Chương 264: Đoàn chiến điên cuồng (Thượng)


Sau khi học viện Sử Lai Khắc chiến thắng học viện Chính Thiên, trong lòng Vương Ngôn đã nâng mục tiêu hướng về chức quán quân, dù thế nào hắn vẫn muốn duy trì vinh quang của học viện Sử Lai Khắc. Mà trên con đường này, chỉ có một kẻ duy nhất có khả năng ngán đường bọn họ.
Cho nên, bình thường hắn không sử dụng quá nhiều chiêu trò, đấy cũng vì đánh lừa đối thủ cực mạnh của bọn họ kia, khiến bọn họ lầm tưởng học viện Sử Lai Khắc chỉ có thể chiến thắng dựa vào thực lực mà không am hiểu chiến lược.
Sự thật chứng minh hắn đã thành công, đến tận hôm qua, ngay cả các học viện của học viện Sử Lai Khắc vẫn chưa nhận ra.
Hôm nay, thời khắc quan trọng nhất cuối cùng cũng đến, hắn không cần phải che giấu gì nữa. Hắn cực kỳ bình tĩnh cũng vì hắn biết hôm nay, thông qua chiến đội Sử Lai Khắc, mọi người sẽ thấy chiến thuật của hắn phong phú như thế nào.
Hắn nhìn thoáng qua Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông đang ra vẻ bình thản nhưng hai tay lại nắm chặt không khỏi nhớ lại cuộc đối thoại hôm qua của ba người.
***
- Ngày mai hai con không cần đấu trận đoàn chiến, trận ấy Thái Đầu và Nam Nam sẽ thay hai đứa.
- A? Tại sao? Vương lão sư, chúng con trợ giúp nhiều nhất cũng chính là đoàn chiến mà?
- Ta đã quyết định rồi, đây là chiến lược của ta, đồng thời cũng vì muốn bảo vệ hai con. Tuy đoàn chiến, hai con sẽ giúp ích được rất nhiều, quan trọng nhất là Vũ Hồn dung hợp kỹ mà lại còn không chỉ có một cái. Nhưng ta lại không muốn hai con bị bại lộ quá sớm. Các con đừng quên, năm năm sau mới là trận đấu của các con với bọn họ, huống chi việc quan trọng nhất mà ta phải làm là đảm bảo an toàn cho các con. Hơn nữa, theo chiến thuật của ta, các con là người cần phải bảo toàn thực lực nhất.
- Nhưng...
- Hai con nghe ta nói xong đã, có lẽ tác dụng của các con trong trận đấu này còn lớn hơn nhiều so với trước đây nữa...
***
Trêu đầu thành, Hoàng Đế Tinh La thấp giọng nỏi Công Tước Bạch Hổ:
- Hiền đệ, đệ có nhìn ra tại sao học viện Sử Lai Khắc lại sắp xếp như thế này không?
Công Tước Bạch Hổ suy nghĩ một lát nói:
- Hẳn vì chiến thuật nào đó. Tuy ta chưa từng xem trận đấu nào của bọn chúng nhưng ta đoán hai đứa nhỏ kia mặc dù có tác dụng rất lớn trong đoàn chiến lại không được ra thi đấu cũng vì chuẩn bị cho trận đấu kế tiếp thôi.
Hoàng đế Tinh La mỉm cười nói:
- Vậy đệ có đoán được trận đoàn chiến này kết quả thắng bại thế nào không?
Công Tước Bạch Hổ lắc đầu nói:
- Ta không biết thực lực của hai đội ấy như thế nào, làm sao mà đoán được, còn bệ hạ? Ta thấy dường như ngài đã đoán được chút gì rồi.
Hoàng đế Tinh La gật đầu, nhỏ giọng nói vài câu gì đó. Công Tước Bạch Hổ vừa nghe, thoáng ngây người rồi kinh ngạc nói:
- Sẽ như thế thật sao?
Hoàng đế Tinh La mỉm cười nói:
- Cứ chờ xem, lão sư dẫn đội của học viện Sử Lai Khắc tuy còn trẻ tuổi nhưng không phải người đơn giản. Ta tin trận chung kết này nhất định sẽ có nhiều bất ngờ khiến chúng ta phải kinh ngạc.
Khi hai người trò chuyện với nhau, hai đội đã bước lên sàn đấu đứng ở hai phía, trọng tài Thiên Sát Đấu La Hoàng Tân Tự đứng ở giữa nói:
- Quy tắc trận đấu ta đã vừa nhắc lại rồi, không nói nhiều nữa. Hai đội nhanh chóng lui về sau chuẩn bị bắt đầu. Trận đấu này sẽ kết thúc khi một trong hai đội không còn người có khả năng chiến đấu nữa.
Mã Tiểu Đào híp mắt nhìn chằm chằm đội trưởng Mã Như Long của đội đối thủ. Ánh mắt cô dường như muốn cháy lên một ngọn lửa. Mã Như Long cũng nhìn cô, nhưng hắn cảm nhận được áp lực từ người cô hoàn toàn hơn hẳn Khương Bằng ngày trước, khiến hắn không khỏi sinh một cảm giác bị áp bức.
"Đây chỉ vì uy danh của học viện Sử Lai Khắc thôi." Mã Như Long tự nói với chính mình. Nhưng khi hắn nhìn sâu vào mắt Mã Tiểu Đào, cảm giác bị áp bức lại xuất hiện rõ ràng như cũ.
Hai đội từ từ lùi về sau, Tiếu Hồng Trấn vốn đang hết sức căng thẳng cũng dần thả lòng, lòng đầy hưng phấn. Có thể với tư cách thành viên dự bị mà tham gia trận chung kết, chứng tỏ thực lực của hắn và Mộng Hồng Trần cực kỳ mạnh mẽ. Đây cũng là lần đầu tiên hai người bọn họ ra thi đấu nên có thể xem cả hai là vũ khí bí mật của chiến đội Nhật Nguyệt, không ai rõ thực lực của bọn họ rốt cuộc là ở mức nào.
Dần dần, hai đội đã lùi đến mép sàn đấu, bên phía học viện Sử Lai Khắc vẫn là Mã Tiểu Đào và Đái Thược Hành đứng đầu, Lăng Lạc Thần ở ngay sau hai người, kế đến là Từ Tam Thạch và Bối Bối, sau cùng mới là Giang Nam Nam và Hòa Thái Đầu.
Tổ hợp lần này của bọn họ rõ ràng không phải là tổ hợp thích hợp nhất, ba Chiến Hồn Sư hệ Cường Công, một hệ Phòng Ngự, một Mẫn Công, một Khống Chế và thậm chí còn có một Hồn Đạo Sư vậy mà một Chiến Hồn Sư hệ Phụ Trợ cũng không có. Đương nhiên đấy là cách nhìn của người bên ngoài vì bọn họ không ngờ Hòa Thái Đầu không chỉ đơn giản là một Hồn Đạo Sư mà còn là Khí Hồn Sư hệ Thực vật nữa. Hiện giờ trong đội trừ Mã Tiểu Đào và Giang Nam Nam, những người còn lại đều ngậm một điếu xì gà. Trận hình của học viện Sử Lai Khắc không những không mới lạ mà nhìn tướng mạo các học viên còn có chút vô dụng, hơn nữa còn vì xếp thành bốn hàng mà hơi bị ngột ngạt.
Học viện Sử Lai Khắc bên này đã thế vậy mà bên học viện Nhật Nguyệt Hoàng Gia Hồn Đạo Sư còn bình thường hơn, Mã Như Long đứng đầu, những người còn lại lần lượt đứng phía sau tạo thành mọt hình tam giác.
Tinh thần hai đội đã tập trung đến cực độ. Tích tắc sau khi bọn họ đến đúng vị trí thì Thiên Sát Đấu La Hoàng Tân Tự cũng hô to bắt đầu. Trận đoàn chiến đầu tiên của trận chung kết rốt cuộc cũng đã bắt đầu.
Ngay sau khi có hiệu lệnh, trận hình của hai đội đồng thời thay đổi tạo nên một màn khiến mọi người đều giật mình.
Bên phía học viện Sử Lai Khắc và Nhật Nguyệt đều giống như có bàn bạc trước vậy, đội viên song phương đồng thời tập trung ở vị trí trung tâm xếp thành một nhóm.
Bên phía học viện Sử Lai Khắc, người đứng đầu không còn là Mã Tiểu Đào nữa mà đổi thành Từ Tam Thạch.
Còn bên phía chiến đội Nhật Nguyệt sau khi hợp lại cũng đổi người đứng đầu, lúc này người đó là Lâm Tịch. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Song phương trong khi thay đổi trận hình cũng đồng thời phóng xuất ra vũ hồn, bên phía chiến đội Nhật Nguyệt còn tiện tay sử dụng luôn Hồn Đạo Khí của mình nữa. Bên phía học viện Sử Lai Khắc, bảy người hợp thành một. Từ Tam Thạch đứng đầu giơ cao Huyền Minh Quy Giáp Thuẫn của mình sau đó sải bước xông về trước, sáu người còn lại phóng xuất vũ hồn bám sát theo sau.
Bên phía chiến đội Nhật Nguyệt lúc này lại không có hành động vì, đối với Hồn Đạo Sư, trong một khoảng cách nhất định bọn họ mới có thể phát huy ra thực lực cao nhất.
Lâm Tịch đứng đầu đã sử dụng món Hồn Đạo Khí đầu tiên của mình, đó là một tấm chắn nhìn có vẻ bình thường, lớn khoảng bằng một cái mâm nhỏ, chiếc tấm chắn bằng kim loại kia bỗng nhiên phát ra ánh sáng rực rỡ, một tầng ánh sáng màu vàng lặng lẽ khuếch tán, hóa thành một cái màn sáng bảo vệ đường kính chừng hai thước, nó không chỉ phủ xuống bảo vệ hắn mà bảo vệ luôn cả những đồng đội đang đứng sau lưng hắn nữa.
Những người sáng suốt đều nhìn ra hành động này của chiến đội Nhật Nguyệt cũng vì phòng bị kỹ năng Huyền Minh Trí Hoán của Từ Tam Thạch.
Kỹ năng Huyền Minh Trí Hoán kia không biết đã phát huy tác dụng thần kỳ của nó biết bao nhiêu lần trong các trận đấu trước rồi. Một khi để Từ Tam Thạch thành công thì bên phía học viện Sử Lai Khắc sẽ sử dụng các chiến thuật kỳ quái khác nhau đánh bại bọn họ, dĩ nhiên chuyện này chẳng phái tốt lành gì với chiến đội Nhật Nguyệt rồi.
Chiến đội Nhật Nguyệt lúc này đã đứng thành một nhóm, người thấy rõ tình huống hiện nay nhất chỉ có Lâm Tịch, thân hình Lâm Tịch khá cao lớn nên gần như có thể che chắc hoàn toàn đồng đội phía sau mình, hơn nữa hắn đã sử dụng Hồn Đạo Khí Thuẫn Bài, cho dù có bị đổi qua, hắn cũng đã chuẩn bị kỹ càng rồi.
Khi chiến đội Nhật Nguyệt thấy Từ Tam Thạch dẫn đầu xông lên, ai cũng hơi khẽ mỉm cười, vì kế hoạch bọn họ chuẩn bị đã tương đối khắc chế không cho Huyền Minh Trí Hoán của Từ Tam Thạch có cơ hội sử dụng.
Sau khi trận hình của hai đội thay đổi thì một hồi kịch chiến cũng bắt đầu.
Vô số ánh sáng phát ra khi hồn lực ngưng kết không ngừng lóe lên, từng tia sáng hợp thành một quả cầu ánh sáng thật lớn, bắn ra hệt như phía sau bọn họ có một con khổng tước đang xòe đuôi vậy. Quả cầu ánh sáng đó bay thẳng lên bầu trời giữa hai đội, kế đến bay về phía học viện Sử Lai Khắc với tốc độ kinh người, phát ra từng tiếng gió rít vô cùng chói tai.
Quả cầu kia theo tốc độ và quỹ tích có thể thấy nhất định sẽ bắn trúng học viện Sử Lai Khắc, không lãng phí chút nào.
Mấy Hồn Đạo Sư bên chiến đội Nhật Nguyệt thấp nhất cũng là cấp năm, cho dù hồn lực của bọn họ chủ yếu nhờ linh dược và mật pháp mới tăng lên được, không thể so với Hồn Sư đồng cấp nhưng tu vi của bọn họ là hàng thật giá thật. Bọn họ lại còn am hiểu Hồn Đạo Khí nên khi sử dụng chúng còn muốn mạnh hơn một Hồn Vương bình thường sử dụng Hồn Kỹ nữa, huống chi còn có nhiều Hồn Đạo Sư cấp năm như vậy đồng thời tấn công.

Đấu La Đại Lục II - Chương #264


Báo Lỗi Truyện
Chương 264/1322