Chương 284: Biến dị, Hắc Phượng Hoàng! (Trung)


Mã Tiểu Đào đã không thể khống chế bản thân nữa.
Bên ngoài, hơi thở quang minh điên cuồng áp bức làm ngọn lửa hắc ám của cô tán loạn khắp nơi, còn bên trong, Tà Hỏa kết hợp cùng Hắc Ám tàn sát điên cuồng.
Cô có cảm giác bản thân mình như muốn hỏng đến nơi rồi.
Hơi thở Tà Ác trên người cô gần như là một bộ phần của Hắc Ám nên tác dụng của Thẩm Phán Chi Kiếm với cô còn cao hơn người thường gấp mấy lần, hai mắt màu đỏ rực của cô cũng nháy mắt hóa thành màu đen như mực.
Như vậy là kết thúc sao? Mình thua sao? Học viện Sử Lai Khắc thua sao? Vinh dự của Sử Lai Khắc....
Lòng cô không ngừng giãy giụa, cô không cam lòng, một loạt sự kiện trước đây ào ào xuất hiện trong đầu cô.
Giang Nam Nam ngã xuống, Từ Tam Thạch ngã xuống, Bối Bối ngã xuống, Lăng Lạc Thần cũng vậy. Ngay cả Đái Thược Hành vì chiến thắng Độc Hồn Sư của đối phương mà không ngại liều mạng. Tất cả mọi người đều vì chiến thắng, vì vinh dự của Sử Lai Khắc mà không tiếc sinh mệnh, cô là đội trưởng, chẳng lẽ lại cứ thế này mà bỏ cuộc sao?
Con mẹ nó, bà đây không phục, bà không tin trên đời này có cái lực lượng chó mà gì có thể xét xử được cô.
Sự uất ức kết hợp với ý chí mạnh mẽ, dục vọng khát khao chiến thắng đồng loạt bộc phát.
Thân là đệ tử đích truyền của viện trưởng hệ Vũ Hồn, bất kể là thực lực, thiên phú của Mã Tiểu Đào đều có thể nói là nổi bật trong nổi bật của các đệ tử nội viện. Cô không chỉ mạnh hơn các bạn đồng lứa mà còn là hy vọng tương lai của học viện Sử Lai Khắc.
Vốn với thiên phú của cô, cô thậm chí còn có thể tiến xa hơn, trở thành người đầu tiên dưới hai mươi tuổi ở học viện Sử Lai Khắc có thể trở thành cường giả bậc Hồn Thánh. Đáng tiếc, vì cô cần thời gian áp chế Tà Hỏa nên mới kéo dài thời gian tu luyện của cô, kết quả mới thành ra thế này.
Giờ phút này, dưới tình huống hoàn toàn bùng nổ cộng với ý chí kiên quyết và chấp niệm không thể buông bỏ, vũ hồn của cô bắt đầu xảy ra biến dị.
Phượng Hoàng, là chúa tể của loài chim, cho dù ở Long Tộc cũng có thể sánh ngang với Cự Long mạnh mẽ nhất.
Mà bên trong Phượng Hoàng, huyết mạch tinh thuần nhất dĩ nhiên là Hỏa Phượng Hoàng. Nhưng, Hỏa Phượng Hoàng lại không phải là duy nhất.
Trong cơ thể Mã Tiểu Đào, đa số huyết mạch Phượng Hoàng đều là huyết mạch tinh thuần, nhưng vì bị ảnh hưởng của Tà Hỏa mà cô vĩnh viễn không thể trở thành một Hỏa Phượng Hoàng thật sự.
Nhưng, trong tích tắc này, huyết mạch trong cơ thể cô bỗng nhiên phát sinh biến hóa, lấp đầy nó là sự tuyệt vọng và hung ác, mang theo ý niệm phá hoại và hủy diệt vô cùng vô tận, Phượng Hoàng Hắc Ám. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Lần đầu tiên trong bộ tộc Hỏa Phượng Hoàng xuất hiện một hình thái vũ hồn mới, Hắc Phượng Hoàng.
Một tiếng phượng ngâm thật thanh thót vang lên từ miệng Mã Tiểu Đào, đồng thời, nhát chém của Thẩm Phán Chi Kiếm cũng đã bắt đầu bay về phía cô.
Có thể thấy rõ ràng, ngọn lửa màu đen khi gặp phải nhát chém kia lập tức tán loạn với tốc độ kinh người, một kiếm này hạ xuống cũng là lúc trận đấu này chấm dứt. Dĩ nhiên trước lúc đó, Thiên Sát Đấu La hẳn phải bay đến chắn trước người Mã Tiểu Đào.
Nhưng, trong thời khắc quan trọng này, ngọn lửa màu đen đang không ngừng hóa thành sương mù quanh cơ thể Mã Tiểu Đào bỗng nhiên ngưng tụ lại, sau lưng cô, xuất hiện một ảo ảnh thật lớn.
Đó là một con Phượng Hoàng màu đen sậm, so với Tà Hỏa Phượng Hoàng ngày trước của cô thì nhỏ hơn một chút. Nhưng màu đen như mực từ cơ thể nó trông như một vực sâu không đáy, hơi thở khủng bố không ngừng tản ra xung quanh Nhất là đôi mắt màu đen kia, vừa nhìn vào đôi mắt ấy, cả người liền bị một cảm giác tuyệt vọng bao phủ.
- Không tốt, Tiểu Đào biến dị.
Thao Thiết Đấu La Huyền Lão bỗng nhiên đứng lên. Ánh mắt toát ra vẻ nghi ngờ, vì ngay cả một người dày dặn kinh nghiệm như lão mà cũng không có thể nhìn ra lần biến dị này của Mã Tiểu Đào là tốt hay xấu.
Ngọn lửa đen như mực kia lại một lần nữa phụt lên tạo thành đôi cánh sau lưng Mã Tiểu Đào, cả người cô tức thì bay lên không trung, nhanh nhẹn tránh đi nhát chém của Thẩm Phán Chi Kiếm.
Không thể nào? Mã Như Long mở to mắt nhìn chằm chằm tình huống vừa phát sinh. Phải biết rằng Sinh Mệnh Lực của hắn đang càng lúc càng bị thiêu đốt với tốc độ kinh khủng, nếu không thể giải quyết Mã Tiểu Đào thì hắn phải lập tức ngưng sử dụng Thẩm Phán Chi Kiếm, nếu không sự cắn trả kia sẽ không chỉ đơn giản là một năm bị đình trệ tu vi.
Mả Tiểu Đào ngẩng đầu lên, mái tóc đỏ rực của cô đã hóa thành màu đen.
- A.
Mã Tiểu Đào thét lên một tiếng chói tai, cô mở mắt ra một lần nữa, đôi mắt đã biên thành màu tím sáng lấp lánh mang theo hơi thở vô cùng khủng bộ.
Một tia sáng màu vàng nháy mắt hóa thành một lưỡi đao thật lớn, điên cuồng quét ngang kèm theo tiếng hổ gầm hết sức chói tai. Mục tiêu của lưỡi đao này là Thẩm Phán Chi Kiếm, khi cả hai va chạm vào nhau liền phát ra một loạt tiếng nổ ầm ầm.
Mã Như Long liếc mắt nhìn liền trông thấy thanh kiếm Thẩm Phán kia đột nhiên dừng lại trên không trung, còn trên tay Mã Tiểu Đào không biết từ lúc nào đã xuất hiện một thanh chiến đao thật lớn.
Đây là vật nằm bên trong chiếc nhẫn ban nãy Đái Thược Hành đưa cho cô, cũng là kiện Hồn Đạo Khí Cận Thể cấp tám lần trước hắn mua được trong buổi đấu giá , Phách Hổ Luyện Hồn Đao. Chuôi đao này dài bốn thước sáu, sống đao nơi rộng nhất đến chừng một tấc, hình dạng y hệt một thanh đao Trảm Mã, ở phần bao của chuôi đao là một đầu khung xương có hình đầu hổ.
Xét phẩm chất có lẽ nó thua thanh kiếm Thẩm Phán, muốn phát ra uy lực của nó cần cường giả bậc Hồn Thánh mới được.
Khi Mã Tiểu Đào nhận chiếc nhẫn kia đã hiểu ý của Đái Thược Hành muốn gì, cô cũng tin mình có thể thiêu đốt sức mạnh, nháy mắt sử dụng thanh đao công kích vài lần.
Nhưng, cô ngàn vạn lần không thể ngờ mình lại sử dụng nó trong tình huống này. Sau khi trở thành Hắc Phượng Hoàng, cô cảm nhận khí tức của mình đã thay đổi khác xa ngày trước. Cho dù thanh Phách Hổ Luyện Hồn Đao yêu cầu tu vi Thánh Hoàng nhưng khi cô chạm tay vào, nó cũng không thể ngăn cản cô sử dụng.
Một đao kết thúc, ngọn lửa mau đen kia nháy mắt đã truyền vào thanh đao, Mã Tiểu Đào lại hét lớn một tiếng, Hắc Phượng Hoàng nháy mắt chui vào bên trong Phách Hổ Luyện Hồn Đao, sau đó, hai tay cô nắm chặt đuôi kiếm, cả người xoay một nửa vòng, chém ra một đao.
Lúc này, rốt cuộc Mã Như Long cũng hiểu, tu vi bản thân không thể nào bì kịp Mã Tiểu Đào, hắn miễn cưỡng lắm mới có thể sử dụng Thẩm Phán Chi Kiếm, ban nãy khi xuất ra một kiếm thứ hai, bản thân hắn đã gần như không thể khống chế nổi thanh kiếm. Một luồng sáng màu đen lóe lên, nháy mắt lưỡi đao mang theo tiếng hổ gầm đã đến ngay trước mặt hắn.
Vô Địch Hộ Tráo lóe sáng, nhưng, một màn kinh khủng xuất hiện khiến mọi người ai cũng phải giật mình. Vô Địch Hộ Tráo vốn có thể trụ những ba giây nhưng lúc này nháy mắt đã vỡ tan, cả người Mã Như Long rầm một cái rơi xuống bên trên bức màn phòng hộ.
Mã Tiểu Đào cầm thanh Phách Hổ Luyện Hồn Đao lập tức chuyển hướng sáng Tiêu Hạ Phong.
Ban nãy, Tiêu Hạ Phong vừa trông thấy Mã Tiểu Đào đã điên cuồng công kích, lúc này thấy cô chuyển mục tiêu sang mình liền hoảng sở tái mặt, còn những Hồn Đạo Khí cấp năm trên người hắn dường như đều đồng loạt có vấn đề, những đòn tấn công vào Mã Tiểu Đào nháy mắt đều tan chảy trước ngọn lửa màu đen đang bao quanh người cô, không để lại một chút dấu vết nào.
Chiến thuật mà Mã Như Long và Tiêu Hạ Phong đã bàn bạc với nhau là, để Tiêu Hạ Phong tranh thủ thời gian, còn Mã Như Long tìm cơ hội sử dụng Thẩm Phán Chi Kiếm.
Thẩm Phán Chi Kiếm là một Hồn Đạo Khí cấp tám đỉnh, gần như là Hồn Đạo Khí cấp chín rồi, hơn nữa còn là một kiện Hồn Đạo Khí Cận Thể. Đừng nói là Hồn Đế, cho dù là Hồn Thánh hay Hồn Đấu La, dưới tình huống thuộc tính bị áp chế đều không thoát được. Minh Đức Đường đã thí nghiệm rất nhiều lần, một Hồn Đế cấp 69 cũng khó mà đỡ được một kích của nó. Nên có thể nói, đây là đòn sát thủ mạnh nhất của học viện Nhật Nguyệt Hoàng Gia Hồn Đạo Sư trong cuộc thi này, các trận đấu trước bọn họ không sử dụng đến cũng vì muốn ngăn đợt sóng dữ cuối cùng này.
Nhưng, có những chuyện con người không thể ngờ được, kiện Hồn Đạo Khí kì quái này lại có thể khiến Mã Tiểu Đào phát sinh biến dị, chẳng những khôn giải quyết được cô mà còn giúp cô mạnh mẽ hơn nữa.
Nhìn xem, trong ngọn lửa đen tối đó, thậm chí còn không nhìn thấy được Hồn Hoàn trên người cô nữa, khi ánh đao chém xuống, Tiêu Hạ Phong đừng nói là ngăn cản, cho dù muốn tránh cũng không tránh được.
Nhát chém màu đen ấy như điên cuồng căn nuốt ánh sáng, ngay cả sàn đầu rộng trên trăm mét kia cũng bị phân thành hai nửa.
Đúng lúc này, một tia sáng chợt xuất hiện trước mặt Tiêu Hạ Phong, là Thiên Sát Đấu La Hoàng Tân Tự sử dụng Thuấn Di.
Một tấm lá chắn hình ngôi sao năm cánh xuất hiện trước mặt hắn, chặn đứng lưỡi đao đang bổ xuống kia.
Ầm.
Hắc diễm bắn ra tứ phía, nháy mắt bao phủ lấy một khu vực thật lớn, những nơi tiếp xúc với nó đều bị nhiệt độ nung nóng tan chảy, nháy mắt khắp nơi đều trở thành biển lửa, có một số nơi bị hỏa diễm bám nhiều đã nhanh chóng bị hòa tan sụp xuống tạo thành một cái hố thật lớn.
Phách Hổ Luyện Hồn Đao vừa bị chặn đứng, ánh mắt Mã Tiểu Đào lập chuyển sang Mã Như Long đang rơi xuống sàn đấu. Hai tay cô nắm chặt cán đao, đôi mắt màu tím lóe sáng, hơi thở khủng bổ bùng nổ, cô hét to một tiếng, thanh đao liền được vung lên chuẩn bị một kích kế tiếp.
- Dừng tay, trận đấu đã kết thúc.
Giọng nói có chút dồn dập của Hoàng Tân Tự vang lên, thanh Phách Hổ Luyện Hồn Đao trên tay cô vẫn hiên ngang trên bầu trời, không có dấu hiệu hạ xuống.
Ngọn lửa màu đen thoáng vơi đi vài phần, lát sau cô mới chậm rãi hạ thanh đao xuống, nhưng đôi mắt màu tím vẫn lộ rõ sự hung ác.
Bản thân vị Phong Hào Đấu La Hoàng Tân Tự lúc này cũng có chút chật vật.
Một luồng sáng lại xuất hiện, hắn nhanh chóng bao phủ lấy Tiêu Hạ Phong đi đến trước mặt Mã Như Long, trường bào của lão lúc này đã có chút rách nát, ngay cả tóc cũng bị cháy một chút.

Đấu La Đại Lục II - Chương #284


Báo Lỗi Truyện
Chương 284/1322