Chương 322: Lại đến Tinh Đấu Đại Sâm Lâm (Thượng)


Vương Đông thoáng im lặng một chút, nói:

- Dù sao cứ như Vũ Hạo nói, chúng ta cố gắng hạn chế liệp sát hồn thú. Chỉ chọn những hồn thú phù hợp hoặc những hồn thú chủ động công kích mình.

Hoắc Vũ Hạo mỉm cười, tuy lúc này hắn vẫn chưa biết Hồn Hoàn tiếp theo của mình là gì nhưng hắn không lo mình không tìm được hồn thú thích hợp. Có Thiên Mộng ca ở đây thì làm sao có chuyện hồn thú tinh thần thoát khỏi pháp nhãn của nó đây?

Đây là lần thứ hai hắn đến Tinh Đấu Đại Sâm Lâm nhưng tâm trạng hoàn toàn khác hắn với lần đầu. Hơn một năm trước, hắn một mình rời phủ công tước đến Tinh Đấu Đại Sâm Lâm, khi đó hắn chỉ nghĩ, nếu lần này không thành công thì chết cũng không có gì đáng sợ. Nếu không thu thập được Hồn Hoàn, vậy thì chôn thân ở Tinh Đấu Đại Sâm Lâm làm mồi cho dã thú. Khi đó, trong đầu hắn không có gì ngoài hai chữ “báo thù”.

Nhưng hiện tại, mọi chuyện đã khác, dù chuyện xưa chỉ mới một năm mấy thôi nhưng với hắn lại cứ như đã rất lâu, rất lâu rồi, bất kể là bản thân hắn hay tâm tính, tất cả đều thay đổi long trời lở đất.

Bắt đầu từ kỳ ngộ gặp Thiên Mộng ca, cũng chính từ lần ấy, vận mệnh của hắn đã chuyển sang một con đường mới. Cũng trong lần bế quan hai tháng ấy, Hoắc Vũ Hạo nghiền ngẫm lại những chuyện mình đã trải qua, cuối cùng hắn tổng kết được, bản thân mình đã quá may mắn.

May mắn gặp được Thiên Mộng ca, lão sư Tiểu Nhã và đại sư huynh. Càng may mắn hơn là có thể vào được học viện Sử Lai Khắc, quen biết được những người tốt như sư phụ và bạn học. Cuộc sống một năm mấy kia quả thật phong phú hơn nhiều so với mười mấy năm đầu đời của hắn. Cũng nhờ như thế nên tuy lúc này hắn còn chưa đến 13 tuổi nhưng hắn đã cảm thấy mình trưởng thành hơn nhiều rồi.

Mẹ, người yên tâm, con nhất định sẽ hoàn thành tâm nguyện của người, dù người chưa từng nói ra nhưng con biết đến khi người qua đời, vẫn chưa từng quên.

Nghĩ đến mẹ, Hoắc Vũ Hạo không khỏi cảm thấy nhớ nhung, nếu mẹ hắn còn sống, biết thành tích của hắn tốt như vậy, người nhất định sẽ rất vui mừng. Vừa nghĩ đến thế, khóe mắt hắn có chút ửng đỏ.

Tiêu Tiêu không chú ý lắm nên không phát hiện, nhưng Vương Đông lại đặc biệt nhạy cảm và hay chú ý đến cảm xúc của Hoắc Vũ Hạo. Hơn nữa hắn so với Tiêu Tiêu thì biết rõ những chuyện ngày xưa của Hoắc Vũ Hạo hơn, hắn mơ hồ đoán được người bạn của mình đang suy nghĩ gì, nhẹ nhàng kéo tay Vũ Hạo.

Hoắc Vũ Hạo quay đầu nhìn liền thấy Vương Đông đang nhìn mình mỉm cười. Đôi mắt sáng ngời ấy không phải là sự đồng cảm, mà chính là cổ vũ, khích lệ.

Hoắc Vũ Hạo mỉm cười đáp lại, với sự ăn ý của hai người, cả hai không cần lên tiếng cũng đối phương đang nghĩ gì.

- Này này, hai cậu đủ rồi nha. Rõ ràng ở đây có mỗi mình mình là nữ. Các cậu đừng có làm mình cảm thấy mình giống kỳ đà cản mũi nữa được không hả?

Hoắc Vũ Hạo nghe thế không cảm thấy gì nhưng Vương Đông lại đỏ mặt, trừng mắt nói:

- Thế nào? Cậu thích nó à? Mình nhớ ban đầu cậu thích mình mà? Mới thể mà đã thay lòng, con gái thật là…

Tiêu Tiêu đỏ mặt, bĩu môi nói:

- Thôi đi cậu à. Hai người các cậu đều thuộc dạng “lánh đời”. Trong lớp mình không biết có bao nhiêu cô trộm gửi thư cho cậu không lẽ cậu không biết? Còn cậu? Mỗi ngày tan học không phải lập tức trở về ký túc xá thì cũng đi bán cá nướng với Vũ Hạo. Mọi người đều nói cậu căn bản không hiểu chuyện tình cảm là gì. Còn Vũ Hạo, ôi xời, cậu ấy căn bản là một người cuồng tu luyện. Ngoài tu luyện mình chả thấy cậu ấy thích cái gì nữa. Hai người đúng là xứng đôi vừa lứa thật, nhưng đáng tiếc, cả hai đều là nam.

Hoắc Vũ Hạo sờ mũi, gượng cười nói:

- Cuồng tu luyện? Mình tu luyện điên cuồng thế sao? Hóa ra mọi người đều xem mình là người như thế.

Tiêu Tiêu cười to nói:

- Đấy là vì cậu không biết thôi. Trong lớp mình, đề tài mọi người thường xuyên bàn luận nhất không phải là Vương Đông đẹp trai này đâu mà chính là cậu. Ngày đầu cậu vào lớp không phải hồn lực thấp lè tè, đứng top từ dưới đếm lên sao? Vậy mà sau một năm, cậu chẳng những trở thành lớp trưởng lớp 1 mà lại còn đánh bại cao thủ đệ nhất Đái Hoa Bân. Bây giờ không cần đi hỏi cũng biết sau khi chúng ta đánh bại lớp 2 thì cậu đã trở thành cường giả mạnh nhất năm hai rồi, thậm chí còn là một ngôi sao sáng của ngoại viện nữa. Các bạn học đều nói, cậu chính là minh chứng rõ ràng nhất của việc kiên trì sẽ thành công. Thế nên các bạn học của chúng ta ai cũng đều cố gắng tu luyện. Đừng thấy hiện giờ lớp chúng ta số Hồn Tôn không nhiều nhưng đến khi tốt nghiệp năm hai thì mình tin chắc lớp mình sẽ có ít nhất mười người có được Hồn Hoàn thứ ba. Tất cả đều là công lao của cậu.

Hoắc Vũ Hạo kinh ngạc mở to mắt nói:

- Còn có cả chuyện này sao? Cậu cũng đi thi giống bọn mình mà, sao chuyện gì cũng biết thế?

Tiêu Tiêu bĩu môi nói:

- Mình đâu có lánh đời như hai cậu, mình có nhiều bạn tốt lắm. Những chuyện này đều do chị em Lam Tố Tố Lam Lạc Lạc nói lại với mình. Hai cô ấy rõ ràng rất sùng bái cậu, xem cậu như thần tượng rồi.

Hoắc Vũ Hạo cười to nói:

- Haha, xem ra mình khá được hoan nghênh nha.

Tiêu Tiêu nghe thế buột miệng nói:

- Ừ thì được hoan nghênh, nhân duyên tốt lắm nhưng tình duyên lại không bằng người bên cạnh cậu. Hai chị em song sinh ấy tuy sùng bái cậu nhưng lại thích Vương Đông nha. Lần này trước khi đi còn đến nhờ mình hỏi dò xem ý Vương Đông như thế nào.

Vương Đông đứng bên cạnh nghe thấy thế liền khoanh tay, nhìn về phía chân trời, dáng vẻ giống như nói ca đây tuy đi vắng học viện một thời gian nhưng truyền thuyết về ca vẫn còn được lưu truyền. Có điều, hắn hưng phấn không được bao lâu đã bị Hoắc Vũ Hạo ngứa mắt đá cho một phát.

- Ui da, Hoắc Vũ Hạo, ngươi dám đánh ta. Người đứng lại.

- Haha

Cả ba vui vẻ cười đùa thẳng bước, Tinh Đấu Đại Sâm Lâm cũng dần dần xuất hiện trong tầm mắt bọn họ.

Cánh rừng mênh mông vô tận, cảnh vật vẫn giống như lần đầu tiên Hoắc Vũ Hạo đến đây.

Phải công nhận khi ấy hắn đúng là một người không biết nên không sợ, thế nên mới có việc hắn suýt chết trong tay hồn thú tu vi mười năm. Còn lúc này, khi hắn vừa trông thấy Tinh Đấu Đại Sâm Lâm, lòng bỗng nhiên cảm thấy như bị đè nén. Bước chân không khỏi chậm lại.

Vương Đông thấy vẻ mặt thoải mái của Hoắc Vũ Hạo dần trở nên chăm chú không kiềm được lên tiếng hỏi:

- Sao thế?

Hoắc Vũ Hạo trầm giọng nói:

- Các cậu không cảm thấy Tinh Đấu Đại Sâm Lâm này sâu không lường được sao?

Tiêu Tiêu cau mày nói:

- Không! Có phải vì lần trước cậu đến đây bị dạy dỗ một trận nên lòng nghi thần nghi quỷ không?

Vương Đông lại như nghĩ đến cái gì đó, đáp:

- Ta có cảm thấy một chút, nhưng không rõ ràng. Vũ hồn Linh Mâu của ngươi thuộc tính tinh thần, nên hẳn nhạy cảm hơn chúng ta. Tinh Đấu Đại Sâm Lâm được xưng là vùng đất của hồn thú lớn nhất trên đại lục, nên đến đây cảm thấy áp lực nặng nề là chuyện rất bình thường. Nếu không phải hồn thú có quan hệ mật thiết với việc tu luyện của hồn sư thì e là cánh rừng này đã sớm bị các quốc gia nhào vào xâu xé rồi.

Tiêu Tiêu tỏ vẻ không tin:

- Thực lực của đế quốc có thể giải quyết Tinh Đấu Đại Sâm Lâm? Không thể nào, ở đây có nhiều hồn thú cường đại như thế mà.

Vương Đông nói:

- Nếu chỉ có một dĩ nhiên là không thể nhưng nếu nhiều quốc gia liên minh với nhau thì sao? Đầu tiên thì tàn phá cây cối bên ngoài, thay đổi cân bằng sinh thái của cả cánh rừng, dần dần để hồn thú bên trong tự diệt, làm thực lực tổng thể của nó từ từ giảm xuống. Với trí tuệ của con người thì chỉ cần vài năm thì cái tên Tinh Đấu Đại Sâm Lâm sẽ chỉ còn xuất hiện trong lịch sử.s

Hoắc Vũ Hạo gật đầu nói:

- Sự tồn tại của hồn sư cộng với việc hồn thú tu luyện cần thời gian rất lâu, hai việc này trong tương lai nhất định sẽ trở thành vấn đề rất to lớn.

Vương Đông gật đầu nói:

- Đây cùng là điều ta lo lắng. Nếu hồn thú bị diệt sạch thì sau này làm sao còn hồn sư nữa?

Hoắc Vũ Hạo lắc đầu.

- Không. Giới hồn thú tuy không đồng lòng nhưng nếu đến thời khắc sinh tử, rất có thể nó sẽ không dễ dàng chịu chết. Nói không chừng khi đó bọn chúng sẽ quay lại phản kích, nhân loại chúng ta khó tránh khỏi đại họa thương vong.

Vương Đông nói:

- Nhưng với sự phát triển của Hồn Đạo Khí, khả năng này đến lúc đó, càng lúc càng nhỏ.

Hoắc Vũ Hạo nói:

- Hi vọng cân bằng sinh thái sẽ không bị phá hỏng. Cũng may là số lượng hồn sư lúc nào cũng duy trì ở một số lượng nhất định. Mà hiện giờ giới hồn sư cũng bắt đầu chú ý đến việc này, việc lạm sát hồn thú cũng giảm xuống nhiều. Từ giờ, hai cậu đi quanh mình trong phạm vi năm thước, sẵn sàng chiến đấu bất cứ lúc nào, mình sử dụng Tinh Thần Tham Trắc Cộng Hưởng đây. Khi vào Tinh Đấu Đại Sâm Lâm thì phải cẩn thận hơn. Chúng ta chỉ đi loanh quanh phạm vi 10 km bên ngoài thôi, tuyệt đối không thể vào sâu. Trời tối thì rời khỏi Tinh Đấu Đại Sâm Lâm để nghỉ ngơi. Nếu phát hiện có chuyện gì bất thường thì báo nhau một tiếng. An toàn là trên hết.

- Ừ.

Vương Đông và Tiêu Tiêu đồng thanh đáp. Tầm quan trọng của Hoắc Vũ Hạo trong nhóm lại một lần nữa hiện ra.

Hoắc Vũ Hạo để Tiêu Tiêu đi ở giữa, mình và Vương Đông đi phía sau, cả ba tạo thành một tam giác nhỏ, cánh rừng Tinh Đấu Đại Sâm Lâm cuối cùng cũng hiện rõ trong tầm mắt bọn họ.

Bầu không khí nơi này ngoài sự tươi mát còn có chút ẩm ướt, sau khi vào phạm vi của cánh rừng, cả ba cảm nhận được có một luồng năng lượng tư bên ngoài thấm vào cơ thể mình.

Tinh Thần Tham Trắc Cộng Hưởng của Hoắc Vũ Hạo lặng lẽ xuất hiện, với tu vi của hắn hiện nay, Tinh Thần Tham Trắc đã có thể bao phủ xuống phạm vi hai trăm thước. Các hình ảnh từ mọi góc độ nhanh chóng truyền vào đầu ba người, có thể nói là mọi thứ đều vô cùng rõ ràng.

Phía trước, cách bọn họ không x, có vài con hồn thú không mạnh lắm đang quan sát thăm dò bọn họ. Bọn chúng dường như có chút sợ hãi, không dám đến gần.

Hoắc Vũ Hạo mỉm cười, trong hai ngày nay, ngoài việc di chuyển, trong đầu hắn cũng đã nghĩ đến rất nhiều phương án để sử dụng trong hành trình vào Tinh Đấu Đại Sâm Lâm này.

Đấu La Đại Lục II - Chương #322


Báo Lỗi Truyện
Chương 322/1322