Chương 150: Sử Lai Khắc, kim đấu hồn chiến đội


Dịch: FairyMoon
Biên Dịch: yêu sinh hận

Tần Minh thầm nghĩ, tình huống của Sử Lai Khắc Thất Quái cùng chính mình phán đoán giống nhau. So với hoàng đấu chiến đội do Thiên Đấu Hoàng Gia học viện bồi dưỡng, bảy tên đệ tử này tuổi càng trẻ hơn, lại càng thêm xuất sắc. Cơ sở vật chất của Sử Lai Khắc học viện đối với hắn cũng quá rõ ràng. Điều kiện xấu như vậy lại có thể bồi dưỡng ra những thiên tài hồn sư xuất sắc. Chuyện này chứng minh điều gì?
Ánh mắt của Thất Quái lúc này cũng tập trung hết trên người của Tần Minh. Trước, đánh với bọn họ một trận phải nói là gian nan, lúc này lại biết sư phụ của đối phương lại là học cùng học viện. Cái cảm giác này với bọn họ mà nói quả là có chút kì quái.
Phất Lan Đức chuyển hướng đến Thất Quái nói: "Tốt lắm, các ngươi trước đi tính toán tính phân (điểm) của trận đấu, sau đó nhanh quay lại. Vô Cực. Tần Minh, chúng ta đi thôi. "
Phất Lan Đức ba người rời đi. Chỉ còn lại Thất Quái, lúc này, bảy người sau khi được Áo Tư Tạp dùng Hương Tràng giúp đỡ, thể lực đã dần hồi phục, hồn lực đồng dạng cũng tốt hơn một chút.
Mã Hồng Tuấn nói thầm với chính mình: "Không ngờ ta lợi hại như vậy, ngay cả tinh anh của Thiên Đấu Hoàng Gia cũng đánh không lại ta. Ha ha, ta quả nhiên là thiên tài. "
Đái Mộc Bạch tức giận gõ lên đầu mập mạp nói, "Thiên tài cái đầu nhà ngươi. Hoàng đấu chiến đội là do ngươi đánh bại sao? Đó là Tiểu Tam lợi hại. Nếu là ngươi, chỉ sợ là đã tè ra quần. "
Mập mạp cười hắc hắc, nói: "Đái lão Đại, ngươi cũng không thể nói như vậy. Không phải Đại sư đã nói qua sao, chúng ta là cá thể trong một đoàn thể, mỗi người đều là có công lao. Tiểu Tam lợi hại, đối với mập mạp ta cũng là có lợi. Bất quá, Tam ca, huynh đệ xin được cám ơn. "
Tiểu vũ kỳ quái nhìn mập mạp, hỏi: "ngươi tạ ơn Tam ca vì chuyện gì?"
Mập mạp a a cười. Nhìn Đường Tam với ánh mắt toát ra vài phần cảm kích. "Ta mập mạp mặc dù không nói là thông minh, nhưng tuyệt đối không phải kẻ ngu. Tiểu Tam đúng lúc đối mặt với Thuẫn Bài Công của đối thủ, thủy chung không hề sử dụng Phi Hành Nấm Tràng của Tư Tạp để né tránh, là bởi vì ta cùng Tư Tạp còn có Vinh Vinh ở phía sau, chỉ cần Tam ca đơn giản là bay lên để tránh, vậy hai cái Huyền Vũ kia sẽ làm ra cái kết quả gì?"
Đường Tam chỉ là mỉm cười, nói: "ngươi không phải vừa mới nói qua chúng ta là một cá thể thống nhất, ta không thể bỏ mặc mọi người. Hơn nữa, tất cả đều là đồng đội, lời cảm tạ không cần nói. Nếu như ta xuất hiện sơ hở, tin chắc ngươi cũng sẽ hành động như vậy để giúp mọi người trụ vững? Đái lão Đại, chúng ta đi thôi, đem tích phân này đổi lại đấu hồn cấp, sớm một chút trở về. Được rồi, vừa nãy Tần Minh học trưởng thuyết Thiên Đấu Hòang Gia học viện là học viện như thế nào vậy?"
Đái Mộc Bạch không nói gì. "Tiểu Tam ngươi ngay cả Thiên Đấu Hòang Gia học việc cũng không biết?"
Đường Tam gãi gãi đầu, nói: "Ta quả thật không biết!"
Đồng dạng một bên là Tiểu Vũ cũng gật đầu nói: "Ta cũng không biết, chẳng lẽ bọn họ rất nổi tiếng?"
Trữ Vinh Vinh tiếp lời: "hai cái chữ kia cũng đủ để giải thích hết thảy. Thiên Đấu Hòang Gia học viện là do hoàng thất Thiên Đấu đế quốc sáng lập, viện trưởng dĩ nhiên là do Thiên Đấu đế quốc bổ nghiệm.
Tại Thiên Đấu đế quốc, Thiên Đấu Hòang Gia học viện chính là cao cấp hồn sư học viện lớn nhất, các loại trang thiết bị thật không cách nào tưởng tượng. Lúc đầu nếu không phải đã trúng tuyển vào Sử Lai Khắc, nói không chừng ta cũng sẽ đi tới nơi đó. "

Đái Mộc Bạch nói: "Chỉ tiếc, Thiên Đấu học viện bản thân tuy là tốt, nhưng chính vì gia cảnh hoàng thất quý tộc của học viên lại mang đến cho bọn họ nhiều trở ngại. Điều kiện đầu tiên để vào Thiên Đấu Hòang Gia học viện chính là học viên phải thuộc hoàng thất hoặc gia đình quý tộc. Điều này làm rất nhiều bình dân đệ tử xuất sắc không có cách nào nhập học. Cũng chính vì đệ tử xuất thân quý tộc, học viện mới được tranh bị đầy đủ. Dựa vào uy vọng, có thể nói tại Thiên Đấu đế quốc, Thiên Đấu Hòang Gia học viện là đứng đầu. Nhưng đệ tử tốt nghiệp trở thành hồn sư có tên tuổi là không nhiều."
Xuất thân hoàng tộc! Đường Tam chậm rãi gật đầu. Hắn cũng không hâm mộ gì cái học viện được trang bị hoàn hảo, chỉ là đối với cái học viện này có chút tò mò mà thôi. Khó trách đội viên cùa Hoàng Đấu Chiến Đội lại sở hữu võ hồn cường hãn như vậy, dĩ nhiên là xuất từ cái học viện nổi tiếng.
Áo Tư Tạp đột nhiên nói: "Đái lão Đại, Đường Tam. Các ngươi xem Tần Minh học trưởng bây giờ có bao nhiêu cấp?"
Đái Mộc Bạch sửng sốt một chút, "Xem bộ dáng, hẳn là đã hơn ba mươi tuổi. Học viện trước đã có ghi chép, là mười bốn tuổi đạt ba mươi cấp. So với ngươi còn muốn sớm hai tháng. Như vậy xem ra, Tần Minh học trường bây giờ ít nhất cũng đã hơn năm mươi cấp. Hơn ba mươi nhưng đã ngoài năm mươi cấp, quả nhiên cường hãn. Khó trách có thể trở thành giáo sư tại Thiên Đấu Hòang Gia học viện. "
Đường Tam chậm rãi gật đầu. Tỏ vẻ đồng tình với Đái Mộc Bạch.
Áo Tư Tạp lắc đầu. nói: "Vẫn chưa hết, năm mươi cấp trở thành sư phụ của cao cấp hồn sư học viện cố nhiên là không có vấn đề. Nhưng các ngươi phải chú ý, Tần Minh học trường chính là đội trưởng của Hoàng Đấu Chiến Đội, nghĩa là tại cái học viện đó học trưởng hẳn là có danh vọng rất cao. Nếu không có thực lực làm cam đoan, chuyện này có thể xảy ra sao? Ta nghĩ, hắn cho dù không có sáu mươi cấp cũng e không kém bao nhiêu. "
Mập mạp hiển nhiên là có chút không nhịn được, bảo: "Tốt lắm, chúng ta đi thôi. Muốn biết Tần Minh học trưởng bao nhiêu cấp, trở về hỏi một chút không phải được rồi sao, cần gì ở chỗ này đóan tới đóan lui. "
Một tháng đấu hồn rốt cục kết thúc, đánh bại Hoàng Đấu Chiến Đội, Sử Lai Thất Quái thu được đấu hồn chiến tích là hai mươi tám trận tòan thắng. Hơn nữa cũng hoàn thành chỉ tiêu cho các trận đấu đơn do Đại Sư đề ra. Bọn họ trừ bỏ Áo Tư Tạp cùng Trữ Vinh Vinh ra, mỗi người điều gia tăng bản thành tích đấu đơn lên không ít. Trừ bỏ mập mạp không có người ghép đấu, sáu người khác lại còn thu được không ít song đấu trận thắng. Tiến hành nhiều trận đấu hồn như vậy, mọi người với tích phân (điểm) của bản thân có chút tò mò. Bọn họ cũng không biết trải qua các trận thắng liên tiếp này, tích phân của bản thân có thể đạt tới mức độ nào. Không hẳn chỉ là điểm số mà đồng thời còn có tiền thưởng, đều là tại hôm nay, ngày cuối cùng của tháng thống kê.
Cũng không đợi bảy người tìm đến vị thủ quỹ kiêm ghi sổ sách kia, chủ quản đã chủ động đi tới mời bọn họ đến khu cao cấp hồn sư, chuyên dụng để hoán đổi tích phân.
Ngao chủ quản vẻ mặt lúc này chính là xuân phong đắc ý, Sử Lai Khắc Thất Quái chiến thắng Hoàng Đấu Chiến Đội, chẳng những tránh tổn thất cho Đại Đấu Hồn Trận, hơn nữa còn tạo ra không ít sinh ý. Đối mặt với những thiếu niên hồn sư xuất sắc này, lão hẳn nhiên là sẽ không keo kiệt.
Ngao chủ quản đem ra một tập phiếu màu đen đưa cho đội trưởng Đái Mộc Bạch, "Đây là một vạn kim hồn tệ mà Đại Đấu Hồn Trận đã hứa với tiên sinh cùng mọi người. Chi phiếu này thông dụng ở tất cả các tiền trang trên đại lục, các vị đem ra bất kì tiền trang nào cũng có thể lập tức đổi thành kim tệ. "
Đái Mộc Bạch không khách khí, trực tiếp đem tạp chi phiếu cất vào người, "Ngao chủ quản, bây giờ có thể tính toán tích phân cho chúng ta được chưa? Chúng ta cũng đã mệt, muốn sớm một chút trở về nghỉ ngơi. "
"Đương nhiên. Đương nhiên. "Ngao chủ quản hết sức khách khí, vội vàng thúc dục các nhân viên đang công tác bên cạnh làm nhanh tay một chút.
Hôm nay trận đấu này, hắn cũng có trực tiếp đến xem. Đường Tam cố nhiên là xuất sắc, nhưng hắn càng coi trọng chính là vũ hồn dung hợp kỹ của Đái Mộc Bạch và Chu Trúc Thanh. Nên biết rằng, trong giới hồn sư, vũ hồn dung hợp kỹ là cực kỳ hiếm gặp. Một khi hai người thực lực tăng cường đến một trình độ nhất định, vũ hồn dung hợp kỹ chính là nghịch thiên. Đối với hồn sư tuổi còn trẻ mà lại có tiềm lực như vậy Đại Đấu Hồn Trận chính là muốn dựa hơi. Vị Ngao chủ quản này càng tăng thêm vài phần khách khí, nhất là đối với Mộc Bạch. Đợi tới tháng sau, Sử Lai Khắc Thất Long (đúng là nịnh hót) trở lại tham gia đấu hồn, nhất định sẽ phá lệ chiếu cố tốt bọn họ. Hy vọng có thể lung lạc được bọn họ. Nhưng có lẻ hắn không biết, đây chính là trận đấu hồn cuối cùng ở đây của Sử Lai Khắc Thất Quái.
Rất nhanh, kết quả đã được tính ra. Nhân viên công tác cầm bàn tính đọc to:
"Tà mâu bạch hổ: Lần đầu tham gia đấu hồn đã ngòai ba tháng, cũng không có thấy xuất hiện thành tích năm lần thắng liên tiếp. Bởi vậy, các kết quả trước sẽ không được tính chung vào kết quả của tháng này.
Đơn đấu hồn, thành tích của tháng vừa rồi là hai mươi sáu thắng hai bại. Hai trận bại đó phân biệt là trận thứ mười lăm và mười bảy. Đạt được ba lần năm trận thắng liên tiếp. Cộng, mười thắng liên tiếp một lần, đạt được tích phân là sáu trăm lẻ chín.
Song đấu hồn, Lưỡng Dực Bạch Hổ tổ. Mười bảy thắng mười một bại. Trong đó hai lần đạt được năm trận thắng liên tiếp. Đạt được tích phân hai mươi bốn.
Đoàn chiến đấu hồn. Là Sử Lai Khắc đội trưởng. Hai mươi tám trận thắng liên tiếp, năm lần đạt được kết quả năm thắng liên tiếp, hai lần mười thắng liên tiếp, cộng tám trận.
Thu được tích phân, một ngàn tám trăm năm mươi lăm.
Tháng đầu được chia làm ba. Tổng là hai ngàn bốn trăm tám mươi tám phân. Trước mắt lấy tổng tích chia làm hai ngàn bốn trăm chín mươi mốt phân, đấu hồn huy chương tăng lên tới cấp bậc ngân đấu hồn. "

Tuyên bố xong, nhân viên công tác đem ra một cái ngân đấu hồn huy chương được dựa vào ghi chép mà khắc vào, đưa cho Mộc Bạch. Thêm vào đó là một tập phiếu màu đen, bên trong chắc hẳn là số tiền thưởng cho các trận thắng.
"Hương Tràng Chuyên Mại. Tháng trước tham gia thi đấu, thành tích thi đấu sau một tháng:
Đơn đấu hồn, không có.
Song đấu hồn, thành viên của Lưỡng Dực Bạch Hổ tổ, mười bảy thắng mười một bại. Trong đó hai lần được năm trận thắng liên tiếp, thu được tích phân, hai mươi bốn phân.
Đoàn chiến đấu hồn, là thành viên của Sử Lai Khắc Thất Quái, hai mươi tám thắng liên tiếp. Trong đó năm lần được năm trận thắng liên tiếp. Hai lần được mười trận thắng liên tiếp. Thu được tích phân, một ngàn tám trăm năm mươi lăm phân.
Tổng là một ngàn tám trăm bảy mươi chin phân, trước mắt tổng tích chia làm một ngàn tám trăm bảy mươi chín phân. Đấu hồn huy chương cấp bậc tăng lên ngân đấu hồn. "

Đồng dạng đích, Áo Tư Tạp cũng được nhận huy chương lẫn cái kia hồn tệ.
Người thứ ba tự nhiên đến phiên Đường Tam. Dưới mắt mọ người, chiến tích của Đường Tam, chính là tốt nhất. Bất luận đơn đấu, song đấu hay đoàn chiến đấu hồn, hắn điều giành được thắng lợi.
"Thiên thủ Tu La: Trước vốn có thi đấu một lần đến nay đã ngòai ba tháng. Trước cũng không có thành tích năm trận thắng liên tiếp. Bởi vậy, chiến tích lần trước sẽ không được tính vào với tháng này.
Đơn đấu hồn, hai mươi tám thắng liên tiếp, trong đó năm lần đạt được năm trận thắng liên tiếp. Hai lần được mười trận thắng liên tiếp. Đạt được tích phân là một ngàn tám trăm năm mươi lăm phân.
Song đấu hồn. thành viên của Tam Ngũ tổ, hai mươi tám thắng liên tiếp, trong đó năm trận thắng liên tiếp cũng đạt được năm lần. Mười thắng liên tiếp cũng đạt hai lần. Thu được tích phân là một ngàn tám trăm năm mươi lăm phân.
Đoàn chiến đấu hồn, là đội viên của Sử Lai Khắc Thất Quái. Hai mươi tám trận thắng liên tiếp. Trong đó năm lần đạt được năm trận thắng liên tiếp, mười trận thắng liên tiếp cũng được hai lần. Thu được tích phân, một ngàn tám trăm năm mươi lăm phân.
Tổng là năm ngàn năm trăm sáu mươi lăm phân. Trước mắt tổng tích chia làm năm ngàn năm trăm sáu mươi bảy phân, đấu hồn huy chương tăng lên cấp bậc kim đấu hồn. "

Đừng nói là Đường Tam hay Sử Lai Thất Quái, ngay cả vị Ngao chủ quản đang đứng một bên khi nghe được con số này cũng có chút ngây dại. Trong trí nhớ của hắn, chủa có vị hồn sư nào tại Đấu Hồn Trận có thể tăng từ thiết đấu hồn lên kim đấu hồn trong vòng một tháng. Trực tiếp từ thiết đấu hồn huy chương đạt được năm ngàn tích phân nhảy lên kim đấu hồn huy chương, đừng nói là tại các Đấu Hồn Trận khác, cho dù toàn đại lục, cũng e là chưa từng xảy ra.
Tiếp nhận cái kim đấu hồn huy chương, Đường Tam trên mặt nhàn nhạt mỉn cười. Một tháng cố gắng cuối cũng không có uổng phí.
"Không tốt rồi! " Mã Hồng Tuấn đột nhiên hú lên quái dị.
Đái Mộc Bạch tức giận trừng hắn một cái. "Có cái gì không tốt hả?"
Mã Hồng Tuấn mắt hướng Đường Tam nói: "Tam ca này đã đạt được kim đấu hồn huy chương. Chúng ta sau này, tại đoàn chiến đấu hồn chẳng phải cấp bậc sẽ là kim đấu hồn chiến đội? Chúng ta như thế nào đánh thắng các kim đấu hồn chiến đội khác đây. Cho dù đã thắng ngân đấu hồn chiến đội của Thiên Đấu Hoàng Gia học viện chúng ta cũng chịu không ít nguy hiểm".
Nghe mập mạp nói, mọi người nhất thời hiểu được. Đoàn chiến đấu hồn là dựa theo thành tích cao nhất của đội viên trong đòan mà tính toán. Nói cách khác, có một gã kim đấu hồn trong đội, bọn họ thi đấu dĩ nhiên là với các đội kim đấu hồn khác. Trong lúc nhất thời, mọi người không khỏi trầm mặt, quái dị nhìn về phía Đường Tam.
Đường Tam cười khổ nói: "Xem ra tích phân nhiều một chút cũng chưa hẳn là chuyện tốt."
Bọn họ là có ý nghĩ này. Đứng ở một bên, Ngao chủ quản xem vào "Cái này… Ta nghĩ các vị căn bản không cần lo lắng. ". Ngao chủ quản vẻ mặt cười khổ nhìn bọn họ, "Các vị, đừng nói là kim đấu hồn cấp bậc. Cho dù là đội ngũ ngân đấu hồn, chỉ sợ rất khó gặp phải. Trừ phi lại xuất hiện thêm một cái Hòang Đấu Chiến Đội. "
"Tại sao?" Đường Tam tò mò hỏi.
Ngao chủ quản đạo: "Bình thường mà nói, thu được tích phân đều là tuần tự mà tiến. Thắng liên tiếp là rất khó đạt tới, không giống các ngươi như vậy rất nhanh thu được nhiều tích phân. Theo như điều kiện là trung cấp hồn sư, khoảng ba mươi cấp, ta làm nhiều năm như vậy cũng chưa thấy qua cái đội ngũ nào là kim đấu hồn. Cũng chỉ gặp phải thiết đấu hồn cùng đồng đấu hồn, căn bản là chưa thấy xuất hiện ngân đấu hồn. Chỉ có tới rồi bốn mươi cấp, theo thực lực gia tăng, ưu thế tự thân vũ hồn mới triển hiện ra. Tại đồng cấp bậc mới hiện rõ những ưu thế nhất định. Tích phân mới có thể rất nhanh gia tăng, lên tới ngân đấu hồn, thậm chí cấp bậc cao hơn, kim đấu hồn. Cũng giống các ngươi như vậy. Ba mươi cấp lại đạt tới kim đấu hồn chiến đội. Ta ngay cả nghe cũng chưa từng nghe qua, Tinh La đế quốc có hay không thì ta không biết. Dù sao chúng ta Thiên Đấu đế quốc, tại tất cả cả đại Đấu Hồn Trận, chưa từng thấy qua kim đấu hồn chiến đội nào là ba mươi cấp. Cho dù là ngân đấu hồn chiến đội ba mươi cấp cũng không vượt quá năm đội. Hơn nữa rất khó có chiến đội nào mạnh mẽ như của Thiên Đấu Hòang Gia học viện. Vì vậy các vị cứ yên tâm, tại đồng dạng cấp bậc, các vị là mạnh nhất".
Không có đối thủ?Sử Lai Thất Quái mỉm cười. Trừ bỏ ra Đường Tam, người lớn tuổi nhất cũng không quá mười lăm. Làm hồn sư, ai không hy vọng thực lực bản thân thật cường đại?
Trong lòng mọi người cũng đồng thời xuất hiện cùng một suy nghĩ: Chúng ta, Sử Lai Khắc Thất Quái là chiến đội cấp kim đấu hồn.
Bốn người còn lại cũng lần lượt được tính tích phân. Có hai mươi tám trận thắng liên tiếp làm đảm bảo, không một ngoại lệ, chí ít đã có hơn ngàn tích phân, điều thuận lợi thu được ngân đấu hồn huy chương.
Cho đến khi rời khỏi, mọi người vẫn có chút cảm giác khó diễn giải thành lời. Lúc này, bọn họ tại Đấu Hồn Trận tìm đến khu nghỉ ngơi, rửa tay và sửa sọan quần áo.
Nhìn lên bầu trời đêm với muôn vàn ánh sao. Áo Tư Tạp lẩm bẩm: "Một tháng, thật sự mới một tháng ta đã đạt được ngân đấu hồn?Sau này rãnh rỗi lại sẽ tham gia một hồi đấu hồn, cũng có thể thu được thêm chút kim hồn tệ? Chuyện này thật sự là quá tốt."
Cánh tay đột nhiên đau nhói, Áo Tư Tạp có chút rùng mình, ủy khuất nhìn về phía cô gái kiều diễm bên cạnh. "Vinh vinh, ngươi sao lại nhéo ta."
Trữ Vinh Vinh khuôn mặt nhu mỹ nhỏ nhắn nở ra một nụ cười vô hại "Ta xem xem có đau hay không để biết chắc là ta không nằm mộng." Làm hai gã phụ trợ hệ hồn sư, có thể nhanh như vậy thu được ngân đấu hồn tư cách, bọn họ cảm xúc tự nhiên là sâu nhất.
Áo Tư Tạp cũng không vì người Vinh Vinh nhéo là hắn mà có cái gì bất mãn, cứ như là hắn được quan tâm mà nhéo yêu vậy, nghiêm trang nói: "Ta quyết định, tháng này không tắm rửa."
Đường Tam cười nói: "Không thành vấn đề! Chỉ cần ngươi đừng cùng ta một phòng là được. Nếu không, ta không thể cam đoan, trong lúc ngươi đang ngủ mà phát ra xú khí, ta liền đem ngươi ném xuống sông. ". Vừa nói, hắn vừa làm cái động tác ném ném. Nhất thời mọi người điều cười vui vẻ.
Tại phân khu của Hoàng Đấu chiến đội, các đội viên đang giúp nhau sửa soạn, sau đó chậm rãi rời khỏi.
Mặc dù thương thế bọn họ đã được Diệp Linh Linh dùng Cửu Tâm Hải Đường chữa khỏi bệnh. Nhưng bởi vì Thạch gia huynh đệ cùng Độc Cô Nhạn trước trúng kịch độc Nhân Diện Ma Chu của Đường Tam, thân thể lúc này rất suy yếu. Quan trọng hơn là, lần thất bại này đả kích nghiêm trọng đến tinh thần bọn họ.
Diệp Linh Linh dìu Độc Cô Nhạn, Áo Tư La dìu Ngọc Thiên Hằng. Tình trạng xem như tốt nhất là Phong Linh cũng đang giúp đỡ bọn Thạch gia huynh đệ, nhìn qua như là những tàn binh bình thường bị đánh bại.
Bảy người trong lòng buồn bực, không nói, cứ tiến tới. Đang lúc bọn họ sắp trở lại tửu điếm, một người đột nhiên xuất hện cản đường bọn họ.
"Thiên Hằng. ngươi còn nhận ra ta?" Âm thanh có chút quái dị vang lên, làm Thiên Hằng tâm trạng đang có chút u ám kinh ngạc ngẩn đầu.
Nhờ vào ánh trăng, miễn cưỡng thấy được tướng mạo của người đang đứng cản đường bọn họ, nàng thoáng chần chờ trong chốc lát. "ngài, ngài là... A! Thúc thúc. Người như thế nào lại ở chỗ này. "
Ngăn cản đường đi của Hoàng Đấu Chiến Đội chính là Đại Sư.
Đại Sư đi tới đứng trước mặt Ngọc Thiên Hằng nói "Chúng ta nói chuyện riêng một chút."
Ngọc Thiên Hằng lúc này thậm chí đã quên đi cái kết quả chiến bại kia. Vội vàng gật đầu, hướng đồng đội ý bảo bọn họ về tửu điếm trước.
Hoàng Đấu Chiến Đội vừa nghe này người là thúc thúc của Ngọc Thiên Hằng, tự nhiên là không nói thêm cái gì, trực tiếp trở về tửu điếm cách đó không xa.
"Thúc thúc. Ngài đây là......" Nhìn Đại Sư, Ngọc Thiên Hằng trong lòng nổi lên cảm giác xúc động. Mặc dù Đại Sư rời nhà đã rất nhiều năm. Nhưng nàng vẫn nhớ rất rõ. Tại lúc nàng còn bé. Vị thúc thúc này thường xuyên cùng nàng chơi đùa, khi đó, tính tình nàng rất là cương ngạnh. Cha là trưởng tử, mỗi ngày điều cùng gia gia học tập quản lý việc trong gia tộc cùng tu luyện. Làm bạn với nàng nhiều năm cũng chỉ có vị thúc thúc trước mặt này. Thậm chí có thể nói, trong một đọan thời gian dài, Ngọc Thiên Hằng đã đem vị thúc thúc trước mắt này đối đãi như là cha ruột.
Đại Sư trong mắt toát ra một tia nhu hòa. Vỗ vỗ lên đầu vai của nàng nói: "Xem bộ dáng, mấy năm nay ngươi hẳn là rất cố gắng. Ba mươi chín cấp. Tiểu Hằng rốt cục đã trưởng thành. "
Ngọc Thiên Hằng hai mắt ửng đỏ. Gặp lại vị Đại Sư này, nàng có cảm giác như thấy lại người trong gia đình nàng, đang xen là cái cảm giác như tìm lại được một thứ gì đó đã mất. Nghẹn ngào nói: "Thúc thúc, người theo ta về nhà đi. Kỳ thật, gia gia vẫn luôn nghĩ tới người. Phụ thân cũng là... "
Trong mắt Đại Sư chợt lóe lên, có thể thấy được tình cảm mãnh liệt trong đó. Than nhẹ một tiếng, lạnh nhạt đạo nói: "gia gia ngươi mặc dù là tộc trưởng nhưng trong gia tộc có những chuyện không thể tự mình quyết định. Ta sớm bị đuổi ra gia tộc, cũng không có tên trên tộc phả, ta còn có thể quay lại đấy sao? Gia gia và phụ thân ngươi vẫn khỏe cả chứ?"
Ngọc Thiên Hằng gật đầu, "Mọi người vẫn tốt lắm, chỉ là gia gia tuổi lớn, nhiều chuyện cũng không thể quản lý nổi. Việc trong tộc, đa số là đã giao lại cho phụ thân. Thúc thúc, người biết không, ta không ít lần từng thấy gia gia ngắm nhìn bức họa của người mà ngẩn ngơ. Gia gia hẳn là rất muốn người quay về."
"Đừng nói nữa." Đại sư đột nhiên có chút táo bạo, cắt đứt lời nói của Thiên Hằng. Cả người co rút lại một chút. Một hồi lâu sau cũng không thấy nói gì.
Ngọc Thiên Hằng cũng không có lên tiếng. Nhưng mắt đang nhìn Đại Sư đã toát lên vài phần tình cảm nhu hòa.
Đã rất lâu rồi, cái đôi bàn tay thô to nhưng ấm áp của Đại Sư từng ôm ấp, dẫn nàng chơi đùa, kể chuyện về giới hồn sư cho nàng nghe. Những điều này trong trí nhớ nàng đã in vào rất sâu.
Làm trường tôn của một gia tộc, gia gia cùng phụ thân yêu cầu đối với nàng là rất nghiêm khắc. Quan tâm cũng chỉ là sự tiến bộ và hồn kỹ sử dụng của nàng. Chỉ có Đại Sư, vị thúc thúc này, mới đem đến cho nàng một chút an ủi và những năm tháng vui vẻ.
Một lúc lâu, Đại Sư hít sâu một cái, bình phục lại tâm trạng kích động. "Thiên Hằng. Có lẽ không lâu, chúng ta còn có thể gặp lại. Không nên vì hôm nay thất bại mà nổi giận. Thất bại cũng không đáng sợ, đáng sợ chính là không thể từ thất bại rút ra được kinh nghiệm. Các ngươi thực lực là rất mạnh. Nhưng hôm nay, tại trận dấu, ta thấy các ngươi chưa phát huy hết được tiềm lực bản thân. Nếu không thắng bại khó nói. "
Ngọc Thiên Hằng trong lòng vừa động, "Thúc thúc. Người đã xem trận đấu hôm nay? Ta làm xấu hổ gia tộc rồi. "
Đại sư lắc đầu, "Ngươi biết ngươi sai ở chỗ nào sao không?"
Ngọc Thiên Hằng có chút mờ mịt nhìn đại sư. Nếu những lời này là Tần Minh tới hỏi có lẽ nàng sẽ có rất nhiều loại trả lời. Nhưng hỏi chính mình lại là thúc thúc, trong gia tộc không hề có địa vị, thậm chí là vị thúc thúc không có kế thừa trực hệ phách vương long vũ hồn. Không biết tại sao, nàng không biết phải trả lời như thế nào.
Đại Sư giơ tay đặt ở vai Thiên Hằng nói, "Ngươi cũng không phải thua ở trong tay đối thủ, mà là bại bởi chính mình. Không sai, cơ bản hồn kỹ của ngươi rất lợi hại, cũng không có vấn đề gì. Sở dĩ hội rơi trong bẫy vào đối thủ là bởi vì ngươi trong lòng kiêu ngạo. Là cái kiêu ngạo thuộc về lam điện Phách Vương Long gia tộc. "
"Kiêu ngạo......" Ngọc Thiên Hằng nhìn đại sư. Trong mắt dần dần hiểu một chút, nàng vốn là cực kỳ thông minh. Có Đại Sư cùng Tần Minh hai người trước sau chỉ điểm. Nhất thời ý thức được một ít mấu chốt của vấn đề.
"Thúc thúc, ngài yên tâm, tiếp theo nếu có cơ hội nữa. Ta tuyệt sẽ không bại dưới tay bọn họ. "
Đại sư trên mặt toát ra một tia mỉm cười một cách khó nhọc "Ngươi sẽ có cơ hội, bởi vì ta chính là lĩnh đội của Sử Lai Khắc Thất Quái chiến đội. "
"Cái gì?" Ngọc Thiên Hằng thất kinh. Không dám tin nhìn Đại Sư. Ở gia tộc, nàng đã nghe được rất nhiều lời đồn đãi về Đại Sư. Tất cả điều xoay quanh việc Đại Sư sở hữu một cái phế vũ hồn như thế nào, mang đến cho gia tộc sỉ nhục như thế nào... Mặc dù nàng không quan tâm những chuyện này, nhưng đối với thực lực của Đại Sư nàng phi thường hiểu rõ, đó là thực lực vĩnh viễn không cách nào đột phá ba mươi cấp!
Đại Sư lạnh nhạt cười, nói: "Rất kỳ quái, có phải không?Không sai. Thực lực ta không cường nhưng không có nghĩa là không thể dạy ra được đệ tử xuất sắc. Sử Lai Thất Quái có thể nói tất cả là đệ tử của ta. Nhưng trân truyền đệ tử của ta chỉ có một mà ngươi vừa rồi đã gặp qua, chính là khống chế hệ hồn sư của Sử Lai Khắc chiến đội. "
"Là hắn?" Ngọc Thiên Hằng nhìn Đại Sư, ánh mắt không chớp. Tại trận chiến trước đó, làm nàng ấn tượng chỉ có hai người. Trừ bỏ Bái Mộc Bạch có thể cùng nàng đối kháng, còn lại chính là Đường Tam với năng lực khống chế toàn cục.
Đại Sư trong mắt hiện lên một chút tinh quang, "Một ngày nào đó, ta muốn cho thế nhân biết, ta Tiểu Cương mặc dù là phế vật, nhưng ta lại có thể dạy ra một đệ tử thiên tài. Thiên Hằng, ta tới lúc phải đi rồi. Nhớ kỹ ta nói, nếu ngươi muốn bộc phát được tất cả tiềm năng, dẫn dắt mọi người giành được thắng lợi cuối cùng, vậy, ngươi nên gạt bỏ cái kia ngạo kia. "
Nói xong, Đại Sư nhìn thật sâu vào mắt Thiên Hằng, vừa tại bờ vai của nàng vỗ vỗ rồi xoay người rời khỏi, hòa mình vào bóng đêm.
"Thúc thúc. Ngài có thể hay không chỉ dạy ta?" Ngọc Thiên Hằng đuổi theo nói.
Đại Sư dừng lại cước bộ. Nhẹ nhàng lắc đầu, "Thiên Hằng, nếu để gia tộc biết ta chỉ dẫn ngươi, ngươi cho rằng bọn họ sẽ phản ứng như thế nào?Sợ rằng, lập tức đem ta trở thành kẻ thù của gia tộc Lam Điện Phách Vương Long. Nếu ngươi thật sự muốn thành một gã hồn sư vĩ đại, vậy, cứ lấy tên đồ đệ kia của ta làm mục tiêu. Nếu một ngày nào đó ngươi có thể vượt qua hắn, vậy, ngươi tất nhiên đã trở thành tinh anh của giới hồn sư toàn đại lục. "
"Thúc thúc. Tại sao?" Ngọc Thiên Hằng có chút không phục hỏi lại. Nàng mặc dù đối với khống chế lực cùng với vũ hồn phụ gia kịch độc của Đường Tam thập phần giật mình nhưng nàng có thể khẳng định, cái kia bất quá chỉ là Lam Ngân Thảo. Thủy chung không thể cùng với vũ hồn Lam Điện Phách Vương Long của nàng so sánh. Nếu là quyết đấu một chọi một, nàng tin tưởng nhất định có thể chiến thắng đối thủ.
Đại Sư dừng lại cước bộ. Quay đầu lại nhìn về phía Ngọc Thiên Hằng. "Ngươi biết hắn hồn lực bao nhiêu cấp không".
Ngọc Thiên Hằng suy nghĩ một chút, trả lời: "Ta đã xem qua tư liệu, hắn hẳn là ba mươi hai cấp, hiệu là Thiên Thủ Tu La. Ta nghĩ, những cái đó cũng không sai biệt với thực tế bao nhiêu.". Đối với tình hình khống chế toàn cục của Đường Tam, lúc này vẫn nhớ rõ như tận mắt chứng kiến. Nàng cũng không dám nghĩ, như thế nào mà một người hồn lực hoặc vũ hồn điều thua kém nàng lại có thể làm được. Đối thủ của hắn là Độc Cô Nhạn cũng là khống chế hệ hồn sư, ba mươi tám cấp hồn lực, lại bị hắn hoàn toàn áp chế.
Đại Sư lắc đầu, nói: "Tư liệu là chính xác. Tiểu Tam quả thật chỉ có ba mươi hai cấp hồn lực. Vậy, ngươi biết hắn năm nay bao tuổi rồi không?"
Ngọc Thiên Hằng lắc đầu. Trong lòng nàng lúc này đột nhiên cảm thấy có chút hồi hộp.
Đại Sư lạnh nhạt cười. "Hắn vừa qua khỏi sinh nhật thứ mười ba. Tại lúc mười hai tuổi, đã thu được đệ tam hồn hoàn. "Nói xong những lời này, Đại Sư không hề dừng lại, xoay người nhẹ nhàng rời khỏi. Cho dù là cái này, cũng không làm rõ hết thiên phú của Đường Tam. Hắn còn có một bí mật rất lớn, song sanh vũ hồn. Tuy vậy, Đại Sư cũng không có nói ra.
Ngọc Thiên Hằng cả người ngây ngốc đứng ở nơi đó, một hồi lâu không có di động. Đến khi Độc Cô Nhạn được Diệp Linh Linh đở, một lần nữa quay lại tìm, nàng mới từ ngốc trệ bừng tỉnh lại.
Ba mươi hai cấp, mười ba tuổi. Hai cái chữ số này không ngừng xoay quanh trong đầu nàng. Lúc này nàng rốt cục đã rõ rang, tại sao thúc thúc nói, muốn trở thành hồn sư vĩ đại phải đuổi theo bước tiến của người kia. Thúc thúc, người như thế nào dạy ra một người quái vật như vậy?
"Ách xì…."
Đường Tam hắt hơi, ngồi xoa xoa cái mũi của hắn.
"Tiểu Tam. Ngươi làm sao vậy?"
Không thể không nói, năng lực trị liệu của Cửu Tâm Hải Đường vũ hồn thật là kinh người. Tiểu Vũ lúc này, ngoại trừ khuôn mặt có chút tái nhợt thân thể cũng đã bình phục. Miệng viết thương thậm chí cũng không còn lưu lại.
Đường Tam lắc đầu. Cười nói: "Không có việc gì. Có lẽ là có người nhớ đến ta. ". Nói xong những lời này, hắn bất giác nhớ đến phụ thân của mình, nhiều năm như vậy không biết phụ thân đã đi đến đâu? Tại sao không trở về gặp ta? Phụ thân là không cần đứa con này sao?
Lúc ở Lai Tác Thất thành, hắn cố ý trở về nhà một chuyến. Lưu lại một phong thư. Hơn nữa cũng nói với lão thôn trưởng Kiệt Khắc, nếu phụ thân hắn quay lại, nói phương hướng hắn đi cho phụ thân biết. Sáu năm qua, vẫn là không có tin tức.
Kiếp trước, hắn chưa từng có thân nhân. Thật vất vả để có một người phụ thân này nhưng phụ thân lại rời bỏ hắn.
Tiểu Vũ đối Đường Tam tự nhiên là rất quen thuộc, nhìn hắn ánh mắt hắn biến hóa cũng đã biết hắn trong lòng đang suy nghĩ cái gì, "Tiểu Tam, đừng suy nghĩ nhiều nữa. Tin tưởng không lâu sau, thúc thúc nhất định sẽ quay lại. "
Đường Tam yên lặng ,nhẹ nhàng gật đầu. Lúc này,đoàn người rốt cục dã về tới tửu điếm của bọn họ.
Vừa vào tửu điếm, bọn họ chứng kiến Phất Lan Đức ba người đang ngồi ở phòng ăn uống rượu nói chuyện phiếm. Ba người trên bàn, rượu và thức ăn nhìn qua cũng không nhiều lắm.
"Hắc hắc, có rượu uống." Mập mạp là người thứ nhất đi đến, hắn coi như là đệ tử trân truyền cảu Phất Lan Đức, tại trước mặt Phất Lan Đức cũng không như những người khác câu thúc.
"Sư phụ, chúng ta hôm nay thắng, có phải hay không người nên khao chúng ta a?" Mã Hồng Tuấn đi tới bên người Phất Lan Đức, tay hắn hướng tới lấy chén rượu ở trên bàn.
Phất Lan Đức chiếc đũa trong tay vừa lộn, đập vào trên tay của mập mạp. Mập mạp trên tay đau nhói. Ai u một tiếng. Vội vàng đem tay thu lại.
Tần Minh có chút nghi hoặc nhìn Mã Hồng Tuấn đứng ở bên người Phất Lan Đức nói. "Sư phụ! Vị tiểu huynh đệ này cũng là đệ tử học viện sao? Chúng ta Sử Lai Khắc học viện, từ lúc nào có nhiều đệ tử như vậy?"
Mã Hồng Tuấn đỉnh đạc nói: "Tần học trưởng. Mới vừa tách ra không bao lâu, người thế nào đã quên ta?"
Tần Minh trừng lớn hai mắt, cẩn thận nhìn mập mạp. "Ngươi, ngươi là một trong Sử Lai Khắc Thất Quái, cái gã đội viên mập mạp sử dụng hỏa làm công kích? Ngươi năm nay bao nhiêu tuổi rồi?" Mặc dù trong lòng đã có dự đóan nhất định, nhưng khi chứng kiến Mã Hồng Tuấn nọ, vẫn mang theo cái bộ dánh ngây thơ. Trái tim hắn không khỏi một trận co quắp lại.
Tần Minh luôn biết, hắn tại hồn sư giới được xem là thiên tài trong thiên tài. Dù là lúc còn học tại Sử Lai Khắc học viện, hắn cũng vẫn là như vậy. Nhưng thấy qua thực lực của mập mạp đang trước mắt này, dù là được Thất Bảo Lưu Ly Tháp vũ hồn trợ giúp, nhưng hắn có thể ngạnh kháng đệ tam hồn kỹ công kích của Phong Linh đã là ba mươi lăm cấp trong thời gian dài như vậy. Chân chính thực lực của mập mạp có lẻ là không cách biệt lắm.
Mang mặt nạ của Sử Lai Khắc Thất Quái, người xem chỉ có cảm giác hắn là thấp lùn, không giống Đái Mộc Bạch, Tiểu Vũ ay mấy người kia có thân hình tương đối cao. Chỉ cần bọn họ không nói, ai cũng đoán không được tuổi của bọn họ.
Mã Hồng Tuấn có chút đắc ý nói: "Đúng vậy. Ta là cái kia hỏa phượng hoàng, mười ba tuổi, nga, ta đã rõ ràng, trước là vì chúng ta mang theo mặt nạ. Cho nên ngài mới nhận không ra ta, đúng không. "
Lúc này, những người khác trong Sử Lai Khắc Thất Quái cũng đều đã đi tới, Tần Minh có chút ngẩn người khi nhìn thấy đại bộ phận đều là những đứa nhỏ xê xích mười lăm tuổi, trong một lúc, nhất thời không khỏi nói không ra lời.
Phất Lan Đức đã quen với tính tình của hắn, khàn khàn phát ra tiếng cười mang chút cảm giác âm hiểm. "Như thế nào, Tần Minh, ngươi quên truyền thống học viện của chúng ta rồi sao? Chúng ta chính là chỉ lấy đệ tử dưới mười hai tuổi. Mã Hồng Tuấn lúc mười một tuổi vào học viện, Đường Tam, Tiểu Vũ còn có Vinh Vinh cùng Trúc Thanh đều là năm nay vào học, này đã là số đệ tự thu vào nhiều nhất trong những năm qua. "

Đấu La Đại Lục - Chương #150


Báo Lỗi Truyện
Chương 150/517