Chương 342: Hồn thú thích hợp với Hoắc Vũ Hạo (Thượng)


Vương Đông vốn đã cực kỳ anh tuấn, nay thêm hai cánh tuyệt đẹp của vũ hồn Quang Minh Nữ Thần Điệp, cho dù là Mộ Tuyết luôn lạnh lùng cũng phải ngẩn ngơ. Đôi mắt xinh đẹp đáng yêu của Duy Na lại càng lóe lên tia sáng kỳ dị.

Trong giới Hồn Sư, tuy có rất nhiều loại Vũ Hồn nhưng những loại có thể xứng với hai chữ tuyệt đẹp thì lại vô cùng hiếm thấy. Vũ hồn Quang Minh Nữ Thần Điệp của Vương Đông là sự pha trộn hoàn mỹ từ hai màu xanh vàng, thêm vào hơi thở cao phú và thanh lịch, làm sao không thu hút sự chú ý của mọi người đây? Thậm chí trong nhóm người Mạc Phi Vân không có một ai nhận ra được Vũ Hồn của hắn là gì.

Có điều sự tấn công của Xích Hỏa Hầu không hề vì sự tuyệt mỹ của vũ hồn Vương Đông mà có dấu hiệu dừng lại, đợt quả cầu lửa thứ nhất vừa quay chúng lại bắt đầu tiếp đợt tiếp theo, Xích Hỏa Hầu Vương dường như cũng cảm nhận được Mạc Phi Vân là đối thủ khó đối phó nên nháy mắt tăng tốc trốn vào rừng cây.

Thực lực tổng thể của nhóm người Mạc Phi Vân bắt đầu bộc lộ rõ rệt, trong nhóm người, không có ai lộ vẻ hoảng sợ, tất cả đều phóng thích vũ hồn bắt đầu chiến đấu.

Trong đó, thu hút sự chú ý của Hoắc Vũ Hạo nhất là bốn người, thứ nhất là vị Chiến Hồn Vương hệ Mẫn Công – Bắc Đường, vũ hồn của hắn là một cây trúc dài chừng ba tượng, màu tím sậm, chiều dài của nó có thể thay đổi theo ý muốn, mỗi một lần vung lên liền xuất hiện từng mảnh lá trúc, các quả cầu lửa sau khi bị nó đánh trúng không những không thể phát nổ mà còn bị đánh bay đi.

Kế đến là vị Cừu Hướng Đông trấn giữ hậu phương, vũ hồn của hắn có chút đặc biệt, là một cái thùng hình trụ dài chừng một thước hai, tỏa ra ánh sáng rực rỡ, lấp lánh ánh kim. Không biết hắn điều khiển như thế nào nhưng cái thùng hình trụ này luôn xuất hiện ở nơi quả cầu lửa bắn đến, các quả cầu lửa ấy đều không làm nó rung chuyển được chút nào.

Hoắc Vũ Hạo càng kinh ngạc hơn khi phát hiện, Mộ Tuyết tuy tu vi không thể so sánh với Hồn Vương, Hồn Đế hay Hồn Thánh nhưng Hoắc Vũ Hạo lại có cảm giác thân thiết đến kỳ lạ, hơn nữa, Hồn Kỹ của cô cũng rất mạnh.

Sau khi phóng thích vũ hồn, mái tóc đen dài của Mộ Tuyết nháy mắt liền biến thành màu trắng, đôi mắt cũng lạnh lẽo hơn rất nhiều. Kế đến, hai tay của cô nâng lên cao, ba cái Hồn Hoàn hai vàng một tím lặng lẽ xuất hiện, nương theo Hồn Hoàn màu vàng đầu tiên lấp lánh ánh sáng thì bông tuyết cũng rơi xuống đầy trời, nhiệt độ quanh cô nháy mắt giảm mạnh.

Đúng vậy, vũ hồn của cô là Tuyết, những nơi hoa tuyết lướt quá, các quả cầu lửa đều bị suy giảm theo mức độ khác nhau, nhiệt độ lạnh lẽo ấy cũng đánh tan luồng hơi nóng Xích Hỏa Hầu mang đến khi xuất hiện. Mà càng đặc biệt hơn là những hoa tuyết ấy như có ý thức, liên tục bay về phía Xích Hỏa hầu trong rừng cây, bất cứ con Xích Hỏa Hầu nào bị hoa tuyết chạm vào, tốc độ liền giảm xuống vài phần.

Mộ Tuyết chẳng những có vũ hồn là Tuyết là còn đi theo con đường Khống Chế. Tuy đây chỉ là Hồn Kỹ đầu tiên của cô nhưng sau khi nó xuất hiện, áp lực của mọi người đã giảm xuống rất nhiều.

Mạc Phi Vân cũng không nóng lòng tấn công những con Xích Hỏa Hầu trong rừng, chỉ đứng phía trước canh chừng các đồng đội mình chiến đấu. Hồn Thú lúc nào cũng nhạy cảm hơn người bình thường, trước mặt hắn có rất ít Hồn Thú, nên áp lực của ba người Hoắc Vũ Hạo khá ít. Trong ba người, chỉ có mỗi Vương Đông phóng thích vũ hồn, sử dụng Sí Dực Trát Dao đỡ lấy các quả cầu lửa, Hoắc Vũ Hạo và Tiêu Tiêu thậm chí còn không phóng thích vũ hồn nữa. Ba Hồn Hoàn của Vương Đông, một vàng hai tím đã khiến Mạc Phi Vân chấn động không nhỏ. Hồn Hoàn thứ hai có cấp bậc ngàn năm, đây không phải là việc mà một học viện bình thường có thể làm để bồi dưỡng đệ tử được.

Sau một hồi ở thế bị động ngăn cản công kích của Xích Hỏa Hầu, đồng thời thăm dò thực lực của bọn chúng, Mạc Phi Vân bắt đầu phản công. Từng đám mây mù trong không trung thay đổi muôn màu muôn vẻ, công kích của mấy con Xích Hỏa Hầu kia căn bản không thể xuyên thấu được, ngược lại còn bị mấy mũi tên mây công kích không ngừng, một lát sau đã có hơn mười con Xích Hỏa Hầu chết dưới tay hắn.

Hoắc Vũ Hạo thờ ơ quan sát, với những hiểu biết của hắn về Hồn Sư, vị Hồn Thánh này rõ ràng chưa dùng hết toàn lực.

Có Mộ Tuyết nên Duy Na ở cạnh đấy vô cùng nhàn nhã, cô cũng không phóng thích vũ hồn, ngược lại còn thảnh thơi ngắm nhìn đôi cánh tuyệt mỹ của Vương Đông.

Đúng lúc này, bỗng nhiên vang lên một tiếng kêu thật to, một bóng hình màu đỏ rực nháy mắt bay vọt đến, cùng lúc đó, hàng loạt các quả cầu lửa lớn theo bốn phương tám hướng đồng thời bắn về phía cả nhóm.

Xích Hỏa Hầu Vương ở trong rừng cây rốt cuộc cũng không thể nhịn được nữa, liên tiếp ba quả cầu lửa đường kính hơn một thước đánh về phía một vị Chiến Hồn Vương hệ Mẫn Công làm hắn phải liên tục lùi về sau. Rốt cuộc cũng xuất hiện một kẽ hở. Xích Hỏa Hầu Vương bằng tốc độ kinh khủng của mình thoáng cái len qua người vị Hồn Vương đó, vung trảo đánh thẳng về phía Duy Nha.

Ngay khi con Xích Hỏa Hầu Vương này ra tay thì Mạc Phi Vân đã phát hiện, hắn giơ tay lên, một đám mây mù xuất hiện, bay thẳng về phía Xích Hỏa Hầu Vương.

Nhưng cũng ngay lúc này, một cái bóng đỏ rực chợt xuất hiện trong đám mây mù, chắn trước mặt Mạc Phi Vân.

Vì tình huống xuất hiện quá bất ngờ nên dù hắn là cường giả bậc Hồn Thánh cũng hoảng hồn, hắn ngàn vạn lần không ngờ bên trong đàn Xích Hỏa Hầu còn một hồn thú cực mạnh nữa. Đoàn mây mù bỗng trở nên âm u, hóa thành một tấm chắn trước người hắn.

Ầm.

Mây mù lại một lần nữa tán loạn, Mạc Phi Vân bị tấn công bay ra ngoài.

Cũng ngay lúc này, một cáo của Xích Hỏa Hầu Vương đã đến trước mặt Duy Na.

Mọi chuyện diễn biến quá nhanh và bất ngờ, không ai ngờ trong đàn Xích Hỏa Hầu còn một Hồn Thú mạnh không kém con dẫn đầu, con Hồn Thú ấy ẩn nấp giỏi đến mức tránh thoát được cà Tinh Thần Tham Trắc của Hoắc Vũ Hạo.

Ngươi đang ở gần Duy Na nhất là Mộ Tuyết, nhưng tu vi Mộ Tuyết chỉ mới đến bậc Hồn Tôn, cô vốn không phải là đối thủ của con Xích Hỏa Hầu Vương tu vi hơn năm ngàn năm, chứ đừng nói chi là tình huống bất ngờ như vậy.

Những Hồn Vương, Hồn Đế vì quá tin tưởng vào thực lực của Mạc Phi Vân nên lúc này hoàn toàn không thể chạy đến cứu viện kịp thời. Duy Na thấy đòn tấn công kia đã đến trước mặt mình thì sợ đến mức đứng chết trân không biết làm gì nữa.

Đúng lúc này, một vật thể to lớn màu vàng nhạt từ đâu bay đến chắn giữa Duy Na và Xích Hỏa Hầu Vương. Không những thế, chiếc đỉnh lớn kia còn nháy mắt hóa lớn, ánh sáng màu vàng kim từ nó không ngừng lan tỏa ra bên ngoài, nó vừa đỡ lấy công kích của Xích Hỏa Hầu Vương, đồng thời cũng đẩy Duy Na ra ngoài.

Đừng thấy lần ngăn cản này có vẻ bình thường nhưng trong tích tắc, nó đã gần như thay đổi cả chiến cục.

Đôi trảo của Xích Hỏa Hầu Vương đánh vào Tam Sinh Trấn Hồn Đỉnh vang lên một tiếng keng thật lớn, thế mà chiếc đỉnh hoàn toàn không bị lay động chút nào. Từ ngày lấy được Hồn Hoàn Ám Kim Khủng Trảo Hùng, với sự tăng phúc từ Đỉnh Chi Uy, lực công kích bình thường đã không thể phá vỡ nó nữa.

Mộ Tuyết có vẻ bình tĩnh hơn Duy Na, Tam Sinh Trấn Hồn Đỉnh vừa đẩy Duy Na ra thì Hồn Hoàn thứ ba trên người cô lóe sáng, từ dưới chân Xích Hỏa Hầu Vương chợt xuất hiện một cái vòng tròn màu trắng, ngay sau đó, lấy nó làm trung tâm, từng hoa tuyết không ngừng xuất hiện tụ thành một cái gió lốc cao đến ba thước, vây lấy Xích Hỏa Hầu Vương ở bên trong.

Hồn Kỹ hệ Khống Chế thật mạnh, Hoắc Vũ Hạo thầm kinh ngạc, thông qua Tinh Thần Tham Trắc, hắn cảm nhận được kỹ năng này Mộ Tuyết có thể sử dụng trong tích tắc, chỉ cần sử dụng thích hợp thì căn bản không thể né tránh. Trong hệ Khống Chế, những kỹ năng thế này gọi là Cường Khống (cường: mạnh, mạnh mẽ), trừ phi lấy cứng đối cứng để thoát ra ngoài, căn bản không còn cách nào khác.

Ánh lửa trên người Xích Hỏa Hầu Vương nháy mắt nở rộ, vì sự chênh lệch tu vi nên cơn lốc tuyết không thể vây khốn nó lâu được. Nhưng chỉ cần vài giây ngắn ngủi thôi đã đủ quyết định vận mệnh của nó rồi.

Chiến Hồn Vương hệ Mẫn Công ban nãy bị nó tấn công lách người né ngang, Hồn Hoàn thứ năm trên người đã lóe sáng, một đôi dao găm đâm thẳng vào người Xích Hỏa Hầu Vương, nháy mắt đã để lại hơn mười vết thương.

Cách đó không xa xuất hiện một ảo ảnh màu tím, người kia giơ cao thanh trúc màu tím kéo cong như một chiếc cung rồi vung xuống liên tục.

Xích Hỏa Hầu Vương bị đánh ngã rạp xuống đất, tiếng xương gãy vang lên rõ to vào tai mỗi người ở đây.

Ảo ảnh màu tím từ từ biến mất, quay trở lại trong lòng bàn tay Bắc Đường, trong nháy mắt đó, thanh trúc của hắn đã cao lên đến tận hơn sáu trượng, với sự phối hợp của hai Hồn Vương, cộng thêm sự khống chế của Mộ Tuyết, rốt cuộc cũng đánh chết được con Xích Hỏa Hầu Vương.

Cùng lúc đó, Mạc Phi Vân ở bên kia đã bị chọc nổi giận, hàng loạt các Hồn Kỹ mạnh mẽ không ngừng được sử dụng, ban nãy trong rừng dày đặc Xích Hỏa Hầu, nháy mắt đã bị giết chết tan tác.

Khi Xích Hỏa Hầu Vương bị đánh chết, sự chú ý của Hoắc Vũ Hạo liền chuyển sang phía con Xích Hỏa Hầu đã tấn công Mạc Phi Vân ban nãy, mà bây giờ phải gọi nó là Sí Hỏa Hầu mới chính xác.

Bộ lông màu đỏ rực của nó như muốn bốc cháy lên rồi, cả người chỉ cao chừng ba thước nhưng khí thế lại hơn hẳn những con Xích Hỏa Hầu khác.

Loài Xích Hỏa Hầu này, miễn có tu vi trên vạn năm thì bộ lông sẽ hóa thành màu đỏ ánh kim, và tên nó cũng đổi thành Sí Hỏa Hầu. Nói cách khác, con Sí Hỏa Hầu tấn công Mạc Phi Vân mới thật sự là Hầu Vương của cả bầy Xích Hỏa Hầu kia. Đây là lý do vì sao bọn chúng gặp phải cường địch mà không hề có ý lui bước. Tiếc là, bọn chúng là Hồn Thú, dù sao cũng vẫn là Hồn Thú, chiến thuật của bọn chúng làm sao so được với trí tuệ của loài người. Khinh địch sẽ phải trả giá lớn, chính là sinh mạng của chính mình.

Con Sí Hỏa Hầu thấy tộc nhân của mình bị giết, ý muốn báo thù thúc dục khiến nó không hề có ý định lùi bước. Mà Mặc Phi Vân vì ban nãy suýt chút đã gây nên họa lớn mà nổi giận điên cuồng, thực lực thật sự của hắn cũng hoàn toàn bộc lộ.

Đấu La Đại Lục II - Chương #342


Báo Lỗi Truyện
Chương 342/1322