Chương 269: Tam Túc Kim Thiềm - Tiếu Hồng Trần (Hạ)


Trong nòng pháo đen nhánh, Hồn Lực nhanh chóng bổ sung năng lượng, vì Tiêu Hạ Phong là Hồn Sư hệ Thực Vật, nên khi sử dụng Hồn Đạo Pháo Đài Chiến Pháp hiển nhiên có thể kéo dài hơn so với Hồn Đạo Sư bình thường.
Mã Tiểu Đào tiến đến gần bên cạnh Từ Tam Thạch, lúc này đã bị ép vào góc, bị bốn người và một con hồn thú hoàn toàn áp chế, không thể né tránh. Chiến thuật của đối phương rất rõ ràng, chính là tiêu diệt được nàng, đội trưởng đồng thời cũng là sức chiến đấu chính của Sử Lai Khắc đầu tiên, sau đó mới tính tới những người còn lại.
Lúc Mã Tiểu Đào lâm vào hiểm cảnh, thì tình huống bên kia cũng đang biến hóa kinh người.
Khi toàn bộ Hồn Đạo Pháo của Tiếu Hồng Trần đều trúng mục tiêu thì trên mặt hắn lộ ra nụ cười đắc ý. Từ Tam Thạch dùng Huyền Minh Trí Hoán đổi hắn vào đây, không những không trợ giúp cho chiến đội Sử Lai Khắc mà còn mang đến cơ hội nhất chiến thành danh cho hắn. Trong lòng hắn thậm chí còn nghĩ nếu hắn có thể một kích toàn lực giải quyết toàn bộ năm người còn lại của Sử Lai Khắc, hắn chắc chắn sẽ trở thành anh hùng của học viện, thậm chí là anh hùng của cả đế quốc! Chỉ đáng tiếc cô gái xinh đẹp kia mà thôi.
Tuy nhiên, nụ cười trên môi hắn nhanh chóng biến thành hoảng sợ. bởi vì hắn đang trơ mắt nhìn một đoàn ánh sáng màu vàng kim như thừa phong phá lãng (theo gió lướt sóng) hoàn toàn gánh chịu 128 đoàn công kích của Hồn Đạo Pháo, sau đó bay thẳng vào mắt hắn. Ngay lúc này, hắn cảm thấy trên người mình, toàn bộ Hồn Đạo Pháo như nặng hơn trước gấp mấy chục lần, giống như muốn kéo hắn thẳng xuống địa ngục, thân thể của hắn như bị một lực lượng khủng bố xé rách ra.
Tuy hắn có khả năng khống chế kim loại, nhưng thừa nhận sức nặng của kim loại vẫn là thân thể của hắn, vẫn là máu thịt con người a! Hắn hoàn toàn dựa vào bản năng, nhanh chóng giải trừ liên kết giữa hắn và Hồn Đạo Pháo, để hơn một trăm Hồn Đạo Pháo rơi tán loạn xuống mặt đất. Mà bóng người màu vàng kia sau một khắc đã tiếp cận hắn, một cước nhanh chóng đạp vào ngực hắn.
Ánh sáng màu vàng kim dần biến mất, Tiếu Hồng Trần liền nhận ra một cước đang đạp vào lồng ngực hắn chính là từ cô gái xinh đẹp mà vừa nãy hắn còn luyến tiếc.
Đây là chuyện gì xảy ra? Tiếu Hồng Trần mở to hai mắt mà nhìn, hắn hoàn toàn không thể tin một cô gái hoàn toàn nhu nhược, tu vi chỉ có bốn Hồn Hoàn lại có thể lấy cứng đối cứng với oanh kích từ 128 Hồn Đạo Pháo của hắn. Hắn rất muốn hô to lên đây là chuyện không thể nào.
Một cước này của Giang Nam Nam không nhẹ tí nào, làm hắn phải lảo đảo. Lúc này, Hồn Lực của Tiếu Hồng Trần đã tiêu hao khá nhiều, trong tình huống bất ngờ như thế, hắn muốn né cũng né không được.
Ngay lúc này, Giang Nam Nam đạp một cước trên vai của Tiếu Hồng Trần mượn thế nhảy lên, sau đó hai chân kẹp vào cổ hắn. Tiếu Hồng Trần chưa kịp phản kháng thì hắn đã thấy thân thể mình chợt nhẹ đi, lúc nãy thân thể còn nặng nề vô cùng, lúc này lại nhẹ đi mấy lần. Sau đó, một lực mạnh mẽ từ cổ hắn truyền đến hất hắn bay lên, hắn chỉ cảm giác mình giống như đang giống như đằng vân giá vũ.
Sau đó, hắn liền nhìn thấy một lưỡi sao sắc bén lóng lánh ánh kim, là hổ trảo đến từ chính Hồn Đế Bạch Hổ của Đái Thược Hành.
Tiếu Hồng Trần rất muốn mắng chửi, rất muốn chửi to lên vì sao bọn Sử Lai Khắc khốn kiếp này đều biến thái thế này, các ngươi có còn là con người không? Giang Nam Nam sau khi tung hắn bay lên đồng thời cũng phun một ngụm máu, không thể chống đỡ nổi mà ngã xuống đất. Giang Nam Nam trong khi tiến hành thi đấu không có quá nhiều biểu hiện xuất sắc, nhưng thật sự do nàng không có thực lực sao? Không, thực tế là do nàng che giấu mà thôi.
Có thể được Huyền lão lựa chọn làm thành viên dự bị, có thể đặt ngang hàng cùng Bối Bối và Từ Tam, là vì nàng xinh đẹp sao? Trước khi trả lời, tố nhất nên nhìn lại bốn Hồn Kỹ của nàng đã.
Bốn hồn kĩ của Giang Nam Nam theo thứ tự là: Yêu Cung, Khống Chế Trọng Lực, Thuấn Gian Di Động (Thuấn Di) và Vô Địch Kim Thân.
Trừ Hồn Kỹ Yêu Cung là khá bình thường ra, còn ba Hồn Kỹ còn lại của nàng không cái nào là không thể so sánh với thần kỹ của Huyền Minh Trí Hoán! Nếu vận dụng hợp lý liền mang đến tác dụng xoay chuyển càn khôn.
Vô Địch Kim Thân là gì? Một người trong đời thứ nhất của Sử Lai Khắc Thất Quái, Tiểu Vũ, cũng từng có Hồn Kỹ này, mà Giang Nam Nam không những có vũ hồn tương tự nàng ta, mà Hồn Kỹ còn không thua kém bao nhiêu.
Hồn Đạo Sư sử dụng Vô Địch Hộ Tráo chính là lấy linh cảm từ Hồn Kỹ cường đại Vô Địch Kim Thân hiếm thấy này mà sáng tạo ra, mà phòng ngự của Vô Địch Kim Thân mới có thể chính thức gọi là phòng ngự tuyệt đối. Trừ phi là lực lượng của thần, nếu không, khi thi triển Vô Địch Kim Thân thì không ai có thể phá vỡ.
Giang Nam Nam đúng là sử dụng Vô Địch Kim Thân của mình mà chống lại một kích cực mạnh của Tiếu Hồng Trần, sau đó chính là Thuấn Gian Di Động và Khống Chế Trọng Lực, toàn diện áp chế Tiếu Hồng Trần, cuối cùng mới dùng đến Yêu Cung.
Tiếu Hồng Trần không thể tưởng tượng nổi là do bốn Hồn Kỹ này liên tiếp thi triển mà tạo ra hiệu quả trước mắt. Giang Nam Nam sở dĩ hộc máu ngã xuống đất là bởi vì nàng đem toàn lực sử dụng Vô Địch Kim Thân kéo dài thêm một chút, làm cho thân thể phải gánh chịu quá lớn.
Nàng không có tiềm lực kinh người như Bối Bối và Từ Tam Thạch, nhưng nàng lại có Hồn Kỹ mạnh mẽ. Trong chiến đội của Sử Lai Khắc, nếu tính riêng từng cá nhân, nàng mới chính là người giỏi chiến đấu cận chiến nhất! Chính là nàng mang đến cơ hội cho Đái Thược Hành ra tay.
Lưỡi dao sắc bén trên không trung chói sáng khủng bố, Hồn Kỹ thứ sáu Bạch Hổ Phá Diệt Sát của Bạch Hổ Hồn Đế nháy mắt xuất hiện. Thiên Sát Đấu La đang theo dõi trận đấu thân hình chợt lóe, tiến đến gần hai người, nhưng hắn vẫn do dự không biết có nên ra tay hay không. Dù sao đây cũng là trận chung kết, nếu hắn ra tay có thể ảnh hưởng lớn đến quá trình tranh tài. Nhưng lúc nãy đã chết một người, nếu lại có thêm người chết, bản thân hắn là trọng tài cũng sẽ chịu áp lực rất lớn. Dù sao chiến đội Nhật Nguyệt hay chiến đội Sử Lai Khắc, mỗi một thành viên ai cũng là thiên chi kiêu tử (nhân tài hiếm có)!
Ngay lúc hắn còn đang do dự, công kích của Đái Thược Hành cũng đã đến nơi. Đái Thược Hành có bực bội không? Đương nhiên là cực kỳ bực bội rồi! Liên tục hai cuộc chiến quan trọng, trong trận đoàn chiến, Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông đột nhiên bùng nổ đánh vỡ cục diện bế tắc mà ngăn cơn sóng dữ. Còn trận này, lại là Giang Nam Nam nháy mắt xuất hiện trước mặt hắn, chặn một kích trí mệnh của đối thủ. Huống chi đây là trận chung kết, cha của mình và hoàng đế bệ hạ đều đang trên Hoàng Thành quan sát, bản thân là một Hồn Đế lại để cho một Hồn Tông chắn trước người bảo vệ, loại biệt khuất này không cần nói cũng đủ hiểu. Tuy nhiên, hắn hiểu rõ nếu không phải nhờ có Giang Nam Nam, hắn có thể đã bị thương rất nặng.
Bởi vì cơn tức này, nên một kích Bạch Hổ Phá Diệt Sát này của hắn có thể nói là xuất ra toàn lực, dù sao trọng tài có mặt ở đây, hắn không hề nghĩ đến chuyện có thể giết chết đối thủ.
Mắt thấy Hồn Kỹ khủng bố sắp va chạm với mình, Hồn Hoàn thứ năm trên người Tiếu Hồng Trần phát sáng. Hắn đã không dám trông chờ vào vòng phòng ngự của Hồn Đạo Khí dù nó tốt hơn rất nhiều so với Vô Địch Hộ Tráo, bởi vì hắn có thể cảm nhận tinh tường hơi thở khủng bố của chiêu trước mắt, cho dù hắn dốc hết Hồn Lực cũng không thể ngăn cản công kích này.
Cho nên, tuy bản thân là Hồn Đạo Sư, nhưng hắn quyết định sử dụng Hồn Kỹ ở thời khắc mấu chốt này.
Bạch Hổ Lợi Trảo hiện ra, thân thể Tiếu Hồng Trần lại như hoàn tan ra, hóa thành một đoàn chất lỏng màu vàng xơi xuống mặt đất.
Bạch Hổ Phá Diệt Sát trong nháy mắt đập vào đoàn dịch thể này.
Công kích của Đái Thược Hành vô cùng khủng bố, điên cuồng tấn công đoàn dịch thể, phá nó tan thành nhiều mảnh nhỏ, bay tán loạn như phấn.
Nhưng đoàn chất lỏng sau khi rơi xuống đất lại nhanh chóng lan tràn ra bốn phía, sau khi rời khỏi chiếc lồng lôi điện, đoàn chất lỏng này tựa hồ bị cháy đen một mảng.
- Ca....
Mộng Hồng Trần kêu to, nàng nãy giờ không tay giờ phút này cũng đã động, nhanh chóng phóng xuống chỗ đoàn chất lỏng.
Chất lỏng ngưng hình, Tiếu Hồng Trần dần xuất hiện trong tầm mắt mọi người, toàn thân đầy thương tích, ít nhất là hơn mười miệng vết thương, hắn lại phun ra vài búng máu, trực tiếp ngã vào lòng Mộng Hồng Trần. Tuy nhiên, hắn không rơi vào hôn mê, chỉ thì thào một câu:
- Quá thiệt thòi rồi, thương thế chồng chất a!
Đúng vậy, vào thời khắc mấu chốt nhất, Tiếu Hồng Trần thi triển Hồn Kỹ tên là Kim Quyến Luyến. Đây là một Hồn Kỹ vạn năm cực kỳ cường đại, vì liệp sát hồn thú vạn năm kia, Minh Đức Đường đã xuất động ba vị bát cấp Hồn Đạo Sư mới có thể hoàn thành, lại dựa vào dược vật đặc thù phụ trợ cho Tiếu Hồng Trần tăng trưởng thân thể mới có thể hấp thu Hồn Kỹ cường đại của hồn thú có tu vi khoảng ba vạn năm này. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Tác dụng của Kim Quyến Luyến là có thể giúp Tiếu Hồng Trần hoá lỏng thân thể trong nháy mắt, hóa thành kim loại dạng lỏng, có thể triệt tiêu 80% công kích vật lý, tuy nhiên hiện nay tu vi hắn còn yếu nên đối với vận dụng Hồn Kỹ này chưa hoàn toàn thành thục, nếu không, hắn phối hợp Hồn Kỹ này và Hồn Kỹ Kim Ngưng Hình thì càng trở nên đáng sợ. Lần này đúng là hắn đã dựa vào Kim Quyến Luyến tránh thoát được một kiếp.
Tuy nhiên, công kích của Bạch Hổ Phá Diệt Sát thật sự là quá mạnh mẽ, hơn nữa, khi chạy thoát khỏi chiếc lồng lôi điện kia, do kim loại có khả năng dẫn điện nên cũng làm hắn đau như chết đi sống lại, ít nhất, trong lần đoàn chiến lần này, hắn đã mất đi toàn bộ chiến lực. Ngay cả hắn cũng không thể ngờ lần đầu tiên xuất chiến lại có kết quả này, tóc thì bị lôi điện đốt cho cháy đen, cảm giác vô cùng không thoải mái.
Tiếu Hồng Trần bị thương nặng, đồng thời Mã Tiểu Đào bên kia lại quyết định một lựa chọn làm cho mọi người đều cảm thấy ngoài ý muốn. Vị đội trưởng này của Sử Lai Khắc chiến đội khi bị đối phương vây công không lựa chọn phòng ngự mà lại chọn công kích. Thân hình Mã Tiểu Đào lui về sau nhanh như chớp, cánh tay phải vung lên, một ngọn lửa mãnh liệt màu đỏ sậm ngưng tụ trong nháy mắt, hóa thành một con Phượng Hoàng màu đen, ngay lúc đó, chính nàng ta trước khi trúng công kích của đối phương liền nhảy xuống sân thi đấu.
Hỏa Phượng Hoàng màu đen lựa chọn mục tiêu không phải là Cự Viên, cũng không phải địch nhân cực mạnh Mã Như Long, tốc độ bay của nó tuy không nhanh, nhưng khi nó va chạm vào quả cầu lôi điện của Mễ Già thì những quả cầu ấy lại biến mất một cách quỷ dị, va chạm tiếp vào quả cầu kim loại của Trần Phi cũng làm cho quả cầu kim loại biến mất, hai loại hồn đạo khí thậm chí chưa thể phóng xuất ra uy lực chân chính của bản thân đã bị khí hóa mà biến mất.
Hơi thở của Hắc Hỏa Phượng Hoàng thật sự quá kinh khủng, nó bay thẳng về phía Trần Phi. Hắn không ngờ vừa mới phát ra công kích, còn có Thị Huyết Ma Viên lại bị Mã Tiểu Đào công kích,trong nháy mắt hắn liền né tránh công kích của Hắc Hỏa Phượng Hoàng.
Hắn nghĩ thể tích của Hắc Hỏa Phượng Hoàng này không hề lớn, tốc độ cũng không nhanh, lấy tốc độ của Vũ Hồn Thiểm Điểu, căn bản hắn không bị Hắc Hỏa Phượng Hoàng này uy hiếp.
Đáng tiếc, phán đoán của hắn xuất hiện sai lầm.
Thể tích của Hắc Hỏa Phượng Hoàng tuy không lớn, tốc độ cũng không nhanh, nhưng trong nháy mắt khi Trần Phi né tránh, ngọn lửa màu đen đột nhiên nở rộng ra.
Sự nở rộng này quá mức đột ngột, nhanh đến mức mắt thường không thể phân biệt được. Chính cái nháy mắt nở rộng này đã bao phủ toàn bộ thân thể của Trần Phi. Loại Hồn Đạo Khí như Kiên Nhận Bích của Tiếu Hồng Trần không phải ai cũng có tư cách sở hữu, kể cả là học viên của học viện Nhật Nguyệt, phí tổn chế tạo loại hồn đạo khí này quá cao. Trên người Trần Phi vốn có Vô Địch Hộ Tráo, nhưng Vô Địch Hộ Tráo chính là Nhất Thứ Tính Hồn Đạo Khí, giá cả cũng rất cao, với tính tình có thể bỏ qua là bỏ như Trần Phi, hắn lại nhận định mình có thể né tránh được, đương nhiên không thèm sử dụng, đến khi hắn cảm thấy không ổn thì đã không còn cơ hội phóng thích.
Mã Như Long quát to một tiếng:
- Trọng tài!
Nếu Thiên Sát luôn luôn chú ý tình huống bên này có lẽ còn cứu kịp, đáng tiếc Thiên Sát Đấu La hoàn toàn bị công kích của Đái Thược Hành đánh vào Tiếu Hồng Trần hấp dẫn, khi hắn nghe thấy thanh âm, xoay người lại để động thủ thì tất cả đã muộn.
Một tiếng phượng hoàng ngâm vang lên, thân thể Trần Phi bị ngọn lửa màu đen nuốt mất, sau đó nhanh chóng bay thẳng về phía Mễ Già.
Thân thể của Trần Phi trên không trung bay thẳng về phía trước, nhưng nửa người của hắn đã biến mất, thi thể rơi xuống, nện thẳng vào sân đấu.
Nhìn thấy tình cảnh bi thảm của Trần Phi, Mễ Già nào dám khinh thường, Vô Địch Hộ Tráo ngay lập tức xuất hiện, cố gắng ngăn cản công kích của Hắc Hỏa Phượng Hoàng. Nhưng ngay lúc này, Hắc Hỏa Phượng Hoàng lại tiếp tục đổi hướng, bay thẳng đến trước người Mã Như Long mà vọt tới.
Mã Như Long bởi vì phẫn nộ và cừu hận nên hai mắt đã đỏ bừng, nhưng hắn vẫn không thể không phóng thích Vô Địch Hộ Tráo, căn bản hắn không còn lựa chọn nào khác, dù hắn là Hồn Đế nhưng hắn vẫn biết rõ toàn bộ trang bị hồn đạo khí của hắn, ngoại trừ Vô Địch Hộ Tráo, không có loại phòng ngự nào có thể ngăn cản một kích này của Mã Tiểu Đào.
- Ầmmmm....
Ngọn lửa màu đỏ sậm mãnh liệt phát ra trong không khí, một đoàn mây đỏ sẫm ngay chỗ va chạm bay thẳng ra.
Khi Hắc Hỏa Phượng Hoàng chuyển hướng, Mễ Già còn cho rằng đã lãng phí Vô Địch Hộ Tráo, lúc này lại âm thầm cảm thấy may mắn, bởi vì chỉ cần dư âm nổ mạnh kia của Hắc Hỏa Phượng Hoàng thôi đã làm cho sàn thi đấu trên mặt đất hóa thành một mảng dung nham nóng chảy!
Đối với thực lực của Mã Tiểu Đào, chiến đội Nhật Nguyệt đã dự đoán rất cao, nếu không cũng sẽ không an bài tận bốn người vây công nàng. Tuy nhiên, với những gì Mã Tiểu Đào đã thể hiện vẫn làm bọn hắn khó có khả năng thừa nhận.
Lâm Tịch chết trận, Trần Phi chết trận, Vô Địch Hộ Tráo của Mã Như Long và Mễ Già đã vỡ nát, cho dù bản thân bọn hắn là học viên của Học viện Nhật Nguyệt Hoàng Gia Hồn Đạo Sư, mỗi người cũng chỉ có một trang bị Vô Địch Hộ Tráo. Giá cả của thứ này thật sự không rẻ tí nào. Mà Mã Tiểu Đào tuy đã nhảy khỏi sàn thi đấu, có nghĩa là nàng đã mất tư cách tham gia đoàn chiến, nhưng nàng vẫn bảo tồn thực lực, ít nhất là không bị thương tổn!
Mã Tiểu Đào rơi xuống xong, căn bản không nhìn kết quả thế nào, vội vàng chụp lấy Từ Tam Thạch, sau đó nhanh chóng trở lại vùng chờ chiến.
Hoắc Vũ Hạo nhanh chóng đứng dậy, nhường chỗ cho nàng. Khi Mã Tiểu Đào ngồi xuống, chiếc ghế dựa đột nhiên bị khí hóa, làm cho Vương Ngôn sợ tới mức vội vàng lui qua một bên, vị Phượng Hoàng Hồn Đế này hiện tại có xu hướng ai chạm vào liền lên đường.
Nếu dùng cái gì để diễn tả trận đoàn chiến này thì hai từ "thảm thiết" vô cùng thích hợp.
Trong lúc tiến hành toàn bộ đại lục Hồn Sư học viện cấp cao Đấu Hồn Đại Tái, chỉ xuất hiện thương vong lúc đầu trong khi đấu loại, còn các trận đấu về sau, chỉ có người trọng thương, trọng tài chú tâm quan sát nên không xuất hiện thêm tử vong, nhưng trong trận chung kết này, có hẳn một vị trọng tài có Phong Hào Đấu La, vậy mà chiến đội Nhật Nguyệt có đến hai người chết trận. Lâm Tịch còn có thể nói là ngoài ý muốn, còn Trần Phi thì đúng là không kịp cứu viện, đủ thấy trận chiến này kịch liệt đến mức nào, hai bên công kích vô cùng cường hãn.
Từ Tam Thạch được Mã Tiểu Đào đặt bên cạnh, Vương Ngôn đỡ hắn nhưng không cứu tỉnh hắn.
Hoắc Vũ Hạo lại nhanh chóng nâng hai tay đặt trên lưng của Mã Tiểu Đào, khi hắn vận dụng Băng Đế chi ngao và Huyền Ngọc Thủ biên độ hai tầng, chỗ tiếp xúc trên lưng Mã Tiểu Đào có hai cỗ hơi nước mang theo thanh âm xèo xèo bay lên, chỗ tiếp xúc trong nháy mắt xuất hiện hai vết cháy hệt như dấu tay của hắn.

Đấu La Đại Lục II - Chương #269


Báo Lỗi Truyện
Chương 269/1322