Chương 67: Đánh cuộc (1+2)


Vương Đông cười nói:
- Ngươi bị hành hạ đến phát rồ rồi sao? À phải rồi, chúng ta tu luyện ở đây luôn đi, lát nữa Chu lão sư về thấy chúng ta đang đợi bà mà cũng không quên tu luyện, nhất định sẽ rất hài lòng, cũng không bực bội chúng ta nữa.
Hoắc Vũ Hạo gõ lên đầu hắn một cái, nói:
- Chỉ biết nghĩ mấy thủ đoạn gian trá này là giỏi.
- Có ngươi mới dùng mánh lới ấy. Chiều còn mấy trận đấu nữa, chúng ta ở đây khôi phục hồn lực có gì không đúng chứ? Làm ko? Làm thì nhanh lên.
Vừa nói hắn cừa cỡ giày nhảy lên ngồi khoanh chân trên tràng kỹ, hai tay còn vươn ra vẫy vẫy Hoắc Vũ Hạo.
Bình thường Hoắc Vũ Hạo miễn có thời gian là tu luyện nên giờ đương nhiên cũng không có ý cự tuyệt, hắn cũng ngồi theo Vương Đông, bốn bàn tay đưa lên chạm vào vào. Hai người đồng thời vận hành hồn lực.
Lần này quá trình vận chuyển hồn lực của cả hai khác hẳn so với xế chiều hôm qua, hồn lực hai người đã gần gũi hơn rất nhiều rồi, vừa mới bắt đầu tích tắc sau Hạo Đông lực đã xuất hiện, hơn nữa nó còn tự động vận hành theo quỹ tích cũ, thậm chí tốc độ còn tăng thêm một ít.
Vì lúc bắt đầu tu luyện, cả hai đều nhắm mắt lại nên không nhận ra nơi song chưởng giao nhau lần lượt xuất hiện ba màu lam, tím, ánh kim, rồi liên tục xoay quanh từ cánh tay kéo dài đến cả người, dần dần cả hai người được một vòng hào quang ba màu bao phủ.
Ban đầu hai người bọn họ chỉ định hồi phục lại chút hồn lực thôi, nhưng không ngờ vừa tu luyện không bao lâu thì tiến vào trạng thái nhập định, không còn biết gì đến mọi chuyện xung quanh nữa.
Một lát sau, Chu Y quay trở lại, còn dẫn theo một người nữa, nếu lúc này Vương Đông và Hoắc Vũ Hạo còn tỉnh táo nhất định sẽ giật mình kinh hãi, vì người kia không ai khác chính là Vương Ngôn, vị lão sư đã giám sát mười trận đấu đầu tiên trong kỳ sát hạch này của bọn họ.
Thấy bộ dạng tu luyện của hai đứa nhóc kia, Chu Y vô cùng sửng sốt, còn Vương Ngôn phải nói là chấn động. Sau đó hai người như hiểu ý nhau cùng đưa một ngón tay lên miệng làm động tác bảo người kia giữ im lặng.
Ánh mắt của Chu Y đầy vẻ nghi vấn nhưng Vương Ngôn chỉ nhìn bà rồi lắc đầu, sau đó nhẹ nhàng bước đến ngồi xuống quan sát Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông. Hắn càng quan sát càng cảm nhận được sự đặc biệt trong quá trình tu luyện của cả hai thì lại càng khiếp sợ, hai tay theo bản năng xoa xoa vào nhau.
Chu Y cũng đã quen biết Vương Ngôn khá lâu rồi, bà nhớ rõ ràng cái hành động này chỉ khi nào hắn vô cùng hồi hợp và hưng phấn mới như thế thôi. Mà bản thân bà, tuy không hiểu biết nhiều về vũ hồn dung hợp nhưng bà cũng cảm nhận được trạng thái tu luyện hiện giờ của Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông hết sức kỳ lạ, ít nhất là từ trước đến nay bà chưa từng nghe nói qua. Hai hồn sư cùng liên thủ tu luyện? Hồn lực chẳng những không xung đột mà còn dung hợp hổ trợ lẫn nhau? Còn tốc độ lưu chuyển của ba màu lam, tím, ánh kim kia cũng thật là nhanh, cho dù là hồn sư cấp bậc Hồn Tôn cũng chưa chắc có thể bì kịp a!
Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông vận chuyển hồn lực đến ba mươi sáu vòng mới ngừng lại được, lúc này chẳng những hồn lực của cả hai đã hoàn toàn hồi phục, tu vi còn có vẻ tiến bộ được một chút.
Bọn hắn đồng thời thở dài một hơi, rồi thu hồn lực lại, ánh sáng ba màu trên người họ cũng từ từ tiêu tán.
Khi cả hai mở mắt ra đều cảm giác được tinh thần hết sức thoải mái, tốc độ tu luyện thật là kinh hồn. Bất quá, tích tắc sau bọn họ lại giật mình phát hiện cách đó không xa, Chu Y và Vương Ngôn đang im lặng ngồi nhìn bọn họ. Hoắc Vũ Hạo giật mình kêu lên.
- Chu lão sư, Vương lão sư.
Cả hai lúc này mới sực nhớ bọn họ đang ở văn phòng của Chu Y a.
Hoắc Vũ Hạo xấu hổ nói:
- Chu lão sư, cả hai chúng ta muốn nhanh chóng khôi phục lại hồn lực, để chiều còn chiến đấu, nên...
Chu Y khoát tay nói:
- Không cần giải thích, chăm chỉ thế là tốt. Vị này là lão sư Vương Ngôn, là một lão sư thiên tài thuộc trường phái lý luận, chức danh còn cao hơn ta một bậc, cũng là người có nhiều nghiên cứu về Vũ Hồn dung hợp kỹ.
Vương Ngôn mỉm cười nói:
- Ta nghĩ không cần phải giới thiệu nữa, chúng ta đã từng gặp nhau rồi, ta chính là người giám sát mười trận đấu sát hạch trước của bọn họ.
Vẻ mặt hắn lúc này đã khôi phục lại bình thường, nhưng nội tâm thì sao? Chỉ có hắn mới rõ thôi.
- Vương lão sư.
Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông cùng cúi người hành lễ với Vương Ngôn.
Vương Ngôn gật đầu nói:
- Nãy giờ ta đã cẩn thận quan sát quá trình tu luyện của các ngươi, ban đầu ta vẫn chưa tin lời Chu Y, nhưng giờ ta phải công nhận mình thật thiếu hiểu biết. Ta hoàn toàn chắc chắn, và có thể thay các ngươi cam kết với Chu Y mọi chuyện đều là thật, các ngươi đã thành công dung hợp vũ hồn và Vũ Hồn dung hợp kỹ.
Chu Y kinh ngạc nhìn hắn nhưng không hề có ý xen vào.
Vương Ngôn nói:
- Hồn lực của hai ngươi dung hợp vào nhau không có chút xung đột nào, hơn nữa có có thể giúp đỡ lẫn nhau tu luyện nữa. Chuyện này, trong vạn năm nay, chưa hề được ghi lại trong điển tịch của học viện Sử Lai Khắc, chuyện này chỉ có một cách giải thích, đó là, vũ hồn của hai ngươi dung hợp với tỉ lệ trăm phần trăm, chuyện này trước nay chỉ tồn tại trong truyền thuyết mà thôi. Hơn nữa, chúc mừng hai nhóc, từ giờ về sau khi hồn lực của các ngươi dung hợp sẽ hình thành trạng thái tuy hai mà một, tốc độ cũng tăng gấp mấy lần. Thậm chí ta cũng dám chắc, sau này, các ngươi nhất định sẽ trở thành niềm tự hào của học viện Sử Lai Khắc.
Hoắc Vũ Hạo nghe Vương Ngôn giảng giải không khỏi âm thầm thán phục, mọi chuyện này hắn đều biết rồi nhưng là do Thiên Mộng Băng Tằm nói cho hắn biết, còn vị Vương lão sư này chỉ đứng ngoài quan sát cũng có thể nhận ra được, không hổ danh thiên tài lý luận của học viện.
Vương Đông khó hiểu hỏi:
- Vương lão sư, vậy tại sao hôm nay chúng ta lại không thể thi triển Vũ Hồn dung hợp kỹ? Chả nhẽ còn vấn đề gì nữa sao?
Vương Ngôn bật cười nói:
- Tiểu quỷ, ngươi nghĩ Vũ Hồn dung hợp kỹ cũng giống như những hồn kỹ bình thường khác sao? Muốn thi triển là thi triển à. Các ngươi muốn thi triển thì nhất định vũ hồn và tinh thần lực đều phải cùng ở trạng thái tốt nhất. Vũ hồn dung hợp với tỷ lệ hoàn mỹ như thế này cũng là lần đầu tiên ta được thấy, nhưng theo kinh nghiệm của ta, thường thì mới hoàn thành dung hợp, mỗi lần thi triển xong sẽ bị trì hoãn một thời gian. Trong lúc này, các ngươi không thể tiếp tục thi triển nó nữa, ta đoán có thể là bảy ngày, sau này tu vi các ngươi tăng lên thì khoảng thời gian này sẽ dần dần giảm bớt.
Hoắc Vũ Hạo nói:
- Vương lão sư, thế phải đến khi nào mới có thể thoải mái sử dụng Vũ Hồn dung hợp kỹ này đây?
Vương Ngôn nói:
- Hiện giờ còn quá sớm để trả lời các ngươi, ta đoán ít nhất phải đến cấp bảy mươi có Vũ Hồn chân thân mới được. Bất quá, vũ hồn dung hợp của các ngươi là dạng hoàn mỹ nhất nên không thể so sánh với những trường hợp khác được, ta đề nghị các ngươi từ giờ trở đi mỗi ngày đều thử thi triển Vũ Hồn dung hợp kỹ, đến khi nào có thể thi triển được nữa mới có thể xác định chính xác thời gian tạm ngưng của các ngươi là bao nhiêu. Nhớ là sau khi biết kết quả phải lập tức đến tìm ta, ta muốn tận mắt xem Vũ Hồn dung hợp kỹ của các ngươi là gì. Ta tò mò quá rồi a
Nhờ Vương Ngôn giải thích nên Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông đã hiểu rõ hơn về Vũ Hồn dung hợp kỹ.
Chu Y từ nãy giờ vẫn im lặng chợt hỏi:
- Vương lão sư, bọn chúng có tỷ lệ dung hợp hoàn mỹ như thế, ngoài chuyện hổ trợ lẫn nhau tu luyện còn có ưu đãi gì nữa không?
Vương Ngôn cười ha hả nói:
- Chu lão sư, đừng có tham lam qua a! Bà đã nhặt được hai bảo bối rồi còn chưa đủ sao, chỉ riêng chuyện hổ trợ tu luyện này đã giúp bọn chúng tăng gấp đôi tốc độ rồi. Bây giờ thì chưa thấy gì thôi nhưng vài năm nữa xem, ta dám chắc không đến ba năm bọn họ sẽ là những người nổi bật trong đám học viên đồng lứa, tuyệt đối những đệ tử cùng lứa tuổi với bọn chúng không ai có thể đuổi kịp tu vi của bọn họ đâu. Bất quá, câu hỏi của ngươi cũng không phải không đúng, ưu điểm còn lại chính là uy lực.
- Điểm này ngươi phải đoán ra mới đúng chứ, theo quy tắc của Vũ Hồn dung hợp, tỷ lệ phù hợp càng cao thì uy lực của nó càng lớn. Có điều, từ xưa đến nay chưa từng xuất hiện trường hợp này nên chúng ta cũng chẳng biết uy lực của nó mạnh đến mức độ nào, cho tên ta mới hi vọng bản thân mình được tận mắt chứng kiến bọn hắn thi triển Vũ Hồn dung hợp kỹ. Hơn nữa, đó là cái dạng công kích gì ta cũng rất muốn biết.
Chu Y gật đầu nói:
- Cám ơn ngươi đã thức tinh ta, Vương lão sư, chuyện này ta với ngươi cùng đi báo lên trên đi.
Vương Ngôn lắn đầu, mỉm cười nói:
- Không cần. Một mình bà đi báo là được rồi. Bà lẽ ra phải thăng đến bậc lão sư cao cấp từ lâu rồi. Hơn nữa, hai tên nhóc kia là bà phát hiện chứ không phải ta, làm sao ta tranh công với bà được.
Chu Y mỉm cười gật đầu với hắn.
Vương Ngôn đứng lên nói:
- Hai tên nhóc này, các ngươi phải cố gắng hơn nữa. Ráng mà lọt vào nhóm tám đội dẫn đầu, lúc đó sẽ có các lão sư cao cấp đến xem các trận đấu của các ngươi. Hơn nữa, phần thưởng cho quán quân lần này cũng không ít đâu nha, không thể để vuột mất được. Ta tin các ngươi, hơn nữa, sau này có vấn đề gì thắc mắc cứ đến tìm ta. Phòng làm việc của ta ở lầu bốn. Chu lão sư, ta đi trước đây.
Chu Y lập tức bước đến tiễn Vương Ngôn ra cửa, Vương Ngôn trước khi đi còn quay lại liếc nhìn Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông một cái rồi mới ra về. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Chu Y lúc này cũng không bước vào phòng nữa, mà vẫy tay gọi Vương Đông và Hoắc Vũ Hạo đến.
- Đi ăn cơm. Cơm trưa nay ta mời các ngươi.
Tuy bà không nói gì thêm, nhưng chỉ với hành động này cũng đã thể hiện lời xin lỗi của bà với sự hiểu lầm trước kia.
Hai người Hoắc Vũ Hạo tuy bất ngờ nhưng rất nhanh bình tĩnh trở lại, bọn họ hưng phấn chạy như bay ra khỏi phòng, đi theo Chu Y xuống nhà ăn.
Chu Y mời ăn quả nhiên không tầm thường, hôm nay bọn hắn lần đầu tiên được ăn thử món ăn cao cấp nhất. Đừng nói Hoắc Vũ Hạo, đến cả Vương Đông cũng là lần đầu tiên được ăn ngon đến vậy.
Món ăn cao cấp nhất ở nhà ăn có giá cực cao, hơn nữa món ăn mỗi ngày đều không giống nhau, giá cả đều được tính bằng kim hồn tệ. Hôm nay món ăn cao cấp nhất chỉ có hai loại, Chu Y không chút keo kiệt gọi cho mỗi người hai phần, tổng cộng tiêu hết gần sáu mươi kim hồn tệ.
- Chu lão sư, ngài đừng tốn kém quá.
Hoắc Vũ Hạo ngượng ngùng nói, hắn bán cá nướng suốt một thời gian mới còn chưa được sáu mươi kim hồn tệ nữa.
Chu Y nói:
- Ăn nhanh đi cho nóng. Các ngươi nghĩ học viện làm món cao cấp nhất này để kiếm tiền à. Thật ra, trong tất cả những món ăn ở đây, chỉ có những món này khiến học viện phải chịu lỗ thôi.
- Cái gì?
Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông gần như đồng thời hỏi.
Chu Y cười nhẹ một tiếng, nói:
- Đương nhiên vì tẩm bổ thân thể cho đệ tử rồi. Hai ngươi có biết hai món này là gì không?
Bà vừa nói vừa chỉ xuống bàn.
Hai món ăn đều thơm phưng phức, một bên là canh, một bên là thịt chưng cách thủy.
Món thịt chưng cách thủy, nguyên liệu chủ yếu là thịt xắt lát mỏng và gân, phần nước sốt bên trên tỏa ra một mùi hương ngào ngạt, thịt và gân đều được nấu mềm săn lại, mỡ từ thịt chảy ra tạo thành vị béo ngậy mà không ngán, chỉ cần nhìn và ngửi một cái thôi đã cảm thấy hết sức thèm thuồng rồi.
Về phần món canh, phía trên còn ánh ra một màu vàng kim, bên trong chén tuy chỉ có mỗi nước canh nhưng hương vị tỏa ra còn đậm đà hơn món thịt chưng kia nữa, trong mùi hương ấy dường như có cả mùi của thảo dược.
Chắc chắc hai món này Hoắc Vũ Hạo không thể biết tên rồi, Vương Đông ngập ngừng một chút rồi nói:
- Chu lão sư, món thịt chưng này, thịt hình như là thịt của Lân Giáp Ma Ngạc (hình như là một loại cá sấu)? Còn canh thì đệ tử không biết...
Chu Y gật đầu nói.
- Không hổ danh là đệ tử thế gia, ngươi nói đúng lắm. Món thịt chưng này đúng là làm từ thịt của Lân Giáp Ma Ngạc. Nó là một hồn thú lưỡng ngư, thịt của nó có thể nói là vật đại bổ cho hồn sư muốn nâng cao thể chất, tăng cường tính dẻo dai. Là thứ rất hiếm có. Bởi vì vảy của loài hồn thú này rất cứng, có thể ví như kim cương, muốn chế biến nó phải cần đến một đầu bếp cực giỏi mới có thể làm được. Cho nên, ta có thể khẳng định với các ngươi, học viện Sử Lai Khắc chúng ta không chỉ là học viện đệ nhất thiên hạ, mà những đầu bếp ở đây cũng thế. Hồn thú Lân Giáp Ma Ngạc trưởng thành phải ít nhất một ngàn năm, hiện giờ các ngươi đã thấy món ăn này quý giá đến mức nào chưa?
- Còn canh này, là từ một loại hồn thú phi hành, nó có tác dụng xoa diệu nội tạng bên trong. Rất có lợi cho việc tu luyện sau này.
- À quên nữa, lần trước ta có nhắc đến việc trong đợt sát hạch này có ba tên Hồn Tôn tu vi trên ba mươi cấp, ba đứa nhỏ này đều là đệ tử của những gia tộc lớn, bọn chúng không chỉ có thiên phú tốt mà từ bé đã được tẩm bổ rồi, cho nên ở độ tuổi này mới có thể đạt đến bậc Hồn Tôn. Vương Đông, ta nghĩ trước khi ngươi đến học viện cũng có đãi ngộ tương tự, tại sao không đạt được tu vi này? Có phải ngươi lười biếng không? Hay còn nguyên nhân đặc thù khác? Nếu ta nhớ không lầm, ngươi vừa qua mười một tuổi không lâu phải không?
Vương Đông gật đầu nói.
- Chu lão sư, đệ tử nhất định vượt cấp ba mươi trước mười hai tuổi.

Đấu La Đại Lục II - Chương #67


Báo Lỗi Truyện
Chương 67/1322