Chương 335: Ám Kim Khủng Trảo Hữu Chưởng Cốt (Hạ)


Đường Nhã bước đến trước cửa Thiết Huyết Tông, hít thở thật sâu, đột nhiên quát lên một tiếng, hai tay giơ lên, nhất thời vô số dây leo màu xanh đen lao ra, chia làm ba hướng, chỉ trong nháy mắt đã đánh nát bấy ba tấm biển bằng đồng kia. Đồng thời từ dưới chân Đường Nhã cũng bay lên bốn cái Hồn Hoàn.

Nếu có Bối Bối ở đây, hắn nhất định sẽ khiếp sợ vì tu vi của Đường Nhã. Đường Nhã chỉ mới đột phá cấp 30 được hơn một năm, ngay cả hắn và Từ Tam Thạch khi đột phá từ cấp 30 lên cấp 40 cũng không nhanh như vậy! Căn bản Bối Bối hoàn toàn không biết Đường Nhã đã là một cường giả bậc Hồn Tông.

Lam Ngân Thảo, không, lúc này vũ hồn của Đường Nhã đã không còn là Lam Ngân Thảo bình thường nữa. Dây leo màu xanh đen không ngừng bay múa giống như là một con rắn khổng lồ. Hai đồng tử của cô còn phát ra ánh sáng màu đỏ tím nữa.

Hai bên cửa lớn của Thiết Huyết Tông lúc này đúng là có đệ tử đứng trực, nhưng vì động tác của Đường Nhã quá nhanh, nên khi cô phá hủy ba tấm biển đồng kia xong rồi, hai gã đệ tử mới có phản ứng.

- Ngươi làm gì đó? Muốn chết sao?

Một gã đệ tử tức giận lớn tiếng mắng, có điều hắn vừa dứt lời liền thấy bốn cái Hồn Hoàn của Đường Nhã đang từ từ bay lên, hai vàng hai tím, gương mặt hắn liền lộ rõ vẻ sợ hãi.

Bốn Hồn Hoàn, Hồn Tông, cấp bậc này ở trong học viện Sử Lai Khắc không phải là quá đặc biệt nhưng ở bên ngoài, kể cả các Tông Môn đều có thể xem là một cường giả cấp cao, huống chi cấp bậc Hồn Hoàn của cô lại còn được sắp xếp với thứ tự tốt nhất.

Như mấy người Hoắc Vũ Hạo sau khi tham dự cuộc thi Đấu Hồn Đại Tái trở về liền cảm thấy tu vi của đám người Đái Hoa Bân cũng không quá mạnh. Ở học viện Sử Lai Khắc, Đường Nhã có thể là một đệ tử bình thường, nhưng so với một ít Tông Mông thì lại không phải là kẻ yếu.

Lúc này trong đầu Đường Nhã chỉ có mỗi ý muốn báo thù, hai nhánh Lam Ngân Thảo đột nhiên vung lên, nháy mắt quấn lấy cổ hai gã đệ tử Thiết Huyết Tông kia. Không biết cô đã sử dụng hồn kỹ gì mà hai cây Lam Ngân Thảo bỗng hóa thành màu tím sậm.

Trong tiếng gào thê thảm, có thể thấy hai gã đệ tử Thiết Huyết Tông giống như bị một con rắn khổng lồ quấn lấy, nháy mắt sau đã biến thành đống thịt nát, máu tươi tràn ra liền thấm vào Lam Ngân Thảo và hóa thành một vầng sáng bay vào trong cơ thể trong Đường Nhã. Đồng thời sắc mặt của Đường Nhã lại càng thêm tái nhợt.

A….

Trên tầng hai của tửu lâu ở phía đối diện Thiết Huyết Tông, có một ông lão đang ngồi, từ vị trí của lão trùng hợp lại có thể nhìn thấy rõ mọi chuyện phát sinh trước cửa Thiết Huyết Tông. Ánh mắt lão bỗng toát lên chút vui mừng, hai mắt híp lại, lộ vẻ suy tư.

- Thiết Lực, ngươi ra đây cho ta.ư

Đường Nhã quát lớn một tiếng, rồi bước nhanh qua cổng, đi thẳng vào bên trong. Hai nhánh Lam Ngân Thảo vung lên vất hai cái xác của hai gã đệ tử Thiết Huyết Tông lên bức tường đỏ thắm.

Tiếng kêu thảm thiết của hai gã gác cổng ban nãy đã làm chấn động cả Thiết Huyết Tông. Một đám đệ tử ở bên trong nhanh chóng chạy ra. Dẫn đầu là một gã có thân hình cao lớn, nhưng đôi mắt lại bé ti hí và mái tóc ngắn, ở giữa đỉnh đầu trọc lóc không có một sợi tóc. Gã thấy Đường Nhã đã xông vào trong, đôi mắt nhỏ xíu liền híp lại.

- Cô bé, ngươi dám giết người của Thiết Huyết Tông? Thật sự là thiên đường có lối ngươi không đi, địa ngục không cửa lại xông vào. Lên cho ta.

Gã trung niên có thân hình cao lớn này chính là Thiếu Tông chủ của Thiết Huyết Tông, Thiết Đường, năm đó chính hắn đã đi cùng với cha mình là Thiết Lực mua chuộc quân bảo vệ thành, nhân đêm tối bất ngờ đánh vào Đường Môn, thực lực của Đường Môn khi đó thật sự quá yếu. Thế nên chỉ có mỗi mình Đường Nhã chạy thoát được

Thiết Huyết Tông tuy chỉ là một Tông Môn nhỏ, nhưng có đến gần hai trăm đệ tử, trong đó Tông Chủ Thiết Lực là cường giả cấp Hồn Đế, dưới tay hắn còn có hai trưởng lão cấp Hồn Vương, tu vi của gã Thiết Đường này cũng đã đạt đến cấp bậc Hồn Tông.

- Các ngươi đều chết đi.

Đường Nhã đau buồn hét lớn, chân dậm xuống đất, thân thể mềm mại xoay tròng như một con quay, nhất thời, cảnh tượng giống như Thiên Nữ Tán Hoa, vô số ám khí bắn ra tán loạn khắp bốn phía, bay thẳng đến đám đệ tử Thiết Huyết Tông đang xông tới.

Hơn mười tên đệ tử Thiết Huyết Tông dẫn đầu đều không tránh được mà ngã xuống. Tu vi của đám đệ tử này chỉ mới là Hồn Sĩ hoặc Đại Hồn Sư. Đa số đều không đủ tiêu chuẩn thi vào các học viện Hồn Sư cao cấp, thế nên làm sao có thể tránh được những ám khí đã được Đường Nhã truyền Hồn Lực vào chứ?

Thiết Đường dĩ nhiên cũng đã thấy bốn cái Hồn Hoàn trên người Đường Nhã, hắn cũng có bốn Hồn Hoàn, nhưng lại là một trắng, hai vàng, một tím. Đấy là nhờ cha hắn và hai vị trưởng lão cố gắng lắm rồi mới miễn cưỡng có được.

Còn việc Đường Nhã đánh đến cửa, Thiết Đường cũng không quá kinh ngạc, vì đây là cái bẫy mà hắn đã xếp đặt. Đường Nhã chỉ là một cô bé mười lăm tuổi, nếu bình thường thì Thiết Huyết Tông bọn họ chẳng hề e ngại. Nhưng bọn hắn vẫn chưa biết Đường Nhã đã không còn là đệ tử của học viện Sử Lai Khắc nên mới vất vả tính kế, đợi cô tự dấn thân đến gây sự với bọn họ, tránh phiền phức không đáng có. Nhưng Thiết Đường không ngờ chỉ trong một thời gian ngắn mà tu vi của Đường Nhã lại tăng nhanh đến vậy.

Đợt ám khí kia vừa qua đi, các nhánh Lam Ngân Thảo lại ùn ùn kéo đến. Các nhánh Lam Ngân Thảo đều vừa nhọn vừa sắc bén, nơi nó lướt qua liền xuất hiện một màn hoa tuyết nở rộ màu đỏ rực, máu tươi nhuộm đỏ cả khắp nơi, lại thêm mười mấy gã đệ tử Thiết Huyết Tông bị Lam Ngân Thảo xuyên qua cổ họng, bỏ mạng mà chết, máu của bọn chúng nhanh chóng bị rút đi, thấm vào Lam Ngân Thảo.

Gương mặt tái nhợt của Đường Nhã bắt đầu ủng đỏ, ánh sáng màu đỏ tím phát ra từ ánh mắt của cô càng thêm rõ rệt. Cơ thể mềm mại liên tục di chuyển, mấy nhanh Lam Ngân Thảo cứ vung lên rồi rút lại vứt các thi thể bay ra xa. Và lúc này, cô đã càng lúc càng đến gần nơi Thiết Đường đang đứng.

Vũ hồn của Thiết Đường là kế thừa từ Thiết Lực, Thiết Tí Hùng, một loại vũ hồn hết sức bình thường, so với Ám Kim Khủng Trảo Hùng giống như thực vật tầng dưới so với tầng trên vậy.

Thực lực của Đường Nhã quá mạnh nên các đệ tử còn lại của Thiết Huyết Tông không dám tiếp tục xông lên, tất cả đều cuống cuồng lùi nhanh về sau. Tất nhiên như thế sẽ để lộ Thiết Đường ra ngoài.

Lúc này Thiết Đường có muốn lùi cũng không thể nữa, ban nãy hắn đã phát tín hiệu thông báo của tông môn cho cha và các trưởng lão rồi. Chẳng qua do lực công kích của Đường Nhã hơn xa dự đoán của bọn họ, trong chốc lát đã gây nên thương vong lớn như vậy rồi. Tuy nhiên, chỉ cần hắn có thể giữ chân Đường Nhã ở đây, chờ cha hắn là Thiết Lực và hai vị trưởng lão đến, lúc đó Đường Nhã chắc chắn sẽ phải chết. Cô giết nhiều người như vậy, cho dù bầm thây cô thành vạn đoạn, Thiết Huyết Tông vẫn là người có lý.

- Giết chết ngươi, giết chết ngươi.

Đường Nhã điên cuồng quát mắng, lúc này cô giống như đã hoàn toàn điên loạn rồi. Hơn mười cái Lam Ngân Thảo bắn ra như tia chớp, đánh thẳng về phía Thiết Đường.

Thiết Đường hơi khom người xuống, Hồn Hoàn thứ ba lóe sáng, hai đấm đồng thời đánh ra phía trước, từ hai đấm ấy bắn ra một luồng sáng chừng hai thước bao phủ chắn trước người hắn, đám Lam Ngân Thảo kia vừa va phải chúng liền bị đánh ngược trở lại, sau đó tấm chắn ánh sáng ấy tiếp tục bắn thẳng về phía Đường Nhã.

Đường Nhã hừ lạnh một tiếng, nhanh chóng điều khiển đám Lam Ngân Thảo vừa bị đánh bật về chuyển hướng sang tấm chắn ánh sáng kia. Chân cô cũng bắt đầu sử dụng bộ pháp Quỷ Ảnh Mê Tung, nhảy tránh sang một bên.

Năm đó, cha mẹ cô do thiên phú có hạn, nên tu luyện tuyệt học của Đường Môn không được thành tựu cao lắm. Mà cô nhờ sự giúp đỡ của Bối Bối, mới dần dần tiến bộ. Lúc này Quỷ Ảnh Mê Tung mà cô đang sử dụng, cho dù là cha của cô ngày trước cũng không thể sánh bằng.

Tấm chắn ánh sáng kia tuy tập trung vào Đường Nhã, nhưng do cô liên tiếp né tránh nên ánh sáng càng lúc càng yếu dần đi. Mà bản thân Thiết Đường cũng bị tấn công liên tục.

Đúng lúc này, từ phía sau Thiết Huyết Tông truyền đến một tiếng hét lớn

- Ai dám đến gây chuyện với Thiết Huyết Tông?

Một người có diện mạo giống Thiết Đường đến tám phần vừa hét lớn vừa dẫn hai ông lão có tuổi tác tương đương hắn, nhanh chóng chạy đến.

Ánh mắt Đường Nhã chợt lóe ra sát khí, cô giơ tay phải lên cao, Hồn Hoàn thứ ba lóe sáng. Nhất thời, một luồng sáng màu tím liền bay về phía ba người kia.

Luồng sáng màu tím kia vừa bay vừa giãn ra trên không trung, từ từ hóa thành một cái lưới lớn chừng năm thước. Đây là Hồn Kỹ thứ ba của Đường Nhã, Sa La Xà Võng, cũng chính là Hồn Kỹ từ Mạn Đà La Xà ngàn năm mà ngày trước Bối Bối và Hoắc Vũ Hạo hợp lực đánh chết.

Lam Ngân Thảo của Đường Nhã, bất kể là sức mạnh hay khí thế đều hơn Thiết Đường một nửa, hắn thấy cha và hai vị trưởng lão đã đến liền cảm thấy an toàn, nhưng lúc này, mấy nhánh Lam Ngân Thảo đã điên cuồng bay về phía hắn theo bốn phương tám hướng.

Thiết Đường không chút do dự sử dụng đến Hồn Kỹ thứ tư của mình, từ người hắn bay ra một tầng ánh sáng màu trắng, đôi tay hắn lại càng thô kệch hơn trước, cả người xoay tròn trên mặt đấy, đôi tay quơ mạnh đánh vào các nhánh cây đang không ngừng bay đến.

Tuy nhiên, sau khi va chạm vào Lam Ngân Thảo, Thiết Đường liền bị thương không nhẹ, các mũi nhọn của Lam Ngân Thảo sắc bén vô cùng. Một quyền của hắn tuy có thể ngăn cản được Lam Ngân Thảo nhưng những mụi nhọn ấy cũng để lại trên nắm đấm của hắn không ít lỗ máu. Càng khủng khiếp hơn là hắn cảm nhận được ở miệng vết thương của mình, máu huyết không ngừng bay đi, giống như là đầu Lam Ngân Thảo ấy đã hút đi một chút vậy.

Cái này, là sức mạnh gì?

Lúc này Thiết Đường giống uống phải rượu độc, biết rõ nếu vẫn tiếp tục ngăn cản thì máu trong cơ thể mình sẽ bị Lam Ngân Thảo hấp thu nhiều hơn, nhưng hắn không thể không ra tay.

Hắn tổng cộng đánh ra bảy tám quyền, cuối cùng cũng gần giải quyết được một nhánh Lam Ngân Thảo nhưng cũng ngay lúc này, nhánh Lam Ngân Thảo ấy cũng sâu vào tay của hắn, dính chặt. Hắn hét lên một tiếng thảm thiết. Sau đó, trong tiếng la hét của hắn, từng nhánh từng nhánh Lam Ngân Thảo bắt đầu bay đến quấn chặt lấy cơ thể hắn.

Từng luồng sáng màu đỏ tím thông qua Lam Ngân Thảo không ngừng truyền về Đường Nhã, khí tức của Đường Nhã cũng tăng vọt theo.

Hấp thu sức mạnh của một gã Hồn Tông quả nhiên khác với người thường. Đường Nhã có thể cảm nhận được Hồn Lực của mình đã tăng lên rất nhiều.

Thiết Đường bị Lam Ngân Thảo bao phủ như thế, vậy cha hắn, Thiết Lực đâu rồi?

Thiết Lực quả thật là đang trơ mắt nhìn mọi chuyện diễn ra mà không có cách nào nhúng tay vào.

Đấu La Đại Lục II - Chương #335


Báo Lỗi Truyện
Chương 335/1322