Chương 70: Thất Bảo Lưu Ly VS Linh Mâu (3+4)


Tốc độ Vu Phong và Nam Môn Duẫn Nhi tuy đã được phụ trợ nhưng vẫn không thể nhanh hơn tốc độ âm thanh, ngay lúc cả hai chuẩn bị tấn công Vương Đông thì tốc độ lập tức chậm lại.
- Vũ Hồn song sinh!
Gần như toàn bộ những người có mặt ở đây đều sợ hãi thét lên.
Lúc này Tiêu Tiêu đã sử dụng đến Vũ Hồn thứ hai của mình: Cửu Phượng Lai Nghi Tiêu. Tuy Cửu Phượng Lai Nghi Tiêu chỉ có một Hồn Hoàn nhưng ngay lập tức biến Tiêu Tiêu thành một Khí Hồn Sư hệ Khống Chế cực kì mạnh mẽ.
Nhưng Cửu Phượng Lai Nghi của Tiêu Tiêu vẫn còn kém một khoảng so với Thất Bảo Lưu Ly của Ninh Thiên, Hồn Kỹ của Tiêu Tiêu chỉ có thể khiến tốc độ đối phương giảm đi hai mươi phần trăm. Nhưng chỉ một phần năm cũng khiến tốc độ và áp lực của Vu Phong và Nam Môn Duẫn Nhi đối với Vương Đông giảm đi rất rõ.
Vương Đông cũng không đứng yên chờ đối phương đánh mình, khi được Tinh Thần Tham Trắc báo động hắn lập tức sử dụng Hồn Hoàn thứ hai.
Ánh sáng tím chói lòa trong khoảnh khắc che đi thân hình Vương Đông, sau đó Vũ Hồn Quang Minh Nữ Thần Điệp hóa thành hai cánh rực rỡ.
Phía trên hai cánh từng đạo chữ vàng như bị mặt trời thiêu đốt phát sáng mãnh liệt.
Những chữ vàng này di chuyển theo hai cánh, trong chớp mắt hai cánh Vương Đông trở nên vàng rực.
Toàn thân Vương Đông như hóa vàng phát sáng chói mắt, hắn lúc này là tâm điểm tại mười sáu sàn đấu.
Các lão sư đang xem các trận chiến khác cũng bị hắn thu hút, tất cả đều sử dụng Thuấn Di đến xem. Cùng lúc đó hai cánh đang phát sáng của Vương Đông phát động công kích.
Hồn Kỹ thứ hai của Quang Minh Nữ Thần Điệp: Thần Quang.
Đây cũng là lần đầu tiên Hoắc Vũ Hạo nhìn thấy được uy lực của Hồn Kỹ này.
Vu Phong đang sử dụng Long Nộ trong nháy mắt bị vầng ánh sáng vàng nuốt lấy, Bích Ngọc trảm của Nam Môn Duẫn Nhi sau khi xuyên qua được một lớp ánh sáng vàng cũng dừng lại, ánh sáng vàng bắt đầu bao trùm thân thể Nam Môn Duẫn Nhi. Nguồn: http://truyenyy.com
Vu Phong và Nam Môn Duẫn Nhi chỉ cảm thấy thân thể nóng lên rồi lập tức bị bắn ra ngoài. Lúc này Vương Đông từ không trung xoay người lại rồi nhẹ nhàng hạ xuống.
Đây là uy lực của Hồn Hoàn ngàn năm!
Nhưng lúc này không ai để ý đến Hoắc Vũ Hạo đang giao thủ với Ninh Thiên.
Ngay khi Vương Đông sử Dụng Hồn Kỹ thì Ninh Thiên cũng bắt đầu niệm:
-Thất Bảo hữu danh, Tam: …
Thanh âm Ninh Thiên đột nhiên ngừng lại, cùng lúc đó phụ trợ bên người Vu Phong và Nam Môn Duẫn Nhi cũng biến mất.
Vu Phong và Nam Môn Duẫn Nhi mất đi phụ trợ lại bị Cửu Phượng Lai Nghi Tiêu giảm đi 1/5 tốc độ nên không thể tránh được Hồn Kỹ Thần Quang của Vương Đông lập tức bất tỉnh.
Không phải là Ninh Thiên sai lầm mà do Vũ Hồn Linh mâu của Hoắc Vũ Hạo, trong lúc quan trọng nhất hắn đã sử dụng Linh Hồn Trùng Kích!
Linh Hồn Trùng Kích không những cắt đứt phụ trợ của Ninh Thiên với đồng đội mà còn phá hủy Hồn Kỹ cấp bậc ngàn năm cô bé chuẩn bị dùng.
Tuy tu vi giữa Hoắc Vũ Hạo và Ninh Thiên chênh lệch rất nhiều nhưng Linh Hồn Trùng Kích của hắn đã kết hợp với Tử Cực Ma Đồng, trong lúc bất ngờ cho dù là Mã Tiểu Đào cũng bị ảnh hưởng.
Ninh Thiên sau khi nhận một kích của Hoắc Vũ Hạo thì đầu óc như bị kim châm, trong nháy mắt tâm thần trống rỗng, lúc cô bé phát hiện ra nguy hiểm ổn định lại tâm thần thì Vu Phong và Nam Môn Duẫn Nhi đã bị Vương Đông dùng Thần Quang đánh bay.
Vu Phong vì đang sử Dụng Long Nộ nên năng lực phòng thủ được tăng cường, sau khi bị hất văng cũng không bị thương quá nặng, lăn trên mặt đất vài vòng đã có thể đứng dậy. Nam Môn Duẫn Nhi sau khi rớt xuống đất lập tức bất tỉnh mất khả năng chiến đấu.
- Ninh Thiên, thế này là sao!
Vu Phong vừa tức giận vừa nghi ngờ hỏi Ninh Thiên.
Ninh Thiên lấy tay xoa trán, lúc này cô bé đã hồi phục nhưng hai mắt cũng mờ mịt. Sau một thoáng suy nghĩ cô bé lập tức có phản ứng, bản thân chắc chắn đã bị kỹ năng của đối phương đánh trúng, ánh mắt Ninh Thiên lập tức tập trung nhìn vào hai mắt của Hoắc Vũ Hạo.
- Vu Phong, toàn lực ứng phó!
Vừa ra hiệu lệnh xong Ninh Thiên lập tức niệm:
- Thất Bảo hữu danh, Nhất: Tốc…
- Thất Bảo hữu danh, Nhị: Giải…
- Thất Bảo hữu danh, Tam: Lực...
Trên bảo tháp ba Hồn Hoàn hai vàng một tím đồng thời phát sáng, bảo tháp của Ninh Thiên biến thành màu ngọc, thể tích cũng lớn hơn một chút. Sáu tia sáng bắn ra, ba tia hướng về Vu Phong và ba tia bắn vào người Ninh Thiên.
Hồn Kỹ thứ hai của Ninh Thiên đã giải trừ toàn bộ ảnh hưởng từ Linh Hồn Trùng Kích của Hoắc Vũ Hạo, lúc này hắn đã không thể tiếp tục cắt đứt quá trình thi triển Hồn Kỹ của Ninh Thiên.
Kỹ năng của Hồn Hoàn ngàn năm phát động, tốc độ Vu Phong tăng lên bốn mươi phần trăm, lực lượng cũng tăng lên bốn mươi phần trăm lại được cộng thêm hiệu quả của Hồn Kỹ thứ hai, Vu Phong lúc này đã xem như là một Chiến Hồn Sư hệ Cường Công trên ba mươi cấp. Lúc này cho dù mất đi Nam Môn Duẫn Nhi nhưng khả năng chiến thắng cảu nhóm Ninh Thiên vẫn rất lớn.
-Vương Đông, lui!
Hoắc Vũ Hạo quát to.
Hai cánh sau lưng Vương Đông khẽ đập, thân hình hắn lập tức lùi về bên người Hoắc Vũ Hạo. Tam Sinh Trấn Hồn Đỉnh của Tiêu Tiêu lại bay đến phía trước che khuất tầm nhìn, hai Hồn Hoàn trên người cô bé phát sáng, hai Vũ Hồn cùng được phóng ra.
Hoắc Vũ Hạo đặt một tay lên vai Vương Đông, hai cánh Vương Đông cũng khép lại che phủ thân thể Hoắc Vũ Hạo. Lúc này ngoài trừ Vương Đông ở sát bên, tất cả những người khác không ai có thể thấy rõ Hoắc Vũ Hạo đang làm gì.
Tay hắn đặt lên vai Vương Đông thì Hạo Đông lực lập tức xuất hiện. Trận đấu hôm quả thật rất khó khăn, ngày mai cả nhóm có thể còn gặp đối thủ mạnh hơn vì thế Hoắc Vũ Hạo không muốn tiếp tục kéo dài trận đầu, hắn muốn lập tức kết thúc!
Vương Đông thấy rõ từ đáy mắt Hoắc Vũ Hạo ánh sáng vàng phát ra, từ đồng tử một đám lửa vàng lóe lên rồi biến mất. Tuy chỉ trong chốc lát nhưng nhờ Tinh Thần Tham Trắc nên Vương Đông có thể cảm nhận được dao động tinh thần vô cùng kinh khủng.
Đây cũng nhờ hắn đang ở cạnh Vũ Hạo, hai người cùng dung hợp Vũ Hồn, hơn nữa cả hai có khả năng miễn dịch rất mạnh với Vũ Hồn của nhau. Nếu là người khác, cho dù không bị một kích này của Vũ Hạo đánh trực tiếp chỉ sợ cũng phải choáng váng một lúc.
Nếu như trước đó Ninh Thiên chỉ cảm thấy đầu mình như có cái gì đó châm vào thì lúc này cô bé cảm giác đau như búa bổ, tối sầm mặt mày, cả người mềm nhũn ngã xuống mặt đất, từng dòng máu tươi như những con rắn nhỏ chảy ra từ miệng và mũi của cô bé.
Tuy Hồn Kỹ thứ hai của Ninh Thiên có tác dụng giải trừ mọi phong ấn hoặc mê hoặc, nhưng Linh Hồn Trùng Kích của Hoắc Vũ Hạo lại là kĩ năng công kích trực tiếp vào tinh thần, nên Hồn Kỹ của cô bé làm sao mà phá giải được? Huống chi một kích này là do Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông hợp lực hoàn thành. Thất Bảo Lưu Ly Tháp có mạnh mẽ đến mấy cũng không có năng lực phòng ngự công kích tinh thần hệ. Nói một cách khác, năng lực của Ninh Thiên, vừa vặn bị Hoắc Vũ Hạo khắc chế.
Vu Phong vốn đang định tấn công về phía ba người Hoắc Vũ Hạo đột nhiên thấy tốc độ của mình chậm lại, tăng phúc đã hoàn toàn biến mất. Cô bé giật mình quay đầu nhìn về phía Ninh Thiên, đúng lúc thấy Ninh Thiên ngã xuống, liền bất tất cả quay người chạy về, đưa tay đỡ Ninh Thiên.
- Ninh Thiên! Ninh Thiên! Làm sao thế này?
Nhìn máu chảy ra từ mũi và miệng của Ninh Thiên, Vu Phong nhất thời luống cuống tay chân.
Tiêu Tiêu giật mình nhìn về phía Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông, thấp giọng hỏi:
- Chuyện này là hai người các ngươi làm sao?
Vương Đông cười đắc ý, Hoắc Vũ Hạo nhún nhún vai, đáp:
- Ngươi dùng chữ "làm" đấy là không đúng nha.
Vị lão sư đang đứng giám sát bên ngoài cũng ngẩn người, nhờ Hoắc Vũ Hạo lên tiếng nhắc nhở mới tuyên bố bọn hắn đã giành chiến thắng. Cho dù Vu Phong không phục nhưng mất đi sự phụ trợ của Ninh Thiên và tốc độ của Nam Môn Duẫn Nhi, một mình cô bé không thể là đối thủ của Vương Đông và Tiêu Tiêu được. Hơn nữa, cô bé cũng nóng lòng chữa trị cho Ninh Thiên nên cũng chẳng để hơi sức để ý những chuyện này nữa.
Một Cận đang ngồi xem trên đài cao cũng đã hoàn toàn ngây người, nàng không tin vào những chuyện vừa xảy ra. Hai Đại Hồn Sư và một Hồn Tôn, lại là Hồn Tôn có Khí Vũ Hồn nổi tiếng đệ nhất thiên hạ, Thất Bảo Lưu Ly Tháp, thế mà lại bại dưới tay hai Đại Hồn Sư và một tên Hồn Sư có Thập niên Hồn Hoàn.
Đừng nói là nàng, bất cứ ai nghe được thực lực hai bên như thế cũng không tin.
Có điều sự thật trước mắt, đúng là ba người Ninh Thiên đã thua.
Phàm Vũ mỉm cười nhìn Chu Y nói:
- Trận đấu này thật hấp dẫn. Các đệ tử của bà thật làm ta kinh ngạc. Nhất là Hoắc Vũ Hạo, không ngờ năng lực của hắn lại có thể tăng trưởng đến thế.
Trong mắt Chu Y lúc này cũng chỉ có sự vui mừng.
- Chúng ta đi thôi.
Nói xong bà liền đi về phía cầu thang. Lúc đi qua Mộc Cận, bà lạnh lùng nhìn một cái, nhưng không nói gì. Phàm Vũ cũng không nhìn Mộc Cận, nhưng vẫn theo Chu Y nhẹ nhàng tung người nhảy xuống.
- Ban nãy hai ngươi đã làm gì? Làm sao mà Ninh Thiên lại hôn mê luôn thế?
Vừa ra khỏi khu vực sát hạch, Tiêu Tiêu lập tức hỏi ngay thắc mắc trong lòng.
Hoắc Vũ Hạo cười ha hả đáp:
- Là ta dùng tinh thần đánh vào đại não của Ninh Thiên, cô bé bất ngờ không kịp đề phòng nên mới bị hôn mê.
- A? Còn có thể như vậy nữa? Khó trách trước đó Hồn Kỹ của cô ấy từng bị gián đoạn một lần, cũng là ngươi à?
Tiêu Tiêu khiếp sợ nói.
Hoắc Vũ Hạo gật đầu nói:
- Cứ xem đây là ưu thế của Linh Mâu đi. Hơn nữa, đây cũng nhờ tuyệt học Tử Cực Ma Đồng của Đường Môn chúng ta. Ta dùng Tử Cực Ma Đồng thúc dục tinh thần lực mới có thể sinh ra hiệu quả công kích tốt như vậy. Còn sau đó ta gọi Vương Đông trở về, Linh Hồn Trùng Kích đột nhiên trở nên mạnh mẽ là vì mấy ngày nay chúng ta đã luyện thành Vũ Hồn dung hợp kỹ.
Mọi người là đồng đội, Tiêu Tiêu cũng đã tận tâm tận lực trong trận đấu, hơn nữa các trận đấu sau kiểu gì Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông cũng phải dùng đến Vũ Hồn dung hợp kỹ, giấu giấu diếm diếm cũng chả có lợi ích gì, nên hắn nói thẳng ra để tránh phiền lòng Tiêu Tiêu.
Tiêu Tiêu ngơ ngác nhìn đồng đội của mình, cô bé hết chỉ vào Hoắc Vũ Hạo, lại chỉ sang Vương Đông, rồi nhắc lại câu nói kia làm hai người dở khóc dở cười:
- Ta ngày càng nghi ngờ hai người các ngươi là thủy tinh…
Hoắc Vũ Hạo nhức đầu hỏi:
- Cái gì là thủy tinh?
Mỗi tay Tiêu Tiêu kéo lấy một bàn tay của Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông, đặt tay hai người cùng một chỗ, khinh bỉ nhìn Hoắc Vũ Hạo một cái, nói :
- Như thế mà ngươi cũng không biết là cái gì. Thủy tinh, chính là tình yêu giữa nam và nam đó.
- Ngươi…
Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông đồng thời quát lên, Tiêu Tiêu lại phát ra một tiếng cười như thanh thúy, quay đầu bỏ chạy. Thậm chí cô bé còn không quên phóng ra Cửu Phượng Lại Nghi Tiêu, làm giảm tốc độ của hai tên quỷ sứ đang đuổi theo phía sau.
Trái ngược với ba người Hoắc Vũ Hạo Đang vui vẻ cười đùa, trong phòng cứu thương, Ninh Thiêu sau khi được một Hồn Sư cao cấp hệ Trị Liệu trợ giúp mới từ từ tỉnh lại.
Vừa mới tỉnh, cô bé chịu không nổi lại ôm chặt lấy đầu của mình nằm co ro, từng cơn đau nhức truyền đến từ đại não làm trán cô bé lấm tấm mồ hôi lạnh chảy.
- Ninh Thiên! Ninh Thiên!
Vu Phong lo lắng ôm chằm lấy cô bé, Nam Môn Duẫn Nhi đứng một bên, vẻ mặt khó hiểu.
Mộc Cận ở bên cạnh cũng vô cùng âm trầm, nàng hỏi lão sư vừa trị liệu cho Trữ Thiên:
- Cô bé này có chuyện gì vậy? Làm sao mà lại hôn?
Lão sư trị liệu trầm ngâm nói:
- Ta cũng không rõ lắm, dường như có một cái gì đó tấn công vào đại não của cô bé, làm nó bị chấn động. Ngươi cũng biết đấy, đầu óc chúng ta là nơi có cấu tạo tinh vi nhất trong cơ thể, đến nay vẫn chưa ai có thể thật sự nghiên cứu thấu đáo được tất cả. Ta cũng chỉ có thể từ các biểu hiện của cô bé mà đoán. Bất quá cô bé có năng lực tự điều hòa Hồn Lực rất tốt, nên vấn đề cũng không lớn nữa, lát nữa sẽ khôi phục lại thôi.
- Cám ơn.
Mộc Cận cảm ơn vị lão sư trị liệu, rồi đi đến bên giường bệnh.
Một lúc sau, Ninh Thiên dần dần hết đau đầu, nhịp thở cũng vững vàng hơn rất nhiều.
Nam Môn Duẫn Nhi thấp giọng hỏi Mộc Cận.
- Mộc lão sư, chuyện ban nãy là sao? Tại sao chúng ta lại thua?
Thật sự đến giờ cô bé vẫn không hiểu tại sao đội mình lại thua.
Vẻ mặt Mộc Cận trầm xuống, vẫn im lặng không nói gì. Nghi vấn của Nam Môn Duẫn Nhi cũng là nghi vấn trong lòng nàng? Nàng cũng không biết trận chiến này thua ở điểm nào. Trên đài cao tuy có thể quan sát rõ ràng toàn bộ trận đấu nhưng lại khó có thể thấy rõ từng chi tiết. Nhất là Vương Đông lại dùng hai cánh che giấu cho Hoắc Vũ Hạo phát động Linh Hồn Lực Trùng Kích, nên nàng lại càng khó phát hiện hơn. Điều này cũng chỉ có thể chờ Ninh Thiên tỉnh lại mới có thể giải thích.
Ước chừng một khắc sau, NinhThiên mới thật sự tỉnh lại. Cô bé mở mắt, nhưng vẫn không kìm được mà nhíu mày, đầu cũng đã đỡ đau hơn rất nhiều, đầu óc đã dần dần trở nên rõ ràng.
Vu Phong liền đỡ cô bé dậy uống chút nước, sắc mặt tái nhợt của Ninh Thiên mới đỡ hơn một chút, cô bé thấy Mộc Cân đang ngồi phía trước, vẻ mặt không khỏi lộ ra sự xấu hổ.
- Mộc lão sư, chúng ta thua rồi!
Mộc Cận gật đầu nhìn cô bé, diu dàng nói.
- Không sao, thua cũng không sao, chỉ cần ngươi không có việc gì là tốt rồi.
Lời nói của Mộc Cận khiến cho trong lòng Trữ Thiên cảm thấy ấm áp.
- Mộc lão sư, người ở trên đài xem cuộc chiến, có thể nhìn ra là vì sao chúng ta lại thua không?
Mộc Cận ngẩn người:
- Ngươi cũng không biết?
Trữ Thiên xoa xoa trán, lấy lại bình tĩnh.
- Lúc đấy đệ tử vừa phụ trợ cho Vu Phong, vì an toàn, đệ tử cũng tự tăng phúc cho chính mình. Nhưng mà, cũng ngay lúc đó, đệ tử cảm thấy có một ánh sáng màu tím phóng thẳng về phía mình, rồi tiếp đó là một cơn đau như búa bổ, sau đó còn xảy ra chuyện gì nữa thì đệ tử hoàn toàn không biết.
Vu Phong phẫn nộ nói:
- Mấy tên chết tiệt kia lại ra tay ác như vậy, Mộc lão sư, không thể bỏ qua cho bọn hắn được.
Mộc Cận lạnh lùng liếc cô bé một cái.
- Vậy ngươi còn muốn thế nào nữa? Đây là sát hạch, ngươi nghĩ là luận bàn bình thường sao?
Vu Phong cúi đầu không nói, nhưng hai tay nắm chặt. Trong mắt ngoài lửa giận ra còn có một phần hận ý nồng đậm.
Mộc Cận quay sang hỏi Ninh Thiên tiếp:
- Ngươi nhớ lại một chút xem, trước khi hôn mê thì có gì kì lạ không?
Ninh Thiên suy nghĩ một lúc, đáp:
- Tuy đệ tử không biết bọn họ làm thế nào, nhưng vấn đề hẳn là xuất hiện từ trên người Hồn Sư có một Hồn Hoàn kia. Hồn Hoàn của hắn luôn luôn sáng chói, chứng tỏ, hắn đang thi triển một Hồn Kỹ mà chúng ta không cảm nhận được. Ta có cảm giác trong ánh mắt hắn có một quầng sáng màu vàng kim. Hơn nữa, trong đội của bọn hắn, ngoài một Cường Công hệ Chiến Hồn Sư cực kỳ mạnh mẽ kia còn có một Khống Chế hệ Chiến Hồn Sư có Vũ Hồn song sinh nữa, thế mà với thực lực của hắn như vậy lại có thể giữ chức vị trưởng nhóm, nhất định hắn phải có cái gì đó đặc biệt hơn nữa. Vào thời điểm quan trọng nhất, hắn từng làm gián đoạn Hồn Kỹ của đệ tử, lúc ấy đệ tử chỉ có cảm giác như bị kim châm, mà công kích thứ hai của hắn lại hoàn toàn khác biệt, mạnh mẽ hơn rất nhiều.
Mộc Cận xong lập tức chấn động. Đúng thế! Tên Hồn Sư có một Hồn Hoàn, từ lúc bắt đầu hầu như không có hành động gì, mọi chuyện luôn là do tên Hồn Sư có Vũ Hồn Quang Minh Nữ Thần Điệp và Hồn Sư có Vũ Hồn Song Sinh chiến đấu, như vậy tác dụng của hắn là gì? Khó trách Chu Y có tự tin đến thế, bí mật của hắn là gì đây?
Mộc Cận cố gắng bình ổn lại tâm trạng, quay sang nói:
- Thôi, thua cũng là thua rồi, bây giờ điều cần làm phải tổng hợp lại những gì được mất và rút tỉa kinh nghiệm. Các ngươi cũng đã thông qua kỳ sát hạch tân sinh rồi, tương lai nhất định còn cơ hội Thua chính là thua, có điều phải tổng kết kinh nghiệm. Các ngươi đã thông qua sát hạch tân sinh, tương lai nhất định sẽ còn cơ hội tranh đua với bọn hắn. Ninh Thiên, ngươi cứ nghỉ ngơi cho tốt đi.
- Cám ơn Mộc lão sư.

Đấu La Đại Lục II - Chương #70


Báo Lỗi Truyện
Chương 70/1322