Chương 21: Định hình con đường tu luyện (4)


Đường Nhã khẽ nói:
- Cám ơn.
Bối Bối bật cười:
- Làm sao thế? Bình thường ngươi rất ít nói cám ơn với ta, chẳng lẽ vì tiểu sư đệ này sao? Ta sẽ không phải dạy dỗ tình dịch của mình đấy chứ?
Đường Nhã tức giận đánh hắn một cái:
- Ngươi biết là ta cám ơn việc gì, đừng giả ngốc nữa.
Bối Bối vươn tay kéo Đường Nhã vào lòng:
- Tiểu Nhã, ta thừa nhận lúc trước ta đồng ý gia nhập Đường Môn là vì thích ngươi, xem như là nhất kiến chung tình (vừa gặp đã yêu). Nhưng sau này tu luyện công pháp Đường Môn, ta lại phát hiện Đường Môn còn rất nhiều bí ẩn. Tuy tông môn đã xuống dốc nhưng nếu chúng ta có thể dựa vào chính mình vực dậy Đường Môn, đây chẳng phải là một chuyện thú vị sao. Vì thế những chuyện ta làm không những là vì ngươi mà còn vì chính ta.
Đường Nhã chớp chớp mắt:
- Nếu như vậy nếu ta không thích ngươi, ngươi có tiếp tục vì Đường Môn mà cố gắng không?
Bối Bối biến sắc hổn hển:
- Đùa người ta sao?
- Ha ha.
Đường Nhã trêu tức Bối Bối:
- Ta chỉ thích nhìn sắc mặt của ngươi bây giờ, lúc nào cũng nghiêm trang đạo mạo không mệt sao!
Bối Bối kí nhẹ vào đầu nàng:
- Cái này người ta gọi là tu dưỡng tốt, đừng nghĩ ai cũng giống ngươi, nghĩ gì cũng đều hiện lên mặt.
Đường Nhã lay lay tay hắn, ra vẻ ủy khuất:
- Không được gõ đầu ta nữa, đây là mạo phạm sư tôn. À, ngươi nghĩ Tiểu Hoắc có thể kiên trì ở học viện không?
Bối Bối trầm ngâm:
- Cũng khó nói lắm, phải xem bản thân hắn. Ta chỉ có thể nói, nếu hắn thật sự kiên trì được mười hai năm tại học viện, thành tựu thậm chí có thể hơn cả ta.
Đường Nhã kinh ngạc:
- Không ngờ ngươi đánh giá hắn cao như thế.
Bối Bối mỉm cười:
- Vũ hồn biến dị của tiểu sư đệ không hề tầm thường, ta nói một chút ngươi sẽ hiểu ngay. Lần đầu hắn dùng Tinh Thần Tham Trắc Cộng Hưởng so sánh với lần thứ hai cực kì khác biệt. Nói cách khác tuy hắn vẫn chưa sử dụng thành thục nhưng biên độ lại không từng phát triển. Hơn nữa hắn còn nói kỹ năng có thể tiến hóa. Nếu tương lai các hồn kỹ của hắn đều có thể tiến hóa chắc chắn hắn sẽ trở thành đệ nhất Tinh Thần Khống Chế hệ Chiến Hồn Sư.
Đường Nhã nói:
- Chỉ là như thế khả năng tự bảo vệ lại kém một chút.
Bối Bối nói:
- Sai rồi, hắn căn bản không cần tự bảo vệ, chỉ dựa vào hồn kỹ trước mắt của hắn, bên cạnh hắn sẽ không thiếu người gia nhập đội ngũ.
Thời gian tu luyện của Hoắc Vũ Hạo dài hơn Bối Bối và Đường Nhã, hắn tu luyện đến giữa trưa mới chấm dứt. Được sự hướng dẫn của Bối Bối, hắn xem như là đã nhập môn tu luyện Huyền Thiên Công.
Sau khi tu luyện xong, ba ngươi ăn một ít rau rồi đi về phía tây ( DG: nhất lộ hướng tây )
Tinh Đấu Đại Sâm Lâm nằm bên trong Tinh La Đế Quốc, chỉ có một bộ phận nhỏ thuộc Thiên Hồn Đế Quốc. Mà học viện Sử Lai Khắc nằm tại hướng tây bắc của Tinh Đấu Đại Sâm Lâm, khoảng cách cũng không quá xa.
Đường Nhã và Bối Bối từ hướng nam tiến vào Tinh Đấu Đại Sâm Lâm vì nơi ấy có ít hồn thú cường đại, độ an toàn lớn hơn một chút. Mà ở phía học viện Sử Lai Khắc hồn thú lại cực kì mạnh mẽ.
Học viện Sử Lai Khắc thường xuyên có đệ tử tiến vào Tinh Đấu Đại Sâm Lâm liệp sát hồn thú, các hồn thú mạnh mẽ tại sâm lâm rất căm thù, thậm chí nhiều lần còn tổ chức thú triều tấn công vào học viện.
Vì thế tại học viện, từ Hồn Vương trở xuống không được một mình tiến thẳng vào Tinh Đấu Đại Sâm Lâm, cho dù là Hồn Vương cũng cần phải có người dẫn dắt mới được phép tiến vào.
Ba người Hoắc Vũ Hạo một đường chạy đến học viện, tốc độ tiến lên cũng không quá nhanh bởi vì cả bọn phải đi đường vòng qua Tinh Đấu Đại Sâm Lâm, quãng đường cũng gần nghìn dặm.
Trên đường đi Đường Nhã và Bối Bối truyền thụ các tuyệt học Đường Môn cho hắn. Hoắc Vũ Hạo lĩnh ngộ nhiều nhất chính là Huyền Thiên Công và Tử Cực Ma Đồng. Còn Khống Hạc Cầm Long, Quỷ Ảnh Mê Tung và Huyền Ngọc thủ chỉ xem như là sơ nhập mà thôi. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Hoắc Vũ Hạo siêng năng khiến Bối Bối và Đường Nhã cực kì rung động. Một thiếu niên mười một tuổi lại có thể liên tục tu luyện, chăm chú nghe Bối Bối giảng thuật các kỹ năng đề cao Hồn Lực, lại không ngừng sử dụng Tinh Thần Tham Trắc Cộng Hưởng đề cao cực hạn. Đến lúc nghỉ ngơi lại lập tức tu luyện Huyền Thiên Công, trong lúc phóng thích kỹ năng còn phân tâm luyện thiên Quỷ Ảnh Mê Tung Bộ, Khống Hạc Cầm Long và Huyền Ngọc Thủ.
Cũng vì thời gian minh tưởng tu luyện Huyền Thiên Công của Hoắc Vũ Hạo khá dài mới khiến tốc độ cả bọn chậm lại nhưng Bối Bối và Đường Nhã lại không thúc giục hắn, thậm chí còn gia tăng thời gian tu luyện.
- Tiểu Nhã, nếu ngươi có thể cố gắng bằng một nửa tiểu sư đệ, lấy thiên phú của ngươi mà nói lúc này có thể đã vượt qua ta.
Bối Bối nhìn Hoắc Vũ Hạo đang khoanh chân tu luyện nói.
Đường Nhã bĩu môi:
- Sao ngươi không tự đi so sánh với Tiểu Hoắc đi. Mà hình như trong lòng hắn có gì đó thúc dục bản thân điên cuồng tu luyện, cũng không biết chuyện này là tốt hay xấu.
Bối Bối mỉm cười:
- Có mục tiêu để cố gắng chắc chắn không phải chuyện xấu, hơn nữa tuổi hắn còn nhỏ, nhận thức cũng chưa nhiều, khúc mắc gì cũng có thể gỡ bỏ. Điều quan trọng nhất đối với hắn chính là trước hai mươi tuổi có thể đột phá ba mươi cấp.
Lúc này Hoắc Vũ Hạo đã tỉnh táo, trên khuôn mặt còn có vài dòng bạch sắc khí lưu di chuyển, đôi mắt đạm đạm kim quang, Linh Mâu càng thêm thâm thúy.
Hoắc Vũ Hạo cố gắng tu luyện cố nhiên là để tăng cường tu vi, nhưng trọng hiếu hơn chính là thể nghiệm khác biệt sau khi tu luyện Huyền Thiên Công.
Được Bối Bối và Đường Nhã trợ giúp, thể chất của hắn đã có thay đổi, Huyền Thiên Công lại là một công pháp vô cùng ưu tú, bọn hắn di chuyển bốn ngày, Hoắc Vũ Hạo cũng tu luyện bốn ngày. Trong bốn ngày này Hồn Lực đã hoàn toàn chuyển hóa thành Hồn Lực của Huyền Thiên Công. Trong quá trình chuyển hóa, Hồn Lực hỗn tạp trong cơ thể hắn không ngừng được chắt lọc trở nên tinh thuần, mỗi lần tu luyện hoàn thành bản thân đều vô cùng thoải mái, hiệu quả khôi phục sức lực còn tốt hơn đi ngủ.
Tuy Hồn Lực gia tăng không nhiều nhưng chất lượng lại ngày càng cao. Sau khi tu luyện Huyền Thiên Công, Hoắc Vũ Hạo cảm giác được cơ năng cơ thể tăng cường rõ rệt.
Sự tiến bộ thần tốc này là lần đầu tiên trong khi tu luyện hắn cảm nhận được, làm sao lại không điên cuồng cố gắng đây.
- Tiểu Hoắc, không cần phải như thế, nên nghỉ ngơi một chút đi. Nếu ngươi cứ tu luyện thế này chẳng bao lâu sẽ trở thành tượng gỗ đấy.
Đường Nhã nghiêm túc khuyên bảo.
Hoắc Vũ Hạo gật đầu:
- Vâng, lão sư.
Đường Nhã buộc miệng cười:
- Không cần phải nhu thuận thành thực như thế, chán chết được. Đi thôi, sắp đến học viện rồi, mấy hôm nay ngươi toàn tu luyện, ta cũng chưa kịp nhắc nhở một chút về những việc cần chú ý khi vào học viện. Nghỉ ngơi một lát thong thả đầu óc rồi lắng nghe ta nói.

Đấu La Đại Lục II - Chương #21


Báo Lỗi Truyện
Chương 21/1322