Chương 236: Sinh Linh Nhãn (Trung)


Hắn chăm chú quan sát kỹ lại thì thấy bên trong mặt hồ xanh biếc ấy lơ lửng một viên trân châu, hoặc nói chính xác hơn là Tinh Thần Hải của hắn vừa xuất hiện một mặt trời nho nhỏ.
Viên trân châu này cũng có màu xanh biếc, vô cùng trong suốt và tản ra hơi thở ấm áp dịu dàng. Nó trông y hệt với chuôi đao của thanh đao khắc Phệ Linh. Khi Hoắc Vũ Hạo quan sát nó thì nó cũng đồng thời thay đổi, viên trân châu biến thành một con mắt từ từ hé mở nhìn hắn với vẻ dịu dàng.
Bỗng nhiên trước mặt Hoắc Vũ Hạo bừng sáng, hắn giật mình phát hiện bản thân mình thậm chí có cả thân thể, tinh thần lực của hắn nháy mắt đã ngưng tụ thành một cơ thể giống hắn y như đúng, mà lúc này hắn đã tiến đến gần bên bờ hồ.
Mà không chỉ có hắn bị thu hút đến đây, ngay cả cục thịt trắng ngần Thiên Mộng Băng Tằm và Băng Bích Đế Hoàng Hạt xinh đẹp diễm lệ cũng đến bên cạnh hắn.
- Rốt cuộc là có chuyện gì? Chuyện vừa xảy ra là sao?
Dù nãy giờ mọi chuyện xảy ra hắn đều thấy rõ nhưng hắn vẫn không sao tin được sự thật. Cảm giác mọi chuyện diễn biến quá nhanh, hắn vẫn chưa kịp thích ứng, cuối cùng mới thốt lên một câu ngớ ngẩn như vậy.
Con mắt thật lớn vừa hé mở kia nhìn chằm chằm vào hắn, giọng nói già nua của Y Lai Khắc Tư lại vang lên.
- Đây là tác dụng từ Sinh Linh Kim, đừng gấp, từ từ ta giải thích cho các ngươi nghe.
- Đầu tiên, Sinh Linh Kim là gì? Sinh linh, tên như ý nghĩa, vạn vật đều có sinh mệnh và sự sống của riêng minh, đấy cũng có thể gọi là sinh linh. Bất kể là ta, hay các ngươi đều giống như vậy. Mỗi sinh linh có ít nhiều cái gọi là "trí tuệ". Lực lượng căn nguyên của sinh linh gọi là Sinh Mệnh Lực.
- Mà Sinh Linh Kim chính là do Sinh Mệnh Lực ngưng tụ thành. Nói đơn giản, nó là do một nguồn sinh mệnh lực cực kỳ khổng lồ tụ hội lại trong một thời gian dài hóa thành thể rắn, cho nên, qua quá trình thai nghén ngàn vạn năm mới tạo thành một vật thiên tài địa bảo thế này. Ta vẫn chưa hiểu rõ về thế giới này của các ngươi, nhưng ta biết, bất kể ở đâu, quá trình tạo thành và công dụng của Sinh Linh Kim đều giống nhau, một phân tử Sinh Linh Kim chính là đại biểu cho một sinh mệnh, mà một khối Sinh Linh Kim thế này là đại biểu cho cả một thế giới.
Hoắc Vũ Hạo càng nghe càn mờ mịt, quá trình tạo ra Sinh Linh Kim hắn có thể lờ mờ hiểu được nhưng những cái khác hắn càng nghe càng thấy ngu ngơ.
Lúc này, Thiên Mộng Băng Tằm bên cạnh hắn lên tiếng hỏi:
- Này, ông già kia, lão còn chưa nói cho chúng ta biết Sinh Linh Kim kia ở đâu xuất hiện. Cái gì được thai nghén từ nguồn sinh mệnh lực khủng bố suốt mấy ngàn vạn năm? Lão càng nói ta càng không hiểu, nói rõ ràng trực tiếp hơn đi.
Y Lai Khắc Tư lạnh nhạt nói:
- Nói trực tiếp lại càng đơn giản. Tuy con sâu mập như ngươi chả ra gì nhưng tuổi tác cũng không tệ, ngươi sống trên trăm vạn năm rồi phải không? Nếu đem sinh mệnh lực suốt trăm vạn năm của ngươi gom lại một chỗ cùng lắm chỉ bằng một giọt nước khi Sinh Linh Kim tan chảy ra mà thôi.
- Không thể nào!!!
Thiên Mộng Băng Tằm và Băng Đế gần như đồng thanh nói, Băng Đế tuy có chút coi thường Thiên Mộng, có điều nàng vẫn biết rõ mình mặc dù mạnh hơn hắn nhưng xét về sinh mệnh lực nàng thua xa tên ngốc đã sống suốt trăm vạn năm kia.
Y Lai Khắc Tư nói:
- Đấy là ta đã đánh giá cao nó rồi. Các ngươi đừng quên ban đầu Sinh Linh Kim xuất hiện là ở trạng thái khí. Mà theo thời gian, từ từ nó mới ngưng tụ thành chất lỏng, còn lần này khối Sinh Linh Kim mà Hoắc Vũ Hạo lấy được lại ở thể rắn. Để ta ví dụ tiếp cho các ngươi hiểu rõ hơn. Đại trùng tử, ngươi có nhớ lúc ngươi dung hợp với Vũ Hạo ở khu rừng kia không?
- Đương nhiên nhớ, là Tinh Đấu Đại Sâm Lâm, ngày xưa ta bị bọn oắt con ở đó tra tấn rất thảm.
Thiên Mộng Băng Tằm nghiến răng nghiến lợi nói:
Y Lai Khắc Tư nói tiếp:
- Khu rừng đó thai nghén ra không ít sinh mệnh, khi tia thần trí này của ta lần đầu xuất hiện ở thế giới này ta đã cảm nhận được khu rừng ấy bừng bừng sinh cơ. Nếu dùng sinh mệnh lực tại đó ngưng tụ thành khối Sinh Linh Kim lớn như thanh đao khắc kia cũng phải mất khoảng hai mươi vạn năm, mà còn phải cam đoan không có tình huống ngoài ý muốn nào. Hơn nữa, các ngươi phải hiểu, Sinh Linh Kim muốn ngưng tụ phải cần rất nhiều điều kiện liên quan, ví dụ như khu rừng ấy muốn ngưng tụ sinh mệnh lực thành Sinh Linh Kim vậy thì trong khu rừng ấy phải có một nơi thích hợp để sinh mệnh lực tụ hội.
Hoắc Vũ Hạo gật đầu nói:
- Ta đại khái hiểu được một chút rồi. Ý của lão là thanh đao khắc mà chúng ta ấy được chính là làm từ Sinh Linh Kim?
Y Lai Khắc Tư nói:
- Đúng, đúng thế. Đối với bất cứ ai, sinh mệnh lực đều cực kỳ hữu dụng. Cho dù năng lượng có tà ác đến mức nào cũng có thể thích nghi với luồng sinh mệnh lực dồi dào kia. Thần trí của ta bị hư hỏng quá nặng, cho nên, tạm thời ta không thể không nhờ vào Sinh Linh Kim, ta thông qua nó tạo cho ngươi con mắt thứ ba, có Sinh Linh Kim xoa dịu, ta sẽ không lo tia thần thức này bị tan vỡ nữa.
- Từ giờ, thần trí của ta sẽ không ngừng được chữa trị. Ta cũng có thể sử dụng một ít năng lượng. Nhưng tạm thời ngươi còn quá yếu, chờ ngươi mạnh thêm một chút ta sẽ cho ngươi lựa chọn, khi đó mới quyết định có nhận năng lượng truyền thừa hay không. Nguồn: http://truyenyy.com
- Trong phần trí nhớ còn sót lại của ta, dường như ta có ba năng lực, mà hai trong số đó ta đã truyền thừa cho người bên vị diện kia rồi, còn một cái cuối cùng cũng là cái mà ta đạt được thành tựu cao nhất đến nay vẫn còn giữ lấy. Đợi đến khi tu vi của ngươi đạt được năm Hồn Hoàn có lẽ cũng đủ điều kiện thử nhận nó. Mà quan trọng nhất phải là ngươi có đồng ý không.
Thiên Mộng hừ một tiếng nói:
- Vậy chỗ tốt của khối Sinh Linh Kim này không phải đều bị ngươi chiếm hết rồi sao?
Y Lai Khắc Từ bật cười nói:
- Con sâu mập kia, ngươi có mở mắt ra nhìn không đấy, ngươi nhìn lại cái Tinh Thần Hải này đi, nó thay đổi xinh đẹp như thế này còn gì. Ta dám chắc bên vị diện trước đây của ta chưa từng có một Tinh Thần Hải nào lại đẹp như vậy. Ta vừa nói rồi, mỗi một khối Sinh Linh Kim chính là một thế giới. Mà ta mượn dùng năng lượng của Sinh Linh Kim cũng giống như đã phong ấn nó tại Tinh Thần Hải này. Sau này, tốc độ tu luyện tinh thần lực của Vũ Hạo sẽ tăng gấp ba lần so với trước đây, hơn nữa Tinh Thần Lực của hắn có thể nói là bất tử bất diệt, cộng thêm việc cơ thể hắn từng được Sinh Linh Kim rột rửa, bất kể bị thương gì, chỉ cần não không chết thì đều có thể tự chữa trị. Bây giờ hắn có muốn chết cũng không dễ nữa.
- Vũ Hạo, có vài chuyện ngươi phải nhớ kỹ. Thứ nhất, chuôi đao khắc kia chưa biến mất, còn con mắt thứ ba của ngươi cũng chính là Sinh Linh Nhãn. Khi nào ngươi muốn sử dụng chỉ cần tập trung ý thức vào Sinh Linh Nhãn thì sẽ có được năng lực của đao khắc. Chẳng qua thanh đao này do được chế tạo từ Sinh Linh Kim nên có một chút đặc biệt không giống bình thường, ngươi muốn biết rõ cứ từ từ kiểm tra.
- Thứ hai, từ giờ trở đi, sự tồn tại của ta cũng xem như là một vũ hồn thứ ba của ngươi, là một vũ hồn độc đáo. Vì ta không thể phụ thêm Hồn Hoàn. Ngươi phải nhớ, lực lượng của ta đều từ ngươi, cái ta hơn con là sự khống chế. Ta chỉ có thể giúp đỡ con về mặt trí tuệ, cho nên, đừng đặt nhiều hi vọng vào ta.
Thứ ba, ta hi vọng sau khi ngươi xử lý hết mọi chuyện linh tinh có thể an tâm bế quan một thời gian. Ngươi tốt nhất phải cẩn thận cảm nhận được chỗ ảo diệu của Sinh Linh Kim. Nó đã dung hợp vào cơ thê ngươi thì cũng xem như là một bộ phận của ngươi, phải biết rõ nó thì tương lai mới có được nhiều ưu đãi.
- Cuối cùng, cơ thể ngươi đã được Sinh Linh Kim tẩy rửa, bất kể là thực lực hay tính mềm dẻo đều tăng lên không ít, nó sẽ giúp ích được nhiều cho ngươi. Cái ngươi cần là tập quen và khống chế nó. Tinh Thần Hải này của ngươi càng rộng thì càng chứa đựng được nhiều tinh thần lực, nếu ngươi không biết khống chế và sử dụng thì chỉ lãng phí mà thôi. Đây cũng là lý do tại sao ta hi vọng ngươi có thời gian bế quan tĩnh tu.
- Thôi được rồi, lão phu đã nói xong, giờ ta phải đi hoàn thành quá trình dung hợp với Sinh Linh Kim, ý thức của ngươi cũng nhanh vào đây khôi phục lại vị trí chúa tể của nó đi, sau lần này, ý thức của ngươi đã dung hợp hoàn chỉnh với Tinh Thần Hải này rồi. Sau này ba chúng ta khó mà tiếp quản thân thể ngươi nữa, cùng lắm chỉ có thể ở bên ngoài giúp đỡ ngươi trưởng thành mà thôi.
Đôi mắt to màu xanh kia dần khép lại, hơi thở của Y Lai Khắc Tư cũng biến mất, ngay sau đó, Hoắc Vũ Hạo cảm nhận được mọi thứ xung quanh bỗng biến đổi, hắn giật mình phát hiện mình đã bay ra ngoài lặng lẽ ngồi trên giường.
Hắn gần như theo bản năng đưa tay sờ trán, hắn lại giật mình một lần nữa khi phát hiện con mắt thứ ba mới xuất hiện ban nãy đã biến mất,
Cõ lẽ vì quá đau đớn nên sau khi giật mình mấy lần, hắn lại tự hỏi, không lẽ mọi chuyện vừa rồi đều là mơ?
Hắn lắc đầu định thần lại kiểm tra cơ thể.
Lúc này muốn không tin cũng không được, tinh thần lực của hắn di chuyển khắp mọi ngõ ngách trong cơ thể, lúc này trong cơ thể hắn chỉ còn dòng Hồn Lực di chuyển theo lộ trình Huyền Thiên Công, còn hơi thở màu xanh chứa đầy sinh mệnh đã được cơ thể hắn hấp thu sạch sẽ.
Hoắc Vũ Hạo đứng lên xoay người, sau đó hắn kinh ngạc phát hiện cơ thể mình cực kỳ dẻo dai, thậm chí lúc này hắn có thể xoay người quay hẳn về sau, các ngón tay cũng có thể bẻ cong gập xuống.
Chuyện tiếp theo khiến hắn kinh ngạc chính là Huyền Thiên Công lúc này không cần hắn ngồi xuống minh tưởng cũng tự động di chuyển, mà mỗi lần kết hợp với hồn lực của hắn, hắn cảm nhận được hồn lực của mình lại nhiều thêm một chút.
Hắn thoáng nhìn ra ngoài cửa sỗ, bỗng nhiên Hoắc Vũ Hạo cảm thấy tâm trạng vô cùng phấn khởi, cả người như muốn hòa vào thiên nhiên bừng bừng sức sống.
Sinh Linh Kim có tác dụng thế này sao? Cơ thể của hắn gần như đã hoàn toàn lột xác.
Hắn kiểm tra lại Tinh Thần Hải của mình, mọi thứ bên trong vẫn như cũ, hồ nước đầy khí tức sinh mệnh, phía trên là Sinh Linh Châu rực rỡ chói mắt.

Đấu La Đại Lục II - Chương #236


Báo Lỗi Truyện
Chương 236/1322