Chương 6: Thiên Mộng băng tằm (1)


Dù sao thì Hoắc Vũ Hạo cũng vẫn còn nhỏ, cảm xúc hồi hộp chỉ tồn tại trong giây lát rồi dần chuyển thành hưng phấn. Đi đường nhiều ngày cuối cùng hắn cũng đạt được mục đích, chỉ cần nghĩ đến bản thân sắp thu được Hồn Hoàn đầu tiên, trở thành một Hồn Sư, thì nhiệt huyết của hắn lại sôi trào. Vì ngày này, hắn đã khắc khổ tu luyện năm năm trời.
Dưới trạng thái hưng phấn, Hoắc Vũ Hạo theo bản năng bước nhanh hơn, đẩy cao tốc độ đi vào Tinh Đấu Đại Sâm Lâm.
Đang đi về phía trước, đột nhiên, một cảm giác kỳ quái xuất hiện, hai mắt Hoắc Vũ Hạo truyền đến một cảm giác đau đớn, hắn theo bản năng thúc giục Hồn Lực tiến vào Linh Mâu.
Sau khi có dòng khí mỏng manh quay xung quanh hai tròng mắt, Hoắc Vũ Hạo mơ hồ có thể thấy một thân ảnh lóe lên rồi biến mất ở đường bên trái mình.
Linh Mâu là Vũ Hồn biến dị cực kỳ hiếm thấy, có năng lực báo động nguy cơ rất mạnh, Hoắc Vũ Hạo cảm giác được nguy hiểm nên phản ứng trở nên linh mẫn, thân thể nhanh chóng ngã về phía bên trái, đồng thời tay phải rút ra Bạch Hổ chùy ở sau lưng.
Một thân ảnh màu đen lóe lên rồi xuất hiện ngay vị trí hắn vừa đứng, khoảng cách gần trong gang tấc này giúp Hoắc Vũ Hạo nhìn thấy rõ hơn.
Đó là một con khỉ đầu chó chừng một thước, toàn thân màu vàng, đôi mắt màu nâu lóe lên hung quang, cánh tay dài kỳ dị, thú trảo, răng nanh lộ rõ ra ngoài, sau một kích không trúng, nó phát ra tiếng rít trầm thấp, rồi mạnh mẽ đạp một cái lấy đà đánh sang phía Hoắc Vũ Hạo.
Tuy Linh Mâu của Hoắc Vũ Hạo còn chưa có Hồn Hoàn, nhưng tác dụng cơ bản của nó không tồi. Dưới sự duy trì của Hồn Lực, động tác của con khỉ đầu chó trong mắt hắn chậm lại rất nhiều. Hoắc Vũ Hạo nhanh chóng lăn một vòng về bên trái, sau đó búng người đứng lên, đồng thời giơ Bạch Hổ chùy ra chắn trước ngực.
Tim hắn không khỏi đập thình thịch, hô hấp của Hoắc Vũ Hạo dần gấp gáp hơn, đây là lần đầu tiên hắn đối mắt với địch nhân, không, là địch thú công kích. Bàn tay cầm Bạch Hổ chùy đã ướt đẫm mồ hôi, bản thân hắn càng thêm mờ mịt không biết phải đối phó ra sao. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Con khỉ đầu chó sau hai đòn không trúng, liền như bị chọc giận, nó hướng về phía Hoắc Vũ Hạo, hai đấm liên tục đấm vào lồng ngực, đồng thời rú lên một tiếng, một đoàn bạch quang từ miệng nó lao nhanh về phía Hoắc Vũ Hạo.
Lúc này cho dù Hoắc Vũ Hạo không có kinh nghiệm, cũng có thể nhìn ra được thứ hắn đang đối mặt chính là Hồn Thú. Nơi đây còn cách Tinh Đấu Đại Sâm một khoảng cách nhất định, hắn lại không có nửa phần chuẩn bị, mắt thấy bạch quang kia sắp đánh trúng bản thân, với tu vi của hắn, một khi bị đánh trúng rất có thể là tai họa ngập đầu.
Lúc này, đại não Hoắc Vũ Hạo đã trống rỗng, thông qua Linh Mâu thấy tốc độ bạch quang bay tới cũng không nhanh, nhưng thực tế chỉ giây lát đã bắn tới hắn.
Cùng lúc đó, con khỉ đầu chó lao nhanh về phía Hoắc Vũ Hạo, hai mắt lộ rõ hung quang.
Bạch quang đã đến trước mặt, trong lúc khẩn trương, Hoắc Vũ Hạo mất đi năng lực suy xét, chỉ biết theo bản năng giơ lên Bạch Hổ chùy trong tay, vừa vặn đỡ lấy bạch quang.
Lúc này, một màn kỳ dị xuất hiện, bạch quang đánh vào Bạch Hổ chùy, đồng thời, con khỉ đầu chó đã nhào tới, đôi tay thon dài của nó nắm chặt lấy hai vai của Hoắc Vũ Hạo.
Chiến đấu đến bước này, tựa như vận mệnh Hoắc Vũ Hạo đã định, hắn thật sự sẽ chết dưới móng vuốt của Hồn Thú sao?
Con khỉ đầu chó nắm lấy hai vai Hoắc Vũ Hạo, thân thể cường tráng nhấc bổng Hoắc Vũ Hạo lên, muốn hung hăng đập hắn xuống.
Cùng lúc đó, một bạch quang lóe lên ở giữa con khỉ đầu chó cùng Hoắc Vũ Hạo. Thân thể con khỉ đầu chó tựa như cứng lại rồi rơi xuống, Hoắc Vũ Hạo vốn bị hung hăng đập xuống thì bị văng ra xa. Mà con khỉ đầu chó sau khi giãy dụa một lát thì bất động.
Rầm!
Thân thể Hoắc Vũ Hạo đụng vào một thân cây không xa, hai mắt hắn tối sầm lại, đau đớn kịch liệt làm hắn hít thở không được.
Lúc này, bộ dáng của Hoắc Vũ Hạo quả thật có chút thê thảm, hai vai để lại những vết dài sâu, áo gần như bị xé nát.
Chỉ là, trong cơn đau đớn kịch liệt hắn lại dần tỉnh lại, ánh mắt hắn theo ý thức nhìn về phía con khỉ đầu chó ngã xuống đất bất động.
Quang mang bạch sắc nhàn nhạt xuất hiện trên người nó, dần dần, bạch quang chậm rãi ngưng lại thành một vòng tròn, hào quang như ẩn như hiện, nhưng càng xem càng làm Hoắc Vũ Hạo ngây người.
Hồn Hoàn, đây là Hồn Hoàn? Thân thể Hoắc Vũ Hạo dưới kích động có chút run rẩy, vết thương trên người như không còn đau đớn.
Ở phủ Công Tước, mặc dù hắn chỉ học được phương pháp minh tưởng trụ cột, nhưng đối với những chuyện về Hồn Thú, Hồn Hoàn thì hắn lại nghe được nhiều, nhiều lắm. Gần như mỗi thị vệ trong phủ Công Tước đều thường xuyên nhắc đến Hồn Thú.
Chẳng lẽ nó đã chết rồi? Hoắc Vũ Hạo ngơ ngác suy nghĩ, bởi vì đây là lần đầu tiên hắn gặp Hồn Thú, nhưng hắn biết chỉ khi Hồn Thú chết mới phóng ra Hồn Hoàn! Chỉ là... vì sao nó lại chết?
Dưới tác dụng của Linh Mâu, trí nhớ như thủy triều xuất hiện trong đầu hắn.
Bạch quang do con khỉ đầu chó phát ra trong nháy mắt đụng vào Bạch Hổ chùy, Bạch Hổ chùy đột nhiên tỏa sáng hòa quang, hấp thu lấy bạch quang kia. Đây cũng là mấu chốt thay đổi chiến cuộc.
Dựa theo bản năng chiến đấu của khỉ đầu chó, nhân loại nhỏ bé như Hoắc Vũ Hạo sau khi bị trúng hồn quyền thuật của nó sẽ bị mất đi sức chiến đấu, sau đó lại nó hung hăng đập xuống mặt đất, ít nhất phải đi nửa cái mạng. Nhưng nó nào ngờ bổn mạng vũ kỹ của nó lại bị Bạch Hổ chùy hóa giải. Mà vào thời điểm nó nắm lấy Hoắc Vũ Hạo, thân thể Hoắc Vũ Hạo đồng thời bị nâng lên, hai tay theo bản năng giơ ra phía trước, Bạch Hổ chùy trong tay Hoắc Vũ Hạo cũng theo đó chỉ về phía con khỉ.
Vốn chiều dài của Bạch Hổ chùy là không chạm được đến người con khỉ đầu chó, nhưng trong nháy mắt, Bạch Hổ chùy đột nhiên phóng ra đao quang bạch sắc, vượt qua người con khỉ đầu chó. Tuy lúc đó đầu óc Hoắc Vũ Hạo trống rỗng, cũng không nhớ rõ chém vào đâu nữa, nhưng có thể khẳng định là đao mang kia nhất định là chém vào người con khỉ đầu chó.
Ta thắng? Hoắc Vũ Hạo nhìn vào Hồn Hoàn màu trắng kia, hưng phấn dần lắng xuống.
Hồn Hoàn vô cùng quan trọng đối với Hồn Sư, như là nam nhân vô cùng ỷ lại vào một vật hình trụ nào đó vậy. Hồn Hoàn là vật tất yếu để Hồn Sư tiến giai, nhưng, không phải Hồn Hoàn nào cũng thích hợp để Hồn Sư hấp thu, chỉ có Hồn Hoàn phù hợp với vũ hồn bản thân mới được.

Đấu La Đại Lục II - Chương #6


Báo Lỗi Truyện
Chương 6/1322