Chương 192: Huyền Vũ Giác Tỉnh (Trung)


Từ Tam Thạch ngửa mặt lên trời hét lớn một tiếng, Huyền Minh Quy Giáp Thuẫn trong tay hắn bùng nổ một quầng sáng màu xanh lục, quầng sáng ấy bay ngược về phía hắn khiến cả người hắn lại lần thứ hai biến đổi. Phần áo phía trên người hắn nháy mắt rách nát. Một luồng sáng màu xanh thẫm lại xuất hiện không ngừng lan tỏa ra bên ngoài, bầu không khí trên sàn đấu nháy mắt trở nên đặc dính lại. Hồn Hoàn thứ ba trên người hắn lóe sáng, hiện giờ hắn không còn giống Hồn Sư bình thường nữa mà ngược lại trông hệt như một con Hồn Thú hung mãnh.
Hồn Kỹ thứ ba, Huyền Minh Lực với huyết mạch Huyền Vũ có tác dụng tăng phúc mạnh mẽ, thực lực của hắn gần như tăng lên gấp đôi. Hơn nữa trong trạng thái này, Huyền Minh Lực không chỉ có tác dụng gia tăng thực lực mà còn lan tỏa ra bên ngoài. Cho nên bầu không khí xung quanh mới trở nên bết dính, đấy là kết quả từ việc Huyền Minh Lực nháy mắt ngưng tụ được một lượng lớn nguyên tố thủy. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Dương Nhất Phàm tạm thời mất khả năng chiến đấu nhưng Vũ Mộng Địch thì không. Sau khi tác dụng của Huyền Minh Chấn biến mất, nàng đã cảm thấy có gì đó không đúng. Một chiêu này không thể nào phát ra từ một Hồn Tông được. Nhất là khi nàng thấy cả người Từ Tam Thạch trở nên cao lớn vạm vỡ, tuy nàng không rõ chuyện gì vừa xảy ra nhưng ngay lập tức quyết định. Tiến công!
Nàng phải tranh thủ thời gian cho Dương Nhất Phàm hồi phục, sự tự tin ban đầu đã biến mất, lúc này bản thân nàng cũng không biết được kết quả trận đấu này sẽ thế nào.
Thần Thánh Song Kiếm bay lên cao, Hồn Hoàn thứ ba trên người nàng lóe sáng, một quầng sáng màu vàng xuất hiện, có thể thấy phía sau Vũ Mộng Địch xuất hiện một ảo ảnh Thiên Sứ sáu cánh khá mơ hồ. Khi ảo ảnh này vừa xuất hiện, cả người Vũ Mộng Địch như được phủ xuống một lớp màn màu vàng. Hồn Kỹ thứ ba, Thiên Sứ Phù Hồ, kỹ năng này có tác dụng tăng lực công kích lên gấp đôi.
Tiếp đó, Hồn Hoàn thứ năm màu đen của Vũ Mộng Địch lại lóe sáng, các khán giả bên dưới thấy một màn này đều nín thở, mở to mắt. Đây là trận đấu đầu tiên xuất hiện Hồn Hoàn mười vạn năm, ai cũng muốn được nhìn rõ một chút, Hồn Kỹ vạn năm rốt cuộc mạnh đến mức nào đây?
- Thiên Sứ, Phong Thần Trảm!
Vũ Mộng Địch khẽ quát, 5 chữ này không phải đơn giản chỉ báo ra tên Hồn Kỹ này mà từng tiếng lại mang theo từng tiếng gió rít gào, chữ "Trảm" cuối cùng vang lên cũng là lúc Thần Thánh Song Kiếm hợp lại thành một, một thanh trường kiếm sắc bén dài hơn mười thước, rộng chừng ba thước xuất hiện đánh thẳng về phía Từ Tam Thạch.
Một chiêu này vừa xuất hiện, phản ứng đầu tiên của vị trọng tài chính là bay người đến chuẩn bị đỡ lấy, vì hắn tuyệt đối không nghĩ rằng Từ Tam Thạch sẽ đỡ được một kích này.
Kỹ năng này của Vũ Mộng Địch là kỹ năng được kết hợp từ ba Hồn Kỹ thứ nhất, ba và năm của nàng. Hơn nữa, vũ hồn Thiên Sứ của nàng khá mạnh, một kích này của nàng có thể so được với uy lực công kích của Hồn Đế. Cho dù ở học viện Sử Lai Khắc, loại công kích này cũng phải do một đệ tử Hồn Vương xuất sắc mới có thể phóng thích ra được.
Huyền Vũ Giác Tỉnh của Từ Tam Thạch mang đến một luồng áp lực khủng bố cho Vũ Mộng Địch. Trước mặt là cơ hội ngàn năm có một để đánh bại học viện Sử Lai Khắc, học viện Chính Thiên làm sao có thể bỏ qua được.
- Nam Nam, ba giây đủ không?
Đối mặt với luồng áp lực khủng bố đang không ngừng tiến về phía mình, Từ Tam Thạch cầm Huyền Minh Quy Giáp Thuẫn đã tiến hóa trong tay không chút sợ hãi.
- Đủ rồi.
Giang Nam Nam nhỏ giọng đáp.
Ngay sau đó, tấm chắn trong tay Từ Tam Thạch dâng lên cao, ba Hồn Hoàn trên người hắn cũng lóe sáng, càng kinh khủng hơn là khi ba Hồn Hoàn này tụ hội lại một chỗ thì cùng dung hợp vào nhau, hóa thành một Hồn Hoàn màu đen sáng chói.
Con rắn màu xanh trên Huyền Vũ Thuẫn lúc này như thức tỉnh, đầu lưỡi đưa ra bên ngoài, hai mắt mở to. Một ảo ảnh kết hợp giữa rắn và rùa xuất hiện sau lưng Từ Tam Thạch.
Thiên phú của huyết mạch Thần Thú, Hồn Hoàn tổ hợp.
Ba Hồn Kỹ mà Từ Tam Thạch đang sử dụng lần lượt là Huyền Minh Chấn, Huyền Minh Thuẫn Trận và Huyền Minh Chi Lực.
Cả ba kết hợp lại làm một, uy lực liền tăng lên cấp bậc vạn năm. Nhưng, nếu có người tỉ mỉ quan sát sẽ thấy khi hoàn thành xong bước này, sắc mặt Từ Tam Thạch đã tái nhợt.
Quầng sáng màu đen lượn lờ xung quanh Huyền Vũ Thuẫn nháy mắt mở rộng ra, gần như trong nháy mắt tăng lên phạm vi ba thước, Thuẫn Diện Khuynh Tà xuất hiện đỡ lấy một kích có uy lực khủng bố Thiên Sứ Phong Thần Trảm.
Tích tắc trong lúc hai Hồn Kỹ vạn năm va chạm vào nhau, cả sàn đấu rung lên từng cơn, bức màn phòng vệ ở bên ngoài không ngừng được tăng cường, cho nên lúc này những người ở bên ngoài không sao thấy rõ bên trong đang xảy ra chuyện gì.
Vũ Mộng Địch ngàn vạn lần không ngờ cục diện sẽ biến hóa theo hướng này, khi Thiên Sứ Phong Thần Trảm vừa va chạm với Huyền Vũ Thuẫn, nàng cảm thấy như công kích của mình đang đánh vào một vùng đại dương mênh mông, sau đó khắp nơi vang lên từng tiếng nổ. Mà nàng sau khi sử dụng đồng thời ba Hồn Kỹ thì Hồn Lực trong cơ thể cũng suy giảm nghiêm trọng.
Đột nhiên một tiếng rống thật lớn vang lên vọng khắp quảng trường. Tiếng rống này như báo hiệu có một thần thú vừa thức tỉnh, lấy mốc là Từ Tam Thạch kéo dài phủ xuống gần nửa sàn đấu, thậm chí cả vị trọng tài cấp bậc Hồn Thánh kia cũng bị tiếng rống này làm hoảng sợ, đầu óc trống rỗng, cả người như bị vây trong đầm lầy không thể nhúc nhích được.
- Nam Nam, chính là lúc này.
Giọng nói có chút khàn khàn của Từ Tam Thạch vang lên bên tai Giang Nam Nam.
Cả người Giang Nam Nam nháy mắt biến mất, lúc này ánh sáng phát ra từ va chạm của Huyền Minh Thuẫn và Thiên Sứ Phong Thần Trảm còn quá rực rỡ nên căn bản không ai thấy rõ được nàng đã di chuyển ra sau lưng Vũ Mộng Địch bằng cách nào.
Giang Nam Nam vừa đi đến phía sau Vũ Mộng Địch liền nhẹ nhàng bay lên đá một cước vào lưng Vũ Mộng Địch.
Lúc này Vũ Mộng địch đang bị trói chặt trong uy lực của tiếng rống ban nãy, nên không thể nào phản kháng được. Tính toán của Từ Tam Thạch vô cùng chính xác, ba giây, trong ba giây này, cả người nàng hoàn toàn không thể làm gì được. Ngay cả vị trọng tài cấp bậc cao thế kia cũng bị chấn động, một giây sau mới khôi phục lại bình thường.
Vũ Mộng Địch bị Giang Nam Nam từ sau đá một cái cả người bay lên thành một đường vòng cung, Giang Nam Nam khi chiến đấu hoàn toàn không còn vẻ dịu dàng động lòng người nữa. Tay phải nàng nắm lấy mái tóc dài của Vũ Mộng Địch, hai chân vòng qua cổ sau đó xoay một vòng trên không trung, cả người Vũ Mộng Địch như mất hết sức lực bị người khác quăng ra ngoài đập vào bức màn phòng hộ rồi rơi xuống đất. Cả qua trình không đến ba giây, đến khi Vũ Mộng Địch tỉnh táo lại liền cảm thấy cả người đau nhức, còn bản thân đã nằm bên ngoài sàn đấu. Đau nhất phải là hai bên cổ của nàng, mạng máu bị siết chặt không thể lưu thông khiến nàng phải mất vài giây mới hoàn toàn bình thường lại.
Còn Dương Nhất Phàm thì không cần nhắc đến, Từ Tam Thạch không đợi Giang Nam Nam ra tay đã tiến tới đá một cái, người kia như một bao cát lập tức rơi khỏi sàn đấu. Ngay cả Vũ Mộng Địch còn bị choáng váng hết 3 giây, hắn có tu vi thấp hơn nàng nhiều nên có thể nói là tương đối bi kịch.
Nếu xét thực tế, trong trường hợp một đấu một, cho dù Từ Tam Thạch phá vỡ được phong ấn cũng chưa chắc là đối thủ của Vũ Mộng Địch, vì căn bản điểm yếu của hắn là tấn công. Sau khi hắn sử dụng Huyền Vũ Lực, Hồn Lực trong cơ thể hắn sẽ tiêu hao với tốc độ chóng mặt. Mà Giang Nam Nam lại là Chiến Hồn Sư hệ Mẫn Công, hoàn toàn phù hợp để hợp tác với hắn.
Những người sáng suốt ở bên ngoài vì không rõ tình hình trận đấu nên cũng khá bất ngờ khi thấy học viện Sử Lai Khắc đã có một trận thắng đầu tiên.
- Chúng ta thắng.
Cả người Từ Tam Thạch bắt đầu đứng không vững, ánh sáng màu xanh lục trên người hắn dần dần biến mất, lúc này Giang Nam Nam mới phát hiện sắc mặt hắn trắng như tờ giấy, cả người lảo đảo muốn ngã, mũi và miệng còn chảy máu nữa.
Cho dù đã sử dụng Huyền Minh Lực nhưng làm sao Từ Tam Thạch có thể dễ dàng đỡ lấy một kích toàn lực của Vũ Mộng Địch tương đương uy lực của một Hồn Đế được chứ? Dĩ nhiên bản thân hắn đã bị thương không nhẹ, trông tình hình cứ như bất kỳ lúc nào hắn cũng có thể ngã xuống đất.
Giang Nam Nam theo bản năng bước nhanh về trước đỡ lấy tay hắn.
- Ngươi... ngươi làm sao thế này?
Giang Nam Nam nhỏ giọng hỏi.
Từ Tam Thạch ngước mắt nhìn nàng, sắc mặt vẫn rất khó coi nhưng ánh mắt đầy hạnh phúc:
- Ta không sao, có thể cùng muội chiến đấu, lúc nào ta cũng cảm thấy rất tốt. Nam Nam, muội có biết không? Nếu không phải vì muội, ta chưa chắc có thể tự phá được phong ấn này để phát huy được uy lực thật sự từ Vũ Hồn của ta.
Nói đến đây hắn lại ho một trận, sau đó kêu lên một tiếng đầy đau đớn rồi phun ra một ngụm máu, cả người cao lớn như một tòa núi ngả về phía Giang Nam Nam.
Giang Nam Nam giật mình vội vàng đỡ lấy hắn, Từ Tam Thạch cao hơn nàng không ít, nên nàng chỉ có thể kéo cánh tay hắn khoác qua vai mình rồi đỡ hắn đi về phía khu vực của học viện Sử Lai Khắc.
Bên dưới đài, học viện Sử Lai Khắc đang vui mừng trước chiến thắng đầu tiên của nhóm, với trận chiến này thì cơ hội chiến thắng của bọn họ lại tăng thêm một bậc. Trong cả đội chỉ có Bối Bối hơi khác lạ, hắn nhỏ giọng nói:
- Tên khốn kiếp này đúng là không bỏ qua bất cứ cơ hội nào.
Cái tên khốn kiếp nào đó đang tận hưởng sự dịu dàng từ người mình yêu, một mùi hương nồng nàn bay đến làm mũi hắn ngứa ngáy, khóe mi giật giật, hắn cố gắng tận hưởng cảm giác ngọt ngào hạnh phúc, tuyệt đối không thể nhảy mũi được.
- Đấu 2-2-3, trận đầu tiên, học viện Sử Lai Khắc thắng.
Vị trong tài kia ngay cả khi tuyên bố kết quả trận đấu, gương mặt vẫn còn vẻ bất ngờ.

Đấu La Đại Lục II - Chương #192


Báo Lỗi Truyện
Chương 192/1322