Chương 76: Hai viện trưởng


Lúc trận đấu bên kia còn hừng hực khí thế thì trận bán kết bên này đã xong rồi. Nhanh hơn so với tưởng tượng của bất cứ ai.
Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông lại thắng, trong tình huống thiếu một người mà lại thắng liên tiếp hai trận, từ Bán Kết thẳng tiến vào Chung Kết.
Tuy trận đấu này diễn ra rất nhanh, nhưng dù sao bên bọn Vũ Hạo cũng thiếu một người, nên trận thắng này cũng khá miễn cưỡng, chủ yếu dựa vào Hạo Đông lực, nếu không một nửa cơ hội bọn hắn cũng không có. Và, nếu trận đấu này là chiến đấu sinh tử thì ai thắng ai thua vẫn còn rất khó nói.
Hoắc Vũ Hạo lợi dụng quy tắc mới miễn cưỡng tránh được Hồi Toàn Phiêu. Có điều nếu như không có lão sư giám trận thì sao? Chắc chắn Vương Đông phải thay hắn đỡ lấy một kích ấy, mà dưới tình huống như thế khẳng định hắn không thể phát động Linh Hồn Trùng Kích với Chu Tư Trần, một khi hai hồn thú của Chu Tư Trần được gọi về gia nhập chiến trường thì tình huống khó nói vô cùng.
Nhờ chiến thuật và bốn kỹ năng của Hoắc Vũ Hạo được sử dụng thích hợp, trận chiến này bọn hắn mới có thể thắng được, có điều chiến lực của bọn hắn cũng đã bại lộ hoàn toàn. Linh Hồn Trùng Kích đã sử dụng nhiều lần, đối thủ tiếp theo của bọn hắn nhất định sẽ phòng bị cẩn thận.
Kỳ sát hạch Tân Sinh này chủ yếu chỉ kiểm tra về mặt tu vi của đệ tử, còn nếu xét theo thực tế, khi chiến đấu thật sự còn phải kể đến Hồn Đạo Khí nữa, trong Hồn Đạo Khí cũng có một sốt ít loại có lực phòng ngự cực cao, thế nên nhiều khi, ưu thế cũng biến thành nhược điểm.
Có điều thắng dù sao cũng là thắng, vượt qua ba người Chu Tử Trần, đội của Hoắc Vũ Hạo đã tiến vào trận chung kết tranh nhất nhì, cũng đảm bảo chắc chắn rằng bọn hắn sẽ có được một phần thưởng.
Lúc này cả hai cũng không ở lại mà quay về khu kí túc xá ngay khi trận đấu kết thúc. Đối thủ mà bọn hắn sắp đối mặt rất có thể là đội của Đái Hoa Bân. Tuy không biết Tiêu Tiêu có kịp khôi phục hay không nhưng một ngọn lửa đã sớm dâng lên trong lòng Hoắc Vũ Hạo, trận chiến này, hắn nhất định phải thắng.
- Vũ Hạo, hôm nay người làm sao thế? Ngươi quen Đái Hoa Bân à?
Vừa về đến kí túc xá, Vương Đông không nhịn được nữa liền hỏi. Biểu hiện của Hoắc Vũ Hạo sau khi nhìn thấy Đái Hoa Bân thật là kỳ quái, hắn bình thường rất trầm ổn thế nhưng hôm nay suýt nữa không kiềm chế được, chuyện này làm sao không khiến Vương Đông thấy kỳ quái cơ chứ?
Hoắc Vũ Hạo thở sâu một hơi, khi hắn nghe thấy ba chữ Đái Hoa Bân, cả người lại không khống chế được mà run rẩy, hắn cúi đầu, hay tay vò tóc, ngồi bên giường dùng một giọng khàn khan nói:
- Đái Hoa Bân là người của gia tộc Công Tước Bạch Hổ, chắc ngươi cũng biết Công Tước Bạch Hổ chứ?
Vương Đông gật đầu nói:
- Đương nhiên là biết, Công Tước Bạch Hổ chính là một Đại Công Tước của Tinh La Đế Quốc, địa vị tôn kính vô cùng, hơn nữa nó còn có thể thừa kế. Công Tước Bạch Hổ vốn là hoàng tộc đời trước của Tinh La Đế Quốc. Mấy ngàn năm trước, trong một trận chiến lớn, Tinh La Đế Quốc suýt nữa thì tan rã, nhưng được mấy đại tông môn trong nước liên hợp giúp đỡ mới cứu được và được giữ gìn nguyên vẹn. Khi đó nhân tài của gia tộc Bạch Hổ ít ỏi vô cùng, không đủ để khiến người khác thuần phục nữa, nên Công Tước Bạch Hổ thối vị nhượng hiền, đem ngôi vị đế vương tặng cho Bình Định Đại nguyên soái, cũng là hoàng thất Tinh La Đế Quốc hiện tại, tuy nhiên dù sao Công Tước Bạch Hổ cũng từng là gia tộc hoàng thất, nên được Hoàng Đế tân nhiệm phong làm thế tập (thừa kế) Đại công tướng, vĩnh viễn hưởng phú quý. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
- Nhất mạch Công Tước Bạch Hổ dù sao cũng chảy xuôi huyết mạch hoàng tộc, Vũ Hồn Bạch Hổ của bọn họ chính là Thú Vũ Hồn cực kì cường đại. Người đứng đầu Sử Lai Khắc Thất Quái của học viện Sử Lai Khắc chúng ta - Tà Mâu Bạch Hổ Đái Mộc Bạch - cũng xuất thân từ Bạch Hổ nhất mạch. Có lẽ Đái Hoa Bân chính là con cháu của gia tộc Công Tước Bạch Hổ.
Vương Đông dừng một chút, nhìn chằm chằm Hoắc Vũ Hạo nói:
- Vậy ngươi và Đái Hoa Bân…
Hoắc Vũ Hạo đáp:
- Mẹ ta là gia nhân trong nhà bọn hắn, cha ta mất từ khi ta còn nhỏ, mẹ ta làm công trong phủ Công Tước để nuôi sống ta.
Hắn không nói bản thân mình là người thuộc Công Tước Bạch Hổ vì trong lòng hắn chưa bao giờ chấp nhận người cha chưa từng gặp mặt này, lại càng hận người đàn ông đã hủy cả đời mẫu thân hắn. Hắn thà nói cha mình đã chết còn hơn là thừa nhận thân phận chân chính của mình. Trừ thân phân của mình, những chuyện khác hắn kể đều là những gì mình đã trải qua. Kể đến lúc mẫu thân vì bảo vệ hắn mà bị đánh trọng thươc, cuối cùng ôm bệnh mà chết, Hoắc Vũ Hạo đã khóc không thành tiếng.
- Khốn kiếp.
Vương Đông vỗ mạnh vào ván giường, rồi đứng bật dậy.
- Ngươi định làm gì?
Hoắc Vũ Hạo vội vàng kéo hắn lại.
Vương Đông giận giữ nói :
- Đương nhiên là giúp ngươi báo thù. Đi thôi! Chúng ta đi ngay bây giờ.
Hắn cứ nghĩ Hoắc Vũ Hạo có xuất thân bần hàn thôi, thế mà giờ mới biết Vũ Hạo đã trải qua bao gian khổ như thế. Khó trách hắn tuy mới mười hai tuổi nhưng ngày thường luôn luôn trầm mặc, trầm ổn hơn nhiều so với bạn cùng lứa, lúc nào cũng liều mạng tu luyện.
Hoắc Vũ Hạo giữ lấy bả vai Vương Đông, ấn hắn ngồi xuống giường, trong mắt hào quang lập lòe.
- Không, không được, giờ chưa phải là lúc đối phó với hắn. Đây là học viện Sử Lai Khắc, chưa nói đến việc chúng ta có khả năng xử lý hắn hay không, chỉ riêng chuyện trả thù cá nhân cũng đã không được học viện cho phép rồi. Hắn chỉ là một trong những đầu sỏ hại chết mẹ ta, mà ta muốn báo thù không phải chỉ một mình hắn. Cừu nhân của ta là cả phủ Công Tước Bạch Hổ. Thế nên ta muốn trở nên mạnh mẽ, ta muốn trở nên cường đại, lúc mà ta cường đại đến mức có thể đối kháng với cả phủ Công Tước Bạch Hổ, khi đấy mới là lúc ta báo thù.
Vương Đông nhìn Hoắc Vũ Hạo một cách kinh ngạc, hắn không hề cảm thấy lúc này Hoắc Vũ Hạo không đi báo thù là hành vi yếu đuối, ngược lại, hắn cảm thấy từng đợt rét run.
Trong nháy mắt Hoắc Vũ Hạo phát ra hận ý ngập trời, giống như cho dù dốc hết nước Tam giang Ngũ hồ cũng không cuốn trôi đi được, hận thù trong lòng hắn không ngờ lại sâu đến thế. Lúc này hắn như một con sư tử đã nhắm được mục tiêu, hoàn toàn bất đồng với con người ôn hòa siêng năng bình thường.
Một hài tử mười một tuổi, thế nhưng lại có thể đem cừu hân che giấu sâu như thế, nhớ kỹ đến vậy, có thể đoán được mười năm qua hắn đã trải qua những gì. Những chuyện này chắc chắn không thể tích tụ trong ngày một ngày hai được.
- Vậy ngươi định báo thù như thế nào?
Lửa giận trong mắt Vương Đông dần dần dịu xuống, hắn lau nước mắt, thấp giọng hỏi.
Hoắc Vũ Hạo lắc đầu.
- HIện tại, đối với phủ Công Tước Bạch Hổ, ta chỉ như một con kiến hôi thích giết lúc nào thì giết. Việc ta phải làm trước tiên chỉ có thể là trở nên mạnh mẽ. Công Tước Bạch Hổ vẫn còn ở đấy, mười năm, hai mươi năm, ba mươi năm hay năm mươi sau đi nữa, một ngày nào đó, ta sẽ tìm tới bọn hắn. Ta muốn chặt đứt nhất mạch truyền thừa của gia tộc Công Tước Bạch Hổ này.
Nháy tích tắc này, ánh mắt Hoắc Vũ Hạo tràn ngập hung quang, thậm chí đồng tử cũng vì phần cừu hận khắc cốt ghi tâm này mà biến thành màu đỏ. Cũng lúc đó, trong tinh thần chi hải của hắn, viên trân châu màu xám rất nhỏ đột nhiên nhúc nhích, làm cho Hoắc Vũ Hạo choáng váng trong nháy mắt, thân thể rung lên một cái, may mà có Vương Đông đỡ lấy mới miễn cưỡng đứng vững.
Vương Đông vẫn nghĩ rằng hắn vốn nhất thời kích động mà thôi, hắn trăm ngàn lần không ngờ trong lòng Hoắc Vũ Hạo chôn dấu một phần cừu hận sâu vô cùng vô tận như thế.
Hoắc Vũ Hạo nắm chặc bả vai Vương Đông, hai mắt nhìn chằm chằm, đôi mắt đỏ hồng càng thêm sậm.
- Vương Đông, ta thật sự xem ngươi là huynh đệ, chuyện này, ngươi phải giữ bí mật dùm ta.
Tu vi của Vương Đông rõ ràng hơn xa Hoắc Vũ Hạo nhưng lúc này trong lòng hắn đột nhiên cảm thấy sợ hãi, sau đó, cảm giác sợ hãi ấy chuyển thành đồng cảm và thương xót. Hắn cùng tuổi mình, nếu là mình, suốt mười một năm sống trong cuộc sống như vậy liệu có chịu đựng nổi không? Thế mà Hoắc Vũ Hạo, hắn lại có thể vượt qua được...
Hoắc Vũ Hạo từ từ nhắm mắt lại, hít thở thật sâu, cố gắng bình tĩnh lại. Hắn đã chôn sâu cừu hận này vào tận đáy lòng từ rất lâu rồi, mãi đến khi vào được học viện Sử Lai Khắc và thông qua được kỳ sát hạch Tân Sinh hắn mới có cảm giác mình vẫn còn hi vọng, vẫn còn cơ hội báo thù cho mẫu thân. Hôm nay sau khi nhìn thấy Đái Hoa Bân, ngọn lửa hận thù trong lòng hắn lại bùng phát, nhưng, hiện giờ hắn không thể nổi giận, càng không dám nổi giận. Hắn nhất định phải chờ, phải nhẫn nại nuôi dưỡng hi vọng cho tương lai.
- Haiz.....
Một tiếng thở dài đột nhiên vang lên khiến linh hồn Hoắc Vũ Hạo khẽ rùng mình, tinh thần vừa mới được thả lòng vài phần lại một lần nữa căng lên. Vũ Hồn Linh Mâu cũng được phóng thích ra, tinh thần dò xét không ngừng quét khắp bốn phương tám hướng, đồng thời hắn cũng khẽ quát một tiếng.
- Ai?
Trong ký túc xá lúc này hoàn toàn yên tĩnh, tinh thần dò xét của Hoắc Vũ Hạo cũng không phát hiện bất cứ gì khác thường, Vương Đông ở bên cạnh mở to hai mắt ngạc nhiên nhìn hắn, hoàn toàn không hiểu tại sao tên kia đột nhiên căng thẳng đến thế.
- Vũ Hạo, ngươi sao thế?
Vương Đông hỏi.
Hoắc Vũ Hạo sửng sốt nói.
- Ngươi không nghe thấy gì sao?
- Nghe gì?
Vương Đông kinh ngạc nói.
Hoắc Vũ Hạo chấn động.
- Vừa rồi rõ ràng ta nghe thấy có người thở dài một tiếng, ngươi không nghe thấy thật sao?
Vương Đông vẻ mặt ngỡ ngàng, lắc đầu nói:
- Không! Ta thật sự không nghe thấy gì hết, ngươi có nghe nhầm không?
Hoắc Vũ Hạo cố gắng tăng phạm vi dò xét lên nhưng vẫn không phát hiện có gì kì lạ, mà tiếng thở dài ấy cũng không xuất hiện lại nữa.
Chẳng lẽ mình nghe nhầm? Hoắc Vũ Hạo cũng bắt đầu nghi ngờ chính mình, nhưng sau đó lập tức phủ định ý nghĩ này, làm sao có chuyện một hồn sư hệ tinh thần lại mắc sai lầm ngớ ngẩn như thế này chứ? Bởi vì bình thường, sáu giác quan của hồn sư hệ tinh thần mẫn tuệ hơn hồn sư bình thường, cho dù đầu óc hắn đang bị cái khác chi phối cũng không thể nào nghe nhầm được. Hơn nữa, hắn có cảm giác tiếng thở dài kia dường như phát ra ngay bên tai. (DG: Dự là ông già áo xám đã tỉnh, lạy chời là thặc )
- Thiên Mộng ca, Thiên Mộng ca.
Hoắc Vũ Hạo lên tiếng thầm gọi trong đầu.
- Gì?
Thiên Mộng Băng Tằm uể oải lên tiếng, thường thì nó giành phần lớn thời gian để ngủ nhưng gần đây Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông thành công dung hợp hồn lực khiến nó cảm thấy hứng thú nên mới tỉnh táo hơn một chút.
- Bân nãy có tiếng thở dài, ca có nghe thấy không?
Hoắc Vũ Hạo hỏi.
- Thở dài? Tên oắc con này, ngươi bị cừu hận làm váng đầu rồi à? Có cái quái gì đâu, thở dài thở dài gì? Không có chuyện gì quan trọng đừng có quấy rầy ta ngủ, còn nữa, ngươi phải biết giữ bình tĩnh một chút, với thực lực hiện giờ của ngươi, nếu không khống chế được tâm trạng thì đến chết cũng không hiểu tại sao mình chết nữa, ngươi chết thì không sao, còn ảnh hưởng tới ca nữa.
Thiên Mộng Băng Tằm tức giận nói.
Lần này Hoắc Vũ Hạo thật sự chấn động, đến cả Thiên Mộng Băng Tằm cũng không nghe thấy tiếng thở dai kia, chẳng lẽ, chẳng lẽ thật sự không có sao?
Không, hắn không tin, hắn tin vào phán đoán của mình. Có điều, tiếng thở dài đó đến từ đâu? Với thực lực của Thiên Mộng Băng Tằm mà vẫn có người có thể qua mặt được nó sao? Không thể nào, Thiên Mộng Băng Tằm chính là hồn thú trăm vạn năm a. Cho dù nó không có khả năng chiến đấu, nhưng về mặt tình thần làm sao có ai so bì đươc?
Hoắc Vũ Hạo đang suy nghĩ miên man thì giọng nói của Thiên Mộng Băng Tằm lại vang lên.
- Đúng rồi, Hoắc Vũ Hạo, ca quên nhắc nhỏ ngươi. Cái Linh Hồn Trùng Kích ngươi nên hạn chế dùng đi, đừng để lộ nhiều nữa, không chừng sau này người ta sẽ phòng bị ngươi đấy. Tuy Linh Hồn Trùng Kích kết hợp với Tử Cực Ma Đồng, lực công kích đã tăng lên rất nhiều. Nhưng nếu ngươi gặp phải một người có tu vi cao hơn ngươi, lại chuẩn bị sẵn đề phòng ngươi, rất có thể ngươi sẽ bị cắn trả lại. Tình huống này cực kỳ nguy hiểm.
Hoắc Vũ Hạo nghe thấy thế giật mình vội vàng hỏi:
- Thiên Mộng ca, vậy Hồn Sư cao hơn ta bao nhiêu cấp thì có thể làm linh hồn của ta bị cắn trả?
Thiên Mộng Băng Tằm nói:
- Nếu tính toán cẩn thận thì độ chừng mười cấp, nếu không với Linh Hồn Trùng Kích ta đã có thể xưng bá ở Tinh Đấu Đại Sâm Lâm rồi, làm sao phải khổ sở như thế. Ngươi có biết tại sao Linh Hồn Trùng Kích của ngươi luôn đạt thắng lợi không? Thứ nhất là bất ngờ, thứ hai là Tử Cực Ma Đồng, cuối cùng là hồn lực dung hợp của ngươi và Vương Đông. Thế nên đối thủ của các ngươi mới chịu nhiều thiệt thòi đến vậy. Nhưng từ giờ, bọn họ đều đã từng nếm quả đắng nên sẽ có phòng bị, hoặc giả tin tức về Hồn Kỹ của ngươi bị lọt ra ngoài thì sao, cho nên ngươi tuyệt đối phải cẩn thận. Ta thấy cái kỹ năng Tinh Thần Kiền Nhiễu có vẻ hợp và tiện dụng với ngươi hơn, tuy nó không mạnh bằng Linh Hồn Trùng Kích nhưng quan trọng là nó sẽ không bị cắn trả. Ngươi nhớ cho kỹ, chỉ khi nào ngươi và Vương Đông dung hợp hồn lực thì Linh Hồn Trùng Kích mới có thể một kích đánh bại Hồn Tôn, sau này cố gắng hạn chế sử dụng đi.
Hoắc Vũ Hạo cười khổ nói:
- Không phải đệ không thích tiện dụng, nhưng mà, Thiên Mộng ca, trong bốn Hồn Kỹ ca cho đệ, chỉ có mỗi Linh Hồn Trùng Kích là kỹ năng công kích a!
- Ách... cũng đúng ha. Mà thôi, ngươi còn nhỏ, cái gì cũng phải từ từ, gấp gì chứ? Ngươi nhanh đạt được cấp hai mươi thì ta sẽ có biện pháp giúp ngươi tăng cường lực chiến đấu. Ít nhất chiến đấu với đối thủ đồng cấp không bị ăn thịt thòi nữa. Được rồi, ta ngủ tiếp đây.
Sau vài câu dặn dò của Thiên Mộng Băng Tằm, Hoắc Vũ Hạo cũng không nhớ đến tiếng thở dài kia nữa. Lúc này hắn bận nghĩ đến chuyện Thiên Mộng Băng Tằm nhắc nhở hắn nhanh chóng tăng lên cấp hai mươi, nó cứ nhắc đi nhắc lại chuyện này chắc chắn vấn đề này rất quan trọng với hắn. Chỉ cần hắn đạt được cấp hai mươi, thực lực của mình sẽ tăng vọt, sau này không phải trở thành gánh nặng của đồng đội, bản thân mình cũng có thể chiến đấu nữa.
Nghĩ đến đây tâm trạng của Hoắc Vũ Hạo cũng dần bình ổn lại, hắn bắt đầu cùng Vương Đông tu luyện khôi phục lại hồn lực.
Trận đấu buổi chiều nhất định sẽ rất gian nan, không phải vì nó là trận chung kết mà đồng thời, đối với hắn có thể nói là một lần tra tấn a! Nhưng, trận đấu này hắn không thể tránh được. Cái gì phải đối mặt trước sau gì cũng phải đối mặt, thế thì xem như trận chung kết này là một lần rèn luyện ý chí của mình đi.
Căn phòng lại một lần nữa yên tĩnh trở lại, cũng vì đang dung hợp vũ hồn nên Vương Đông cũng cảm nhận được cảm xúc đang biến hóa trong lòng Hoắc Vũ Hạo, Vương Đông hoàn toàn bất ngờ khi biết Hoắc Vũ Hạo chỉ trong một lát đã có thể bình tĩnh lại, thật đáng kính nể. Tuy diện mạo Hoắc Vũ Hạo thua xa hắn một bậc nhưng lúc này trong mắt Vương Đông, năm Hoắc Vũ Hạo mười một tuổi đã lộ ra sự nam tính của mình rồi.
Hai người tu luyện đến tận trưa, đến khi hồn lực hoàn toàn khôi phục mới xuống nhà ăn, nào ngờ vừa đến đã thấy ngay một bất ngờ thật lớn.
- Chào hai chàng trai trẻ, nghe nói hai cưng đã vào được trận chung kết rồi à. Bổn cô nương đã trở lại rồi đây. Trận chung kết làm sao thiếu phần ta được?
Tiêu Tiêu đứng dựa vào cửa nhà ăn, nhìn Vương Đông và Hoắc Vũ Hạo đang đến, vừa cười vừa nói.

Đấu La Đại Lục II - Chương #76


Báo Lỗi Truyện
Chương 76/1322