Chương 278: Chu Tình Băng Thiềm - Mộng Hồng Trần (Thượng + Trung)


- Chung Tình Băng Thiềm kịch độc.
Ngay khi Hoắc Vũ Hạo đỡ lấy Bối Bối, Băng Đế đang ngủ say trong Tinh Thần Hải bừng tỉnh kêu lên cái tên Chu Tinh Băng Thiềm.
Hoắc Vũ Hạo vội vàng hỏi Chu Tinh Băng Thiềm là gì, Băng Đế trả lời nó là một Hồn Thú vương giả thuộc tính băng kịch độc chỉ sống ở một nơi gọi là Giáp Phùng Trung, vì lãnh thổ của nó nằm ở vùng ngoài của Cực Bắc nên có thể nói là nơi tiếp giáp với thế giới loài người.
Mà số lượng tộc đàn của nó rất ít, hành tung lại còn mơ hồ bí ẩn. Điểm mạnh nhất của Chu Tình Băng Thiềm vô cùng hiếp thấy này chính là độc, nó được tạo thành từ hàn khí hấp thu từ thiên địa, sở dĩ nó không tiến sâu vào vùng trung tâm nguyên nhân thứ nhất vì có sự tồn tại của Tam Đại Thiên Vương, nguyên nhân còn lại là vì thuộc tính của nó, mỗi con Chu Tình Băng Thiềm đều có thuộc tính băng nhưng đôi mắt lại có thuộc tính hảo, với thể trạng đặc biệt này nó không thích hợp với những vùng quá lạnh, có điều trong phúc có họa, nhờ hai thuộc tính song song tồn tại luân phiên tác động lẫn nhau mới sinh ra loại hàn độc đặc biệt này.
Những nơi Chu Tình Băng Thiềm đi qua đều để lại kịch độc, về lâu về dài, cho dù là Hồn Thú mạnh hơn nó cũng khó làm nó bị thương được. Còn chuyện nó trở thành vũ hồn cho Hồn Sư lại càng hiếm thấy, tuy nhiên trong lịch sử không phải là không có, vì tình huống của hồn sư có vũ hồn Chu Tình Băng Thiềm tương đối giống Tà Hỏa Phượng Hoàng của Mã Tiểu Đào, bản thân hàn độc vẫn có thể quay về cắn trả chính chủ nhân của mình, các Hồn Sư có vũ hồn này đều chết dưới chính bàn tay mình, hơn nữa rấ hiếm khi có người tu luyện thành cường giả được.
Bất kể chuyện gì cũng có hai mặt, dù tỷ lệ bị cắn trả của nó rất cao, nhưng đồng thời nó cũng có uy lực rất mạnh, chính là dùng độc để chiến thắng.
Rõ ràng, làn sương trắng ban nãy bay ra từ cơ thể cô là kịch độc của Chu Tình Băng Thiềm, mà Bối Bối khi nãy đã trúng độc ngã xuống nên không sao tiếp tục điều khiển Lôi Đình Long Thủ tấn công trúng đối thủ nữa. Mộng Hồng Trần không những là một đối thủ mạnh mẽ mà khả năng phán đoán lẫn trí thông minh đều không thể xem thường, cô tính toán một cách chính xác, ra tay là chắc chắn đánh bại được Bối Bối. Bản thân cô rõ ràng có thể khống chế kịch độc Chu Tình Băng Thiềm dễ dàng trong lòng ban tay, nếu không Thiên Sát Đấu La làm sao không cảm nhận được đồng thời hiện giờ cô cũng không có dấu hiệu gì là bị cắn trả.
Bối Bối đánh nhanh rút gọn không cho Mễ Già kịp sử dụng kỹ năng mạnh nhất nhưng bản thân mình cũng không khác gì hơn, hắn chưa kịp sử dụng đến năng lực Quang Minh Thánh Long thất bại rời khỏi sàn đấu rồi.
Vì Hoắc Vũ Hạo và Vương Ngôn đồng thanh nói nên tiếng động cũng không nhỏ, ngay cả Mộng Hồng Trần ở trên sàn đấu cũng nghe thấy, cô nhìn thoáng về phía học viện Sử Lai Khắc với vẻ kinh ngạc, hừ một tiếng nói:
- Không hổ danh là Sử Lai Khắc, đúng là có chút kiến thức.
Trận đấu lại tiếp tục, cuộc thi đấu cá nhân này không cho phép dừng lại một giây phút nào, lời của Hoắc Vũ Hạo và Vương Ngôn dĩ nhiên cũng là lời nhắc nhở dành cho Lăng Lạc Thần đang bước lên sàn đấu.
Nhưng bất kể là Vương Ngôn hay Hoắc Vũ Hạo, lúc này cũng đều mang vẻ mặt lo lắng bất an.
Mưa phùn lất phất, rõ ràng là thời tiết thích hợp với một hồn sư có thuộc tính Băng như cô, nhưng đồng thời cũng là con đường hoàn hảo để độc tố của đối thủ lan tỏa ra xung quanh. Với tu vi của Bối Bối cộng với kháng tính của vũ hồn vậy mà trong vài lượt hô hấp đã hoàn toàn mất hết sức chiến đấu, bấy nhiêu đã quá đủ chứng tỏ độc tính của Chu Tình Băng Thiềm này cao đến mức nào, hơn nữa bản thân Mộng Hồng Trần còn là Hồn Đạo Sư cấp năm nữa.
Lăng Lạc Thần bình thản bước lên sàn đấu, theo tình hình hiện nay, cô là người thứ ba của học viện Sử Lai Khắc lên sàn đấu, còn Mộng Hồng Trần là người thứ tư của học viện Nhật Nguyệt Hoàng Gia Hồn Đạo Sư.
Mưa vẫn tí tách rơi, cả hai lặng lẽ đứng im nhìn nhau ở giữa sàn đấu, vẻ mặt Mộng Hồng Trần lúc này hệt như một con Khổng Tước đầy kiêu ngạo.
Lăng Lạc Thần từ tốn lùi về mép sàn đấu, cô hơi hơi thở ra một hơi, mưa bụi đang rơi xuống người cô lập tức bị đẩy ra, không thể tiếp xúc với cơ thể cô nữa.
- Trận đấu bắt đàu.
Ngay khi hiệu lệnh kia vang lên, Lăng Lạc Thần liền biểu diễn một màn cực kỳ hoa lệ.
Cô phóng thích vũ hồn, từng vòng ánh sáng nhanh chóng xuất hiện, nháy mắt sau, năm cái Hồn Hoàn nhấp nháy luân phiên.
Chỉ với ba lượt hô hấp, Lăng Lạc Thần đã liên tiếp sử dụng năm cái Hồn Kỹ, theo tứ tự lần lượt là Hồn Kỹ từ Hồn Hoàn trăm năm đến Hồn Hoàn vạn năm, năm cái vòng sáng giống như mặt lượt luân phiên gợn sóng.
Đây không còn là một kỹ xảo đơn giản nữa, mà là do chính cô tự lĩnh ngộ và sáng tạo ra.
Trong tình huống bình thường, Hồn Sư không thể nào một lượt thi triển nhanh và nhiều Hồn Kỹ như vậy, nhưng Lăng Lạc Thần lại khác, cô khống chế băng, nương vào sự tương liên giữa các hồn kỹ mới có thể đồng thời phóng thích đến năm cái hồn kỹ trong thời gian ngắn như vaajjy, hơn nữa, nhờ thế cô còn có thể giảm lượng hồn lực tiêu hao xuống ba phần.
Mỗi đệ tử nội viện đều là người nổi bật và bản thân có một tuyệt chiêu đặc biệt riêng.
Nương theo năm cái Hồn Hoàn luân phiên nhấp nháy, trên tay cô cũng xuất hiện một Băng Trượng. Quầng sáng trên Băng Trược nháy mắt rực rỡ, một bộ áo giáp bằng băng nhanh chóng xuất hiện bao phủ lấy cơ thể cô, thậm chí bảo hộ luôn cả miệng và mũi, kế đến một cái lồng băng bay thẳng về phía Mộng Hồng Trần vây lấy cô, cuối cùng, lấy cơ thể Lăng Lạc Thần làm trung tâm, nháy mắt nổ bùm một cái, băng vụ - Băng Diệu Hoàn, khuếch tán khắp nơi. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Nhiệt độ trên sàn đấu nháy mắt đã hạ xuống - 50 độ.
Màn sương băng bắt đầu di chuyển với tốc độ khủng khiếp càn quét, tàn sát khắp sàn đấu.
Tuy lúc này thuộc tính băng của Lăng Lạc Thần không được tăng phúc thành Cực Hạn Chi Băng nhưng thuộc tính của cô nếu muốn đạt đến nhiệt độ thấp nhất cũng là - 80 độ C, so với Cực Hạn Chi Băng của Hoắc Vũ Hạo không đáng là bao, đấy là do sự chênh lệch của vũ hồn, nếu Hoắc Vũ Hạo muốn hắn có thể hạ thấp nhiệt độ khi sử dụng Hồn Kỹ đến tận - 200 độ C, đấy là lý do tại sao hắn được mọi người đánh giá cao như vậy.
Có điều, không phải Cực Hạn Chi Băng khong có nghĩa là yếu, nếu không làm sao cô có thể lọt vào đội tuyển chính thức của học viện Sử Lai Khắc, đồng thời còn đảm nhiệm chức vụ Chủ Khống?
Cô không chắc mình có thể tránh được hàn độc không nên cô chọn cách phòng thủ và khống chế đối thủ.
Nhưng có chuyện làm cô ngoài ý muốn chính là khi cô đồng loạt sử dụng 5 Hồn Kỹ và phóng một cái lồng băng về phía Mộng Hồng Trần, Mộng Hồng Trần dường như không có ý tránh né, thậm chí khóe môi con nở một nụ cười khinh thường.
Màn sương băng từ Băng Diệu Hoàn chẳng những làm nhiệt độ hạ thấp còn di chuyển với tốc độ cực nhanh, nháy mắt nó đã lan khắp sàn đấu rồi.
Thực tế, các khán giả bên dưới cực kỳ không thích những Hồn Sư như Lăng Lạc Thần, vì kỹ năng của cô vừa ra tay nháy mắt đã che khuất hết tầm nhìn của mọi người.
Bên phía học viện Sử Lai Khắc lẫn học viện Nhật Nguyệt Hoàng Gia Hồn Đạo Sư đều hết sức hồi hộp, đối với học viện Sử Lai Khắc, trận đấu này khá quan trọng, nếu thua bọn họ sẽ hòa với đối thủ, tuy nhiên bên phía bọn họ còn đến hai Hồn Đế chưa xuất trận, có điều, đối thủ cũng còn một Hồn Đế là Mã Như Long chưa ra thi đấu kia.
Một phút, hai phút... mọi người bị sự căng thẳng lẫn hồi hộp dày vò suốt năm phút đồng hồ. Rốt cuộc màn sương mù trên sàn đấu mới dần tan đi.
Cảnh vật trên sàn đấu lại một lần nữa hiện ra rõ ràng, mọi người thấy, Mộng Hồng Trần vẫn đứng yên trong lồng băng, có điều làn da trắng ngần của cô nay lại càng trắng bệch hơn.
Đối diện, Lăng Lạc Thần vẫn đứng yên tại chỗ, tay giơ Băng Trượng lên cao, cả người được bộ áo giáp bao phủ.

Đấu La Đại Lục II - Chương #278


Báo Lỗi Truyện
Chương 278/1322