Chương 191: Huyền Vũ Giác Tỉnh (Thượng)


Mặc dù học viện Chính Thiên đã đoán được chi đội đến từ học viện Sử Lai Khắc này không phải là đội ngũ mạnh nhất nhưng dù sao bọn họ vẫn là đại diện cho học viện Sử Lai Khắc. Chỉ cần có thể chiến thắng bọn họ thì học viện Chính Thiên đã trở thành học viện đầu tiên trong ngàn năm nay có thể chiến thắng học viện Sử Lai Khắc. Vinh quang ấy đối với học viện Chính Thiên có thể nói là cực kỳ quan trọng.
Cho nên đối với trận đấu này, học viện Chính Thiên đã chuẩn bị vô cùng cẩn thận.
Khi Vũ Mộng Địch thấy hai người bước lên chỉ là Hồn Tông thì trong lòng vô cùng bình tĩnh. Nàng tự tin trận đấu này bên nàng thắng chắc rồi. Hồn Tông làm sao so được với Hồn Vương, huống chi nàng còn có Vũ Hồn Thiên Sư vô cùng mạnh mẽ.
Hai cánh sau lưng đập mạnh một cái, Vũ Mộng Địch tăng tốc lao về phía trước, cả người nàng hóa thành một luồng sáng màu vàng nhắm thẳng vào Từ Tam Thạch. Khi nàng vừa ra tay, Dương Nhất Phàm cũng phối hợp vô cùng ăn ý mà tấn công vào một hướng khác của Từ Tam Thạch. Đối với hai người bọn họ, Giang Nam Nam không đáng để nhắc đến, mục tiêu duy nhất chỉ là Từ Tam Thạch. Bọn họ muốn một chiêu chiến thắng.
Thấy hai cường giả tấn công về phía mình nhưng Từ Tam Thạch cũng không hề hoang mang, bước chân thoáng dừng lại, thấp giọng nói:
- Nam Nam, muội không cần ra tay, chờ tín hiệu của ta.
Vừa nói hắn vừa đưa Huyền Minh Quy Giáp Thuẫn lên.
Vũ Mộng Địch và Dương Nhất Phàm phối hợp vô cùng ăn ý, ngay lúc Vũ Mộng Địch bay gần đến thì đoản kiếm của Dương Nhất Phàm cũng xuất hiện bên cạnh. Cả hai đồng loạt phóng xuất Hồn Kỹ.
Khi Vũ Mộng Địch phóng xuất ra song kiếm màu ánh kim thì Hồn Hoàn thứ nhất và thứ hai cùng lúc sáng lên, song kiếm màu ánh kim kia bay lên không trung tạo thành hình chữ thập (十), hai cánh sau lưng của nàng mở rộng ra, ánh sáng màu ánh kim không ngừng rót vào chữ thập ấy.
Từ hình chữ thập kia vang ra một tiếng ca vô cùng du dương và êm tai, sau đó hóa thành một cái ấn bay về phía Từ Tam Thạch.
Vũ Mộng Địch vừa ra tay đã thể hiện ra ưu thế mạnh mẽ từ Vũ Hồn của nàng. Hồn Kỹ thứ nhất của nàng tên là Thần Thánh Song Kiếm, là một dạng Hồn Kỹ hóa thành vũ khí khá kỳ lạ. Tất cả các Hồn Kỹ còn lại của nàng có liên quan đến song kiếm đều dựa vào Hồn Kỹ đầu tiên này.
Đối với Hồn Sư bình thường, sử dụng hai Hồn Kỹ chồng lên nhau đòi hỏi kỹ thuật rất cao. Càng chồng nhiều Hồn Kỹ thì yêu cầu không chế càng hà khắc. Kỹ thuật này ngay cả ở học viện Sử Lai Khắc cũng được xếp vào dạng kỹ xảo cao cấp. Ưu thế của Vũ Hồn Thiên Sứ là từ Hồn Kỹ thứ nhất, có thể chồng thêm bất cứ Hồn Kỹ nào.
Kỹ năng nàng vừa sử dụng gọi là Thánh Diệu Thập Tự Trảm. Đây là kỹ năng công kích có kèm theo tác dụng thần thánh, chẳng những lực công kích cao mà do có ngọn lửa thần thánh nên trong một số trường hợp, vũ hồn của nàng có thể khắc chế một vài Tà Hồn Sư.
Công kích của Dương Nhất Phàm cũng mạnh mẽ không kém, bản thân là Chiến Hồn Sư hệ Mẫn Công, lực công kích chính là năng lực mạnh mẽ nhất của hắn. Hồn Hoàn thứ hai của hắn vừa nhấp nháy ánh sáng thì đoản kiếm dài hơn một thước liền kéo dài thành hai thước. Đâm về phía bên sườn của Từ Tam Thạch.
Trận đấu có sự tham gia của học viện Sử Lai Khắc lúc nào cũng thu hút sự chú ý của rất nhiều khán giả, nhất là trong trận đấu trước, bọn họ đã được thấy lực phòng ngự vô cùng mạnh mẽ của Từ Tam Thạch. Năng lực phòng ngự của vũ hồn Huyền Minh Quy Thuẫn Giáp đã khắc sâu ấn tượng vào lòng các vị khán giả lẫn các học viện tham gia cuộc thi Đấu Hồn Đại Tái
Bởi vậy, vừa bắt đầu trận đấu, việc đầu tiên bọn họ phải làm là nhanh chóng đánh bại Từ Tam Thạch, còn người không có biểu hiện xuất sắc như Giang Nam Nam thì bị bọn họ gạt sang một bên.
Thấy hai người tấn công về mình, Từ Tam Thạch không hề bối rối mà sau đó sử dụng một chút kỹ năng đơn giản đã có thể hóa giải thế tấn công của bọn họ.
Hồn Hoàn thứ tư lóe sáng, Huyền Minh Trí Hoán.
Nháy mắt sau, Từ Tam Thạch và Dương Nhất Phàm đã đổi chổ. Dương Nhất Phàm vốn đang đâm đoản kiếm vào Từ Tam Thạch nhưng lúc này đã đổi thành Vũ Mộng Địch, mà Thánh Diệu Thập Tự Trảm của Vũ Mộng Dịch cũng đang hướng về phía Dương Nhất Phàm. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Đây là điểm mạnh của Huyền Minh Trí Hóa, trong nháy mắt có thể thay đổi cục diện chiến đấu.
Nhưng, Huyền Minh Trí Hoán của Từ Tam Thạch không phải là lần đầu tiên xuất hiện trên sang đấu. Làm sao đối thủ của hắn lại không chuẩn bị đối sách phòng bị đây?
Khi Từ Tam Thạch thi triển Huyền Minh Trí Hoán, khóe miệng Vũ Mộng Địch nở một nụ cười khinh thường, thánh kiếm trên tay xẹt một cái bay ngang đầu Dương Nhất Phàm bay thẳng về phía Giang Nam Nam đã không còn Từ Tam Thạch che chắn. Mà đoản kiếm của Dương Nhất Phàm cũng thuận thế rẽ một đường vòng cung bay về phía sau Giang Nam Nam. Bất kể là phối hợp hay ứng biến tình huống bất ngờ, hai người Vũ Mộng Địch và Dương Nhất Phàm đều vô cùng ăn ý.
Bọn họ vốn tấn công về phía Từ Tam Thạch nay mục tiêu đã đổi thành Giang Nam Nam.
Nhưng hai người cảm thấy có chút quái lạ, không hiểu tại sao Giang Nam Nam thấy bọn họ công kích đến cũng không chút di chuyển. Lúc này không phải nàng bị dọa hoảng sợ mà đang liếc mắt nhìn Từ Tam Thạch nở nụ cười khinh thường, dường như đang hỏi Từ Tam Thạch rằng: "Ngươi bảo vệ ta thế này sao?"
Thật lòng Từ Tam Thạch không ngờ đối thủ lại phối hợp ăn ý đến mức này, tuy hắn đoán đối phương đã có phòng bị với kỹ năng Huyền Minh Trí Hoán nhưng dù sao bọn họ đã tấn công rồi, ít nhiều phải có chút lúng túng. Ấy vậy mà bọn họ lại tương kế tựu kế đáp lại một đòn tấn công khác như thế này.
Ánh mắt khinh thường của Giang Nam Nam như mồi lửa châm vào khối thuốc nổ đang ngủ yên. Hai mắt Từ Tam Thạch đỏ rực lên.
- Biến.
Một tiếng gầm thật lớn phát ra từ miệng của Từ Tam Thạch. Sau đó Huyền Minh Quy Giáp Thuẫn của hắn nện mạnh xuống mặt đất, một quầng sáng màu đen từ tấm chắn không ngừng khuếch tán ra bên ngoài bao trùm lấy phạm vi mười thước vuông, giống hệ như một cái lồng khí khóa chặt lấy mọi thứ vậy. Trong quá trình ấy, từng tiếng ầm ầm từ bên trong lồng khí không ngừng vang lên.
Cơn chấn động kia đã đẩy Giang Nam Nam đi lệch sang một hướng đồng thời bao phủ lấy hai người kia, đoản kiếm của Dương Nhất Phàm đã vỡ nát, còn Thánh Diệu Thập Tự Trảm của Vũ Mộng Địch thì không ngừng phát ra ánh sáng màu vàng kim rực rỡ, trông như muốn phá vỡ lồng khí mà ra ngoài vậy.
Cũng ngay lúc này, ánh sáng phát ra từ Huyền Minh Quy Giáp Thuẫn nháy mắt trở nên rực rỡ, mặt ngoài của lá chắn đột nhiên vặn vẹo, sau đó cả tấm chắn bắt đầu biến hóa.
Hoàn hảo, trên mai rùa xuất hiện hình một con rắn màu xanh, hai mắt con rắn ấy có màu hồng, sau khi nó xuất hiện, ánh sáng màu đen bỗng chống hóa thành màu xanh lục. Từng tiếng nổ lớn vẫn tiếp tục vang lên, Thánh Diệu Thập Tự Trảm vốn sắp thoát ra được nháy mắt vỡ nát. Không những thế, Dương Nhất Phàm đứng mũi chịu sào, cả người ngã nhào xuống đất.
Vũ Mộng Địch có tu vi là Hồn Vương nên cũng khá hơn Dương Nhất Phàm nhiều nhưng cả người cũng bị mất thăng bằng mà hạ xuống mặt đất, Thần Thánh Song Kiếm trở về đan chéo trước ngực, Hồn Kỹ thứ ba xuất hiện, hai cánh Thiên Sứ phía sao di chuyển về phía trước bao phủ lấy cơ thể của nàng tạo thành một cái kén ánh sáng, nhờ thế mới ngăn cản được sự tấn công từ quầng sáng màu xanh thẫm.
Vương Ngôn ở bên dưới trông thấy một màn này không khỏi há hốc mồm, kêu to:
- Cái này, cái này là...
Bối Bối mỉm cười nói:
- Tuy không phải cực hạn nhưng hơn hẳn cực hạn. Trong bảy người chúng ta, nếu như nói người có vũ hồn có thể so được với tiểu sư đệ thì chính là Tam Thạch. Chẳng qua Vũ Hồn của hắn còn đang trong trạng thái bị phong ấn, nếu không có đủ kích thích tương ứng thì hắn không thể nào phá vỡ phong ấn ấy được. Có điều trận đấu kế tiếp có lẽ hắn không thể tham gia rồi. Trước khi đạt được bảy Hồn Hoàn, hắn vẫn chưa thể thật sự sử dụng được năng lực kia.
Hoắc Vũ Hạo cũng giật mình hỏi:
- Đại sư huynh, rốt cuộc vũ hồn của Từ đại ca là gì?
Ánh mắt Bối Bối trở nên vô cùng sắc bén nói:
- Là Vũ Hồn có huyết mạch Thần Thú, Huyền Vũ. So với vũ hồn Tà Hỏa Phượng Hoàng của Tiểu Đào học tỷ thì huyết mạch ở Vũ Hồn của hắn còn muốn thuần khiết hơn. Chẳng qua bình thường luôn ở trạng thái bị phong ấn, chỉ khi nào bản thân gặp tình huống vô cùng nguy hiểm mới có thể bạo phát như thế này. Khi hắn ở trạng thái Huyền Vũ Giác Tỉnh mới là thực lực thật sự của hắn. Tất cả Hồn Kỹ đều mang theo lạc ấn của Thần Thú.
Trái ngược với tâm trạng vui mừng của nhóm học viện Sử Lai Khắc, bên phía học viện Nhật Nguyệt Hoàng Gia Hồn Đạo Sư, tất cả đều ngẩn người, Tiếu Hồng Trần luôn mang vẻ mặc kiêu ngạo cũng không kềm được mà mở to mắt:
- Không, không thể nào. Ngoài ta ra không thể nào còn có người có vũ hồn có huyết mạch Thần Thú. Huyết mạch Thần Thú không phải đã biến mất hết rồi sao? Nếu không phải Vũ Hồn của ta biến dị thì cũng không thể nào mang theo hơi thở Thần Thú được. Đây là... Huyền Vũ?
Trên sàn đấu, sau khi Vũ Hồn đã phá vỡ phong ấn, Từ Tam Thạch lại một lần nữa trở về che chắn phía trước Giang Nam Nam.
Lúc này cả người hắn không còn giống như trước nữa, thân hình không những cao lớn mà khôi ngô không khác biệt mấy với người trưởng thành mà mái tóc ngắn ẩn ẩn một chút ánh sáng màu xanh, cơ thể cao lớn trông y hệt như một ngọn núi sừng sững khó mà vượt qua được.
- Ta nói rồi, ta sẽ bảo vệ muội.
Giọng nói trầm thấp của Từ Tam Thạch rõ ràng có chút thật thà hơn bình thường, dáng vẻ vô lại bình thường đã biến mất hoàn toàn.
Hồn Hoàn thứ ba trên người Giang Nam Nam lẽ ra đã sáng lên nhưng nàng bị biến cố trước mặt làm giật mình đến ngẩng người. Mãi đến lúc này nàng mới biết tên vô sỉ bại hoại bình thường luôn làm phiền nàng lại ẩn giấu thực lực mạnh mẽ như vậy. Tuy lúc này hắn vẫn là Hồn Tông nhưng hơi thở không còn giống một Hồn Sư có bốn Hồn Hoàn bình thường nữa.
Một lúc sau, hiệu quả của Huyền Minh Chấn mới hoàn toàn biến mất, Dương Nhất Phàm ngã dưới mặt đất đã hoàn toàn rơi vào trạng thái choáng váng, muốn đứng dậy cũng không thể.

Đấu La Đại Lục II - Chương #191


Báo Lỗi Truyện
Chương 191/1322