cả những đối thủ đó, đều có số lần tham gia nhiều hơn mình.
Một năm sau.
Hơi thở lạnh như băng làm cho người khác hít thở cũng cảm thấy khó khăn. Bên trong Địa Ngục Sát Lục Trường, có tổng cộng mười người chậm rãi đi ra. Đường Tam trong số mười người đó đứng ở vị trí thứ ba, nhưng mặt khác, hắn lại chính là tiêu điểm chú ý của chín người còn lại.
Sáu mươi bảy lần tham gia thi đấu, cũng tự nhiên là sau mươi bảy trận thắng, đây là thành tích hiện tại của Đường Tam. Tại cả Địa Ngục Sát Lục Trường, thành tích có thể so sánh với hắn, cũng chỉ có hai người. Trong đó một người, đạt được bảy mươi hai trận thắng, chính là Hồ Liệt Na.
Những người đến nơi này tham gia thi đấu, ngoại trừ muốn sống ngoài vòng pháp luật, dưới sự bảo hộ của Sát Lục Chi Đô, thì điều mong muốn nhất chính là đạt được trăm trận thắng. Có được danh hiệu quán quân trăm trận thắng, có thể vĩnh viễn trở thành cư dân của Sát Lục Chi Đô. Ngoại trừ không thể rời ra khỏi nơi này, còn lại ở chỗ này tuyệt đối là đỉnh cao quyền uy. Thậm chí còn có thể trở thành khách khanh của Sát Lục Chi Vương.
Tham gia sáu mươi bảy trận chiến, Đường Tam mặc dù không có hạ thủ quá nhiều người, nhưng thực lực cường hãn cũng đủ làm kinh khiếp mọi người. Bất quá, trong hai tháng gần đây, cho dù là trận đấu kết thúc, cũng không có kẻ nào đủ can đảm đánh lén hắn nữa.
Cũng không phải là Đường Tam không nghĩ đến việc nhanh chóng kết thúc trăm trận đấu, mà là bởi vì số trận chiến hắn tham gia càng nhiều, thì số người có can đảm cùng hắn tham gia vào trận giết chóc càng ngày càng ít đi. Thường thường vài ngày mới có đăng ký đủ mười người thi đấu. Hơn nữa, đó là dưới tình huống Địa Ngục Sát Lục Trường không có công bố trước ngày hắn tham gia thi đấu mới có người đăng ký.
Trong vòng một năm nay, Đường Tam cùng Hồ Liệt Na đã trở thành nhân vật ngôi sao của Địa Ngục Sát Lục Trường. Nhất là Đường Tam, chỉ trong thời gian một năm đã đạt được thành tích như vậy, hắn đã có thể được tính là một trong mười người xuất sắc nhất từ khi Sát Lục Chi Đô thành lập cho đến nay.
So với lúc mới đến đây, thần sắc Đường Tam có thêm một tầng âm lãnh, thậm chí trên người còn phát ra một tầng máu tanh hơi thở. Lạnh như băng, khát máu, tàn nhẫn đều là những danh từ mà kẻ khác hình dung về hắn.
Không phải cứ hễ hồn lực cường đại là đủ để chiến thắng đối thủ, dưới tay Đường Tam, đã từng hạ sát vài người có hồn lực vượt hơn hắn từ tám đến mười cấp. Dưới tình huống không được sử dụng hồn kỹ, cũng giống như là con cọp bị chặt hết nanh và vuốt. Càng huống chi, bản thân Đường Tam, lại càng kinh khủng như một cỗ máy giết chóc vậy.
Chỉ một lần nguy hiểm nhất, trong một trận đấu, Đường Tam hạ sát hai gã có hồn lực vượt qua hắn đến mười cấp. Sau khi kết thúc, hắn còn suy yếu, mới vừa bước ra khỏi Địa Ngục Sát Lục Trường, lập tức bị hơn trăm người vây công. Cả người hắn bị đao kiếm chém đếm không hết. Nhưng kết quả cuối cùng là, cả trăm tên toàn bộ bỏ mạng, ngay cả xương cốt cũng không toàn vẹn. Mà Đường Tam lúc đó toàn thân hắc khí bao phủ, từ đống người chết bò đi ra.
Ba ngày sau, hắn phảng phất giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra, một lần nữa lại đi vào Địa Ngục Sát Lục Trường. Ngày hôm đó, không một kẻ nào dám xuất chiến. Địa Ngục Sát Lục Trường trong vòng hai mươi bốn giờ không có một trận đấu nào. Hắn có hơn các hồn sư bình thường những tuyệt kỹ của Đường Môn: ám khí, kịch độc, Khống Hạc Cầm Long, Huyền Ngọc Thủ, Quỷ Ảnh Mê Tung. Còn có Hạo Thiên Chuy cường hãn làm vũ khí. Đường Tam cũng không sử dụng qua Lam Ngân Thảo, cũng không dùng đến Bát Chu Mâu. Tử cực thần quang cũng chỉ trong trận đấu nguy hiểm nhất sử dụng qua một lần. Cũng không phải là hắn muốn che giấu thực lực trước mặt Hồ Liệt Na, mà là hắn lưu lại cho chính mình một ít thủ đoạn bảo vệ tính mạng.
Cũng chính trong trận đó, Đường Tam đánh một trận mà thành danh, hắn tại Sát Lục Chi Đô, có biệt hiệu là: Tu La.
Trong lúc này, chín người cùng Đường Tam tham gia thi đấu, số lần chiến thắng đương nhiên khó có khả năng nằm trong giới hạn kém hắn năm trận đấu, bởi vì hiện tại, số lần chiến thắng của Đường Tam đã vượt lên dẫn đầu rất xa. Mà không biết là Hồ Liệt Na cố ý tránh hay là do Địa Ngục Sát Lục Trường an bày, mà từ đầu đến giờ, Đường Tam cũng chưa từng đấu trận nào với nàng. Bởi vậy cả hai người đều còn sống. Mà ở tại nơi này, Hồ Liệt Na cũng có danh hiệu riêng, danh hiệu của nàng là: Địa Ngục Sứ Giả.
Trong số chín người cùng đi vào với Đường Tam, có ba người toàn thân đã phát run, sáu người còn lại thần sắc cũng có vẻ run sợ. Ngay khi toàn bộ đã vào đến sân đấu, cơ hồ ngay lập tức cả chín người đã bao vây lấy Đường Tam vào giữa. Bởi vì bọn họ biết, nếu như không giết Đường Tam trước, bọn họ nói sao cũng không sống nổi.
Trong con mắt màu lam, thoáng hiện lên vài sắc đỏ, một cỗ sát khí khát máu lạnh như băng, cơ hồ trong nháy mắt từ trên người Đường Tam lan tràn ra. Nhắm mắt lại, hắn tựa hồ như đang hưởng thụ cái cảm giác run sợ đang tràn ngập xung quang hắn.
Trong vòng một năm nay, hồn lực Đương Tam tiến bộ rất ít, cơ hồ chỉ tăng lên một bậc. Nhưng mà hắn tin tưởng, thực lực hiện tại của hắn, có thể chiến thắng ba tên Đường Tam của một năm trước đồng thời liên thủ. Hắn cũng ngày càng hiểu rõ hơn ý nghĩa những lời mà phụ thân hắn đã từng nói, chỉ có không ngừng giãy dụa bên bờ vực sinh tử, mới có thể hiểu được cái gì gọi là thực chiến chân chính.
Rống giận, gầm thét, chín cái âm thanh cơ hồ đồng thời từ phía chín hướng xung quanh Đường Tam vang lên, như vậy là cả chín tên đối thủ, đồng thời đánh về phía Đường Tam.
Nhanh chóng mở mắt ra, nhưng ánh mắt Đường Tam không phải là nhìn về phía các đối thủ. Mà là hướng đến một góc tối trên khán đài của Địa Ngục Sát Lục Trường, nơi mà Hồ Liệt Na đang đứng.
Một năm nay, hễ trận đấu nào mà Đường Tam tham gia, Hồ Liệt Na cơ hồ đều xem qua.
Nhưng nàng lại phát hiện ra rằng, chính mình cũng nhìn không thấu được nam nhân này, từ trên thân nam nhân này, nàng chưa từng thấy qua một chút cảm giác sợ hãi.
Cũng không phải bởi vì Đường Tam có tầng tầng lớp lớp thủ đoạn sát nhân, mà là vì sự kiên nghị toả ra từ người hắn.

Đấu La Đại Lục - Chương #306


Báo Lỗi Truyện
Chương 306/517