Chương 268: Tam Túc Kim Thiềm - Tiếu Hồng Trần (Trung)


Nhưng những vách tường băng kia căn bản không đủ sức đỡ lấy đòn công kích từ những Hồn Đạo Khí cấp năm kia, vách tường băng nháy mắt vỡ tan tành.
Đái Thược Hành nhíu mày, phía sau hắn là những người đồng đội, dù hắn có muốn né thế nào cũng không thể làm được, hắn ít sâu một hơi, ánh sáng màu trắng trên người sáng rực lên, hắn tự đề thăng thực lực của mình đến cực điểm, bất kể giá nào cũng phải đỡ được một kích này.
Khi Tiếu Hồng Trần bị Huyền Minh Trí Hoán đổi sang đây, cả chiến đội Sử Lai Khắc không sao ngờ được một người chỉ có tu vi bậc Hồn Vương nhưng sức chiến đấu lại mạnh như vậy. Hắn có thể đồng thời sử dụng một loạt các Hồn Đạo Khí cấp năm rõ ràng đã hơn xa một Hồn Vương bình thường, cho dù là một Hồn Đạo Sư cấp sáu cũng chưa chắc có thể làm được nữa. Không thấy Mã Như Long có bao giờ đồng thời khống chế nhiều Hồn Đạo Khí như vậy chưa?
Tiếu Hồng Trần tươi cười hài lòng, đây là lần đầu tiên hắn bộc lộ hoàn toàn thực lực của mình, một kích này cũng là một kích mạnh nhất của bản thân hắn, hắn tin, Đái Thược Hành tuyệt đối không thể đỡ được, cho dù thành công cũng sẽ trọng thương. Tuy sau một chiêu này, hồn lực của hắn bị tiêu hao đến 7-8 phần nhưng có thể đánh bại một trong hai Hồn Đế của đối phương, thậm chí còn làm hắn bị thương nặng, tuyệt đối đáng giá, bấy nhiêu đã đủ để hắn tự hào. Hơn nữa, hắn tin chắc bản thân mình dư sức thoát ra khỏi đây.
Thân là đội trưởng đội dự bị, hắn không chỉ am hiểu Hồn Đạo Khí và Vũ Hồn cũng không hề thua kém các Hồn Sư khác, hắn mười bốn tuổi đã thông qua một số phương pháp đạt được tu vi Hồn Vương này, hơn nữa những phương pháp ấy đều được chọn lọc cẩn thận, sẽ không để lại di chứng gì, một phần trong đấy cũng nhờ Vũ Hồn cực mạnh của hắn. Và quan trọng hơn, vũ hồn của hắn có thể nói trên đại lục này, không ai thích hợp để trở thành Hồn Đạo Sư hơn hắn nữa, cộng thêm bản thân vũ hồn cũng không phải loại tầm thường gì.
Tam Túc Kim Thiềm là vũ hồn của hắn. Nó là một vũ hồn có năng lực cực kỳ đặc biệt, khống chế kim loại.
Bất kể là kim loại gì hắn đều có thể điều khiển được, thậm chí còn có thể thông qua đó hấp thụ một số năng lượng trong các kim loại quý hiếm để tăng cường thực lực abnr thân. Nếu không làm sao hắn có thể chỉ với vài phương pháp mà lên được cấp bậc Hồn Vương đây. Đế quốc Nhật Nguyệt từ trước đến nay nổi tiếng dồi dào cái gì? Chính là kim loại đó.
Ban nãy, bốn hồn kỹ hắn đã sử dụng, cái thứ nhất và thứ ba có tác dụng trong chiến đấu, lần lượt là Khống Chế Kim Loại và Kim Ngưng Hình. Các khối kim loại ban đầu xuất hiện, bên trong đều có khắc trận pháp, mà mỗi khối đó được ngưng tụ từ những nguyên tố trong không khí mà hắn đang khống chế. Lúc nào trên người hắn cũng có một lượng lớn kim loại được mài thành bột phấn, với các bột phấn đó, hắn hoàn toàn có thể làm ra bất cứ khối kim loại có hình dạng gì.
Hai kỹ năng kế tiếp là hồn kỹ thứ hai và thứ tư của hắn, lần lượt là Kim Phí Đằng và Kim Hi Sinh.
Tác dụng của Kim Phí Đằng là đề cao hoạt tinh kim loại trong bản thân Tam Túc Kim Thiền, trong một khoảng thời gian ngắn, khả năng khống chế kim loại của hắn sẽ tăng lên gấp hai lần, đồng thời cũng sẽ hấp thụ vào một lượng lớn nguyên tố kim loại trong không khí để sử dụng. Kim Hi Sinh lại có tác dụng đốt nóng khối kim loại vừa được ngưng tụ, để bản thân nó sinh ra nguồn sức mạnh khổng lồ. Nhờ hai kỹ năng được sử dụng đồng thời này, hắn mới có thể phóng ra nhiều Hồn Đạo Pháo như vậy. Mà lượng hồn lực bị tiêu hao của hắn, một phần là do sử dụng hồn kỹ, phần còn lại biến thành sức mạnh của các Hồn Đạo Pháo.
Cũng nhờ năng lực khống chế kim loại mạnh như vậy, Tiếu Hồng Trần mới được gọi là thiên tài đệ nhất đế quốc Nhật Nguyệt. Nếu xét tổng thể thực lực và sức chiến đấu, hắn không hề kém Mã Như Long là bao. Một khi để hắn đuổi kịp tu vi Mã Như Long thì chắc chắn thực lực của hắn còn mạnh hơn vị đội trưởng kia nữa.
Nhưng ngay lúc Tiếu Hồng Trận cực kỳ đắc ý thì đột nhiên, một bóng người bay ra chắn trước mặt Đái Thược Hành.
Đây là một cô gái dáng người thon thả, gương mặt có chút non nớt, xinh đẹp tuyệt trần nhưng lúc này lại lộ vẻ kiên cường bất khuất. Cả người nàng bừng sáng một quầng sáng màu vàng kim hóa thành tầng bảo hộ quanh cơ thể.
Cô là ai? Tiếu Hồng Trần trông thấy cô gái còn xinh đẹp hơn muội muội Mộng Hồng Trần của mình nữa, không khỏi dại ra, trong lòng bỗng nhiên dâng lên cảm xúc không nỡ xuống tay.
Nhưng lúc này, hắn đã tấn công rồi, làm sao có thể thu về nữa?
Cô là ai? Cô chính là đệ nhất mỹ nữ của ngoại viện học viện Sử Lai Khắc, là người trong cuộc thi này ít nổi bật nhất, Giang Nam Nam.
- Không —— Nam Nam. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Từ Tam Thạch đứng ở phía xa trông thấy một màn này cả người dại ra, sau đó liền tái mặt, một luồng hơi thở khủng bố dâng trào từ cơ thể hắn. Trong khoảnh khắc Giang Nam Nam gặp nạn, Huyền Vũ Lực lại một lần nữa bị khích phát.
Nhưng lúc này, Mã Tiểu Đào đứng bên cạnh hắn bỗng nhiên vung tay đánh vào cỗ hắn.
Huyền Vũ Lực trong cơ thể Từ Tam Thạch vừa mới thức tỉnh chưa kịp bộc phát, hắn đã bị đánh ngất xỉu, sau đó Mã Tiểu Đào không chút lưu tình, một cước đá hắn ngã khỏi sàn đấu.
Vương Ngôn trông thấy hành động của Mã Tiểu Đào liền đứng dậy, hai mắt rực sáng thầm nói:
- Cô bé kia rốt cuộc đã đủ tư cách làm một đội trưởng rồi.
Ngay khi Mã Tiểu Đào đá Từ Tam Thạch ngã khỏi sàn đấu, ảo ảnh Hầu Tử màu đỏ sậm mà Mã Như Long vừa phóng thích cũng bay đến cạnh cô, sau đó, từng tiếng xèo xèo vang lên, con khỉ gầy gò ốm yếu nháy mắt phình to thành một con khỉ thật lớn cao hơn bốn thước, đôi tay thật to đánh thẳng về phía cô. Bộ lông màu đỏ sậm rực sáng dựng đứng lên hệt như một lớp thép kim loại cứng rắn bình thường vậy.
Đây không phải là kỹ năng mà thật sự là một Hồn Thú, hơn nữa theo hơi thở cho thấy nó tuyệt đối là một Hồn Thú hơn vạn năm. Ai có thể ngờ Mã Như Long có thể phóng ra một con Hồn Thú trợ giúp mình chiến đấu chứ?
Kế đến, đòn tấn công đầu tiên về phía cô lại không phải là con Hầu Tử kia, ba mươi sáu khỏa lôi điện đuổi đến cạnh cô rồi hóa thành một cái lưới lớn, căn bản không chút do dự bao trùm lấy Mã Tiểu Đào. Đây là đòn công kích của Mễ Già. Hồn Vương Thiểm Điểu Trần Phi cũng đã bay đến, hắn hóa thân thành một con vượn thật lớn màu đỏ sậm, từng quả cầu kim loại không từng bay ra từ đôi tay của hắn, các quả cầu ấy lần lượt rơi xuống các vị trí khác nhau, khóa hết mọi đường né tránh của Mã Tiểu Đào.
Tuy nhiên, hiện nay đấy không phải uy hiếp lớn nhất của cô, người gây trở ngại lớn nhất cho cô vẫn là đội trưởng Mã Như Long của chiến đội Nhật Nguyệt.
Một khẩu đại pháo màu vàng cực lớn xuất hiện trên vai hắn, Mã Như Long dường như bị cái chết của đồng đội kích thích, bình thường hắn lúc nào cũng giữ vẻ bình tĩnh nhưng lúc này ánh mắt nhìn Mã Tiểu Đào lại lạnh lùng băng giá, chỉ riêng hắn đã làm Mã Tiểu Đào mất hết một nửa sự chú ý rồi.
Trong chiến đội Nhật Nguyệt nếu nói lúc này có người vẫn chưa ra tay chính là Mộng Hồng Trần, cô căn bản cứ như không có tồn tại, lặng lẽ đứng phía sau Mã Như Long, Tiêu Hạ Phong nhanh chóng lách người đến cạnh Mã Như Long, sau đó nhét vào miệng hắn một vật gì đó tròn trong mềm mềm, Mã Như Long vừa nhận được liền nhai nuốt không chút do dự.
Màn Thầu (bánh bao)... Không ngờ Tiêu Hạ Phong lại là một Khí Hồn Sư hệ Thực Vật, Màn Hầu hắn vừa cho Mã Như Long ăn nhất định có tác dụng gia tăng Hồn Lực.
Sau khi nhét xong miếng Màn Thầu, hắn cũng ngậm một cái, trên người hắn liên tục vang lên tiếng lắp ráp kim loại, chín chín tám mươi mốt khẩu đại pháo lần lượt xuất hiện trên người hắn, tất cả nháy mắt đều tập trung về phía Mã Tiểu Đào. Hồn Đạo Pháo Đài Chiến Pháp.

Đấu La Đại Lục II - Chương #268


Báo Lỗi Truyện
Chương 268/1322