Chương 186 Băng thanh ngọc khiết Đường Tam Thiếu (1)


Dịch : VBI

Trữ Vinh Vinh dùng sức hôn Đường Tam một cái, dưới ánh mắt săm soi ^-^ của Tiểu vũ và Áo tư tạp, nàng nhìn kỹ Đường Tam :
"Tam ca, cám ơn ngươi, thật sự cám ơn ngươi. Mặc dù ta biết hai chữ cám ơn còn xa mới có thể hồi báo được ân tình này của ngươi đối với ta, nhưng ta thật sự không biết nên nói cái gì cho tốt bây giờ. Nếu như không phải ngươi đã có Tiểu vũ, ta nhất định sẽ theo đuổi ngươi. Tam ca, ngươi xem, Thất Bảo Lưu Ly tháp của ta đã biến thành Cửu bảo lưu li tháp rồi, nói cách khác, ta đã không còn bị hạn chế bới gia tộc di truyền nữa. "
Đường Tam nâng tay vuốt đầu Trữ Vinh Vinh, "Chúng ta là đồng học, nói lời này làm gì. " Vừa nói, Đường Tam chậm rãi mở mắt.
Trong phút chốc, cả nhà gỗ phảng phất trong nháy mắt lóe sáng lên một chút, Trữ Vinh Vinh ở rất gần Đường Tam dĩ nhiên thấy rất rõ ràng : Ánh mắt Đường Tam chiếu thẳng vào trong mắt nàng làm cho nàng chỉ cảm thấy trước mắt một trận trắng bệch, sau đó không nhìn thấy bất kỳ cái cái gì nữa.
Ánh mắt của Đường Tam đảo qua Cửu bảo lưu li tháp trên tay Trữ Vinh Vinh, sau đó đến khi tử kim quang mang trong mắt hắn nhìn thoáng qua người Tiểu vũ thì thân thể của Đường Tam đột nhiên run rẩy kịch liệt, cả nét mặt cũng trở nên quái dị.
Tiểu vũ bị ánh mắt của Đường Tam chiếu thẳng vào người, mặc dù Đường Tam đã thu liễm một ít quang mang trong mắt nhưng nàng lại có một loại cảm giác như bị nhìn thấu; trống ngực chợt đậo mạnh, chẳng lẻ… hắn nhìn ra cái gì?
Trong khi Tiểu vũ còn đang suy nghĩ về ánh mắt kia, quang mang trong mắt Đường Tam đã nhạt đi rồi nhanh chóng khôi phục vẻ bình thường, thần sắc lại như bình thường, cúi đầu hướng Trữ Vinh Vinh hỏi:
"Vinh Vinh, ngươi không sao chứ. Mới vừa rồi ta không kịp dừng mục lực. "
Một mảng bạch sắc trước mắt Trữ Vinh Vinh dần dần biến mất, nàng liền khôi phục thị giác. "Tam ca, ngươi đây là cái kỹ năng gì ? Như thế nào mà ta lại không nhìn thấy gì cả? " Mặc dù đã khôi phục nhưng nàng vẫn còn chút e ngại không dám nhìn thẳng vào mắt Đường Tam.
Đường Tam mỉm cười nói:
"Đây là tử cực ma đồng, nếu như ta phán đoán không sai thì tử cực ma đồng của ta vừa lại tăng lên một bậc. "
Vọng xuyên thu thủy lộ không hổ là tiên phẩm chí bảo, mặc dù không có giúp Đường Tam gia tăng hồn lực nhưng lại khiến cho tử cực ma đồng của hắn có một bước nhảy vọt, trực tiếp tiến vào tầng thứ ba trong tử cực ma đồng toàn bộ có bốn tầng : Giới tử.
Hơn nữa, dưới tác dụng của vọng xuyên thu thủy lộ, Đường Tam tử cực ma đồng cũng xảy ra một chút đặc thù biến hóa.
Đã không còn chỉ là tác dụng phụ trợ đơn thuần .
"Tiểu tam, chúc mừng ngươi. " Tiểu vũ đi tới Đường Tam bên người, mỉm cười nói. Đồng thời hai mắt của nàng gắt gao nhìn chăm chú vào ánh mắt của Đường Tam, tựa hồ muốn từ thần sắc của Đường Tam mà nhìn ra cái gì. Đáng tiếc, bất luận nàng quan sát thế nào, Đường Tam vẫn như bình thường, tựa hồ không có cái gì khác lạ cả.
Khẽ xoa đầu Tiểu vũ :
"Nếu ngươi đồng ý ăn Tương tư đoạn trường hồng thì thật tốt. Trong mọi người chúng ta, ngươi phải là có thu hoạch lớn nhất mới đúng. Nó chính là tiên phẩm trong tiên phẩm. Có sanh tử nhân, có bạch cốt nhục, đoạt thiên địa tạo hóa chi hiệu. Hiện tại cũng chỉ có ngươi mới có thể ăn nó. "
Tiểu vũ ôm Tương tư đoạn trường hồng vào trong lòng:
"Ta không, ta vẫn không muốn ăn. Ta muốn giữ nó ở bên người. "
"Meo meo----"
Một tiếng mèo kêu nhẹ nhàng hấp dẫn sự chú ý của mấy người. Quay đầu lại nhìn lên, chỉ thấy Chu Trúc Thanh không biết từ lúc nào đã mở to đôi mắt, tựa như tỉnh dậy sau một giấc ngủ sâu, trên đôi mắt đẹp lưu chuyển thì thần sắc nàng có chút mộng mị như không dám tin.
"Trúc thanh, thực lực của ngươi tăng lên bao nhiêu? " Tiểu vũ tựa hồ lại khôi phục vẻ hoạt bát như bình thưòng mà nhảy tới phía trước.
Chu Trúc Thanh do dự một chút :
"Hình như, hình như là có tới bẩy cấp? "
"Cái gì mà hình như , bẩy cấp là bẩy cấp. " Tiểu vũ cười gian, dùng thân thể của nàng mà cản tầm nhìn của những người ở phía sau lưng, giơ tay lên ngực Chu Trúc Thanh mà sờ soạng :
"Yên tâm, không phải ảo giác. "
"A----"
Chu Trúc Thanh bị Tiểu vũ sờ soạng liền kinh hãi hô một tiếng, mặt nhất thời đỏ lên: "Ngươi làm gì......"
Tiểu vũ nghiêm mặt nói:
"Ta chỉ giúp ngươi khẳng định rằng hết thảy đều là thật a. Không nghĩ tới, thủy tiên ngọc cơ cốt của ngươi hiệu quả so với của bọn họ thì còn tốt hơn. Một mạch tăng đến bẩy cấp. Vậy ngươi hiện tại chẳng phải là đã đạt tới ba mươi tám cấp hồn lực rồi ư? "
Chu Trúc Thanh ánh mắt lách qua lưng Tiểu vũ mà nhìn Đường Tam. Trong khi Tiểu vũ còn đang cảnh giác định ngăn trở nàng, sợ nàng lại giống như Trữ Vinh Vinh thì Chu Trúc Thanh đã hướng Đường Tam mà khom người : "Tam ca, cám ơn ngươi. "
Đường Tam mỉm cười, nói:
"Tất cả mọi người là đồng học, có cái gì mà cám ơn. Kỳ thật, cũng không phải là Trúc thanh phục dụng thủy tiên ngọc cơ cốt vốn tốt hơn so với những người khác mà là các loại tiên phẩm dược thảo phát huy hiệu quả không giống nhau. Tỷ như nói là mỗi loại tiên phẩm dược thảo công hiệu đều là tăng lên chừng muời cấp hồn lực, nhưng có một bộ phận chính cũng tập trung vào việc cải tạo thân thể, cho nên việc tăng cường hồn lực tự nhiên sẽ suy yếu đi. Ví dụ như là Tiểu Áo kia trong quá trình hấp thụ bát tiên lan dường như chậm hơn, cần phải có một quá trình, cho nên hắn mới chỉ tăng lên có năm cấp. "
Chu Trúc Thanh có chút lo lắng nói:
"Nhưng như thế này thì liệu thực lực của chúng ta có tăng lên quá nhanh không. Đại sư từng từng nói qua, tu luyện cần phải tuần tự nhi tiến, căn cơ là trọng yếu nhất. "
Đường Tam nói:
"Yên tâm đi, không có vấn đề gì. Tiên phẩm dược thảo này vốn là là bồi bổ nguyên vật, chẳng những sẽ không ảnh hưởng đến căn cơ mà ngược lại còn làm căn cơ càng thêm thâm hậu. Sau này tu luyện, ngươi sẽ cảm nhận được. "
Liền sau đó, đại sư cũng chậm rãi mở hai mắt, trong mắt thần quang lóe ra, toàn thân nhìn thoáng bỗng trở nên trẻ trung hơn rất nhiều, chỉ bất quá là lúc này hắn một thân dơ bẩn, không kịp nói với mọi người cái gì mà đã vội vã xoay người đi ra mà tìm chỗ tắm rửa thay quần áo.
Đang ở mọi người cảm thụ sự biến hóa sau khi phục dụng tiên phẩm dược thảo thì một tiếng phượng kêu vang dội cùng một tiếng hổ gầm trầm thấp hùng hậu cơ hồ đồng thời vang lên.
Xích kim hoả diễm từ người Mã Hồng Tuấn chợt phóng thích ra, bắn lên cao, mái nhà bằng gỗ căn bản không thể ngăn cản, lập tức bị cháy, hé ra một cái lỗ theo đường hoả diễm phóng lên, thậm chí ngay cả tro bụi cũng không có.
Thân thể của Mã Hồng Tuấn chìm trong ngọn hoả diễm, mặc dù nhìn qua thì vẫn mập mạp như trước nhưng phì nhục trên người rõ ràng đã co rút lại rất nhiều.
Trên đầu mái tóc đã dài ra tới vài lần, buông thõng phủ xuống sau lưng, từ cặp mắt nhỏ, tinh quang bắn ra bốn phía, thân thể khẽ dao động, toàn thân hỏa quang lưu chuyển, sau lưng huyền phù một cái hư ảnh phượng hoàng đồ án, tựa như là niết bàn trọng sanh.
Lúc này thì mập mạp không còn một chút nào cái dáng vẻ hèn mọn, bỉ ổi của ngày xưa, bỗng ngửa mặt lên trời hú lên một tiếng thánh thót, mang vài phần khí khái khí thôn Sơn Hà. Là Điểu Trung Chi Vương, uy áp của phượng hoàng rõ ràng đã khiến không khí trở nên ngưng trọng hơn rất nhiều.
Tiếng hổ gầm còn lại hiển nhiên là của Đái Mộc Bạch. Vốn đang nằm trên mặt đất, hắn lúc này đã phóng bật lên, mênh mông hồn lực thu liễm bao bọc xung quanh toàn thân hắn trong phạm vi một thước, bộ lông toàn thân bỗng chốc biến thành một mầu bạch tuyết trong suốt, vô số bạo thanh từ tứ chi xương cốt của hắn không ngừng vang lên, mơ hồ ẩn hiện trong ánh bạch sắc quang mang chính là cặp tà mâu của Đái Mộc Bạch khiến cho người ta một loại cảm giác kinh tâm động phách.
"Nóng quá. "
Mã Hồng Tuấn quát to một tiếng, há mồm điên cuồng hấp thụ, kim hoàng hoả diễm vây quanh thân thể hắn nhất thời hóa thành từng tia nhỏ li ti cùng hướng đại khẩu ( miệng đang mở to ) của hắn mà ngưng tụ lại, trong nháy mắt liền biến mất, đầu tóc của cũng từ từ khôi phục như cũ, chỉ là cặp tiểu nhãn thì tinh quang vẫn sáng quắc như trước
Mã Hồng Tuấn ăn Kê quan phượng hoàng quỳ cũng giống Đường Tam ăn Liệt hỏa hạnh kiều sơ vậy, đều thuộc về thuần dương tiên phẩm, bất đồng chính là, Kê quan phượng hoàng quỳ là bồi bổ tiên phẩm còn Liệt hỏa hạnh kiều sơ của Đường Tam nọ lại là kịch độc tiên phẩm. Biểu hiện biến hoá sau khi ăn là không giống nhau.
Chu tiên thảo của Mã Hồng Tuấn thì năng lượng cũng không mãnh liệt, có thể trực tiếp phục dụng, còn của Đường Tam nếu như trực tiếp mà ăn thì sợ rằng còn chưa có ăn xong thì thân đã bị thiêu tử, phải có bát giác huyền băng thảo cùng phục dụng mới được.
Hai loại thuần dương tiên thảo thì một là hỏa kính liên miên không dứt, một là bạo liệt cương mãnh nóng chảy, cả hai đều đặc sắc. Từ góc độ dễ dàng hấp thu mà nói thì hiển nhiên là mập mạp ăn Kê quan phượng hoàng quỳ còn dễ dàng hơn vài phần.
"Thật sảng khoái. " Mập mạp cười ha ha :
"Hỏa diễm của ta hình như thay đổi, tựa hồ so với trước kia đã trở nên tinh thuần và dầy đặc hơn, các ngươi có cảm giác được hoả khí trong ngọn lửa của ta đã trở nên phát đại hơn hơn hay không? "
Trữ Vinh Vinh cười : "Mập mạp đáng chết, vừa rồi tự dưng lại phô diễn. Hồn lực của ngươi lại tăng lên vài cấp? "
Trữ Vinh Vinh, Chu Trúc Thanh và Mã Hồng Tuấn cả ba người đều là không lâu trước vừa mới đạt được đệ tam hồn hoàn, nay cả ba người lại cùng có đột phá thăng cấp; Chu Trúc Thanh hồn lực tăng lên bẩy cấp, Vinh vinh cũng vượt tới sáu cấp.
Mập mạp cảm thụ hồn lực trong cơ thể một chút, không nhịn được nói:
"Ta … ta hồn lực đã đạt đến ba mươi sáu cấp, tăng một mạch năm cấp. "
Trữ Vinh Vinh cười:
"Vậy ngươi vẫn kém chúng ta, ta cùng Trúc thanh lần lượt tăng sáu cấp và bẩy cấp. "
Mập mạp sửng sốt một chút:
"Không thể nào. Sao nhiều vậy? Tam ca, ngươi không thể bất công như vậy a!"
Đường Tam bất đắc dĩ nói: "Bất công cái gì, ngươi trước hết đi tắm đi. Ngươi ăn Kê quan phượng hoàng quỳ, dược hiệu chắc chắn là còn mạnh hơn so với các nàng, ngươi không phát hiện là thể chất của ngươi đã bị hoàn toàn thuế biến sao? Nếu như ta đoán không sai, sau này ngươi sẽ không bị tà hỏa hành hạ nữa. Mặc dù ta không biết chắc là liệu vũ hồn hiện tại của ngươi có tính là phượng hoàng nữa hay không, nhưng chắc chắn là cũng không kém hơn so với phượng hoàng. "
Mập mạp lúc này mới phát hiện chính mình một thân dơ bẩn, nhớp nháp cực kỳ khó chịu, bèn vội vã chạy đi tắm.
Đái Mộc Bạch lẳng lặng đứng một góc, tiếng hổ gầm chấm dứt, hắn liền đứng yên một chỗ, hai mắt mấp máy, bộ lông trên người dần dần thu liễm lại, thân thể phát đại cũng từ từ khôi phục bình thường.
Chu Trúc Thanh mặc dù không có tiến lên, nhưng ánh mắt ân cần của nàng nhưng lại tập trung trên người Đái Mộc Bạch , thấy hắn hồi lâu không có mở miệng, nàng không nhịn được có chút lo lắng , muốn tiến lên hỏi han nhưng lại có chút thẹn thùng.
Dù sao, nàng trước nay đối với Đái Mộc Bạch vẫn lạnh như băng.
Nhưng nỗi lo lắng trong lòng cuối cùng cũng chiến thắng sự ngượng ngùng. Mắt thấy Đái Mộc Bạch hồi lâu không nhúc nhích, nàng đành cất bước, cẩn thận tiêu sái tiến đến trước người Đái Mộc Bạch, muốn mở miệng gọi hắn, lại sợ ảnh hưởng đến hắn, trong chốc lát có chút lưỡng lự.
Ngay khi Chu Trúc Thanh ngẩng đầu, tràn ngập lo lắng nhìn chằm chằm vào Đái Mộc Bạch, Đái Mộc Bạch đột nhiên mở to hai mắt, khiến cho Chu Trúc Thanh giật mình, kinh hô một tiếng rồi lùi lại phía sau, suýt nữa ngã sấp xuống.
Đái Mộc Bạch phản ứng cực nhanh, không hề chần chừ mà ôm lấy nàng.
"Ngươi......, mau buông ta ra. "
Chu Trúc Thanh mặc dù sắc mặt đỏ bừng, nhưng thấy Đái Mộc Bạch tỉnh lại thì nàng cũng thở phào nhẹ nhỏm.
Đái Mộc Bạch cười nói:
"Là chính ngươi tự đi đến, nay lại muốn chạy? Muốn tới thì tới, muốn đi thì đi sao? "
"Ngươi, ngươi vô sỉ......, mau buông ta ra. Ai tự mình đi đến? " Chu Trúc Thanh ở trong lòng Đái Mộc Bạch, cúi đầu ra sức giãy dụa. Nhưng lại như thế nào cũng không thoát nổi vòng tay ôm chặt của Đái Mộc Bạch. Hồn lực của nàng đã tăng lên không ít, nhưng vẫn còn xa mới là đối thủ của cường công hệ hồn sư Đái Mộc Bạch?
Đái Mộc Bạch cúi đầu, ghé sát vào tai Chu Trúc Thanh nhẹ giọng nói: "Ngươi quan tâm đến ta, yên tâm đi, lão phu quân của ngươi không có việc gì. Rất tốt. "
"Ngươi......" Chu Trúc Thanh ngẩng cao đầu, chuẩn bị cự lại Đái Mộc Bạch một câu : ngươi là lão phu quân của ai ?
Nhưng khi nàng vừa chuẩn bị cất mồm thì lại nhìn thấy cặp tà mâu của Đái Mộc Bạch. Trong cặp tà mâu của Đái Mộc Bạch kia tràn ngập ánh sáng và sự chân thành mà chăm chú nhìn kỹ vào mắt nàng.
Không thể không thừa nhận là cặp tà mâu của Đái Mộc Bạch có khả năng uy áp chấn nhiếp tinh thần rất lớn, Chu Trúc Thanh chỉ cảm thấy đại não một cơn choáng váng, những lời phản bác định nói ra cuối cùng lại nhịn lại trong long, đang dãy dụa ở trong lòng hắn, thân thể nàng cũng mềm lại vài phần.
Đái Mộc Bạch trong lòng rất là đắc ý, vừa thừa cơ ôm Chu Trúc Thanh, lại vừa mới đột phá chướng ngại bốn mươi cấp càng khiến hắn hắn vui vẻ.
Bất quá, Đái Mộc Bạch cũng không cao hứng được lâu lắm. Hắn đột nhiên giật mình, ngay khi hắn buông lỏng cảnh giác thì chỉ trong nháy mắt, Chu Trúc Thanh đã linh hoạt thoát khỏi lòng hắn. Thân hình vừa lóe lên đã ở bên ngoài, hung hăng nhìn chằm chằm vào hắn :
"Những lời hoa bướm này tốt hơn là để dành mà nói với tình nhân của ngươi đi. Sau này cũng đừng có nhìn ta với cái ánh mắt đó. "
"Ách......"
Đái Mộc Bạch cười khổ nhìn nàng:
"Trúc thanh, ngươi đừng có cứng đầu cứng cổ như vậy nữa có được hay không. Ngươi không thấy là ta gần đây đã trở nên rất thuần khiết hay sao? Thuần khiết như Đường Tam vậy. "
Chu Trúc Thanh hừ một tiếng:
" Hừ , từ bao giờ mà ngươi đã trở nên băng thanh ngọc khiết không một hạt bụi như Tam ca vậy. "
Đường Tam cố nín cười, vội vã chuyển hướng đề tài:
"Mộc bạch. Đột phá sao? "
Đái Mộc Bạch có chút bất đắc dĩ nhìn về phía Đường Tam nói:
"Đã đột phá chướng ngại, hơn nữa hồn lực cực kỳ sung túc, chờ tới sau khi ta đạt được hồn hoàn tới này là có thể đánh giá được chính xác sự tiến bộ. Tiểu tam. Ngươi chừng nào thì lúc rãnh rỗi thì dạy cho ta xem như thế nào mới được xem như là băng thanh ngọc khiết, không nhiễm một hạt bụi......"
Có lẽ ở cùng Độc cô bác một chỗ trong một khoảng thời gian đã nhiễm một ít ảnh hưởng của lão quái vật cho nên Đường Tam cũng không quá thành thật giống như trước đây, mỉm cười, nói:
"Ngươi sợ rằng không cơ hội rồi. Trừ phi ngươi là xử nam, nếu không làm sao có đủ tư cách nói đến bốn chũ băng thanh ngọc khiết đây? "
Tiểu vũ cười nói:
"Đúng vậy, cũng chỉ có ca ta mới được tính thôi. Băng thanh ngọc khiết Đường Tam. Đái thiếu gia, ngươi không còn cơ hội nữa rồi. " Nàng nhắc đến chữ Đái thiếu gia là lần đầu tiên khi nàng và Đường Tam gặp Đái Mộc Bạch dẫn theo cặp song sanh tỷ muội, khi đó thì lữ điếm kinh lý đã xưng hô như vậy với Đái Mộc Bạch.
"Ách......" Đái Mộc Bạch nhất thời không nói gì. Lại nhìn Chu Trúc Thanh , làm mặt xấu trêu nàng rồi mỉm cười, khuôn mặt cũng trở nên có một tia giảo hoạt .

Đấu La Đại Lục - Chương #186


Báo Lỗi Truyện
Chương 186/517