Chương 346: Đế Hoàng Thụy Thú – Tam Nhãn Kim Nghê (Trung)


Huyền lão chính là Siêu Cấp Đấu La cấp 98, khoảng cách đến bậc Cực Hạn Đấu La chỉ là trong gang tấc. Bản thân lão còn là cường giả có thực lực đứng thứ hai trong học viện Sử Lai Khắc, khi lão bùng nổ toàn lực thì sẽ khủng bố đến mức nào?

Con Song Tử Độc Nhãn Cự Nhân nháy mắt liền biến thành bột mịn, Tam Nhãn Kim Nghê bị đánh lui về sau, dư chấn của đòn tấn công đã làm nó bị thương nặng. Đừng nói nó không phải là Hồn Thú mười vạn năm thật sự, cho dù là phải thì trước mặt Huyền lão cũng không thể có kết quá khá hơn.

Nháy mắt sau khi tiếng hét chói tai kia vang lên, một bóng dáng màu đỏ sậm bỗng từ đâu bay đến chặn lấy đòn công kích sắp lấy đi sinh mệnh của Tam Nhãn Kim Nghê.

Trong dãy tiếng nổ vang vô cùng dữ dội, rốt cuộc Huyền lão cũng hạ xuống từ trên không trung, bên cạnh lão là Vương Đông và Tiêu Tiêu, bóng dáng màu đỏ kia sau khi va chạm cũng bị sức mạnh của Huyền lão bắn ngược ra chừng trăm mét, tuy nhiên bóng dáng đó vẫn luôn chắn trước người con Tam Nhãn Kim Nghê, quát lên mấy tiếng kêu to đầy phẫn nộ.

Khi tình hình thoáng ổn định một chút mới có thể nhìn thấy rõ hình dạng của Hồn Thú kia, nó cao hơn năm thước, cực kỳ cường tráng, có chút giống sư tử nhưng nó có đến ba cái đầu, mỗi đầu đều có một cái miệng thật to, rộng hơn một xích nhe nhe mấy chiếc răng nanh sáng bóng (xích = 1/3m). Ba cái đầu kia lúc này đều đồng thời gầm lên giận dữ, các Hồn Thú trong phạm vi mười dặm toàn bộ đều nằm rạp xuống đất không dám động đậy.

Tiếng hét lớn ở bên này cũng ảnh hưởng đến mấy người Mạc Phi Vân ở bên kia, ban nãy việc Hoắc Vũ Hạo đột ngột rời đi làm bọn họ vô cùng bất mãn nhưng lát sau bỗng nhiên lóe lên một luồng sáng màu vàng rực, bọn họ thậm chí còn chưa kịp nhìn thấy rõ đấy là gì thì Vương Đông và Tiêu Tiêu cũng biến mất không thấy đâu nữa. Cũng ngay lúc này, Hoắc Vũ Hạo ở bên kia phóng xuất ra hơi thở của Băng Đế, cộng với hàng loạt tiếng nổ mạnh, tiếng gào thét đầy giận dữ, khiến những hồn sư có tu vi thấp như bọn họ tái cả mặt. Trong lòng bọn họ đều thầm tự hỏi phải chăng bọn họ đang ở khu vực trung tâm chứ chẳng phải là khu vực hỗn hợp nữa. Mạc Phi Vân dẫn cả nhóm quay đầu bỏ chạy, không còn nghĩ đến việc tìm hồn thú gì nữa.

- Xích Vương?

Sau khi thấy rõ đầu thú đang gào to giận dữ, sắc mặt của Huyền lão cũng trầm xuống, không tiếp tục công kích.

- Ngươi là người của học viện Sử Lai Khắc?

Con sư tử ba đầu ấy không ngờ có thể nói tiếng người, có điều giọng nói của nó đã đầy vẻ phẫn nộ rồi.

Huyền lão gầm gừ nói;

- Xích Vương, ta nể tình bản hiệp thương của học viện chúng ta và đám Hung Thú các ngươi, ta sẽ không làm khó ngươi. Ngươi tránh ra một bên, giao con sư tử màu vàng kia ra đây.

Lúc này, cơn tức giận trong lòng lão đã dâng đến cực điểm, nếu Hoắc Vũ Hạo chết, khi trở về lão biết ăn nói với Mục lão như thế nào đây?

Còn Vương Đông và Tiêu Tiêu đang đứng sau Huyền lão, mặt mũi đều đã tái mét, nhất là Vương Đông, giờ phút này hắn có cảm giác mọi thứ trước mắt mình đều biến thành màu đen, trong lòng có cái gì đó vừa vỡ nát, đau đến nỗi nước mắt không ngừng tuôn rơi.

Chỉ mới có một lát vậy mà, Vũ Hạo… Vũ Hạo hắn…

Xích Vương giận dữ hét:

- Ngu ngốc. Ngươi có biết nó là ai không? Ngươi dám động đến nó thì sẽ là kẻ thù của tất cả hồn thú ở Tinh Đấu Đại Sâm Lâm.

Huyền lão lạnh lùng nhìn Xích Vương nói:

- Ta mặc kệ nó là ai, ta chỉ biết người nó giết, thậm chí có thể là đã ăn thịt, là đệ tử quan trọng của học viện Sử Lai Khắc chúng ta. Ngươi hẳn là hiểu rõ tình hình chứ hả? Tuy ngươi chỉ đứng thứ tám trong Thập Đại Hung Thú nhưng rõ ràng không phải là đối thủ của ta. Nếu ngươi muốn chôn cùng với nó ta cũng không ý kiến. Dù sao lần này trở về ta cũng không có cách nào ăn nói với học viện, giết thêm ngươi cho đủ vốn cũng chả ảnh hưởng gì.

Dứt lời, Huyền lão liền nhấc chân từng bước từng bước, tiến về trước. Luồng khí thế khủng bố nháy mắt như một ngọn núi cao đè xuống người Xích Vương.

- Chờ chút.

Xích Vương có chút tức giận. Tuy tu vi của nó đã sắp đột phá bậc 30 vạn năm nhưng trong Thập Đại Hung Thú chỉ mới đứng thứ tám, quả thật không phải đối thủ của con người trước mặt. Mà lúc này hắn muốn phát tín hiệu cầu cứu cũng không kịp nữa. Cường giả mạnh nhất trong Tinh Đấu Đại Sâm Lâm hay các Hung Thú khác muốn đến đây phải tốn một ít thời gian, mà con người trước mặt này rõ ràng sẽ không cho nó nhiều thời gian như vậy.

- Chờ cái gì?

Huyền lão lạnh lùng nói.

Xích Vương nói:

- Con người, ngươi chớ nên ra tay. Phía sau ta chính là Đế Hoàng Thụy Thú của Tinh Đấu Đại Sâm Lâm, cũng chính là con Thụy Thú duy nhất trên đại lục hiện nay. Nếu nó chết, tất cả hồn thú trong Tinh Đấu Đại Sâm Lâm này sẽ phát điên.

Huyền lão khẽ chấn động, lão từng nghe đến cái tên Thụy Thú này nhưng theo những gì lão biết, nó vốn chỉ tồn tại trong truyền thuyết mà thôi.

- Ta mặc kệ các ngươi có nổi điên hay không nổi điên, ta chỉ biết hiện giờ ta muốn nổi điên rồi đây.

Huyền lão hoàn toàn không có ý định lùi bước, việc Hoắc Vũ Hạo chết đã làm lòng lão rối tung rối mù rồi.

- Ngươi nghe ta nói xong đã.

Xích Vương vội vàng nói.

- Đế Hoàng Thụy Thú tên là Tam Nhãn Kim Nghê, bình thường trừ khi con người các ngươi chủ động tấn công nó, nếu không nó sẽ không chủ động tấn công con người. Thức ăn của nó là bộ óc của Hồn Thú thuộc tính ánh sáng. Để ta hỏi xem nó có giết người của ngươi không đã.

Đối mặt với nguy cơ ảnh hưởng đến tính mạng, nhất là tính mạng của Tam Nhãn Kim Nghê, Xích Vương dù là một Hung Thú cũng không thể không nhún nhường trước mặt Huyền lão.

Huyền lão vừa nghe thấy thế rốt cuộc cũng bình tĩnh một chút. Đúng vậy. Hoắc Vũ Hạo đã thật sự chết rồi sao?

Đúng lúc này, một cỗ hơi thở khủng bố đột nhiên xuất hiện từ phía xa, hơi thở này vô cùng hung hãn và bá đạo, rõ ràng là hơi thở của một Hung Thú.

Sau khi luồng hơi thở này xuất hiện, bất kể là Huyền lão hay Xích Vương đều thoáng ngẩn người. Xích Vương thầm thắc mắc hơi thở này rõ ràng là từ một Hung Thú nhưng cái lạnh này sao lại xa lạ với nó như thế? Vừa rồi dường như còn từng xuất hiện một lần nữa, nhưng nó chưa kịp đi tìm thì đã lặng lẽ biến mất.

Còn Huyền lão thì thoáng ngẩn người sau đó liền vui mừng như điên, hơi thở này rõ ràng là hơi thở Hồn Thú vạn năm do Hoắc Vũ Hạo mô phỏng ra. Nó chưa có chết!

Hoắc Vũ Hạo dĩ nhiên chưa chết, sở dĩ phản ứng của hắn lại chậm đi một nhịp vì hơi thở khủng bố của hai cường giả trước mặt đã làm hắn không kịp suy nghĩ, may nhờ Băng Đế nhắc nhở, hắn mới kịp thời mô phỏng khí tức phóng xuất ra bên ngoài, thông báo cho mọi người bản thân mình vẫn còn sống.

Huyền lão đã theo kịp mọi chuyện làm sao Xích Vương lại không? Nhưng nó lại nghĩ tình hình hiện nay có thêm một Hung Thú đến là chuyện tốt với nó và Tam Nhãn Kim Nghê. Hồn Thú có tu vi hơn mười vạn năm sẽ bắt đầu phát triển trí tuệ, thậm chí có khi còn có thể đấu khẩu với nhau giống như con người bình thường, nên các cuộc tranh đấu cũng vì thế mà hiếm khi phát sinh hơn rất nhiều. Huống chi trong giới Hồn Thú, bất kể ngươi là ai, đều có trách nhiệm bảo hộ Thụy Thú, nó tin chắc người sắp đến sẽ theo phe của nó. Có thêm một Hung Thú đến trợ giúp thì nó cũng không sợ Huyền lão nữa. Dù đấu không thắng nhưng bảo vệ Tam Nhãn Kim Nghê là chuyện trong tầm tay.

Một tiếng gào rít khủng bố từ ba cái đầu của Xích Vương đồng thời vang lên, từ cơ thể nó bắt đầu lóe ra ánh sáng màu đỏ sậm. Ba cái đầu của nó dường như đang càng lúc càng phình to ra, kế đến nó lại rống to thêm một tiếng rồi nhào về phía Huyền lão với dáng vẻ thà chết không lùi, mà tiếng rống của nó theo ngôn ngữ của Hồn Thú là: Thụy Thú ở đây, nhanh đến bảo hộ. Xét trong tình huống đủ khả năng để đấu với kẻ địch thì thân là một trong Thập Đại Hung Thú, lại còn là đế vương trong Hồn Thú loại Khuyển, làm sao nó có thể cam chịu thỏa hiệp với con người?

Huyền lão vừa biết Hoắc Vũ Hạo chưa chết liền bắt đầu tính toán. Kế đến, lão cũng ngửa mặt lên trời gầm lên một tiếng đầy giận dữ, bản thể Thao Thiết Thần Ngưu tức thì liền xuất hiện. Hai cường giả cứ thế va chạm với nhau.

Có điều, tình huống làm Xích Vương vô cùng bực tức nháy mắt sau đã xuất hiện, hơi thở con Hung Thú còn muốn khủng bố hơn nó vừa xuất hiện đã biến mất, không chút động tĩnh.

Lúc này nó muốn đổi ý đã không còn kịp nữa, mà dù có muốn, Huyền lão cũng không cho nó cơ hội làm chuyện đấy.

Kết quả dĩ nhiên là với thực lực cường đại của Huyền lão, dù Xích Vương là một Hung Thú mạnh mẽ nhưng cũng chỉ có thể miễn cưỡng bảo vệ mình rồi rút lui.

Có điều, trừ một kích toàn lực trong cơn tức giận ban đầu, lúc này Huyền lão và nó đều đã giảm uy lực xuống vài phần. Với thực lực của hai người bọn họ, nếu cứ liên tục chiến đấu toàn lực thì chắc chắn sẽ là một tai nạn vô cùng khủng bố với Tinh Đấu Đại Sâm Lâm, mà đây là Xích Vương không muốn thấy và Huyền lão cũng thế.
Một luồng ánh sáng màu vàng đậm thậm chí đã có chút hóa sền sệt như chất lỏng nháy mắt hóa thành một cái lồng khóa chặt lấy Xích Vương.

Từng tiếng gào thét không ngừng vang lên từ ba đầu của Xích Vương, từng luồng sáng màu đỏ sậm ẩn đầy đường vân màu đen không ngừng xuất hiện, như muốn phá tan chiếc lồng giam kia vậy.

Mà cũng ngay lúc này, Huyền lão trong hình dạng Thao Thiết Đấu Ngưu lách người bay đến trước mặt con Tam Nhãn Kim Nghê đang nằm dưới mặt đất, hai cái sừng của lão bắn ra một luồng sáng màu vàng, bao phủ lấy con Tam Nhãn Kim Nghê.

“Ầm ầm ầm.”

Xích Vương đang bị nhốt bên trong không tiếc hao phí nguyên lực căn nguyên, rốt cuộc đã phá nát được chiếc lồng giam, nhưng kế tiếp, nó không dám lỗ mãng tấn công nữa.

Con Tam Nhãn Kim Nghê đang hoàn toàn bị bao phủ bên trong luồng sáng màu vàng, Xích Vương thấy thế liền hiểu rõ, nếu Huyền lão muốn thì chỉ cần thêm một chút lực là lấy được tính mạng của Tam Nhãn Kim Nghê.

Sáu con mắt trên ba cái đầu của nó như muốn trợn rớt ra ngoài, Xích Vương giận dữ gầm lên:

- Ngươi dám! Nếu ngươi giết Thụy Thú thì tất cả những Hồn Thú tại đây sẽ khiến cho thế giới loài người các ngươi phải trả giá đắt.

Huyền lão lại một lần nữa trở về hình dạng con người, bình thản nói:

- Ta có bảo muốn giết nó sao?

Xích Vương vừa nghe thấy Huyền lão không muốn giết Tam Nhãn Kim Nghê liền bình tĩnh lại một chút, nhưng với trí thông minh của nó, nó liền hỏi ngay:

- Ngươi muốn gì?

Huyền lão lạnh nhạt nói:

- Chẳng có gì! Ngươi tìm cho ta một con Hồn Thú phẩm chất tốt một chút, tu vi chừng một vạn năm nghìn năm, hệ Tinh Thần, đem đến đây đổi là được.

Xích Vương ngẩn người, điều kiện gì đây? So với Thụy Thú, Hồn Thú hệ Tinh Thần tu vi một vạn năm nghìn năm đúng là đom đom so với ánh trăng. Nó thậm chí còn nghi ngờ không biết có phải mình nghe nhầm hay không, nếu Huyền lão bảo tìm cho lão một con Hồn Thú tu vi mười vạn năm thì nó sẽ không thấy bất ngờ như thế nào.

Huyền lão lạnh lùng nói tiếp:

- Thế nào? Nghe không hiểu sao? Ta cho ngươi hai canh giờ. Quá hạn tự chịu trách nhiệm. Ta thấy tu vi của con Tam Nhãn Kim Nghê này cũng tương đương khoảng ấy, ta không để ý chuyện nó trở thành Hồn Hoàn của đệ tử ta đâu.

Xích Vương vội hét lên:

- Không được. Tam Nhãn Kim Nghê là Thụy Thú, năng lượng của nó căn bản con người các ngươi không thể hấp thụ được, dù có làm được cũng chẳng có ưu đãi gì. Được, ta đồng ý điều kiện của ngươi, nhưng ngươi làm sao có thể cam đoan Thụy Thú chắc chắn sẽ an toàn? Làm sao ta tin tưởng ngươi được?

Đấu La Đại Lục II - Chương #346


Báo Lỗi Truyện
Chương 346/1322