Chương 305: Tìm kiếm con đường của mình (Hạ)



Hoắc Vũ Hạo không biết bên ngoài đã qua bao lâu, hắn chỉ tập trung cảm nhận Tinh Thần lực của mình không ngừng bị đè ép, không ngừng được rèn luyện.

Từ khi bắt đầu đến giờ, thể tích Tinh Thần Hải của hắn không ngừng thu nhỏ, lúc này chỉ còn khoảng 1/3 so với bình thường, nhưng hắn phát hiện, Tinh Thần lực của mình đã cô động hơn trước rất nhiều.

Nếu xét với lượng Tinh Thần lực trong căn phòng này, tất cả đồng loạt tấn công hắn, nhất định hắn sẽ không chịu nổi, Tinh Thần Hải của hắn chắc chắn sẽ vỡ nát thành từng mảnh nhỏ. Nhưng những luồng Tinh Thần lực kia hoàn toàn không có ý công kích hắn mà chỉ làm duy nhất một việc đó là đè nén. Đây là lý do quan trọng nhất mà Hoắc Vũ Hạo có thể kiên trì chịu đựng lâu như vậy.

Mà những áp lực bên ngoài nương theo sự cô động của Tinh Thần lực cũng dần giảm bớt, nhịp đập của trái tim hắn cũng không còn nhanh và mạnh như ban nãy nữa.

Hắn chợt nhận ra, cơ thể mình đã bắt đầu có sự thay đổi, mỗi hồn kỹ, mỗi kỹ năng của hắn đều không ngừng hiện rõ.

Lúc này hắn mới hiểu tại sao lúc trước Y Lai Khắc Tư lại bảo mình phải nhanh chóng về bế quan như vậy. Trong một không gian yên tĩnh, không có gì quấy nhiễu thì khả năng suy nghĩ phán đoán cũng nhanh nhạy hpn. hơn nữa sức lực và cơ thể hắn đã gần như dung hợp thành một, nên hắn lại càng nhìn thấy rõ ràng mọi thứ hơn.

Huyền Thiên Công vẫn vận chuyển đều đều như trước nhưng nó đã chạm đến bình cảnh, đây là bình cảnh của cấp 30.

Nói cách khác, hiện nay Hoắc Vũ Hạo chỉ cần phụ thêm Hồn Hoàn thì hắn sẽ từ một Đại Hồn Sư trở thành Hồn Tôn, thành công bước vào cấp bậc 30.

Nhưng, hồn lực tăng như vậy lại không mang đến nhiều thoải mái bằng sự biến đổi trong cơ thể hắn.

Từ lúc hắn bắt đâu tu luyện đến nay, hắn không ngừng thu thập kinh nghiệm chiến đấu, nhất là trong cuộc thi Đấu Hồn Đại Tái, cộng thêm lần dung hợp Sinh Linh Kim.

Nhưng từ đấy đến nay hắn chưa có một cơ hội nào để từ từ lĩnh ngộ tất cả, và lúc này, dĩ nhiên là một cơ hội vô cùng tuyệt vời.

Hoắc Vũ Hạo từ từ suy nghĩ và nhớ lại những lời Mục lão nói ban nãy, hắn phải tìm được con đường của riêng mình. Chỉ khi nào tìm thấy thì tương lai hắn mới bắt đầu thông suốt, tâm mới không loạn nữa.

Con đường của hắn rốt cuộc là đâu?

Hồn Sư? Hay Hồn Đạo Sư?

Chiến Hồn Sư hệ Cường Công – Cực Hạn Chi Băng? Hay Chiến Hồn Sư hệ Khống Chế – Linh Mâu?

Từ trước đến nay hắn đã học quá nhiều thứ, nên lúc này, chỉ khi nào dung hợp tất cả lại với nhau mới tìm thấy con đường của chính hắn.

Áp lực tinh thần từ bên ngoài vẫn không ngừng đè xuống tinh thần hắn, nhưng tâm hắn càng lúc càng bình tĩnh, hắn không nôn nóng tìm đáp án mà lại cẩn thận thăm dò mọi thứ tỏng cơ thể, dần dần kéo chúng hợp lại với nhau.

***

- Con đường của con là gì?

Mục lão lẳng lặng nằm trên ghế dựa, ánh mắt ôn hòa nhìn cô bé đáng yêu đang đứng trước mặt mình.

Tiêu Tiêu khá gần, lúc trước cô bé vốn đã không béo nhưng sau cuộc hành trình này lại càng gầy thấy rõ, thậm chí đến mức gầy trơ cả xương. Nhưng đôi mắt cô bé lại lấp lánh ánh sáng.

- Con đường của con là phụ trợ.

Tiêu Tiêu lập tức đáp không chút do dự.

- Sao?

Mục lão có chút kinh ngạc khi nghe thấy đáp án này.

- Sao con lại chọn phụ trợ?

Tiêu Tiêu tự tin nói:

- Con có hai Vũ Hồn theo thứ tự là Tam Sinh Trấn Hồn Đỉnh và Cửu Phượng Lai Nghi Tiêu, Cửu Phượng Lai Nghi Tiêu là một loại vũ hồn âm nhạc, có thể theo cả hai con đường khống chế hoặc phụ trợ. Nhưng hồn kỹ đầu tiên của con đã thuộc hệ phụ trợ, con không muốn nó bị lãng phí nên cuối cùng con quyết định để Cửu Phượng Lai Nghi Tiêu đi theo hệ Phụ Trợ. Mà Tam Sinh Trấn Hồn Đỉnh của con có thể theo hai hệ Khống Chế hoặc Phòng Ngự, thậm chí là Cường Công, có thể xem là một vũ hồn đa hệ. Theo con thấy, nó đủ khả năng mang nhiều năng lực khác nhau, đồng thời cũng có thể phụ trợ. Cộng thêm Cửu Phượng Lai Nghi Tiêu, con tin, con sẽ có thể trở thành Chiến Hồn Sư hệ Phụ Trợ cao cấp nhất.

Mục lão mỉm cười nói:

- Đây đúng là một khái niệm mới mẻ, ta chưa từng nghe nói có Khí Hồn Sư nào lại đi theo hệ Phụ Trợ cả.

Tiêu Tiêu lại khẳng định thêm một lần nữa.

- Con là Chiến Hồn Sư, tuy con theo hệ Phụ Trợ nhưng lại nằm ở thế chủ động. Nó là con đường con đã chọn.

Mục lão nhìn cô bé thật sâu.

- Còn có nguyên nhân nào khiến con chọn con đường phụ trợ này không?

Tiêu Tiêu khẽ gật đầu đáp:

- Bởi vì, Sử Lai Khắc Thất Quái cần một người hệ Phụ Trợ.

Mục lão mỉm cười, tuy gương mặt đầy nếp nhăn có cười cũng chẳng dễ coi nhưng rõ ràng ánh mắt hiền lành của lão hiện rõ sự vui mừng.

- Tốt lắm cô bé, con đã tìm được con đường của riêng mình. Ta rất vui.

Tiêu Tiêu cũng cười nói:

- Nhưng mà Mục lão, con đói quá. Con đã ở đây bao lâu rồi? Con có cảm giác dường như khoảng ba ngày ba đêm chưa ăn uống gì.

Mục lão càng lúc càng cười tươi hơn:

- Nhóc con, con minh tưởng tổng cộng đã 34 ngày 6 canh giờ. Con tạm thời đi ăn chút gì đi, sau đó tiếp tục dung hợp Hồn Cốt.

***

Trong căn phòng, cậu bé từ từ mở mắt, đôi ngươi màu xanh lam trong suốt sáng người, cả người hắn trong suốt như một khối ngọc màu vàng kim, ánh sáng lấp lánh từ người hắn không ngừng lan tỏa ra xung quanh. Nguồn: http://truyenyy.com

- Không ngờ con đường của mình lại là thế. Nhưng, mình tin mình đã chọn đúng.

Vương Đông khẽ đứng dậy, nhất thời, quầng sánh màu vàng kim quanh cơ thể hắn bùng cháy như một ngọn lửa, hơi thở quang minh vô cùng nồng đậm, cả người hắn dường như trần ngập hơi thở thần thánh.

Nhờ quá trình chìm sâu vào minh tưởng này, hắn đã hiểu ra thêm được rất nhiều chuyên, và hắn lại một lần nữa dung hợp với khối Hoàng Kim Chi Mang Tả Tí Cốt, hay nói đúng hơn là chính thức dung hợp. Lúc này hắn mới biết Hoàng Kim Chi Mang Tả Tí Cốt lại mạnh như vậy.

Và quan trọng hơn, hồn lực của hắn lại tăng thêm. Đây là đâu? Chính là khu vực có nhiều rễ cây của Hoàng Kim thụ. Là một thứ chứa năng lượng Quang Minh vô cùng tinh thuần, còn có thứ gì có thể tốt với vũ hồn thuộc tính quang minh hơn nữa đây?

Cấp 36, đây chính là tu vi hiện tại của Vương Đông, đây là một cấp bậc hắn không sao ngờ được. Và quan trọng hơn, tu vi của hắn tăng lên là nhờ hắn thấu hiểu nhiều chuyện và Quang Minh lực tẩy rửa cơ thể, hoàn toàn không có chút tác dụng phụ nào, ngược lại nhờ thế cơ thể hắn lại một lần nữa biến đổi, sự hiểu biết của hắn về nguyên tố quang minh lại càng rõ ràng hơn.

Vương Đông thở dài một hơi, lúc này đừng nói là cơ thể hắn, ngay cả hơi thở của hắn cũng chứa đầy nguyên tố quang minh. Da thịt cũng có chút trắng bóng hơn bình thường.

Vương Đông đẩy cửa bước ra, quầng sáng bao quanh cơ thể hắn từ từ biến mất, hồn lực trong cơ thể cũng di chuyển chậm lại, khi hắn bước ra khỏi phòng thì cả người cũng thoát khỏi trạn thái tu luyện.

"Vũ Hạo, ngươi thế nào rồi? Ta đã tiến bộ, khi chúng ta dung hợp thành Hạo Đông lực sẽ có kết quả thế nào đây?"

Đúng lúc này, dường như hắn cảm nhận được cái gì đó, bỗng nhiên quay đầu lại nhìn, ở cuối con đường cũng có một người vừa mở cửa bước ra.

Nơi này không có nhiều ánh sáng lắm nhưng Vương Đông chỉ cần liếc mắt một cái đã thấy đôi mắt sáng như ánh sao ở tít đằng xa.

- Vũ Hạo.

Vương Đông vui mừng hét to, sau đó chạy thẳng đến.

Đúng vậy, hai người có thể nói là trùng hợp hoặc là duyên phận, khi Vương Đông tu luyện xong bước ra thì Hoắc Vũ Hạo ở bên phòng mình cũng tỉnh dậy và rời khỏi.

- Vương Đông.

Hoắc Vũ Hạo cũng giống như Vương Đông khi trông thấy hắn, đôi mắt to sang ngời khi thấy Vương Đông chạy về phía mình cũng khẽ rung động.

Vương Đông đã cao thêm khá nhiều, thậm chí đã gần bằng hắn. Dánh người càng lúc càng thon thả. Mái tóc dài màu lam xõa ở sau lưng, gương mặt vô cùng anh tuấn, có điều nếu diễn tả chính xác thì phải gọi là xinh đẹp. Hơn nữa, hắn càng lúc càng giống với cô gái xuất hiện khi bọn họ thi triển Quang Nghê Thường. Nếu không phải bọn họ đã ở chung rất lâu rồi, Hoắc Vũ Hạo có khi còn nghĩ rằng cậu bạn của mình là con gái. (M2: mình không muốn xen vào, nhưng mà bực ghê, vâng thưa bạn Hạo thông minh tuyệt đỉnh, bạn Đông thật là con gái đấy ạ).

Hoắc Vũ Hạo giang rộng hai tay, cả hai ôm chặt lấy nhau, Hạo Đông Lực lặng lẽ xuất hiện trong cơ thể hai người.

Có thể thấy lúc này lấy Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông làm trung tâm, một vòng ánh sáng màu đỏ rực nhẹ nhàng xoay chuyển xung quanh hai người, thậm chí vòng ánh ấy còn tăng tốc tạo thành một cơn lốc nho nhỏ. Hồn lực dao động đặc biệt mãnh liệt, đã mang đến một cảm giác cực kỳ mạnh mẽ cho bọn họ.

Hắn đã mạnh hơn rất nhiều.

Đây là suy nghĩ cùng lúc xuất hiện trong đầu Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông. Hơn nữa không chỉ mạnh mà còn thay đổi về chất nữa.

Nhất là hồn lực của bọn họ, càng lúc càng hòa hợp với nhau hơn, dường như cả hai đã thật sự dung hợp vào nhau, không còn sự ngăn cách của thuộc tính hay cấp bậc nữa.

- Ngươi tìm được con đường của mình chưa?

Vương Đông buông tay Hoắc Vũ Hạo ra, hỏi.

Hoắc Vũ Hạo mỉm cười hỏi ngược lại.

- Vậy còn ngươi?

Vương Đông tự tin nói:

- Dĩ nhiên là tìm được rồi. Bế quan đến hôm nay mà còn không tìm được sao?

Hoắc Vũ Hạo bật cười nói:

- Ta dĩ nhiên cũng tìm được. Ngươi vốn là thiên tài nên tìm được là chuyện hiển nhiên, còn ta lại mạnh hơn ngươi thì dĩ nhiên ta là thiên tài trong thiên tài rồi.

Vương Đông hừ một tiếng nói:

- Ngươi mà mạnh hơn ta?

Hoắc Vũ Hạo cười to, so hai bắp tay hai người với nhau:

- Ít nhất ta cường tráng hơn ngươi, ngươi coi cơ thể ngươi kìa, ôm yếu gầy trơ xương, càng lúc càng không giống con trai nữa.

Vương Đông đỏ mặt quát:

- Kệ ta. Nói, con đường ngươi của ngươi là gì?

Hoắc Vũ Hạo đáp:

- Con đường của ta là…

Hắn vừa nói đến đây, bỗng nhiên một giọng nói ôn hòa vang lên trong tai hai người:

- Hai con, ra đây rồi nói.

- Mục lão.

Cả hai kinh ngạc trừng mắt nhìn nhau, cả hai đều không ngờ Mục lão vẫn còn ở đây đợi bọn họ.

Cả hai người nhanh ra ngoài, vừa ra khỏi con đường liền thấy một ông lão đang nằm trên ghế dựa.

- Mục lão.

Hai người cung kính hành lễ.

Mục lão nhìn Hoắc Vũ Hạo rồi lại nhìn sang Vương Đông, tươi cười nói:

- Xem ra các con đều đã tìm ra con đường của mình rồi.

- Đều? Tiêu Tiêu cũng tìm được rồi sao?

Vương Đông vui mừng nói

Mục lão gật đầu:

- Cô bé còn tìm được nhanh hơn hai con nữa. Các con, ai sẽ nói cho ta nghe con đường của mình trước đây?

Đấu La Đại Lục II - Chương #305


Báo Lỗi Truyện
Chương 305/1322