Chương 206: Băng Đế Giác Tỉnh (Hạ)


Hòa Thái Đầu đã khôi phục được vài phần lập tức xông lên sàn đấu giúp Vương Ngôn đỡ những đồng đội của mình xuống. Lúc này vị đệ tử dáng vẻ thật thà nhưng trong lòng lại ẩn chứa nỗi thâm cừu đại hận, là đệ tử ưu tú nhất hệ Hồn Đạo của học viện Sử Lai Khắc cũng không kềm được mà nước mắt ướt đẫm khóe mi.
Vương Ngôn tạm giao ba đệ tử của mình cho Hòa Thái Đầu, sau đó đứng thẳng dậy, lúc này hắn không thể nào áp chế cảm xúc trong lòng mình nữa, hắn nhất định phải thay bọn nhỏ giải thích một số chuyện. Thế nên hắn bước nhanh về phía trọng tài nói nhỏ vài câu, vị trọng tài gật đầu rồi đưa Hồn Đạo Khí Khuếch Âm cho Vương Ngôn. Nguồn: http://truyenyy.com
Vương Ngôn hít sâu một hơi rồi cao giọng nói qua Hồn Đạo Khí Khuếch Âm:
- Xin mọi người yên lặng nghe tôi nói một chút, tôi là Vương Ngôn, là người lần này dẫn đội học viện Sử Lai Khắc đến tham dự cuộc thi này, tôi có một vài câu muốn nói với mọi người.
Ánh mắt mọi người đã hoàn toàn tập trung vào Vương Ngôn đang ướt đẫm nước mắt.
- Các vị bằng hữu, các vị lão sư, các đệ tử của các học viện. Trận đấu vừa rồi có lẽ mọi người đều đã thấy. Mấy đứa nhỏ của học viện Sử Lai Khắc chúng tôi vì giữ gìn danh dự của học viện Sử Lai Khắc mà liều mạng, cuối cùng mới giành được chiến thắng.
- Tôi biết mọi người rất tò mò tại sao đệ tử của học viện Sử Lai Khắc đột nhiên lại yếu như vậy? Vì sao học viện Sử Lai Khắc muốn chiến thắng phải gian nan đến thế? Không lẽ trông chờ vào mấy đứa nhỏ đây sáng tạo kỳ tích sao? Không phải, cuộc thi lần này căn bản không phải là dành cho bọn chúng. Bọn chúng đều dựa vào ý chí của bản thân mà kiên trì đến lúc này. Tại sao chúng tôi lại rơi vào hoàn cảnh này ư?
- Đây vốn là bí mật của học viện Sử Lai Khắc, lẽ ra tôi không được công bố. Nhưng hiện tại, tôi không thể không làm như thế, vì như vậy, sẽ làm ô danh danh dự của bọn nhỏ đáng yêu này.
- Học viện Sử Lai Khắc chúng tôi được mọi người tôn là học viện đệ nhất Đại Lục, vì thế chúng tôi cũng đã chuẩn bị cho trận đấu này rất chu đáo. Những người vừa thi đấu cho các vị xem vốn là thành viên của đội dự bị. Hoàn toàn không có một thành viên nào thuộc đội chính thức cả. Bọn chúng lẽ ra lần này đến đây chỉ là học hỏi kinh nghiệm, nhưng sự việc đến mức này chỉ là chuyện ngoài ý muốn.
Nghe đến đây, bất kể là khán giả đang xem hay các học viện khác lẫn Hoàng Đế Bệ Hạ đang đứng trên đầu thành cũng bất ngờ.
- Trước khi chúng tôi đến Thành Tinh La tham dự cuộc thi, các thành viên đội chính thức và đội dự bị đã cùng đi làm một nhiệm vụ. Tiêu diệt một nhóm đạo phỉ ở Minh Đấu Sơn Mạch của một Tà Hồn Sư. Bọn chúng là đám cướp giết người không ghê tay, không chuyện ác gì không làm, gây ảnh hưởng rất lớn cho những thương nhân buôn bán đi qua vùng đấy. Vì danh chúng ở Minh Đấu Sơn Mạch, học viện Sử Lai Khắc chúng tôi không thể làm ngơ.
- Cuối cùng chúng tôi đã tìm thấy hang ổ và thủ lãnh của bọn chúng. Nếu xét về thực lực, bên phía chúng tôi hoàn toàn áp chế bọn họ. Nhưng tên thủ lãnh Tà Hồn Sư là một người quái dị có kỹ năng làm thi thể phát nổ vô cùng khủng khiếp. Bởi vì khi đó chúng tôi đã giết chết rất nhiều tên cướp nên khi hắn bất ngờ cho những thi thể ấy phát nổ đã làm các thành viên đội chính thức bị thương nghiêm trọng. Trong đó có một đệ tử đã anh dũng hi sinh, sáu người còn lại đều mang thương tích nặng nhẹ khác nhau, có mấy người bị thương nặng đến nỗi phải lập tức chuyển về học viện chữa trị. Thời gian quá gấp, chúng tôi không còn đợi người trong học viện đến tiếp viện nữa. Cho nên, chúng tôi đành để những đệ tử bị thương nhẹ ở lại tửu điếm trị thương, còn đội dự bị thì ra thi đấu.
- Thực tế, trong trận đấu đầu tiên của vòng loại, chúng tôi đã rất vất vả mới có thể chiến đấu, bọn nhỏ có khuyên thế nào cũng không chịu bỏ cuộc, bọn chúng vì bảo vệ danh dự của học viện Sử Lai Khắc mà chấp nhận trả bất cứ giá nào. Bản thân là một lão sư của bọn chúng, tôi cảm thấy rất tự hào. Học viện Sử Lai Khắc, mãi mãi tự hào vì có được những học viên như bọn chúng.
- Sở dĩ tôi đứng ở đây nói những lời này, cũng vì muốn thay bọn nhỏ giải thích đôi điều, mong mọi người đừng quá trách móc bọn nhỏ này. Bảy đứa nó, có ba đứa chỉ mới mười hai tuổi. Còn bốn đứa còn lại đều chưa đến mười lăm. Chúng tôi còn có thể yêu cầu bọn chúng làm gì hơn nữa chứ? Cho dù trận đấu hôm nay, học viện Sử Lai Khắc chúng tôi có thua thì trong lòng tôi, bọn chúng mãi mãi là người chiến thắng. Tôi đã nói xong, cám ơn mọi người.
Vương Ngôn đưa trả Hồn Đạo Khí Khuếch Âm về cho vị trọng tài, sau đó cúi đầu thật sâu chào các vị khán giả, kế đó mới đi về phía Hòa Thái Đầu, đỡ ba người đã hôn mê xuống sàn đấu. Các khán giả im lặng một lúc lâu, không còn tiếng hoan hô gì nữa, chỉ còn những tràn pháo tay từ từ lan rộng khắp toàn trường. thậm chí cả những đội đối thủ của học viện Sử Lai Khắc, vị Hoàng Đế của đế quốc Tinh La và văn võ bá quan, bất cứ ai cũng nhiệt liệt vỗ tay cho học viện Sử Lai Khắc.
Tất cả những bí mật của học viện Sử Lai Khắc lần này đến đây thi đấu đều đã được hé lộ, cũng bởi vì thế, mọi người càng thêm chấn động, nhất là mấy câu nói cuối cùng của Vương Ngôn, trong bảy người dự thi, có ba người chỉ mới mười hai tuổi.
Đối thủ của bọn họ, học viện Chính Thiên, lúc này bọn họ có cảm giác không thể ngốc đầu lên nổi, bọn họ thua, không những thua học viện Sử Lai Khắc mà còn thua những đứa trẻ nhỏ hơn mình rất nhiều.
Đương nhiên trong đó có hai người ngoại lệ chính là Diệp Vô Tình và Diễm Nhi vẫn còn bị đóng băng, bất kể là các hồn sư trị liệu của đế quốc Tinh La có cố gắng đến mấy cũng không thể phá vỡ lớp băng kia được.
Học viện Sử Lai Khắc dưới sự bảo vệ của một đội ngũ nhân viên chữa trị và chăm sóc từ đế quốc Tinh La, an toàn rời khỏi Quảng Trường Tinh La. Lúc này các khán giả cũng không biết các trận đấu tiếp theo có còn được trông thấy học viện Sử Lai Khắc thi đấu hay không nữa.
Bọn họ không muốn cuộc thi này mất đi học viện Sử Lai Khắc. Đây không những là học viện đệ nhất đại lục mà còn là một học viện có thể khiến các học viên vì nó mà liều mạng, nếu không còn nó, thì cuộc thi còn gì đáng để xem nữa?

Đấu La Đại Lục II - Chương #206


Báo Lỗi Truyện
Chương 206/1322