Chương 347: Đế Hoàng Thụy Thú – Tam Nhãn Kim Nghê (Hạ)


Huyền lão đặt mông ngồi lên trên con Tam Nhãn Kim Nghê, vầng sáng đang bao vây lấy nó lại càng thêm đậm đặc.

- Xích Vương, ngươi nên biết, ngươi không có quyền lựa chọn, cũng không có tư cách đặt điều kiện với ta. Ta ở phía Bắc khu vực ngoài Tinh Đấu Đại Sâm Lâm chờ người. Nhớ, ngươi chỉ có hai canh giờ. Ta nhắc ngươi nhớ một việc, Tinh Đấu Đại Sâm Lâm nằm tiếp giáp với thành Sử Lai Khắc. Nếu không phải trường hợp bất khả kháng, bên ta và bên các ngươi ai cũng không muốn bùng nổ chiến tranh, tuy rằng bên ta cũng chẳng sợ phải chiến đấu.

Ba đôi mắt trên ba cái đầu của Xích Vương nhấp nháy mấy lần, khi nó nhìn thấy vẻ mặt lạnh lùng của Huyền lão, khóe môi khẽ giật giật.

- Được, ta sẽ tin ngươi một lần.

Nó nói xong câu ấy cũng không tiếp tục kéo dài thời gian nữa, thoáng cái hóa thành một luồng sáng màu đỏ sậm, biến mất.

Huyền lão vẫn tiếp tục ngồi trên người Tam Nhãn Kim Nghê, còn Vương Đông và Tiêu Tiêu đã sớm bình tĩnh lại rồi, cả hai rất muốn đi tìm theo hướng Hoắc Vũ Hạo vừa thả ra hơi thở của Băng Đế ban nãy nhưng bị Huyền lão ngăn cản. Huyền lão nhìn cả hai rồi lắc đầu, ánh mắt khẽ chuyển động, lát sau mới gật đầu đồng ý.

Lúc này, không cần Vương Đông và Tiêu Tiêu đi tìm, Hoắc Vũ Hạo đã lấm la lấm lét bước về phía bọn họ.

Khi luồng áp lực giằng co mạnh mẽ của Huyền lão và Xích Vương biến mất dĩ nhiên hắn đã có thể thoải mái cử động lại rồi. Kế đó phía bên này không có tiếng động gì nữa nên dĩ nhiên hắn sẽ muốn len lén qua xem, mà Thiên Mộng Băng Tằm cũng đã xác nhận với hắn rằng con Hung Thú kia đã đi mất rồi.

- Huyền lão.

Hoắc Vũ Hạo vừa thấy Huyền lão đang ngồi trên lưng con Tam Nhãn Kim Nghê, lòng vui mừng khôn xiết, thậm chí còn sử dụng cả Hồn Đạo Thôi Tiến Khí chạy sang bên này.

Huyền lão tức giận nói:

- Đừng có kêu ta, thằng nhóc chết tiệt này suýt chút nữa hù ta chết khiếp. Ban nãy làm sao thế? Tự dưng thả ra hơi thở Hồn Thú mười vạn năm rồi mất tích là thế nào?

Hoắc Vũ Hạo gượng cười thuật lại chuyện mình gặp phải con Song Tử Độc Nhãn Cự Nhân nên phải thả ra hơi thở Hồn Thú mười vạn năm để bảo mệnh, kế đó phải ẩn thân để tránh con Tam Nhãn Kim Nghê này.

Huyền lão nghe hắn giải thích xong, vẻ mặt có chút kỳ quái, lão liếc nhìn con Tam Nhãn Kim Nghê đang bị mình ngồi lên, vỗ đầu nó nói:

- Oan ức cho ngươi rồi.

Con Tam Nhãn Kim Nghê này dường như đã khôi phục được một chút, nó lạnh lùng nhìn Huyền lão rồi lên tiếng nói bằng giọng của loài người, càng bất ngờ hơn giọng nói ấy lại là giọng nữ hết sức động lòng người:

- Con người chết tiệt, dám làm ta bị thương. Ta muốn các người sống không lành chết không yên, mãi mãi xui xẻo.

Huyền lão cười to, vỗ đầu nó, kế đến còn dùng thêm tí sức khiến mặt nó dính đầy bùn đất.

- Dọa ta? Dù đây là lần đầu tiên ta gặp loại Thụy Thú như ngươi nhưng những thông tin về ngươi ta lại biết không ít. Bản thân ngươi ngoài việc có huyết mạch kỳ lạ từ thời thượng cổ, đồng thời có thể thông qua nó mà gây ảnh hưởng đến nguồn linh khí trong thiên địa thì chẳng còn tích sự gì hết. Mang đến may mắn, vớ vẩn, ngươi nghĩ mình có thể làm chúng ta gặp vận xui? Ngươi có tin lão phu tẩn ngươi một trận dở sống dở chết ngay bây giờ không? Đám Hung Thú kia xem ngươi là bảo vật thì cũng chỉ là một món đồ quý mà thôi, nếu lão phu giết ngươi, bọn chúng cùng lắm sẽ tức giận mà phát động thú triều tấn công loài người. Ngươi muốn có cuộc sống tốt thì tốt nhất nên bỏ cái suy nghĩ ảo tưởng rằng mình vĩ đại đi, đám Hung Thú kia đối xử tốt với ngươi vì ngươi có thể giúp bọn chúng tăng tốc độ tu luyện, thế nên mới bảo ngươi là một món đồ tốt chứ chẳng phải Hoàng Đế gì cả. Đế Hoàng Thụy Thú chẳng qua cũng chỉ là cái tên gọi, dù là người hay Hồn Thú đều phải tự hiểu lấy đạo lý này mới mong có được cuộc sống tốt.

- Ngươi… ngươi nói nhảm.

Giọng nói của Tam Nhãn Kim Nghê rõ ràng đã cao hơn trước một chút.

Huyền lão cười khẽ, lạnh lùng nói:

- Ta nói nhảm? Đấy là ta đã rất khách sáo rồi. Nếu ngươi không có giá trị lợi dụng, hoặc ăn thịt ngươi sẽ có thể trường sinh bất tử thì ngươi nghĩ những con thú hung hãn kia sẽ bỏ qua cho ngươi? Vũ Hạo, lại đây.

- Dạ.

Hoắc Vũ Hạo vội vàng bước đến.

Huyền lão nói:

- Đặt trán của con vào chỗ con mắt thứ ba của Tam Nhãn Kim Nghê. Yên tâm, ta sẽ khóa chặt không cho nó phản kháng.

- Không được! Ngươi dám!

Tam Nhãn Kim Nghê giận dữ gầm lên, nó liều mạng giãy giụa nhưng ban nãy vốn đã bị thương nặng, nay vì cử động mạnh mà khóe miệng đã chảy ra một hàng máu tươi.

Hoắc Vũ Hạo lặng người, nói:

- Huyền lão, cái này…

Huyền lão cười to nói:

- Trong học viện chúng ta có một quyển điển cố truyền lại từ thời thượng cổ, trong đó viết rằng:

Nơi nào có Thụy Thú
Nơi đó được che chở
Chúc phúc tối cao
Ai có thể đón nhận
May mắn phù hộ
Tương lai rộng mở.

- Nói cách khác, bản thân Thụy Thú có thể phù hộ cho Hồn Thú, giúp bọn chúng tăng tốc độ tu luyện. Tuy nhiên, Thụy Thú khác nhau thì thuộc tính cũng không giống nhau, như con Tam Nhãn Kim Nghê này, bản thân nó không chỉ có một thuộc tính. Ban nãy ta cảm nhận được trong cơ thể nó có đồng thời hai thuộc tính Hỏa và Ánh Sáng, tuy cả hai thuộc tính đó có thể xem đã gần đến bậc Cực Hạn nhưng lại không phải là thuộc tính thật sự của nó, thuộc tính của nó chính xác là Tinh Thần, nếu không phải ban nãy vì bị Tinh Thần Lực của nó quấy nhiễu, một kích của ta đã lấy mạng nó rồi.

- Thế nên bây giờ, ngươi sẽ dùng thuộc tính của nó tinh luyện lại thuộc tính của con, để bản thân con cũng mang theo một chút khí may mắn của nó, cái này sẽ mang đến rất nhiều chỗ tốt cho con đường tu luyện tương lai của con. Có điều, tám chữ “May mắn phù hộ. Tương lai rộng mở.” Ta vẫn chưa hiểu rõ, ngươi tự đi thử xem. Nhanh lên. Chớ lộn xộn.

Câu cuối cùng dĩ nhiên là lão nói với con Tam Nhãn Kim Nghê kia. Con Thụy Thú này vốn định lên tiếng nói nữa nhưng vì bị Huyền lão ấn chặt đầu dưới lớp bùn đất nên không thể nói thành lời.

Hoắc Vũ Hạo dĩ nhiên là vô cùng tin tưởng những gì Huyền lão nói, mặc dù hắn thấy ba mắt của con Tam Nhãn Kim Nghê kia phảng phất như muốn phun ra lửa nhưng hắn vẫn từ từ dán sát trán vào con mắt thứ ba của nó.

Mọi cử động của Tam Nhãn Kim Nghê đều bị Huyền lão khóa chặt, Huyền lão vốn không biết nếu con Tam Nhãn Kim Nghê này còn chút sức lực nó sẽ tự sát ngay lập tức. Huyền lão càng không biết cái thuộc tính này đối với Thụy Thú có ý nghĩa to lớn như thế nào. Điều này ngay cả những Hồn Thú đã sống rất lâu như Thiên Mộng Băng Tằm và Băng Bích Đế Hoàng Hạt cũng không biết được. Bởi vì đây là bí mật lớn nhất của Thụy Thú.

Trong giới Hồn Thú, từ trước đến nay chưa có Hồn Thú nào có can đảm làm những chuyện tương tự thế này, vì bên cạnh Tam Nhãn Kim Nghê lúc nào cũng có Hung Thú đi theo bảo hộ. Căn bản không có Hồn Thú nào dám bén mảng đến gần, mà tính khí của Tam Nhãn Kim Nghê cũng không phải hiền lành gì, ai dám tiếp cận nó chắc chắn sẽ bị nó tấn công điên cuồng.

Khi trán của Hoắc Vũ Hạo chạm vào con mắt thứ ba của nó, cả người hắn và Tam Nhãn Kim Nghê đều run rẩy kịch liệt.

Sinh Linh Nhãn trên trán hắn nháy mắt vì tiếp xúc với con mắt thứ ba của Tam Nhãn Kim Nghê, bị luồng năng lượng kỳ dị của Thụy Thú kích thích mà lặng lẽ mở ra. Nhưng vì lúc này, trán hắn đang kề sát Thụy Thú nên ngay cả Huyền lão, Vương Đông và Tiêu Tiêu đứng ngay bên cạnh cũng không thể trông thấy được cảnh tượng này.

Nháy mắt sau khi chấn động, Hoắc Vũ Hạo đột nhiên cảm thấy đầu óc mình trở nên trống rỗng, thậm chí Tinh Thần Hải cũng giống như đã bốc hơi biến mất. Ba vị cường giả trong Tinh Thần Hải của hắn là Thiên Mộng, Băng Đế và Y Lai Khắc Tư đều đồng thời chọn cách tự bảo vệ mình, ẩn vào một góc.

Từng vòng ánh sáng kỳ lạ vặn vẹo bao phủ lấy Hoắc Vũ Hạo và Tam Nhãn Kim Nghê, ngay lúc này, cơ thể cả hai thoáng trở nên trong suốt, ánh sáng lập lòe như ẩn như hiện. Mỗi một lần ánh sáng thay đổi, cả người Hoắc Vũ Hạo và Tam Nhãn Kim Nghê đều thoáng run rẩy.

Sinh Mệnh Lực từ Sinh Linh Kim đang ẩn trong Sinh Linh Nhãn điên cuồng rót vào cơ thể Tam Nhãn Kim Nghê.

Những vết thương trên cơ thể Tam Nhãn Kim Nghê bắt đầu lành lại với tốc độ kinh người. Lấy bản thân Hoắc Vũ Hạo và nó làm trung tâm, bầu không khí cả Tinh Đấu Đại Sâm Lâm như muốn đông đặc lại. Từng luồng Sinh Mệnh Lưc điên cuồng không ngừng chui vào cơ thể hai người bọn họ.

Mức độ méo mó của vòng sáng kia càng lúc càng nhiều, bỗng nhiên từ sâu thẳm trong vòng sáng ấy xuất hiện một cỗ năng lượng kỳ lạ đẩy bật Huyền lão ra ngoài.

Huyền lão thấy mọi chuyện càng lúc càng thần kỳ và quái lạ, trong lòng cũng có chút nôn nóng không yên, lão thì thào:

- Không phải lớn chuyện vậy chứ. Ban nãy con Tam Nhãn Kim Nghê đó liều mạng giãy giụa chẳng lẽ vì làm như thế này sẽ nguy hiểm đến tính mạng của nó sao? Như thế thì phiền phức rồi. Đám Hồn Thú ở đây kiểu gì cũng sẽ liều mạng với Sử Lai Khắc mất thôi. Sách cổ đúng là hại chết người.

Vương Đông khẽ nhíu mày, ánh sáng màu vàng kim trong mắt hắn thỉnh thoảng lại lóe lên, không biết tại sao khi nhìn thấy luồng ánh sáng vặn vẹo không ngừng này, hắn lại có cảm giác dường như có một thứ gì của mình bị người ta lấy đi vậy. Nhưng cảm giác này rất nhỏ, không đủ để hắn cảm nhận chính xác nó là gì.

Ý thức của Hoắc Vũ Hạo dần dần khôi phục, Tinh Thần Hải lại xuất hiện, hắn kinh ngạc phát hiện bên trong thế giới tinh thần của mình bỗng nhưng tăng lên gấp đôi, ẩn bên trong đó là một hơi thở rất kỳ quái, Sinh Linh Nhãn của hắn cũng đã có sự thay đổi.

Sinh Linh Nhãn của hắn vốn tràn ngập khí tức sinh mệnh và lấp lánh ánh sáng màu xanh biếc, đấy cũng vì đây là nơi Y Lai Khắc Tư tạm trú, đồng thời tạo thành một Tinh Thần Hải thứ hai để lưu trữ Tinh Thần Lực để hắn có thể sử dụng bất cứ lúc nào.

Nhưng giờ lại không giống như trước, Hoắc Vũ Hạo rõ ràng cảm nhận được, bản thân hắn dường như đã hoàn toàn khống chế được Sinh Linh Nhãn, mà Sinh Linh Nhãn lại phát ra ánh sáng màu vàng rực. Sinh Linh Thủ Vọng cũng đã bị nó gạt bỏ rơi ra ngoài. Tuy nhiên khí tức sinh mệnh vẫn còn bám đầy trên Sinh Linh Thủ Vọng, không hoàn toàn bị tước đoạt hết. Y Lai Khắc Tư lại một lần nữa chuyển nhà về Tinh Thần Hải của hắn.

Nói cách khác, Sinh Linh Nhãn hiện giờ đã hoàn toàn là con mắt thứ ba của hắn rồi, hắn có thể sử dụng nó như một bộ phận thật sự của mình. Hơn nữa hắn còn cảm nhận được, trong con mắt thứ ba ấy có một luồng năng lượng rất kỳ lạ. Luồng năng lượng này hắn không thể diễn tả chính xác được nhưng hình như, nó hoàn toàn áp đảo những luồng năng lượng vốn có của hắn. Trước mặt nó, ngay cả hai Hồn Thú cao cấp như Băng Đế và Thiên Mộng cũng không dám có thái độ chống đối.

Đấu La Đại Lục II - Chương #347


Báo Lỗi Truyện
Chương 347/1322