Chương 144: Uy áp của nhện vương


Dịch: Fairymoon
Biên dịch: Yêu Sinh Hận

"Như thế nào, chẳng lẻ ngươi cho rằng bây giờ còn có thể đủ thủ được thắng lợi sao? Đừng quên, ngươi chỉ có một người, mà ngươi đối mặt chính là sáu người chúng ta." Tri Chu nữ hồn sư không yếu thế chút nào nói.
Đường Tam mỉm cười, trả lời: "Chính là, chánh thức còn khả năng chiến đấu chỉ sợ còn lại mỗi mình ngươi. Mặc dù ta không biết ngươi tại sao sau khi cường hóa vẫn còn có thể thanh tỉnh để chỉ huy đồng đội. Nhưng hậu quả của nó ngươi chắc phải hiểu rõ, hồn lực còn lại của ngươi chỉ sợ đã không còn trong trạng thái tốt nhất có thể. Đã như vầy, trận đấu này không phải trở thành trận quyết chiến giữa ta và ngươi hay sao? "
Cuồng Tê lúc này đã hoàn toàn tỉnh táo lại, trạng thái vũ hồn phụ thể trên người hắn đã biến mất, dù vậy bằng vào thân thể cường hãn trợ giúp hắn còn có chút gượng được "Ai nói ta không có chiến đấu lực, cho dù chỉ bằng vào sức lực cơ thể, ta cũng có thể dạy cho tên hỗn đãn ngươi một bài học."
Cuồng Tê lửa giận cũng không bởi vì hồn lực hắn không tiêu hao nhiều mà biến mất. Hắn chưa bao giờ phẫn nộ giống như hôm nay, một thân thực lực cường hãn lại bị Chu lưới trói buộc của Đường Tam là nữa phần cũng không xuất ra được. Lời vừa dứt, lập tức nhảy tới Đường Tam.
Tri Chu nữ hồn sư cũng không có ngăn cản Cuồng Tê. Nàng rất rõ ràng, bằng vào sức mạnh của Cuồng Tê, cho dù không có hồn lực phụ trợ, chỉ bằng vào thể lực vẫn có thể đánh ngã cả một con trâu.
Nàng sở dĩ có thể từ trạng thái cuồng nhiệt nhanh chóng trở lại thanh tĩnh là bởi vì cái hiệu quả do ngàn năm hồn hoàn kia mang lại chỉ là phụ trợ, không phải là hiệu quả chính do hồn hoàn tạo thành. Không kể đến độc tố mãnh liệt cùng với sự dẻo dai của Bát Chu Mâu, các hồn hoàn kỹ khác chỉ có 50% sức ảnh hưởng.
Nói cách khác, trạng thái cuồng nhiệt mà nàng phải chịu căn bản chỉ có một nữa hiệu quả. Vì lẽ đó, nàng mới có thể nhanh chóng thanh tỉnh, mặc dù hồn lực đã tiêu hao quá nữa.
Trải qua trận chiến trước đó, hồn lực của nàng hiện nay, chính xác là chỉ còn khoảng ba phần.
Mắt thấy Cuồng Tê hướng chính mình vọt tới, Đường Tam cũng không thúc dục ra Lam Ngân Thảo vũ hồn. Hắn muốn lưu lại hồn lực bản thân để cùng Tri Chu kia đối kháng. Cuồng Tê mất đi hồn lực cũng như hổ không răng. Đối phó một đối thủ như vậy, chẳng lẻ phải cần dùng đế hồn lực sao?
Cuồng Tê mở ra song chưởng hướng Đường Tam vọt tới. Đường Tam không lùi mà tiến tới, chân sử ra Quỷ Ảnh Mê Tung cước bộ, thân ảnh lập tức trở nên mờ ảo.
Quỷ Ảnh Mê Tung mang theo thân hình Đường Tam phiêu hốt không ngừng. Mặc dù nhìn như là xông về phía tước, nhưng Cuồng Tê lại không có cách nào bắt được.
Thân hình chợt lóe, Đường Tam đã đến bên người Cuồng Tê, chân trái nhẹ nhàng quét về phía hai chân Cuồng Tê. Cánh tay trái đồng thời động, từ phía sau lưng Cuồng Tê ra một đòn.
Thân hình Đường Tam tuy nhìn không cường tráng như Cuồng Tê. Nhưng nếu tính về lực lượng, cũng không kém bao nhiêu.
Làm thợ rèn từ nhỏ, thêm vào đợt cường hóa huấn luyện gần đây, làm hắn cực kì tin tưởng vào sức mạnh bản thân. Cuồng Tê chỉ cảm thấy một cỗ lực mạnh mẽ truyền đến, cả người hắn lập tức bị bức văng ra.
Ngay lúc này, Tri Chu nữ hồn sư rốt cục đã ra tay. Tình huống hồn kĩ của nàng bởi vì không có đủ hồn lực cầm cự đã biến mất, trong lòng bàn tay lập tức vô số Chu Ti xuất hiện, nhân lúc Đường Tam đánh ngã Cuồng Tê, lập tức được phóng ra, đem cả phạm vi lớn bao trùm vào trong.
Đường Tam nhíu mày, "ngươi vẫn không từ bỏ ý định?" Lần này, hắn cũng không có né tránh mà tùy ý để cho Chu Ti quấn quanh thân thể. Chỉ trong nháy mắt, Đường Tam đã như một cái kén, toàn thân bị bao phủ bơi một lớp dày Chu Ti màu phấn hồng.
Tri Chu nữ hồn sư mừng rỡ, cao giọng nói: "Mau, đưa hắn ném xuống đài, chúng ta tựu thắng."
Nhưng lập tức, nàng rất nhanh phát hiện có điều không đúng, bởi vì không có gã đồng đội nào hưởng ứng. Nghiêng đầu nhìn lên, nàng giật mình phát hiện các đồng đội của nàng đang bị một cây Lam Ngân Thảo màu tím quấn quanh. Dưới tình huống không còn hồn lực để ngăn cản độc tố, bọn họ ngay cả nói chuyện cũng không có khả năng.
Tri Chu đột nhiên cảm thấy tim nàng đập mạnh, một loại cảm giác bất an trong tâm nàng từ từ dâng lên. Cũng không đợi nàng xé Chu Ti đem Đường Tam ném xuống đài, một trận uy áp từ Đường Tam chợt phát ra, ngay sau đó.
Áp lực cũng không phải do hồn lực sinh ra mà được tạo thành bởi một loại hơi thở hết sức đặc thù. Đối với nàng mà nói, cổ hơi thở này mang đến cảm giác vô cùng cường hãn.
Một màn quỷ dị xuất hiện, Chu Ti ở phía sau lưng Đường Tam giống như băng tuyết đang ran rã. Chu Ti ở những chỗ khác, sau một lúc, bắt đầu được kéo về phía sau lưng Đường Tam, tựa như đó là một dạng năng lượng chứ không phải là vật thể rõ ràng.
Chỉ vài cái nháy mắt, Chu Ti trên người Đường Tam đã hoàn toàn biến mất. Tri Chu chợt phát hiện ra Đường Tam đang nhìn nàng với cặp mắt khác thường.
Chu Ti vốn dĩ từ tay nàng xuất ra. Sau khi bị Đường Tam hấp thu, theo chuyển động của nó, một cổ lực hấp dẫn mạnh mẽ kéo nàng về phía Đường Tam. Ngay khi nàng kịp phản ứng đã thấy mình đứng trước mặt Đường Tam.
Tri Chu muốn phản khán, nhưng nàng tự nhiên lại hít thở có chút khó khăn. Cái áp lực kia khiến nàng không thể có bất kì hành động nào.
Nàng tuy không nhìn thấy nhưng người đang theo dõi trận đấu ngồi phía sau lưng Đường Tam lại thấy rất rõ ràng. Y phục sau lưng Đường Tam đã biến mất, tám cái chân nhện màu đen xuất hiện sau lưng. Chu Ti đúng là bị những cái chân nhện này hấp thụ.
Giơ lên tay phải, Đường Tam nắm lấy cổ của Tri Chu, nhờ vậy mới ngăn trở cơ thể nàng khỏi rung động vì cái hấp lực kia.
Trong mắt Đường Tam lúc này chỉ thấy toát ra vẻ băng lãnh. Hắn quay đầu, nhìn về phía khán giả. Phàm những ai tiếp xúc với cái ánh mắt kia điều quay mặt tránh né hoặc cúi đầu. Mọi người điều có cảm giác rung mình khi nhìn vào cái ánh mắt tà ác ấy.
Đường Tam đưa ngón trỏ của bàn tay trái lên môi, ra hiệu mọi người giữ yên lặng.
Thế cục đã không có gì nữa biến hóa nữa. Trừ Tri Chu ra những người khác vẫn đang hôn mê, khắp người bị quấn đầy Lam Ngân Thảo. Mà Tri Chu lại đang bị Đường Tam khống chế ở cổ. Trận đấu hồn, đến tận đây, rốt cục kết thúc.
Tám căn Chu Mâu màu đen sau lưng Đường Tam yên lặng biến mất. Áp lực khiến Tri Chu khó thở theo đó cũng được giải trừ.
Ánh mắt nàng phức tạp, có chút không cam tâm nhìn Đường Tam, "là… là tại sao"
Đường Tam đương nhiên là biết nàng hỏi cái gì. Nắm chặc cổ của nàng kéo lại, sử dụng âm thanh chỉ để hắn và nàng có thể nghe rõ nói: "Bởi vì, đệ tam hồn hoàn của ta chính là Nhân Diện Ma Chu ngàn năm, giờ ngươi đã hiểu chưa? "
Tri Chu nữ hồn sư thân thể chợt run rẩy một chút, "Ngươi.. ngươi rõ ràng là thực vật hệ hồn sư, tại sao, tại sao lại có thể hấp thu......"
"Không có cái gì là không thể, chỉ là tình huống có thể khác nhau. Thực vật hệ hồn sư cũng tương tự như khí hồn sư, nếu đồng đội của ngươi có thể tùy tiện hấp thu hồn hoàn của ma thú, vậy Lam Ngân Thảo của ta sao lại không thể?"
Nhìn người giám khảo đang đi lên, Đường Tam vung tay, đẩy Tri Chu lùi ra sau vài bước.
Trận chiến đấu này đã kết thúc.
Hấp thu Chu Ti hiển nhiên là do hồn cốt quái dị của hắn. Ngoại phụ hồn cốt đến từ Nhân Diện Ma Chu, đối với hết thảy các loại tri chu vũ hồn (chỗ này là con nhện, không phải Tri Chu nữ hồn sư), điều có tác dụng gây kiềm hãm.
Lúc bắt đầu cuộc đấu Đường Tam vẫn còn có ý giữ lại, không có vận dụng nó gây cho đối phương uy áp. Nhưng đến lúc này, hồn lực của hắn đã không còn sung mãn như trước, đồng thời hắn cũng không muốn trì hoãn thêm nữa. Kết quả, hắn buộc phóng thích ra uy áp của ngoại phụ hồn cốt. Đương nhiên là không có mấy người biết được cái lực lượng đó thuộc về ngoại phụ hồn cốt.
Trải qua mấy ngày luyện tập đối với ngoại phụ hồn cốt, Đường Tam phát hiện, mỗi khi hắn sử dụng lực lượng của ngoại phụ hồn cốt Bát Chu Mâu, tâm tình hắn cũng bị những ảnh hưởng nhất định. Tựa như hắn chính là Nhân Diện Ma Chu hồn thú.
Khi hắn ngừng sử dụng Bát Chu Mâu, cái khí tức đó lại hoàn toàn biến mất. Điều này giải thích cho hành động kiêu ngạo vừa rồi của hắn trước khán giả.
Đối với loại tình huống này, Đường Tam từng hỏi qua Đại Sư. Đáp án của Đại Sư rất đơn giản: "bởi vì năng lượng của Nhân Diện Ma Chu lúc này so với bản thân hắn mạnh hơn. Đường Tam không thể hoàn toàn khống chế được Bát Chu Mâu. Vì lẻ đó, trên người Đường Tam đôi lúc sẽ phảng phất hình ảnh của Nhân Diện Ma Chu hồn thú. Đối với tình huống như vậy cũng chẳng cần phải lo lắng. Khi hồn lực thăng tiến, vấn đề kia tự nhiên sẽ được giải quyết."
Nghị lực của Đường Tam vốn không ít, cho dù bị ảnh hưởng cũng không mất đi nhân tính, ảnh hưởng chỉ là chút biến hóa như vừa rồi.
"Sử Lai Khắc Thất Quái thắng." vị chủ quản có chút gian nan tuyên bố kết quả. Ánh mắt có chút hàm ý lướt qua người duy nhất còn đứng vững trên đài lúc này. Trong lòng có chút cảm giác không nói lên lời.
Không biết từ lúc nào, hắn đột nhiên cảm giác, những vị hồn sư đeo mặt mạ trong trang phục xanh biếc này đã trở thành những người con cưng của Đại Đấu Hồn Tràng.
Đường Tam nhận lấy kết quả, xoay người hướng dưới đài rời khỏi. Đúng lúc này, thanh âm mang theo vài phần sợ hãi và phức tạp của Tri Chu nữ hồn sư vang lên, "Có thể hay không nói cho ta biết tên của ngươi?"
Đường Tam dừng lại một chút, không có quay đầu lại nói: "Sử Lai Khắc Thất Quái chi tam, Thiên Thủ Tu La."
Lúc này đây, Đường Tam cũng không che dấu thanh âm. Chẳng những Tri Chu mà vị chủ quản kia cũng nghe được.
Đường Tam ra khỏi sàn đấu, lập tức được Tiểu Vũ nhiệt tình ôm lấy hắn đón tiếp, "Tam ca, ca thật xuất sắc."
Phương thức ôm của nàng có lẻ cũng bị ảnh hưởng đôi chút từ vũ hồn. Thân hình mềm mại thon dài dán chặc trên người Đường Tam. Hai chân kẹp ở hai bên hông Đường Tam. Hai tay ôm lấy cổ hắn. Mặt đỏ bừng cười hưng phấn.
Mặc dù Tiểu Vũ nhìn qua giống như nhũng tiểu cô nương khác lúc vui mừng nhưng dù sao Đường Tam tuổi thực đã ngoài ba mươi, nhìn thấy trong mắt đồng đội có chút tiếu ý, trên mặt hắn không khỏi có chút nóng rần lên, "Tiểu Vũ, mau đi xuống."
Đái Mộc Bạch ha ha cười, "Hôm nay chúng ta toàn thắng, đi, huynh đệ tỷ muội, ta mời khách, chúng ta đi uống rượu."
Bảy người, như trước mang theo mặt nạ, trong tiếng hoan hô của khán giả kí xác nhận tích phân (điểm), đồng thời nhận lấy thù lao tương ứng, rời khỏi Đấu Hồn Tràng..
Trong lúc rời khỏi mười ba phân khu của Đấu Hồn Tràng, không ít người bàn tán về bọn chúng. Được bàn tán nhiều nhất vẫn là Đường Tam.
Trong lúc thi đấu, Đường Tam vừa lên đã khống chế được phòng ngự của cường chiến hồn sư đối Cuồng Tê của phương, vừa thành công khống chế cục diện trận đấu, trong nguy cơ dẫn đồng đội thoát nguy hiểm, cuối cùng lấy thực lực chiến thắng đối thủ.
Trong mắt người xem, tự nhiên nhìn không ra Cuồng Chiến Đội bởi vì cuồng hóa nên bị cắn trả, mà chỉ thấy Đường Tam một mình ngăn cơn sóng dữ.
Đám người bên trong, đã có không ít hô to danh hào Thiên Thủ Tu La của hắn.
Bảy người không có lưu lại lâu, vội vàng từ trong đám người hâm mộ tách ra. Cùng Đại Sư, Phất Lan Đức, Triệu Vô Cực ba người hội hợp, rất nhanh rời khỏi phạm vi của Đại Đấu Hồn Tràng.
Sau khi cảm thấy chung quanh không còn ai nữa chú ý, bảy người bọn họ lúc này mới tháo bỏ mặt nạ xuống, nhìn lẫn nhau, không khỏi nở ra một nụ cười.
Trong lúc huấn luyện bình thường, bọn họ vẫn cùng nhau chiến đấu nhưng vẫn không có được cái cảm giác cùng nhau chiến đấu chống lại địch nhân.
Cảm thụ sâu nhất chính là Đái Mộc Bạch, Chu Trúc Thanh cùng Tiểu Vũ. Tại thời khắc mấu chốt bọn họ được Đường Tam bằng Lam Ngân Thảo nhanh chóng kéo về, lực lượng toàn đội nhờ đó tránh được tổn thất.
Bọn họ đối với lời giảng của Đại Sư về tầm quan trọng của việc phối hợp, qua trận vừa rồi lại càng thêm hiểu rõ.
Trở lại lữ quán, Đại Sư gọi mọi người vào phòng của Đường Tam, kể cả Phất Lan Đức cùng Triệu Vô Cực cũng không ngoại lệ. Nhìn đám đệ tử có chút uể oải nhưng tinh thần lại cực kỳ hưng phấn, Đại Sư chậm rãi hỏi: "Nói cho ta biết, tại trận đấu hồn hôm nay, các ngươi đều có cái cảm giác gì?"
Đái Mộc Bạch nói: "Đơn đấu thì tốt. Nhưng đoàn chiến đấu thì chúng đệ tự phối hợp vẫn không đủ ăn ý. Dù sao, đây là lần đầu tiên chúng đệ tử đối mặt với áp lực cực lớn. "
Áo Tư Tạp có chút khổ sở nói: "Đoàn chiến đấu là do đệ tử làm mọi người bị liên lụy. Thiếu đi một người có lực chiến đấu, làm mọi người khi đối mặt với đối thủ cường đại, rất khó chế thắng. "
Những người khác cũng muốn nói cái gì đó, lại bị Đại Sư đưa tay ngăn cảng.
Một tia mỉm cười dần dần xuất hiện trên mặt Đại Sư. Trừ bỏ Đường Tam, các đệ tử còn lại có chút không tin vào mắt mình, tưởng rằng bản thân bởi vì mệt mỏi mà hoa mắt. Từ ma quỷ huấn luyện đến bây giờ, đâu là lần đầu tiên mọi người chứng kiến Đại Sư tươi cười.
"Ý ta chính là các ngươi hôm nay làm tốt lắm. Ta phi thường hài lòng. Đúng vậy, các ngươi còn chưa đủ ăn ý, nhưng dù sao đây là lần đầu tiên các ngươi đoàn chiến đấu phối hợp. Đối thủ các người điều đã ngoài ba mươi lăm cấp, có chiến tích bảy thắng liên tiếp. Bất luận là khống chế lực của Tri Chu, phòng ngự lực của Cuồng Tê hay tác dụng phụ trợ của gã hồn sư kia, có thể nói tại ba mươi cấp bọn họ gần như không có đối thủ. Các ngươi dù phối hợp cũng không phải là hoàn toàn ăn ý lại vẫn thu được thắng lợi. Ta hy vọng các ngươi sẽ nhanh chóng tiến bộ. Có thể cố gắng như hôm nay, ta phải cám ơn vì những kinh ngạc các ngươi đem lại."
Nếu là lời khen từ một người khác, có lẽ sẽ không có nhiều cảm giác. Nhưng lời khen này đến từ một người vốn dĩ trước giờ chưa hề khen ai, loại cảm giác như vậy thậm chí làm cho Thất Quái hưng phấn hơn cả cái kết quả thắng lợi vừa rồi.
Sau một lúc, nụ cười trên mặt Thất Quái đã tắt, nhưng trong mắt bọn họ lại như có ngọn lửa hưng phấn. Cho dù là Đường Tam vốn trầm ổn hay Trúc Thanh vốn lạnh như băng cũng không ngoại lệ.
Đại sư nhìn về phía Áo Tư Tạp, "Tiểu Áo, ngươi không cần trách mình. Không sai, trong lúc chiến đấu ngươi không xuất lực nhưng chưa bao giờ ngừng cố gắng vì đồng đội. Nếu ta xem không sai, ngươi mới là chìa khóa để bọn họ chiến thắng. Chính là nhờ Phi Hành Ma Cô Tràng cực nhanh của ngươi, mọi người tại thời khắc mấu chốt mới thoát hiểm. Đường Tam dù khống chế toàn cục tốt nhưng nếu không có ngươi phụ trợ, trận chiến này chiến thắng chưa hẳn đã thuộc về Sử Lai Khắc. Nói cho chính xác, mỗi một người các ngươi trong lúc thi đấu điều thể hiện ra sự cần thiết với nhau. Các ngươi nếu đã là một cái đoàn thể vậy thiếu một người cũng không được. Càng huống chi, thực vật hệ hồn sư như ngươi tác dụng chính thức cũng không phải trên đấu hồn đài. Nếu là trên chiến trường, thử nghĩ ngươi có thể cung cấp cho mọi người khả năng cầm cự chiến đấu lực, Cuồng Chiến Đội tuyệt đối không có khả năng đó."
Phất Lan Đức một bên, nghe đến đó cũng không khỏi mĩn cười, "Ta nói Đại Sư, hôm nay ngươi không phải cố ý vào đây chỉ để khen mấy đứa nhỏ này sao."
Đại Sư lạnh nhạt cười, đáp lời: "Đương nhiên không phải, ta chỉ là muốn nhắc nhở bọn họ một chút. Ngày mai ta cho phép các ngươi được nghỉ một ngày, khỏi phải tham gia đấu hồn. Ngoài ra, bên cạnh việc nghỉ ngơi, các ngươi nên tổng kết những điểm được mất của trận đấu hôm nay. Ngày mốt trước khi thi đấu, nói cho ta biết. Tốt lắm, chúng ta cũng phải đi đây. Nhớ kỹ, đây không phải lúc gây chuyện. Các ngươi không nên cùng các hồn sư khác sung đột bởi vì các ngươi rất có thể gặp phải một ít hồn sư thuộc về các gia tộc có thế lực."
Phất Lan Đức nói: "Đại Sư dặn dò không sai, cố gắng tránh chuyện phiền toái. Nhưng có người khi dễ các ngươi, nếu quá đáng thì cũng nên cho bọn họ biết thế nào là Sử Lai Khắc."
Mã Hồng Tuấn âm thầm rụt cổ, cùng Áo Tư Tạp đâng đứng bên người liếc nhau, không khỏi mĩm cười. Vài ngày trước, bọn họ vừa mới chọc vào một vị hồn tông, hơn nữa, Hồng Tuấn còn nhắm ngay chỗ hiểm đối phương mà nướng.
Đại Sư ba người đi ra lữ quán, Phất Lan Đức nói: "Tiểu Cương, mấy đứa nhỏ này gây cho ta vui mừng lẫn kinh ngạc ngày càng nhiều. Xem ra, để ngươi dạy dỗ bọn họ là chủ ý không sai."
Đại Sư nói: "Cái này cũng là một phần thiên phú của bọn họ. Đối mặt với đối thủ có hồn lực trung bình lớn hơn năm cấp, dưới tình huống đó còn có thể nhất cử chế thắng. cái này không hẳn là ưu thế của hồn hoàn hay vũ hồn. Đồng tâm hiệp lực mới là trọng yếu. "
Phất Lan Đức thở dài một tiếng, "Nhưng ta chịu thua. So sánh với Đường Tam của ngươi, Hồng Tuấn tiểu mập mạp kia thật sự xui xẻo nhiều lắm. ta dạy nhiều năm như vậy đúng là vẫn còn không bằng ngươi. "
Nghe được Phất Lan Đức nhận thua, Đại Sư trên mặt lại toát ra vẻ tươi cười, "thật không ngờ ngươi có thể khẳng khái thừa nhận như vậy."
Phất Lan Đức tức giận nói: "Ta là người thua không dám nhận sao? "
Triệu Vô Cực một bên bất ngờ lại xen vào một câu, "Thật như vậy sao. Lần trước cùng ta đánh cuộc, ngươi thua mất mười kim hồn tệ, đến giờ vẫn chưa thấy ngươi thừa nhận. "
"ngươi......"
Đại Sư ha ha cười, "Phất Lan Đức, ta đột nhiên muốn uống rượu. Nếu ngươi đã nhận thua, vậy thì ngươi mời khách đi. "
"Tốt, xem ta đánh gục các ngươi bằng tửu lượng. " Phất Lan Đức hung hăng nói nhưng trong mắt có chút tiếu ý lại có chút tâm tình. Nhìn thấy Đại Sư như vậy, không biết tại sao, cái niềm vui không xuất hiện đã nhiều năm nay lại thấy.
Sư phụ đã đi, Sử Lai Khắc Thất Quái tự nhiên không còn bị trói buộc. Đái Mộc Bạch không có quên ký lời nói của hắn trước đây, cũng không phải đi đâu xa, ngay tại phòng ăn của tửu điếm bày ra một mâm thức ăn thịnh soạn, thêm vào hai vò rượu thượng hạng, mời mọi người ăn uống.
"Tiểu Tam, ta kính ngươi một chén. Cám ơn ngươi kịp thời giúp đỡ." Đái Mộc Bạch nâng cái chén tràn đầy mạch tửu lên trước mặt, hướng Đường Tam nói.
Đường Tam mỉm cười, nâng lên chén mạch tửu của hắn cùng Mộc Bạch đồng thời uống một hơi cạn sạch. Hắn đương nhiên biết, Đái Mộc Bạch cũng không phải là cảm tạ cho bản thân. Khi đó Đái Mộc Bạch mặc dù bị đối phương bức lui, nhưng cũng không nguy hiểm. Hắn cảm tạ, là vì trong lúc nguy cấp Đường Tam đã chiếu cố đến Trúc Thanh.
"Tiểu Tam, ta cũng kính ngươi. Thực lực ta mặc dù không bằng ngươi, nhưng uống rượu chỉ sợ ngươi không phải là đối thủ." Áo Tư Tạp có chút không hảo ý giơ lên cái chén của hắn.
Không đợi Đường Tam nâng chén, Tiểu Vũ đã cản lại, "Áo Tư Tạp, ngươi muốn chuốt say Tam ca ta sao? Ta với ngươi uống." Vừa nói, Tiểu Vũ vừa xuất ra phong thái của một đại tỉ, một hơi uống cạn sạch chén rượu.
Áo Tư Tạp có chút bất đắc dĩ uống sạch chén của hắn, khóe mắt bất chợt thấy Đường Tam cũng nâng chén cùng uống với hắn.
"Ngon, rượu thật ngon. Ta kính mọi người. " Lần này đứng lên chính là Trữ Vinh Vinh.
Nàng cũng không có vội vả uống rượu, đứng ở nơi đó nhìn mọi người, hai má có chút ửng đỏ, "Lúc vừa đến học viện, ta từng mang đến cho mọi người không ít phiền toái. Khi đó Tam ca cùng Tiểu Áo nói không sai, nếu ta vẫn tiếp tục như vậy, sợ rằng vĩnh viễn sẽ không có cơ hội hiểu rõ hàm nghĩa của hai chữ bằng hữu. Nhiều ngày đã qua, được cùng mọi người tập luyện, cùng chiến đấu, cùng vượt qua những thử thách khó khăn, ta phải cám ơn mọi người. Chén này là để kính mọi người, đồng thời thay cho lời xin lỗi mà trước giờ ta không đủ can đảm nói ra."
Nói xong mấy chữ cuối, Trữ Vinh Vinh một ngụm uống cạn chén rượu. Trong lúc uống rượu, hai hàng sương lấp lánh từ trên mắt chậm rãi chảy xuống.
"Vinh Vinh, không nên uống nhanh như vậy." Áo Tư Tạp hảo tâm nhắc nhở nói. Nhìn bộ dáng của nàng bây giờ, người cao hứng nhất chính là hắn. Lần đầu gặp phải cái cá tính kia của nàng, hắn đã thầm tự nhủ phải từ bỏ, tìm kiếm mục tiêu khác.
Nhưng bộ dáng Vinh Vinh bây giờ thật đáng yêu. Vinh Vinh mặc dù chỉ mười hai tuổi nhưng bộ dáng bây giờ và lúc trước thật là khác biệt.
"Vinh vinh, chúng ta là đồng đội, cũng là huynh đệ, bây giờ hay sau này cũng vậy. Ngay từ khi trở về từ Tinh Đấu Đại Sâm Lâm, chúng ta đã tiếp nhận ngươi. Sau này không nên nói như vậy nữa. Lại đây, cùng mọi người uống rượu. Bất quá, các ngươi tuổi còn quá nhỏ, nên uống ít một chút."
Áo Tư Tạp tựa hồ nhớ ra cái gì đó, lập tức hỏi lại: "Vinh Vinh, tại sao ngươi xưng hô với Đường Tam Tam ca, nhưng lại gọi ta Tiểu Áo? Cái này tựa hồ không được công bằng. "
Trữ Vinh Vinh mặt cười đỏ lên, tức giận trừng hắn một cái, nhưng không có trả lời.
Hồng Tuấn một bên dường như nghĩ ra gì đó, khiều nhẹ vào Áo Tư Tạp nói nhỏ, "Tiểu Áo, khó trách ngươi là lão Nhị, ngươi thật đúng là nhị a, chẳng lẽ ngươi còn chưa hiểu tâm ý của Vinh Vinh. "
Áo Tư Tạp là người thông minh, lập tức quay lại nhìn vào Trữ Vinh Vinh, vẻ mặt hưng phấn suýt chút không nén nổi mĩm cười. Lập tức nói: "Là ta không tốt, không tốt, ta tự phạt rượu vậy."
Rượu này càng uống càng hăng. Càng uống càng không thể khống chế. Cho dù là Đái Mộc Bạch từng có lời nhưng lúc này, chính hắn cũng không ngừng uống. Bảy người bọn họ dù tuổi không lớn nhưng là hồn sư, thể chất có điểm hơn người. Hơn nữa trong khoảng thời gian luyện tập cực lực này, khả năng tiêu hóa rượu ngon, không ngờ là càng tăng cao. Cả nhóm uống liên tục hai canh giờ mới nghỉ.
Qua hôm sau, đương lúc mọi người từ mộng đẹp thức dậy, ở đó không ngờ vẫn còn một người đang ngồi, dáng vẻ khá tỉnh táo.
Không phải Đái Mộc Bạch với hồn lực cực mạnh cũng không phải Đường Tam với thực lực tổng hợp mạnh mẽ, mà là người sở hữu vũ hồn Thất Bảo Lưu Ly Trữ Vinh Vinh.
Lúc ấy, người thứ nhất ngã xuống chính là Mã Hồng Tuấn. Tiểu mập mạp tửu lượng rõ ràng là kém nhất. Người thứ hai là Áo Tư Tạp. Ngay sau đó là Tiểu Vũ. Ai cũng không nghĩ tới người lớn tuổi nhất Đái Mộc Bạch dĩ nhiên là người thứ tư ngã xuống. Chu Trúc Thanh cùng Đường Tam là đồng thời gục xuống. Người cuối cùng không gục ngã hiển nhiên là Vinh Vinh.
Trữ Vinh Vinh chẳng những không có bị say, hơn nữa nàng uống chính là nhiều nhất. Lúc uống rượu, cơ hồ đều là một ngụm một chén. Quả thật rất có khí thế. Mà theo Vinh Vinh nói, đây là lần đầu tiên nàng uống rượu.
Sau này mỗi khi nhắc lại, mỗi người còn lại của Thất Quái chỉ hình dung nàng bằng hai từ "thiên phú".
Đấu hồn tiếp tục. Một tháng kế tiếp này, Sử Lai Khắc Thất Quái tại Đại Đấu Hồn Tràng có thể nói phong sanh thủy khởi. Trong một tháng, Thất Quái đã tham gia hai mươi mốt trận, tất cả toàn thắng. Trong ba mươi cấp, bọn họ không tìm ra đối thủ.
Tại song đấu hồn, Tam Ngũ tổ hợp thu được thành tích hai mươi bảy thắng liên tiếp. Đường Tam cùng Tiểu Vũ phối hợp ăn ý thêm vào hồn kỹ mạnh mẻ làm đối thủ không thể tránh được.
Đái Mộc Bạch cùng Áo Tư Tạp tức Lưỡng Dực Bạch Hổ tổ hợp hai mươi bảy trận thu được mười sáu thắng mười một thua. Dù sao, chỉ có một mình Mộc Bạch chiến đấu, hương tràng của Áo Tư Tạp trong thi đấu tác dụng cũng chỉ có hạn.
Trữ Vinh Vinh cùng Chu Trúc Thanh thuộc Thất Bảo Linh Miêu tổ hợp thành tích so với Lưỡng Dực Bạch Hổ tổ hợp tốt hơn một ít. Đơn giản là vì các nàng tham gia song đấu hồn cho hồn sư hai mươi cấp. Thi đấu hai mươi bảy trận thành tích hai mươi hai thắng. Trong đó có hai lần đạt được tám trận thắng liên tiếp làm cho tích phân thu được không ít.
Về phần đơn đấu hồn, Sử Lai Khắc Thất Quái thành tích cũng không tệ. Đái Mộc Bạch ngoại trừ hai lần gặp phải khống chế hệ hồn sư nên thất bại, còn lại cũng đạt được hai mươi lăm trận thắng. Đường Tam vận khí vô cùng tốt, chẳng gặp phải hỏa vũ hồn vốn khắc tinh nào. Tại ba mươi cấp hồn tôn hắn là toàn thắng.
Đối mặt với Chu lưới trói buộc của hắn, lại không gặp hồn sư nào có vũ hồn khắc chế, thoát ra được gần như chẳng có mấy người. Tiểu Vũ thì xui xẻo một chút. Thuấn Di chủa nàng mặc dù đặc thù, nhưng xui xẻo gặp phải đối thủ có vũ hồn khắc chế, chỉ thu được kết quả hai mươi thắng.
Mã Hồng Tuấn tại các trận đấu dành cho hồn sư hai mươi cấp đồng dạng cũng là phong sanh thủy khởi, hai mươi bảy trận đạt được hai mươi ba thắng. Chu Trúc Thanh thành tích cũng không hề kém, so với Hồng Tuấn chỉ thua một trận thắng mà thôi.
Cứ như vậy mà tính, Đường Tam hiển nhiên thu được kết quả tốt nhất. Mặc dù tham gia các hình thức đấu hồn bất đồng, tích phân được tính toán theo các phương pháp bất đồng, nhưng chỉ bằng vào việc thắng liên tiếp, tích phân hiển nhiên là tăng lên nhanh chóng.
Nếu không phải Đại Đấu Hồn Tràng đã có quy định các thành tích thi đấu phải là cuối tháng mới tổng kết tính toán một lượt, chỉ sợ lúc này hắn trên tay đã cầm ngân đấu hồn huy chương.
Mặc dù như thế, biểu hiện kinh diễm của Sử Lai Khắc Thất Quái đã đủ khinh động đến Đại Đấu Hồn Tràng. nếu không phải cấp bậc đấu hồn huy chương của bọn họ quá thấp, chưa đạt tới tư cách tham gia ở đấu hồn đài trung tâm với cấp bậc là ngân đấu hồn, e rằng đấu hồn đài trung tâm đã thành nơi thi đấu thường trực của bọn họ.
Sử Lai Khắc Thất Quái lần này đi tới Đại Đấu Hồn Tràng tham gia đấu hồn vừa lúc bước sang tháng mới. Tháng vừa rồi vốn có ba mươi ngày, trừ bỏ một ngày được nghỉ ra, hôm nay thi đấu chấm dứt đồng nghĩa với việc một tháng tập huấn đã kết thúc. Đến lúc đó, đem tích phân ra tính toán, tuyệt đối sẽ không phải là thiết đấu hồn huy chương như hiện nay.
Nhưng thu hoặc lớn nhất của Thất Quái chính là đội trưởng Đái Mộc Bạch đột phá được ba mươi tám cấp. Thành quả này không những phản ánh sự khổ luyên của bản thân hắn, đồng thời cũng là kết quả của một tháng tập huấn vừa qua.
Đồng dạng thăng cấp còn có Chu Trúc Thanh cùng Trữ Vinh Vinh, lần lượt là hai mươi tám cấp cùng hai mươi bảy cấp, không ngừng hướng tới chướng ngại ba mươi cấp mà tiến.
Màn đêm phủ xuống, Đại Đấu Hồn Tràng tại dải đất phồn hoa của Tác Thất Thành vẫn luôn sáng đèn.
Người đến xem thi đấu không ngừng từ bốn phương tám hướng kéo tới. Thỉnh thoảng còn có vài cỗ xe ngựa xa hoa với người hầu trên đó dừng trước cửa.
Những người khách đó hiển nhiên là các quý tộc, phú ông có địa vị. Có thể làm bọn họ để ý, tự nhiên chỉ có tại sàn đấu trung tâm của Đại Đấu Hồn Tràng.
Hôm nay ngày cuối cùng của tháng, đồng thời cũng là trận cuối trong ngày, sàn đấu hồn trung tâm đương nhiên trở thành địa phương tốt nhất để đi của Thất Quái. Ở chỗ này chẳng những có thể chứng kiến các trận đấu hồn đặc sắc, đồng thời còn có thể thử chút vận may, đặc cược vào các đối thủ thi đấu trên sân.
Kể cả Đại Sư, Phất Lan Đức cùng Triệu Vô Cực, đoàn người đến từ Sử Lai Khắc học viện này điều lặng lẻ phân tán lần lượt đi vào sàn thi đấu.
Không phải mọi người muốn ẩn dấu thân phận mà đơn giản chỉ là tránh phiền phức.
Trải qua một tháng thi đấu, Sử Lai Khắc Thất Quái lấy được những thành tích kinh người đươg nhiên thành tâm điểm của nhiều người. Mặc dù bọn họ chưa từng thi đấu tại sàn đấu trung tâm, nhưng mọi người bên ngoài không vì thế mà đánh giá thấp bọn họ. Cái xưng hiệu Sử Lai Khắc Thất Quái sớm đã làm mọi người cảm thấy hào hứng mỗi khi nhắc tới.
Vì tránh gặp phải những day dưa không cần thiết, bắt đầu từ mười ngày trước, đoàn người Sử Lai Khắc học viện khi đến Đại Đấu Hồn Tràng thì mặc thường phục mà vào, sau đó tìm kiếm chỗ ít người lui tới, thay đổi đồng phục và đeo mặc nạ rồi mới đi báo danh.
Hôm nay cũng vậy, khi mọi người mặc thường phục mà vào, hiển nhiên là không bị người khác chứ ý. Trải qua mấy tháng thời gian, Đường Tam cùng Mã Hồng Tuấn đã được mười ba tuổi. Thêm vài tháng nữa, Tiểu Vũ, Trữ Vinh Vinh cùng Chu Trúc Thanh cũng sẽ được mười ba tuổi.
Tuổi tác lúc này trở thành thứ ngụy trang tốt nhất đối với bọn họ. Cái quyết định của Đại Sư khi để cho bọn họ mang mặt nạ làm mọi người thật bội phục.
Đoàn chiến mặc dù là bắt đầu cuối cùng, nhưng lại báo danh trước hết. Vì cần tham gia đồng thời đơn đấu hồn và song đấu hồn hai hạng mục, Đại Sư ...trước nói cho bọn họ địa điểm của đoàn chiến, đồng thời phân bố bọn họ vào các sàn đấu khác nhau cho hai trận đơn đấu và song đấu, như vậy có thể tránh cho việc bọn họ gặp nhau mà làm ảnh hưởng đến thành tích toàn thắng. Mà đi báo danh đoàn chiến cũng sẽ do Đại Sư đảm trách.
Hôm nay Đại Sư lựa đấu hồn phân khu thứ tám để thay đệ tử báo danh. Trải qua một tháng thi đấu này, ngân đấu hồn huy chương nhìn qua có vẻ như rất khó đạt được lại trở nên có thể chạm vào. Mọi chuyện chỉ cần xong các trận đấu tối nay, đến ngày tổng kết tích phân sẽ rõ ràng.
Đại sư là không hy vọng đám đệ tử của minh bị chú ý. Một khi để người khác biết được tuổi của bọn họ, vậy, bị người ở các nơi chú ý thật rất phiền phức.
Bởi vậy hắn đã quyết định, qua hôm nay, sẽ đem theo bọn Thất Quái, an bài thật tốt giai đoạn huấn luyện kế tiếp.

Đấu La Đại Lục - Chương #144


Báo Lỗi Truyện
Chương 144/517