Chương 184: Hủy Diệt Chi Nguyên - Hòa Thái Đầu (Hạ)


Lực công kích của Hồn Đạo Pháo Đài không cần phải bàn cãi nữa, tuy nhiên, dù Hòa Thái Đầu có thể tấn công 360 độ nhưng khuyết điểm duy nhất là hắn không có khả năng di chuyển, cũng có nghĩa là né tránh.
Một kích từ An Lãnh Dạ không chỉ bất ngờ mà còn đúng lúc. Tinh Thần Tham Trắc của Hoắc Vũ Hạo luôn luôn bao phủ toàn sàn đấu nhưng tình huống này lại có thể nằm ngoài dự liệu của hắn.
- Nàng có Hồn Cốt, Đầu.
Hoắc Vũ Hạo thông qua Tinh Thần Tham Trắc Cộng Hưởng truyền thông tin cho đồng đội của mình.
Đúng vậy, một kích này chính là kỹ năng từ Hồn Cốt của An Lãnh Dạ, giúp uy lực Hồn Kỹ thứ tư của nàng là Băng Sương Long Quyển vượt khỏi cấp bậc Hồn Tông bình thường, cho nên nàng mới tự tin cản trở được bước tiến của các học viên Sử Lai Khắc, nếu không Từ Tam Thạch và Bối Bối tiến lên, Hòa Thái Đầu sau vài giây chờ đợi có thể công kích tiếp thì xem như trận đấu này xong rồi.
Nhờ sự tăng phúc từ hồn Kỹ ở đầu, một kích này của An Lãnh Dạ có thể đạt đến cấp bậc Hồn Vương. Bối Bối nhíu mày, hai tay bắt chéo trước người, lôi điện từ cơ thể hắn không ngừng tỏa ra bảo vệ cơ thể, hắn tăng tốc trượt về trước vừa lúc chắc trước người Hòa Thái Đầu. Đối thủ có thể nhận ra vấn đề của Hồn Đạo Pháo Đài thì hắn thân là đội trưởng Sử Lai Khắc Thất Quái làm sao lại không biết đây?
Ngay sau đó Bối Bối đột nhiên cảm thấy áp lực trên người nhẹ đi, phía trước hắn xuất hiện một tầng lá chắn màu đen dao động nhẹ như sóng nước.
Từ Tam Thạch nghiêng đầu nhìn hắn cười xấu xa. Hồn Hoàn thứ hai trên người Từ Tam Thạch lóe sáng, hắn đỡ lấy một kích Băng Sương Long Quyển đã được công kích mà không hề có chút quá sức.
Hồn Kỹ thứ hai của Từ Tam Thạch, Huyền Minh Thuẫn Trận.
Tác dụng của kỹ năng này cũng giống như Thuẫn Tường nhưng do chênh lệch cấp bậc vũ hồn mà Linh Tê Thuẫn không sao bì kịp với Huyền Minh Thuẫn.
Nhất là hiện nay kỹ năng tấn công vào hắn có thuộc tính băng, băng va vào nước sẽ tan chảy đi một ít sau đó lại rớt lại một phần ở Huyền Minh Thuẫn Trận cuối cùng mới va vào. Từ việc Từ Tam Thạch có thể quay đầu lại tươi cười với Bối Bối cũng đủ để biết hiện giờ áp lực hắn phải chịu không lớn lắm.
Băng Sương Long Quyển của An Lãnh Dạ được tăng phúc đến cấp bậc Hồn Vương nhưng nàng cũng giống Hòa Thái Đầu, cấp bậc chính xác của cả hai chỉ là Hồn Tông, cho nên dù nàng có khả năng phóng ra một kích này nhưng lại không thể khống chế được. Hơn nữa kỹ năng này là kỹ năng công kích phạm vi rộng, làm sao bì được với uy lực của Thiên Kích Mâu ban nãy.
Bất quá nhờ An Lãnh Dạ ra tay mà đội Thiên Linh có cơ hội tranh thủ thời gian ổn định lại.
Bốn gã Hồn Sư Linh Tê Thuẫn nhanh chóng tụ hội lại một chỗ, cả bốn tuy rằng đều bị thương, Linh Tê Thuẫn của Bạch Trần và Diệp Mậu thậm chí còn vỡ nát, cánh tay đầm đìa máu tươi nhưng dù sao bọn họ cũng là Hồn Sư hệ Phòng Ngự, lực phòng ngự khá cao, cho nên vẫn còn sức chiến đấu.
Sau khi An Lãnh Dạ tung ra một kích kia, bốn người bọn họ lại di chuyển đến chắn trước mặt nàng. Trong vài giây ngắn ngủi này Trầm Sách cũng đã khôi phục lại vài phần, Phi Vũ Diễm đang cưỡi Sí Hổ cũng đỏ mặt nhanh chóng về lại vị trí của mình.
Nàng và An Lãnh Dạ trước nay không ngừng đấu đá giành lấy vị trí đội phó nhưng sau lần này nàng đã nhận ra, mình kém An Lãnh Dạ không chỉ một bậc.
Trầm Sách hét lớn một tiếng:
- Để ta tới.
Lúc này trong lòng hắn không những tràn ngập chiến ý mà có chút bi phẫn nữa. Bởi vì hắn thấy bên đội đối phương, ba người mạnh nhất còn chưa ra tay mà cục diện đã được quyết định. Có câu ai binh tất thắng (*), cho nên hiện giờ hắn muốn dốc toàn lực mà liều mạnh một lần.
(*): quân đội bị áp bức vùng lên mà chiến đấu thì nhất định sẽ chiến thắng
Hồn Hoàn thứ năm của Thiên Kích Mâu khẽ nhấp nháy, hắn liếc nhìn xung quanh bằng ánh mắt sắc bén rồi hét lớn một tiếng sau đó ném Thiên Kích Mâu bay đi.
Lúc này hắn đã tập trung toàn bộ Tinh Thần Lực đề phòng Linh Hồn Trùng Kích từ Hoắc Vũ Hạo.
Mục tiêu công kích của Trầm Sách không ai xa lạ chính là người đã đảo lộn kế hoặc của hắn khiến Thiên Kích Mâu lệch khỏi quỹ tích ban đầu làm Thuẫn Tường bị hư hại nghiêm trọng, Hoắc Vũ Hạo. Hắn biết trận chiến này không thể thắng nữa nên hắn muốn thấy rốt cuộc con người thần bí kia mạnh đến mức nào.
Băng Sương Long Quyển không chỉ ngăn cản thế tấn công của mấy người Bối Bối mà còn ngăn cản Tinh Thần Tham Trắc của Hoắc Vũ Hạo nữa. Cho nên khi Phi Vũ Diễm dùng kỹ năng tăng phúc cho Thiên Kích Mâu rồi Thiên Kích Mâu bay ra khỏi Băng Sương Long Quyển hắn mới cảm nhận được.
- Không ổn.
Bối Bối giật mình kêu to. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Trong lòng bọn họ đều biết Hoắc Vũ Hạo chẳng phải cao thủ thần bí gì, thực tế hắn chỉ mới có hai Hồn Hoàn, là một Đại Hồn Sư cấp 27.
Đối mặt với một kích toàn lực của Trầm Sách hơn nữa một đòn này còn được tăng phúc thuộc tính hỏa từ Chiến Hồn Sư hệ Khống Chế, hắn chỉ có một kết cục đó là, chết!
Bối Bối biến sắc, Hòa Thái Đầu, Giang Nam Nam, Vương Đông và Tiêu Tiêu cũng không ngoại lệ.
Vương Đông đang định lách người muốn bước ra đỡ cho Hoắc Vũ Hạo thì bị Hoắc Vũ Hạo nắm tay kéo lại, vì muốn kéo Vương Đông đứng yên mà Hoắc Vũ Hạo không ngại sử dụng đến Băng Đế Ngao.
Năm người biến sắc nhưng hai người vẫn ung dung như cũ, cũng chính là Hoắc Vũ Hạo và Từ Tam Thạch.
Một luồng ánh sáng màu đen bỗng sáng lên, Hoắc Vũ Hạo ở bên cạnh Vương Đông biến mất, thay vào đó là một bóng người vô cùng cao lớn đang đưa một tấm chắn lên, phía sau hắn xuất hiện ảo ảnh một con rùa đen thật lớn. Hồn Hoàn thứ tư của hắn vừa tắt, ba Hồn Hoàn còn lại liền lóe sáng.
Trong phút chốc, quầng sáng màu đen kia càng lúc càng lạnh và phẳng lặng như mặt nước bình thường, không khí bị áp lực đè xuống mà vặn vẹo kịch liệt, mọi thứ trong phạm vi bao phủ của quầng sáng màu đen kia đều bị bóp méo.
Huyền Minh Quy Giáp Thuẫn vốn đã lớn nay lại còn tăng lên gấp đôi, bên dưới xuất hiện một hình tam giác mũi nhọn, ngay trước khi Thiên Kích Mâu bay đến nó đã cắm sâu vào lòng đất, phần phía trên thì ngả vào vai Từ Tam Thạch, Thuẫn Diện Khuynh Tà (lá chắn mặt nghiêng)!
Ầm
Một tiếng nổ thật lớn vang lên, Từ Tam Thạch và Huyền Minh Quy Giáp Thuẫn bị dư chấn đánh trượt về sau đến tám thước mới dừng lại, đấy còn là nhờ có Tam Sinh Trấn Hồn Đỉnh của Tiêu Tiêu trợ giúp đỡ lấy.
Trong nháy mắt ấy, Vương Đông và Tiêu Tiêu ở bên cạnh Từ Tam Thạch đột nhiên cảm thấy vị sư huynh thường ngày với bộ dạng háo sắc lúc nào cũng bám theo Giang Nam Nam lại tỏa ra một khí thế sừng sững như núi. Thậm chí Vương Đông còn mơ hồ cảm nhận được từ ánh mắt Từ Tam Thạch tỏa ra một khí thế cuồng ngạo không ai bì kịp.
Chiến Hồn Sư hệ Phòng Ngự đối mặt với Chiến Hồn Sư hệ Cường Công đồng cấp thì có thể nói là ngang sức ngang tài.
Nhưng tình huống trước mắt, Từ Tam Thạch đã hoàn toàn phá vỡ nhận định bình thường của mọi người, lực phòng ngự của hắn không chỉ chống đỡ được một kích toàn lực của Hồn Vương hơn hắn một bậc mà còn trong tình huống một kích kia được tăng phúc thuộc tính hỏa nữa. Lực phòng ngự mạnh đến mức này có thể nói trong cấp bậc Hồn Tông là cao thủ của cao thủ.
Ánh sáng màu đen từ từ biến mất, Từ Tam Thạch đứng thẳng dậy, Huyền Minh Quy Giáp Thuẫn cũng thu nhỏ lại như ban đầu, hắn vuốt vuốt mái tóc của mình rồi bình thản nói:
- Thật sướng!
Vốn Vương Đông lẫn Tiêu Tiêu đều đang nhìn hắn bằng ánh mắt khâm phục nhưng sau khi nghe thấy câu này thì suýt chút nữa bật ngửa.
Tại sao Hoắc Vũ Hạo không sợ? Cũng vì hắn biết Từ Tam Thạch có thể đỡ được một kích này, mà Từ Tam Thạch chẳng phải có một kỹ năng thay đổi vị trí hay sao? Cho nên lúc này Hoắc Vũ Hạo đã được đổi đến vị trí mà Băng Sương Long Quyển phát ra ban nãy.
Uy lực của Băng Sương Long Quyển đã có dấu hiệu suy yếu nhưng vẫn còn rất mạnh mẽ, tuy vậy nó chưa thể uy hiếp được tính mạng của Hoắc Vũ Hạo, ít ra so với việc bị Thiên Kích Mâu đâm trúng thì tốt hơn nhiều.
Huống chi khi Hoắc Vũ Hạo bị đổi đến đây, Bối Bối cũng nhanh chân vọt đến dùng lưng của mình đỡ lấy phần uy lực cuối cùng của Băng Sương Long Quyển.
Cũng ngay lúc này, hai mắt Hoắc Vũ Hạo lóe sáng, phát ra một ánh sáng màu đỏ rực, tay phải hắn đưa lên cao, một ngón chỉ thẳng lên trời.
Sáu Hồn Hoàn đỏ như máu lại xuất hiện và tiếp tục khiến mọi người chấn động. Hơi thở khủng bố từ Hồn Hoàn mười vạn năm khiến bức màn phòng hộ của 108 hồn sư bên ngoài run động dữ dội.
Hơi thở hồng hoang đầy uy nghiêm khiến không khí xung quanh Hoắc Vũ Hạo dường như cô đọng. Phía sau hắn mơ hồ xuất hiện một ảo ảnh nhưng rất nhanh đã biến mất, tuy vậy vẫn đủ cho Hòa Thái Đầu và Giang Nam Nam ở phía sau thấy được rõ ràng, ảo ảnh kia dường như là một con bọ cạp.
- Băng, ta chính là chúa tể.
Một giọng nói trầm thấp vang lên thông qua một số Hồn Đạo Khí Khuếch Âm đã được bên ngoài chuẩn bị sẵn truyền khắp Quảng Trường Tinh La.
Giọng nói này vừa vang lên khiến tất cả mọi người đang quan sát trận đấu này đều có cảm giác trái tim mình như đã ngừng đập.
Sau đó, trước mặt họ xuất hiện một màn suốt đời khó mà quên được. Băng Sương Long Quyển vốn đang lượn lờ trong không khí nay lại đột nhiên đọng lại, đúng, là đọng lại ngay trong không khí, sau đó lại vọt thẳng lên cao, bay một vòng phủ ngược xuống phía học viện Thiên Linh.
Không chỉ có thể, Hoắc Vũ Hạo đưa tay phải xuống chỉ thẳng vào Băng Sương Hùng, Băng Sương Hùng đối mặt với Hoắc Vũ Hạo hệt như trông thấy một chuyện gì đó rất kinh khủng, cả người run run rẩy rẩy sau đó bùm một cái nổ tan tành, biến mất trong không khí.
An Lãnh Dạ kêu lên một tiếng đau đớn, rồi phun ra một ngụm máu tươi ngã nhào xuống đấy, hai mắt uể ải thất thần. Trước khi nàng hôn mê, trước mặt nàng lại hiện ra bóng hình lạnh lùng của Hoắc Vũ Hạo, tuy vậy trong lòng nàng không hề cảm thấy tức giận mà lại chăm chú quan sát đôi mắt kia...

Đấu La Đại Lục II - Chương #184


Báo Lỗi Truyện
Chương 184/1322