Chương 43: Thiên Mộng Nhất Chỉ (3)


- Thật sao?
Hoắc Vũ Hạo vui mừng quá đỗi. Từ ngày vào học viện Sử Lai Khắ càng lúc hắn càng thấy kiến thức của mình vô cùng nhỏ bé, sau khi thấy có quá nhiều cường giả như vậy, hắn đối với thực lực lại càng khát vọng. Nhưng khổ nỗi, thiên phú của bản thân lại không tốt, cho nên hắn chỉ có thể âm thầm cố gắng. Lúc này, ngay cả đến Thiên Mộng băm tằm cũng khen ngợi hắn, hắn sao mà không vui sướng cơ chứ?
Thiên Mộng băng tằm vô cùng buồn bực nói:
- Bất quá, một chỉ vừa rồi của ca là sử dụng căn nguyên lực. Đây chính là căn nguyên tinh thần của ca, nhờ nó ta mới có thể tạm thời sử dụng thân thể của ngươi. Hơn nữa thân thể của ngươi trải qua lần trùng kích vừa rồi ít nhất trong vòng một năm lực lượng của ta không thể bám vào nữa. Ngươi tuyệt đối phải cẩn thận. Được rồi, không thèm nói với ngươi nữa, ca tiếp tục ngủ đây. Ngươi cố gắng mau chóng tăng thực lực. Tới khi ngươi có thực lực cũng không cần lúc nào cũng phiền toái tới ca.
Thiên Mộng băng tằm mỗi lần xuất hiện đều hối hả vội vàng như vậy. Hoắc Vũ Hạo đang muốn hỏi hắn một ít vấn đề về khống chế hồn kỹ, nhưng nó đã ngủ say, chung quanh đã khôi phục sự bình lặng thường ngày.
...
Vương Đông tỉnh lại trước, hắn vừa mở mắt đã thấy một người trung niên áo trắng đứng trước mặt. Không đợi hắn mở miệng, Hoắc Vũ Hạo bên cạnh cũng kêu lên một tiếng đau đớn rồi chậm rãi mở hai mắt.
Khác với Hoắc Vũ Hạo biết được đại khái một chút tình huống, ngược lại Vương Đông trong đầu một mảnh mờ mịt, cả giận nói:
- Cuối cùng là chuyện gì xảy ra? Vừa rồi là quái vật gì vậy?
Người trung niên áo trắng thản nhiên nói:
- Nếu các người đã không có việc gì thì những sự việc vừa xảy ra các ngươi cần thức thời mà quên đi. Nếu không sẽ bị khai trừ ra khỏi học viện. Hai thứ này cho các ngươi, coi như là bồi thường. Tin tưởng hai người các ngươi đều là người thông minh.
Nói xong, hắn liền vứt cho Vương Đông cùng Hoắc Vũ Hạo mỗi người một thứ gì đó xanh biếc.
Hai người theo bản năng đưa tay lên tiếp. Người trung niên kia đã tung thân mình phóng lên trên, hướng về phía Hải Thần hồ đi tới.
- Đi học đi. Nhớ kỹ, những gì đã nhìn thấy phải quên đi hết.
Hoắc Vũ Hạo cùng Vương Đông đưa mắt nhìn nhau, ngây người.
- Hoắc Vũ Hạo, ngươi nói xem, ban nãy rốt cuộc có chuyện gì?
Vương Đông thấp giọng hỏi.
Hoắc Vũ Hạo lắc lắc đầu nói:
- Ta cũng không biết. Hìng như chúng ta vừa gặp phải một kẻ điên.
Vương Đông cúi đầu nhìn vật thể xanh biếc trong lòng bàn tay, nhất thời ngẩn ra, sau đó vui mừng, nói:
- Oa, phát tài. Thăng Hồn Đan. Hóa ra là Thăng Hồn Đan.
Hoắc Vũ Hạo nhìn vật thể xanh biếc trong bàn tay đầy vẻ nghi ngờ, đó là một viên đan dược màu xanh biếc lớn bằng quả hạch đào, không ngừng tỏa ra mùi hương thơm ngát. Bên ngoài màu xanh biếc, bên trong hình như có ánh sáng lưu chuyển, ánh sáng trong suốt, tràn ngập hơi thở của sinh mệnh.
- Thăng Hồn Đan? Nó cũng giống Huyền Thủy Đan, cũng là một loại đan dược sao?
Hoắc Vũ Hạo tò mò hỏi.
Vương Đông nói:
- Ừ! Hơn nữa còn là đan dược đồng cấp. Đại khái mà nói, Huyền Thủy Đan vô cùng trân quý. Bởi vì có nó có thể dễ dàng giúp ta tẩy tủy. Nhưng đối với kẻ có tu vi đã vượt qua ba mươi cấp, chạm ngưỡng Hồn Sư mà nói, Thăng Hồn Đan so với Huyền Thủy Đan còn tốt hơn nhiều. Bởi vậy giá trị của Thăng Hồn Đan cùng Huyền Thủy Đan ngang ngửa nhau. Ngươi mau cất vào đi. Nghe nói để luyện chế ra loại đan dược này không dễ dàng đâu, không ngờ vị lão sư vừa rồi trả phí bịt miệng cho chúng ta nhiều như vậy. Ta quyết định chuyện lúc trước coi như không thấy a.
Hoắc Vũ Hạo nói:
- Ngươi nói rõ ràng được không? Rốt cục Thăng Hồn Đan này có tác dụng gì?
Vương Đông cười hắc hắc nói:
- Không nói cho ngươi đâu, năn nỉ ta đi!
Nói xong, hắn xoay người chạy về hướng khu Giáo Học Lâu tân sinh.
Hoắc Vũ Hạo im lặng một hồi, cẩn thận cất Thăng Hồn Đan vào Nhị Thập Tứ Kiều Minh Nguyệt Dạ rồi xoay người đuổi theo Vương Đông. Vừa đuổi vừa hô:
- Ngươi không nói thì ta đi hỏi Đại sư huynh. Đại sư huynh chắc chắn sẽ biết. Bây giờ ngươi thì cơm trưa ta mời.
Vương Đông chạy chậm lại, chờ hắn đuổi theo:
- Vậy được rồi, ta đây muốn ăn a.
Hoắc Vũ Hạo lấy ra toàn bộ tài sản của mình nói:
- Dù sao ta cũng là cô nhi không có nhà để về, đây là toàn bộ tài sản của ta, ngươi xem rồi tự lo liệu.
Vương Đông lặng đi một chút, nói:
- Ngươi... ngươi là cô nhi?
Hoắc Vũ Hạo gật đầu.
Vương Đông lại nói:
- Giường trong ký túc xa của ngươi ngay cả đệm cũng không trải, không phải muốn khắc khổ tu luyện mà vì không có tiền mua đệm?
Hoắc Vũ Hạo nói:
- Ta cảm thấy để tiền ăn cơm quan trọng hơn. Đồ ăn ở nhà mắc quá.
Vương Đông bất tri bất giác dừng bước, Hoắc Vũ Hạo đang đi cùng hắn tự nhiên cũng ngừng lại, nói:
- Ngươi làm gì thế? Sắp đi học rồi, chúng ta cần mau lên mới kịp.
Vương Đông mím chặt môi, chăm chú nhìn vào Hoắc Vũ Hạo. Hoắc Vũ Hạo bị hắn dọa giật mình sợ hãi:
- Ngươi làm sao vậy? Đầu óc bị tên vừa rồi làm cho hỏng rồi sao?
Vương Đông hít sâu một hơi, chậm rãi thở ra nói:
- Hoắc Vũ Hạo, thực xin lỗi. Ta không biết ngươi là cô nhi, ta không nên bắt nạt ngươi.
Hoắc Vũ Hạo ha ha cười nói:
- Ngươi không phải bắt nạt người khác quen rồi sao?
Vương Đông tức giận vỗ bả vai hắn một cái, nói:
- Ngươi có thể đừng đánh mất cơn xúc động của ta được không? Đi thôi, nhanh lên. Sau này mọi chi phí ăn uống của ngươi ta bao hết.
Hoắc Vũ Hạo lắc đầu nói:
- Vậy cũng không được. Tiểu Nhã lão sư đã suy nghĩ biện pháp giúp ta rồi, mỗi ngày sau khi tan học ta đều đi bán cá nướng, tính ra cũng đủ tiền sinh hoạt phí a. Buổi tối ta sẽ mời ngươi ăn cá nướng. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Vừa nói, hai người vừa cất bước hướng về phía Giáo Học Lâu. Vừa đi, Vương Đông vừa đem tác dụng của Thăng Hồn Đan giảng giải cho hắn.
Tác dụng chủ yếu của Thăng Hồn Đan chính là giúp Hồn Lực tăng lên, bản thân nó là do vài loại thiên tài địa bảo làm thuốc dẫn luyện chế mà thành. Mỗi một Hồn Sư cả đời chỉ có thể dùng một viên, biên độ tăng trưởng Hồn Lực ước chừng tương đương giúp cho Hồn Sư ba mươi cấp tăng lên ba mốt cấp, có khi nhiều hơn vậy. Tăng lên một bậc Hồn Lực, đây chính là thứ tốt hiếm có a! Nhưng nếu như ăn nhiều thì sẽ ảnh hướng tới tiềm lực tu luyện của bản thân kẻ phục dụng.
Hơn nữa Thăng Hồn Đan nếu so sánh với Huyền Thủy Đan có chút giống nhau, bởi vì ngoài mục đích kích thích tiềm năng ra còn cung cấp dinh dưỡng là chính, bởi vậy dược tính cũng ôn hòa. Chỉ cần hồn sư cấp mười trở lên là có thể dùng được.
- Nếu ta ăn nó liệu có thể tăng lên Hồn Lực hay không?
Hoắc Vũ Hạo hỏi dò.
Vương Đông lắc lắc đầu nói:
- Không biết. Ta chưa từng nghe nói có hồn sư cấp mười nào phục dụng Thăng Hồn Đan. Cái thứ đồ chơi này tốt xấu gì cũng là thứ tốt, hơn nữa, có rất ít xuất hiện ở các đại hội đấu giá. Nghe nói chỉ có một số ít vị Thực Vật hệ Hồn Sư biết chế tác, một năm sản lượng cũng không lớn hơn hai mươi khỏa. Chúng ta lần này quả thực là vận rắm chó rồi. Xem ra học viện vẫn rất công bằng, tên kia uy hiếp chúng ta nhưng không ngờ lại cho đồ tốt như vậy.
Khác với Vương Đông đang than thở vui sướng, Hoắc Vũ Hạo lại không hề có chút vui sướng nào, bởi vì hắn vô cùng rõ ràng, nếu không phải phút chót có Thiên Mộng băng tằm cứu, chỉ sợ hắn cùng Vương Đông đã sớm cháy đen rồi. Đan dược gì đó cũng không có phước mà dùng.

Đấu La Đại Lục II - Chương #43


Báo Lỗi Truyện
Chương 43/1322