Chương 272: Sử Lai Khắc bại sao? (Hạ)


Bình thường, Từ Tam Thạch luôn hi hi ha ha cười đùa ngả ngớn, không quấy rầy Giang Nam Nam cũng cãi nhau với Bối Bối, thỉnh thoảng cũng có chút nghiêm túc hung dữ nhưng đều không duy trì được mấy giây. Vậy mà lúc này, từ người anh tỏa ra một khí thế lạnh như băng, hơn nữa cái cảm giác này hoàn toàn không có vẻ gì là giả mạo. Giờ phút này, có thể nói hắn không còn là một chàng thiếu niên nữa mà đã là một cường giả thực sự với chiến ý ngút trời.
Nếu cẩn thận quan sát sẽ phát hiện, cho dù anh chưa phóng xuất vũ hồn, nhưng cả người cũng có một dòng khí màu đen lặng lẽ lượn lờ, thậm chí có cả hơi nước bao phủ lấy anh nữa, dù những thứ ấy chỉ với mật độ rất nhỏ. Hai tròng mắt của anh trở nên sâu thẳm nhưng lạnh như băng, cả người như hóa thành một vực sâu không đáy vậy.
Trạng thái lúc này của Từ Tam Thạch không phải còn là một Hồn Sư Huyền Minh Quy Giáp Thuẫn nữa mà là một Huyền Vũ Thuẫn, một vũ hồn có lực phòng ngự đứng đầu đại lục, vô cùng khủng bố.
Lại nói tiếp, lần này trùng hợp thế nào, đối thủ của Từ Tam Thạch lại là một hồn sư thuộc tính hỏa.
Ly Diễm, vốn là một trong những thành viên chính thức của chiến đội Nhật Nguyệt, nhưng cuối cùng lại bị thay ra vì hắn đứng vị trí cuối cùng trong nhóm, vũ hồn thuộc tính hỏa nhưng lại không tinh thuần, có chứa rất nhiều tạp chất. Nếu tu luyện theo con đường bình thường, hắn sẽ gặp rất nhiều khó khăn nên cuối cùng mới chọn con đường Hồn Đạo Sư thế này. Hắn không thể dựa vào Vũ Hồn của mình cung cấp Hồn Lực nhưng lại có thể dùng ngọn lửa Ly Hỏa của mình, hấp thu phụ thêm hơi thở thuộc tính hỏa vào Hồn Đạo Khí. Đương nhiên, nếu so với ngọn lửa Phượng Hoàng của Mã Tiểu Đào thì hắn chẳng đáng nhắc đến. Tuy nhiên, bản thân hắn có thể trở thành Hồn Đạo Sư cấp Năm dĩ nhiên cũng không phải dạng tầm thường.
Hai người vừa lên sàng đấu đã bắt đầu nhìn nhau đầy vẻ hận thù. Chiến đội Nhật Nguyệt đã mất hai người, bọn họ bình thường cùng chiến đấu với nhau, là đồng đội của nhau, cứ thế ra đi vĩnh viễn, Ly Diễm làm sao không tức giận được?
Nhưng bọn họ không biết, hận ý trong lòng Từ Tam Thạch còn cao hơn bọn họ gấp mấy lần. Khi hắn thấy Giang Nam Nam hôn mê bất tỉnh, hắn đã hoàn toàn không kềm chế nữa, trong đầu lúc này chỉ còn mỗi suy nghĩ phải trả thù cho Giang Nam Nam, phải đập tan đối thủ trước mắt.
Thiên Sát Đấu La cũng không nhiều lời, lão ra hiệu bảo hai người lùi về sau, sắc mặt lão có chút khó coi, tuy nhiên, trận đoàn chiến đầy phức tạp đã kết túc, lão tin các trận đấu sau mình đủ tỉnh táo cẩn thận bảo vệ từng thành viện.
- Trận đấu bắt đầu.
Nương theo tiếng hét lớn của Hoàng Tân Tự, hai đội đồng thời bắt đầu hành động. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Tay phải Ly Diễm nâng cao, một khẩu đại pháo thật to xuất hiện trên vai hắn, sau đó lập tức bắn về phía Từ Tam Thạch.
Nhất thời, một đám quả cầu lửa bay thẳng về phía Từ Tam Thạch. Quả cầu lửa bay nhanh thật nhanh, phát ra tiếng rít gào kinh khủng, nơi nó lướt quá, bầu không khí có chút vặn vẹo khó nhìn.
Ly Hỏa của hắn không mạnh nhưng thông qua Hồn Đạo Khí nén và ngưng tụ, uy lực mạnh mẽ hơn trước rất nhiều. Hắn đem thuộc tính của bản thân hòa tan vào Hồn Đạo Khí, ý tưởng này là do chính bản thân hắn nghĩ ra.
Trong tình huống bình thường, bất kể là ai, đối mặt với công kích của Hồn Đạo Khí, ý nghĩ đầu tiên trong đầu là né tránh. Sau khi Hồn Lực được Hồn Đạo Khí nen lại, lực tấn công mạnh hơn trước rất nhiều, né tránh là quyết định sáng suốt nhất.
Nhưng Từ Tam Thạch lại không làm vậy, hắn bước nhanh về trước, khi đối thủ tấn công hắn thì hắn cũng phóng thích ra vũ hồn của mình.
Mọi chuyện hoàn toàn đúng theo những gì những người học viện Sử Lai Khắc và Giang Nam Nam đã đoán trước, sau khi cô bị thương, Vũ Hồn của Từ Tam Thạch mới hoàn toàn bùng nổ, lúc này cả người hắn tràn ngập hơi thở Huyền Vũ.
Tinh mịn, mai rùa nặng nề, một ảo ảnh hình rắn với đôi mắt màu đỏ rực, rùa và rắn kết hợp, đây mới là hình tượng vốn có của Huyền Vũ.
Một quầng sáng màu đen nhanh chóng lan tỏa từ tấm chắn thật lớn, lúc này cả người Từ Tam Thạch như đều biến thành màu đen, quả cầu lửa càng lúc càng đến gần, hắn làm ra một động tác cực kỳ khí phách, Huyền Vũ Thuẫn trên tay quét ngang một cái, quả cầu lửa cứ thế bị đánh bay đi.
Trong tình huống bình thường, đòn tấn công của Hồn Đạo Khí bất kể chạm vào cái gì cũng sẽ lập tức phát nổ, đừng nói chi nó còn được tăng cường thuộc tính hỏa, vậy mà, Huyền Vũ Thuẫn của Từ Tam Thạch khi vừa tiếp xúc với nó, đôi mắt màu đỏ của con rắn kia bỗng lóe sáng, một làn hơi nước dịu nhẹ bao phủ láy quả cầu lửa. Xét đúng ra, quả cầu lửa vẫn nổ, nhưng lại bị làn hơi nước bao phủ lấy một giây, một giây quyết định kết cục.
Quả cầu lửa sau khi bị bật ra, bay thêm chừng mười thước nữa mới nổ ầm lên, lúc này cho dù nó có thể tạo ra dư chấn cũng vô phương chạm vào Từ Tam Thạch được. Mà lúc này Từ Tam Thạch vọt về trước nhanh như tia chớp, vũ hồn của hắn đã tiến hóa đi vào trạng thái Huyền Vũ Thuẫn, tu vi của hắn cũng tăng mạnh, nên tốc độ cũng cải thiện hơn rất nhiều.
Sau đòn tấn công đầu tiên bị thất bại, Ly Diễm cũng không hoảng loạn, sàn đấu dài đến 100 thước, Từ Tam Thạch muốn chạy đến gần hắn cũng không thể tích tắt là đến được.
Một khẩu đại pháo thật lớn lại xuất hiện trên người hắn, đầu pháo không ngừng sáng lên, nhưng lần này mục tiêu của hắn không phải là cơ thể của Từ Tam Thạch nữa mà là đỉnh đầu của hắn.
Một cái lưới lửa thật lớn nháy mắt xuất hiện bay thẳng về phía Từ Tam Thạch.
Một kích này, Ly Diễm sử dụng đều đã tính toán rõ ràng, nếu Từ Tam Thạch tiếp tục vọt tới dĩ nhiên sẽ bị chiếc lưới lửa kia bao phủ, nếu Từ Tam Thạch dừng lại thì Ly Diễm sẽ tranh thủ được một ít thời gian sử dụng Hồn Đạo Khí khác. Ly Diễm chờ đợi một cơ hội từ Từ Tam Thạch, sức chiến đấu của hắn tuy không mạnh nhưng có đòn tấn công cực mạnh, hắn cần thời gian sử dụng thích hợp mới được.
Ngay khi mọi người nghĩ Từ Tam Thạch sẽ dừng lại tránh chiếc lưới lửa kia thì mọi người giật mình phát hiện căn bản hắn không có ý định dừng lại, cứ thể để chiếc lưới lửa rớt xuống bao phủ lấy mình.
Một nụ cười lạnh lẽo thoáng hiện trên khóe môi Ly Diễm, hắn tin chắc Từ Tam Thạch không biết chiếc lưới lửa kia đã được phụ trợ thêm thuộc tính hỏa bằng phước pháp riêng của hắn rồi, chiếc lưới kia căn bản không giống với những loại bình thường. Theo Ly Diễm nghĩ, Từ Tam Thạch đã rơi vào, kết quả nhất định chỉ có hai chữ: thê thảm.
Tuy nhiên, khi Từ Tam Thạch bị chiếc lưới lửa phủ xuống thì chiếc khiên cũng được đưa ra trước ngực.
Nháy mắt sau, khi hắn đối mặt với Ly Diễm, hai chấm đỏ nho nhỏ trên Huyền Vũ Thuẫn bỗng nhiên lóe sáng, sau đó, Ly Diễm cảm thấy không gian trước mắt dường như đã vặn vẹo có chút run rẩy.
Hắn cảm nhận được mọi thứ xung quanh có gì đó không đúng, cảm giác này giống như bản thân đã rơi vào ảo mộng, có chút mê muội, ngay cả Hồn Đạo Khí cũng có dấu hiệu tán loạn.
Không gian run rẩy vặn vẹo giây lát rồi trở lại bình thường. Nhưng tiếp theo, Ly Diễm kinh hãi phát hiện mình đã đứng trước mặt Từ Tam Thạch, hơn nữa còn đứng ở ngay trước Huyền Vũ Thuẫn, chiếc lưới lửa thật lớn kia lúc này mới chậm rãi phủ xuống.
Một luồng hồn lực mạnh mẽ màu đen từ cơ thể Từ Tam Thạch phun trào, hai cái Hồn Hoàn thứ ba và thứ tư trên người hắn đồng loạt lóe sáng.
Hồn kỹ thứ ba: Huyền Minh Chi Lực, hồn kỹ thứ tư, Huyền Minh Trí Hoán. Có điều lúc này Huyền Minh Quy Giáp Thuẫn đã tiến hóa, nên có chút thay đổi nho nhỏ.

Đấu La Đại Lục II - Chương #272


Báo Lỗi Truyện
Chương 272/1322