Chương 358: Kỹ năng từ Hồn Hoàn vạn năm – Hư Nhược (Thượng)


*Hư Nhược: suy yếu.

Tốc độ của Độc Giác Ma Tê sau khi bị ánh sáng từ kỹ năng thứ ba của Hoắc Vũ Hạo phủ xuống đã giảm xuống đáng kể, mà cơ thể bọn chúng cũng đã bắt đầu có chút lắc lư lảo đảo.

Ngay khi Hoắc Vũ Hạo đánh về phía nó, nó liền cố gắng dùng cái sừng trên đầu mình đâm vào người Hoắc Vũ Hạo.

Hoắc Vũ Hạo cũng đã đoán trước được nên né tránh vô cùng dễ dàng. Hắn không nghĩ một chiêu này của mình có thể giết chết Độc Giác Ma Tê, vì đầu của nó cực kỳ cứng rắn, e là Ám Kim Khủng Trảo cũng không thể một chiêu mà đâm thủng được.

Nhưng, chuyện đời luôn có sự bất ngờ.

Con Độc Giác Ma Tê vì mãi băng băng chạy về trước nên chân của nó vô tình dẫm trúng cái hố nhỏ để lại từ trận chiến của mấy Hồn Thú ban đầu, mà cái hố này lại còn hơi bị nghiêng nghiêng nữa.

Nó cao chừng bốn thước, cực kỳ to lớn, nặng hơn ba nghìn cân. Thế nên sau khi dẫm phải cái hố ấy, móng chân trước của nó đã bị bẻ công, làm cả người nó cũng nghiêng về một phía. Cái sừng đang đâm về trước cũng vì thế mà tấn công vào không khí, đồng thời cũng đưa đầu đến trước mặt Hoắc Vũ Hạo.

Phụt.

Nếu Hoắc Vũ Hạo bỏ lỡ cơ hội tốt này thì hắn không còn xứng là một trong Sử Lai Khắc Thất Quái nữa. Năm lưỡi đao trên bàn tay phải đâm mạnh xuống đôi mắt to trên đầu con Độc Giác Ma Tê như một con chim gõ kiến đưa mỏ gặm mồi.

Mà con Độc Giác Ma Tê vì cả người đột nhiên bị nghiêng sang một bên nên chấn đông mà quên cả nhắm mắt lại, dùng mí mắt dày thật dày của mình để phòng ngự.

Con ngươi là bộ phận yếu ớt như thế nào? Mà vật đâm vào còn là móng vuốt Ám Kim Khủng Trảo cực kỳ khủng bố nữa. Năm lưỡi đao màu vàng lợt trên tay Hoắc Vũ Hạo nháy mắt đâm xuyên qua con ngươi của con Độc Giác Ma Tê, cơ thể khổng lồ kia nháy mắt ngã xuống đất, đau đớn rên rỉ.

Nháy mắt sau, năm lưỡi đao màu vàng lợt biến mất, thay vào đó là một lớp viên bi sáng loáng như kim cương, tiếng thét của con Độc Giác Ma Tê với tu vi ba ngàn năm tức thì liền ngừng lại, cả đầu nó phủ một lớp băng mỏng dính.

Vì cơ thể nó quá lớn nên dù Hoắc Vũ Hạo có Cực Hạn Chi Băng cũng không tài nào trong một thời gian ngắn đông cứng cả người nó được, mà hắn cũng không có ý định làm như vậy.

Một chiêu này hoàn thành cực nhanh, tiếp theo, hắn đứng dậy, sử dụng Hồn Đạo Thôi Tiến Khí chạy về phía con Độc Giác Ma Tê khác.

Bỗng nhiên, ba con Độc Giác Ma Tê còn lại đồng thời kêu lên đau đớn.

Chuyện xảy ra quá bất ngờ và nằm ngoài cả sự tính toán của Hoắc Vũ Hạo, bởi vì, một trong ba con Độc Giác Ma Tê, không hiểu tại sao lại đạp trúng xác của con Hổ ngàn năm nằm chổng chơ trên mặt đất.

Dưới tác dụng của Băng Bạo Thuật, cái xác hổ đó nổ vang một tiếng, cơ thể khổng lồ của con Độc Giác Ma Tê đạp trúng nó bị bắn bay lên cao. Cái xác con Hồn Thú ngàn năm còn nguyên vẹn mà lại phát nổ, uy lực dĩ nhiên không nhỏ, mà tiếng nổ khủng khiếp này làm Hòa Thái Đầu ở gần đấy không khỏi nhớ lại vụ án Thi Bạo trong hang động khi chiến đấu với tên Sứ Giả Tử Thần. Con Độc Giác Ma Tê bị bắn lên cao sau khi rơi xuống đất đã bị đứt thành từng khúc từng khúc. Mà cái đầu có sừng của nó lại trùng hợp rơi về phía đám Hồn Thú chuyên tấn công từ xa có lực phòng ngự vô cùng yếu ớt, trực tiếp đâm thủng một con trong số đấy.

Bởi vì sự chú ý của bốn con Độc Giác Ma Tê đều đã tập trung lên người Hoắc Vũ Hạo nên dĩ nhiên Hòa Thái Đầu ở bên cạnh không phải chịu uy hiếp nhiều.

- Sư huynh, thử tấn công vào mắt của mấy con Hồn Thú ngoài kia đi, bắn tỉa, tiết kiệm Hồn Lực.

Hoắc Vũ Hạo hét lớn một tiếng. Ám Kim Khủng Trảo của hắn lại có thể dễ dàng đâm xuyên qua mắt của con Độc Giác Ma Tê, không những thế, con Độc Giác Ma Tê ấy không hiểu tại sao biết rõ có nguy hiểm mà cũng không nhắm mắt lại.

Cộng thêm việc tình huống không bình thường của đám Hồn Thú chuyên tấn công từ xa kia. Chưa kể đến việc hành động của bọn chúng chậm chạp một cách kỳ quái mà độ chính xác khi tấn công còn giảm đến mức thảm thương, từ nãy đến giờ không có một đòn nào đánh trúng được hai người Hoắc Vũ Hạo cả.

Chuyện này, giải thích một cách chính xác thì, khả năng tập trung của bọn chúng chẳng những biến mất mà may mắn cũng tan biến theo.

Nhắm bắn Hồn Thú không khó, nhưng Hồn Thú rất nhạy cảm, nếu chúng cảm nhận có gì đó nguy hiểm sẽ lập tức né tránh. Hồn Đạo Khí tuy có khả năng nhắm bắn chính xác nhưng không thể tập trung nhắm vào một vị trí bé nhỏ được. Tuy vậy, Hòa Thái Đầu vẫn làm theo lời Hoắc Vũ Hạo nói.

Từng màn từng màn vừa thần kỳ vừa quỷ dị liên tục xuất hiện, lòng tin của hắn dành cho Hoắc Vũ Hạo đã tăng lên theo cấp số nhân.

Cục diện hiện nay càng lúc càng hỗn loạn, bốn con Độc Giác Ma Tê vậy mà chỉ trong vài giây đã chết đi hai, một con cũng bị đạn lạc từ vụ nổ bắn chết, con còn lại miễn cưỡng lắm mới đựng dậy được và tiếp tục nhằm về phía Hoắc Vũ Hạo. Tám con Hồn Thú ở ngoài xa bị Hòa Thái Đầu toàn lực bắn chết hai con, một con bị phần đầu có sừng của con Độc Giác Ma Tê rơi trúng mất mạng, chỉ còn lại năm con. Tuy nhiên, lúc này cả năm con đấy đều vẫn đang lảo đảo đứng không vững.

Mà đầu têu của những chuyện này chính là Vận Mệnh Chi Quang được bắn ra từ Vận Mệnh Nhãn đã tiến hành quá trình Thẩm Phán bọn chúng. Cộng thêm Hồn Kỹ thứ ba của Hoắc Vũ Hạo – Hư Nhược.

Giờ phút này, Hoắc Vũ Hạo đã hiểu cái gì gọi là Vận Mệnh Thẩm Phán. Ảo ảnh có xuất hiện bánh răng tròn tròn chính là đại diện cho may mắn, cát thường, được vận mệnh ban phúc và phù hộ. Còn những ảo ảnh có hình đầu lâu trên người đám Hồn Thú chính là đại diện cho những sinh vật bị vận mệnh phán xét là vật vứt bỏ, cũng từ lúc đó, trên người bọn chúng bắt đầu xuất hiện tình huống suy yếu. Đáng tiếc, vì Hoắc Vũ Hạo là người sử dụng nên không thể thay đổi vận mệnh của mình, nếu không, cục diện trước mắt sẽ càng thêm quỷ dị.

Mà Hư Nhược, là cái gì thế? Đây là một Hồn Kỹ có tác dụng trên phạm vi lớn, có thể xem nó là một kỹ năng mang đến sự suy yếu trong một phạm vi nhất định mới đúng. Nó thông qua dao động tinh thần mà gây ảnh hưởng đến trung khu thần kinh của vật bị tấn công, khi đó, cơ thể bọn chúng sẽ xuất hiện tình huống váng đầu, chân tay mềm nhũn, không có sức lực.

Tác dụng của nó nghe có vẻ như tầm thường nhưng đặc biệt lớn nhất lại có thể liên tục duy trì trong một thời gian dài. Với tu vi hiện tại của Hoắc Vũ Hạo, trong tình huống hắn chưa thể hấp thu hết năng lượng từ Hồn Hoàn vạn năm kia thì có thể duy trì kỹ năng này trong vòng một phút.

Mười hai con Hồn Thú đầu tiên bị vận mệnh loại bỏ, kế đến lại bị ảnh hưởng từ kỹ năng Hư Nhược, trạng thái cơ thể của bọn chúng tệ như thế nào chỉ cần nghĩ là biết. Trong tình huống được nhiều sự trợ giúp như vậy, Hoắc Vũ Hạo mới có thể liên tục giết chết ba con Độc Giác Ma Tê, cục diện cũng thay đổi hoàn toàn.

Bụp, bụp, bụp.

Ba tia sáng như ba cây châm châm cứu nho nhỏ từ phía xa bay đến bắn thẳng vào năm con Hồn Thú chuyên tấn công từ xa. Từ người ba trong số năm con đồng thời tuôn ra một dòng máu tươi, cả ba đều bị bắn trúng đôi mắt, và đầu cũng vì thế mà vỡ nát.

Trên vai Hòa Thái Đầu không biết từ lúc nào đã xuất hiện một kiện Hồn Đạo dài và nhỏ, cái miệng hình trụ đang lấp lánh ánh sáng hiển nhiên những mũi châm ban nãy đã bắn ra từ đó.

Liên tục ba phát đều bắn trúng, trình độ này có thể xem là một xạ thủ rồi. Tuy khoảng cách giữa hai bên không đến một trăm mét, nhưng năm con Hồn Thú bên kia đều có cấp bậc ngàn năm và di chuyển với tốc độ cực cao, cho dù là Tinh Thần Tham Trắc Cộng Hưởng của Hoắc Vũ Hạo cũng không thể giúp hắn nhắm bắn chính xác như vậy.

Khi Hòa Thái Đầu bắn ra ba phát châm này, trong đầu dường như có cái gì đó thúc dục và dẫn dắt, hắn chỉ biết dựa theo thời điểm nó hướng dẫn và nhắm bắn bóp cò là được.

Tám con Hồn Thú nháy mắt chỉ còn lại hai. Và con Độc Giác Ma Tê cuối cùng sau khi lảo đảo đứng dậy và vọt đi thì lúc này cũng đã đến trước mặt Hoắc Vũ Hạo.

Bất kể con Độc Giác Ma Tê này có lực phòng ngự và tấn công mạnh như thế nào nhưng đối mặt với Hoắc Vũ Hạo, nó cũng có chút không được linh hoạt.

Hoắc Vũ Hạo sử dụng Quỷ Ảnh Mê Tung cẩn thận áp sát người nó, con Độc Giác Ma Tê tuy phát hiện nhưng vì cơ thể nó không được linh hoạt nên phải cần thời gian mới có thể quay người lại.

Hoắc Vũ Hạo nhân cơ hội này, tay phải vung Ám Kim Khủng Trảo lên, đâm thẳng vào vùng bụng có yếu ớt của nó.

Tuy nhiên, không thể không công nhận da của con Độc Giác Ma Tê quá cứng, Ám Kim Khủng Trảo của Hoắc Vũ Hạo cứng rắn như vậy thế mà khi đâm vào vùng da dưới bụng của nó chỉ có thể cắm vào một nửa.

Có điều, đối với Hoắc Vũ Hạo, một nửa là đủ rồi. Hắn dậm chân xuống đất, cả người xoay ngang một cái đến bên cạnh Độc Giác Ma Tê, cùng lúc đó, Ám Kim Khủng Trảo hóa thành màu xanh lam, Băng Đế Ngao xuất hiện bổ trợ.

Băng Đế Ngao chẳng những có thuộc tính Cực Hạn Chi Băng, mà lúc này, Hoắc Vũ Hạo còn dùng hết sức nữa.

Bụp.

Ám Kim Khủng Trảo sau khi được bổ trợ thuộc tính Cực Hạn Chi Băng liền dễ dàng đâm vào cơ thể Độc Giác Ma Tê, Cực Hạn Chi Băng cũng điên cuồng rót vào cơ thể nó.

Tuy vậy, tích tắc sau, Hoắc Vũ Hạo đã cảm nhận được có sự cản trở. Cơ thể con Độc Giác Ma Tê này dù là ở bên trong cũng không phải tầm thường, nó chẳng những kẹp lấy không cho Ám Kim Khủng Trảo đâm sâu vào nữa mà còn điên cuồng vận chuyển Hồn Lực đẩy vật thể lạ ra ngoài.

Đến lúc này, Hoắc Vũ Hạo biết mình không thể tiếp tục tiết kiệm Hồn Lực nữa. Vì từ nãy đến giờ phải liên tục chiến đấu, hắn đã tiêu hao quá nhiều Tinh Thần Lực, nên không dám mạo hiểm sử dụng Linh Hồn Trùng Kích.

Trên người Hoắc Vũ Hạo nháy mắt nở rộ một tầng ánh sáng màu xanh biếc, sau lưng hắn xuất hiện ảo ảnh của Băng Bích Đế Hoàng Hạt, lóe lên rồi biến mất. Tiếp theo, một tầng ánh sáng màu ngọc bích điên cuồng lan tỏa ra ngoài. Con Độc Giác Ma Tê vốn đang điên cuồng giãy giụa, nhưng tầng sáng này này vừa phủ xuống nó, cơ thể nó liền cứng đờ.

Có thể quan sát thấy rõ ràng rằng, lấy cái Ám Kim Khủng Trảo trên bàn tay phải của Hoắc Vũ Hạo làm trung tâm, cơ thể nó bị không ngừng bị đóng băng, chỉ vài giây sau, con Độc Giác Ma Tê đã bị đóng băng toàn bộ rồi.

Xoẹt.

Hoắc Vũ Hạo xoay người rút Ám Kim Khủng Trảo ra, sau đó vịn lấy con Độc Giác Ma Tê đã hóa thành một khối băng mà thở hổn hà hổn hển.

Vương Đông không có ở đây nên khi hắn một mình sử dụng Vĩnh Đông Chi Vực, lượng Hồn Lực tiêu hao thật sự quá lớn. Hiện giờ, cơ thể hắn đã rơi vào trạng thái suy yếu nhất, mà sự suy yếu này cũng bao gồm cả Tinh Thần Lực và Hồn Lực.

Hắn mệt mỏi rút hai điếu xì gà một lớn một nhỏ ra nhét vào miệng, rồi châm lửa hút mạnh, đồng thời cũng lấy Bình Sữa ra, nhanh chóng khôi phục lại Hồn Lực, không thèm quan tâm đến hai con Hồn Thú chuyên tấn công từ xa còn sót lại kia.

Đấu La Đại Lục II - Chương #358


Báo Lỗi Truyện
Chương 358/1322