Chương 232: Tiến vào Bán kết (Trung)


Dáng người Đái Thược Hành tương đối cao lớn nhưng so với Khiên Nguyên vẫn có chút thua kém.
Trọng tài ra hiệu cho cả hai lui về sau sau đó mới hô lớn bắt đầu, hai Chiến Hồn Sư hệ Cường Công sau khi lùi đến vị trí của mình, nghe hiệu lệnh liền xuất ra vũ hồn.
Khiên Nguyên ngửa mặt lên trời hét dài một tiếng, cơ thể cường tráng nháy mắt phình to, bộ quần áo của hắn không chịu nổi cơ thể khủng bố ấy cũng rác toát, để lộ ra làn da đen bóng, cánh tay cường tráng nở rộng đồng thời giang rộng ra hai bên, móng tay dài thành bộ móng vuốt quét xuống sàn đấu để lại mấy vạch rõ rệt.
Đái Thược Hành cũng đã phóng xuất ra vũ hồn Bạch Hổ của mình, dáng người tuy không cường tráng bằng đối thủ nhưng cũng không yếu thế, đôi Tà Mâu lấp lánh ánh sáng. Sáu cái Hồn Hoàn, hai vàng, hai tím, hai đen từ từ bay lên, khí thế dĩ nhiên không thua đối thủ tu vi không bằng mình rồi.
Khiên Nguyên chợt quát lớn một tiếng, chủ động tấn công, theo vẻ ngoài thì hắn và Đái Thược Hành đều là một dạng Hồn Sư, Hồn Kỹ của họ chủ yếu đều tăng phúc cho cơ thể và đồng thời am hiểu nhất là chiến đấu gần. Nếu cận chiến thì bọn họ so với Mã Tiểu Đào am hiểu công kích từ xa còn muốn mạnh hơn một chút. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Hồn Vương Khủng Trảo Hùng thân cao ba thước gầm lớn một tiếng, Hồn Hoàn thứ nhất trên người hắn lóe sáng, làn da sáng bóng ánh sáng màu vàng kim. Hai tay đưa ra hai bên, búng người thẳng về phía Đái Thược Hành.
Đái Thược Hành tuy cũng có hổ trảo nhưng vẫn nhỏ hơn so với đối thủ. Tuy nhiên lúc này hắn không hề lùi này, cả người phát ra ánh sàng màu trắng, lông tốc đều bay thẳng lên, hắn đột nhiên tăng tốc, cả người như một quầng sáng màu trắng bay thẳng về phía đối thủ.
Song phương gần như tích tắc sau sẽ va vào nhau.
Đôi tay to lớn của Khiên Nguyên cùng vung ra, bộ móng vuốt gần như bao phủ phạm vi cả thước vuông khiến Đái Thược Hành không còn đường né tránh.
Mà thực tế, Đái Thược Hành cũng không có ý né tránh, đầu ngón chân khẽ cắm xuống đấy, tốc độ đồng thời chậm lại, đôi hổ trảo quét ngang va thẳng vào bộ móng vuốt của đối thủ.
Keng, keng.
Hai tiếng động lớn vang lên, trên sàn đấu liên tiếp lóe ra tia lửa, sau đó mọi người giật mình trông thấy người yếu thế lại là Hồn Đế Đái Thược Hành.
Cả người Đái Thược Hành bị đòn tấn công của Khiên Nguyên làm bay ngược ra, rõ ràng đã chịu không ít thiệt thòi.
Khiên Nguyên thấy đòn tấn công của mình có hiệu quả dĩ nhiên lại tiếp tục lấn tới, hắn quát một tiếng rồi đuổi theo Đái Thược Hành, lúc này, hai cái Hồn Hoàn thứ ba, thứ năm đồng thời lóe sáng. Cơ thể màu đen bóng của hắn bỗng hóa thành màu đồng rồi cuối cùng trở thành màu bạc. Cả người lại tiếp tục phình to, khi hắn đuổi theo Đái Thược Hành, cả người đã từ ba thước cao lên ba thước năm, hoàn toàn không còn vẻ gì giống con người nữa cả.
Đái Thược Hành bị chấn lui về sau nhưng cơ thể cũng đã phát sinh biến hóa, lông tóc trên người đều biến thành màu váng, ba Hồn Hoàn thứ nhất, thứ ba và thứ năm cùng lóe sáng, ba kỹ năng này lần lượt là Bạch Hổ Hộ Thân Chướng, Bạch Hổ Kim Cương Biến và Bạch Hổ Ma Thần Biến, đều là những Hồn Kỹ có tác dụng tăng phúc cơ thể.
Ngay lúc bộ móng vuốt màu bạc của Khiên Nguyên chuẩn bị chạm đến người hắn thì ánh mắt Đái Thược Hành bỗng lóe sáng, cả người hắn biến mất một cách quỷ dị.
Đúng vậy, trong nháy mắt đó, cả người hắn biến mất ngay trước mặt Khiên Nguyên, đòn tấn công của Khiên Nguyên dĩ nhiên trúng vào không khí.
Đái Thược Hành vừa sử dụng Hồn Kỹ Thuấn Di? Rõ ràng là không phải rồi, Hồn Sư Bạch Hổ căn bản không có loại kỹ năng này. Mà thật ra hắn cũng không có biến mất, chỉ là bất ngờ thay đổi phương hướng mà thôi. Bởi vì trong nháy mắt Khiên Nguyên xông đến, hắn khẽ cúi đầu, một quầng sáng màu trắng xuất hiện sau lưng, hắn lợi dụng lực đẩy bắn người bay lên không trung.
Tất cả mọi chuyện diễn ra quá nhanh nên Khiên Nguyên không kịp thu hồi đòn công kích. Một kích thất bại kia đã làm Khiên Nguyên cảm thấy có gì đó không ổn, mà lúc này Đái Thược Hành lại đang ở ngay trên đỉnh đầu hắn.
Đái Thược Hành tức thì dùng hổ trảo tấn công Khiên Nguyên, khi hắn từ trên không rơi xuống đất thì hai đầu gối đồng thời kẹp lấy bả vai Khiên Nguyên.
- Aaaaaaaaa...
Khiên Nguyên đau đớn kêu lên, chân hắn lảo đảo đứng không vững suýt chút ngã xuống, hắn đưa tay lên cao ý định kéo Đái Thược Hành xuống nhưng lúc này Đái Thược Hành không những không né còn dùng hổ tráo chặn lại, bộ móng vuốt của hắn cực kỳ sắc bén và mạnh mẽ, dù Khiên Nguyên có làm gì cũng không sao gỡ ra được.
- Sức mạnh của ngươi cũng không tệ. Nếu chúng ta đồng cấp, xét về sức mạnh đúng là ta không phải là đối thủ của ngươi. Tiếc là hiện nay ta là Hồn Đế còn ngươi chỉ là Hồn Vương. Hơn nữa, mặc dù vũ hồn của ngươi không yếu nhưng điểm yếu là không linh hoạt. Cho dù ngươi và một vị Hồn Đế khác quyết chiến sinh tử, người chết vẫn là ngươi. Nếu ta muốn giết ngươi thì hiện giờ chắc chắn ngươi chỉ còn là cái xác.
Giọng nói lạnh lùng của Đái Thược Hành vang lên bên tai Khiên Nguyên, ngay sao đó, hắn kẹp hai đầu gối lại ngay bên sườn Khiên Nguyên, cả người Khiên Nguyên đau đớn mà ngã xuống đất.
Đái Thược Hành xoay người nhảy xuống.
Trận đấu này diễn ra rất nhanh, nhìn cũng có vẻ đơn giản nhưng lại cực kỳ nguy hiểm. Bất kể là hổ trảo của Đái Thược Hành hay bộ móng vuốt của Khiên Nguyên, chỉ cần vồ trúng đối thủ thì đều là vết thương trí mạnh. Cả hai từ nãy giờ chỉ thuần túy quyết đấu về mặt sức mạnh. Khiên Nguyên thua, thua cả tu vi lẫn kinh nghiệm chiến đấu. Đái Thược Hành chỉ dùng vài phương thức đơn giản đồng thời ít tiêu hao hồn lực nhất để kết thúc trận đấu. Mà phương thức chiến đấu của hắn bắt đầu từ ngay lúc giả vờ bị chấn lui về sau. Hắn là Hồn Đế làm sao sức mạnh lại kém Hồn Vương được? Dụ địch xâm nhập, một kích tất thắng, đây là bí quyết cơ bản mà bất cứ đệ tử nội viện nào của học viện Sử Lai Khắc cũng biết.
Đái Thược Hành thấy trọng tài tiến về phía mình, hắn liền kéo Khiên Nguyên đã bất tỉnh ra, đồng thời làm một động tác ý bảo không có gì, sau đó dìu Khiên Nguyên về khu vực chờ chiến của học viện Đấu Linh.
- Cô Trúc Kiếm, thi đấu cũng như trên chiến trường. Hôm đó ta ra tay nặng cũng vì chiến thắng, ta tin nếu là ngươi ngươi cũng sẽ làm vậy. Những chuyện khác không cần nói nhiều nữa, các ngươi đến đây đỡ huynh đệ của mình đi.
Nói xong hắn liền đẩy Khiên Nguyên xuống, vì hắn biết chắc bên phía học viện Đấu Linh đã có người đến đón đỡ.
Cô Trúc Kiếm gượng cười nói:
- Đa tạ, Đái huynh hạ thủ lưu tình.
Bọn họ ở dưới quan sát trận chiến dĩ nhiên thấy rõ lúc Đái Thược Hành từ trên không rơi xuống vai Khiên Nguyên hoàn toàn có cơ hội giết chết hắn, nhưng Đái Thược Hành lại không hề làm vậy.
Cuộc thi Đấu Hồn Đại Tái này không phải chưa có tình huống thí sinh bị mất mạnh, vậy mà Đái Thược Hành thậm chí không làm đối thược bị thương nữa, phần nhân tình này tuyệt đối không nhỏ chút nào. Bên phía học viện Đấu Linh vốn cực kỳ căm ghét hắn nay cũng giảm đi rất nhiều.
Người thứ hai đại diện học viện Đấu Linh ra thi đấu là nữ đệ tử Hàm Linh Nhi, Chiến Hồn Vương hệ Mẫn Công.
Trận đấu này sẽ là một trận so đấu tốc độ.
Các đòn tấn công của Hàm Linh Nhi đều vô cùng sắc bén, tốc độ cũng nhanh vô cùng. Vũ Hồn của cô là Thiểm Điện Điêu, nếu so với các vũ hồn tầm trung của hệ Mẫn Công, tuyệt đối đủ tư cách cầm cơ đi trước, vũ hồn này của cô ngoài việc không thể bay thì tuyệt đối mạnh mẽ.
Đối mặt với đối thủ như vậy, Đái Thược Hành chọn phương pháp lấy bất biến ứng vạn biến, mặc kệ đối thủ công kích như thế nào hắn vẫn đứng yên tại chỗ, thậm chí còn không chủ động tấn công. Song phương giao đấu chừng mười lăm phút cuối cùng Hàm Linh Nhi vì cạn kiệt hồn lực, tốc độ giảm xuống, nên bị Đái Thược Hành đẩy vào góc chết không thể không nhận thua.
Với hai trận thắng liên tục, mà đối thủ đều là cường giả bậc Hồn Vương, rốt cuộc khán giả đã cảm nhận được Hồn Đế mạnh mẽ như thế nào.
Những phương pháp chiến đấu của Đái Thược Hành đều vô cùng thích hợp và hắn sử dụng cũng rất thành thạo. Rõ ràng mọi thứ quá dễ dàng với hắn.
Trận thứ ba cũng không mất quá nhiều thời gian, đối thủ của Đái Thược Hành là Xích Hằng Ngữ, Hồn Sư Kim Cương Thuẫn, lực phòng ngự của hắn tuy mạnh nhưng công kích của Đái Thược Hành cũng không yếu, trận này lại trái ngược với trận thứ hai vừa rồi, lần này Đái Thược Hành là người công kích còn Xích Hằng Ngữ là người phòng thủ.
Nhưng, kết quả lại hoàn toàn khác. Ban nãy Đái Thược Hành dựa vào sức mạnh của mình khiến Hàm Linh Nhi hao hết hồn lực còn lúc này hắn lại dựa vào lực công kích mạnh mẽ bức Xích Hằng Ngữ ngã xuống đài.
Ba trận thắng liên tiếp, Chiến Hồn Đế Bạch Hổ Đái Thược Hành đã kết thúc trận thi đấu cá nhân này, đồng thời giúp học viện Sử Lai Khắc vào thẳng vòng đấu tám đội. Học viện Đấu Linh có thể về thu dọn hành lý về nhà.
Sau khi bị Vương Ngôn mắng một trận, Mã Tiểu Đào đã ngoan ngoãn hơn nhiều, mặc dù cô yên lặng ngồi xem bên dưới nhưng tay chân lại ngứa ngáy vô cùng.
Cũng qua trận đấu này, uy danh của học viện Sử Lai Khắc lại vang dội khắp nơi, hai Hồn Đế Mã Tiểu Đào và Đái Thược Hành đều để lại ấn tượng sâu sắc cho khán giả.
Khán giả chính là vậy, ai mạnh là thích ngay. Kể cả Hoắc Vũ Hạo ngày trước từng biểu hiện vô cùng xuất sắc cũng dần dần bị bọn họ quên lãng, ừ, Vũ Hồn Song Sinh hiếm thấy đó, thì sao? Tu vi không đủ cũng sẽ chẳng có ai chú ý đến.
Hoắc Vũ Hạo mấy ngày nay vô cùng vui vẻ, lúc nào cũng cùng Vương Đông khắc khổ tu luyện. Hồn lực của cả hai vừa được sự trợ giúp từ Hạo Đông Lực lẫn Hoàng Kim Chi Mang Tả Tí Cốt, càng lúc càng tăng với tốc độ kinh người.

Đấu La Đại Lục II - Chương #232


Báo Lỗi Truyện
Chương 232/1322