Chương 18: Định hình con đường tu luyện (1)


- Nhờ vào thân thể mạnh mẽ và độc tính của nó, thiên địch của Mạn Đà La Xà không nhiều. Trước khi tu vi đạt đến ngàn năm, nó có màu xanh lục, cứ một trăm năm thì lại dài thêm một thước, khi tu vi gần đạt đến ngàn năm nó có thể đến gần mười thước. Một khi đột phá mức ngàn năm, năng lượng của nó sẽ có biến đổi lớn, và liên tục lột da. Khi đó chẳng những thân thể từ màu xanh chuyển sang hồng mà chiều dài cũng sẽ thu nhỏ lại còn một thước, sau đó tiếp tục mỗi trăm năm lại dài thêm một thước. Đến khi tu vi tăng trưởng đến hai ngàn năm, thân thể lại rút nhỏ lần nữa, màu hồng càng lúc càng đậm hơn. Từ màu sắc và chiều dài của con Mạn Đà La Xà này thì hẳn tu vi đã khoảng một ngàn ba trăm năm. Nếu không có sự trợ giúp của ngươi, sợ rằng ta phải trả một cái giá lớn mới giết được nó.
Đương nhiên Bối Bối cũng không nói ra một điều là cho dù không có Hoắc Vũ Hạo chỉ cần hắn và Đường Nhã phối hợp, đánh chết con Mạn Đà La Xà này cũng không quá khó khăn, nếu không bọn hắn cũng không dám đơn độc đi vào Tinh Đấu Đại Sâm Lâm.
Nghe Bối Bối giảng xong, Hoắc Vũ Hạo liền biết thêm một số kiến thức.
- Hóa ra con Mạn Đà La Xà này thần kỳ như thế. Vậy nếu tu vi của nó đạt đến vạn năm thì sẽ lại biến đổi tiếp?
Bối Bối gật đầu nói:
- Đạt đến vạn năm thì Mạn Đà La Xà sẽ biến thành màu vàng, lúc đấy thì có thể xem là một tồn tại khủng bố rồi. Cho dù là cường giả Hồn Vương năm mươi cấp cũng không dám trêu chọc nó, ít nhất cũng phải là Hồn Đế sáu mươi cấp mới có thể chiến thắng nó dễ dàng.
- Tiều sư đệ, tranh thủ lúc Tiểu Nhã đang hấp thu Hồn Hoàn, nói cho ta nghe một chút về hồn kỹ của ngươi đi. Hồn kỹ của ngươi tên là gì, có thể dùng liên tục trong thời gian bao lâu? Điều này vô cùng quan trọng đấy.
Hoắc Vũ Hạo đã từng được Thiên Mộng băng tằm nhắc nhở không được đem chuyện của nó nói ra, thoáng suy nghĩ một chút, nói:
- Đại sư huynh, kỹ năng vừa rồi của ta tên là Tinh Thần Tham Trắc Cộng Hưởng (2 kỹ năng kết hợp lại đấy). Phạm vi dò xét như ngươi thấy đấy, hiện tại có tác dụng trong khoảng phạm vi trên dưới ba mươi thước. Chờ đến khi hồn lực của ta tăng lên thì hẳn là có thể gia tăng phạm vi. Ta cũng không biết có thể dùng liên tục trong bao lâu nhưng cảm thấy kĩ năng này tiêu hao hồn lực cũng không lớn lắm.
- Không thể nào.
Bối Bối trợn mắt há mồm nhìn hắn.
- Hồn kỹ có tác dụng lớn thế nhưng lại tiêu hao ít hồn lực? Linh Mâu vũ hồn của ngươi cũng quá cường đại đi, hơn nữa hồn hoàn của ngươi lại từ Thập niên Hồn Thú Phong Phí Phí. Thật là làm cho ta khó giải thích. Hồn sư trên Đấu La Đại Lục chúng ta nghiên cứu về Vũ Hồn cũng đã hơn vạn năm, thế nhưng theo những gì ta đã đọc được trong sách thì chưa bao giờ có tình huống giống như ngươi, thật khó tưởng tượng.
Hoắc Vũ Hạo cúi đầu nói:
- Ta cũng không hiểu sao lại như thế.
Bối Bối suy nghĩ một chút, nhoẻn miệng cười nói:
- Tiểu sư đệ, ngươi cũng không cần suy nghĩ nhiều làm gì, hồn kỹ cường đại dù sao cũng là chuyện tốt. Có hồn kỹ này, đảm bảo sau này bất cứ Hồn Sư nào cũng đều muốn phối hợp với ngươi. Bất quá, tiểu sư đệ, ngươi là tinh thần thuộc tính hồn sư, tương lai định đi theo con đường phụ trợ hay là khống chế đây?
Hoắc Vũ Hạo lặng đi một chút, nói:
- Ta cũng không biết nữa. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Bối Bối nói:
- Lựa chọn phương hướng tu luyện của bản thân vô cùng quan trọng, điều này quyết định chọn lựa hồn hoàn, hồn kỹ và khuynh hướng tu luyện của ngươi trong tương lai. Tinh thần thuộc tính của ngươi mặc dù mới có hồn hoàn đầu tiên, nhưng cũng đã thể hiện ra tiềm năng vô cùng của nó. Nếu chỉ đơn thuần theo hướng phụ trợ, ta cảm thấy có chút lãng phí. Tuy là ra cũng không biết được tương lai ngươi sẽ có thêm kỹ năng thuộc tính tinh thần nào nữa không nhưng ta có nghĩ ngươi nên trở thành một gã Khống Chế hệ Chiến Hồn Sư. Bỏ thêm nhiều công sức tu luyện tinh thần khống chế. Nếu mọi việc đều thuận lợi không chừng trong tương lai ngươi sẽ trở thành trụ cột của đội ngũ cũng nên.
- Đội ngũ? Hồn Sư nhất định phải có Đội ngũ sao?
Hoắc Vũ Hạo tò mò hỏi. Từ nhỏ đến lớn lúc nào hắn cũng chỉ tự mình tu luyện, tất cả đều tự mò mẫm, chưa có bất cứ ai dạy bảo hắn cái gì. Bây giờ vừa mới gia nhập Đường Môn, vị sư huynh này so với lão sư còn quan trọng hơn nhiều, không được nửa ngày đã dạy cho hắn biết thêm được rất nhiều thứ.
Bối Bối kiên nhẫn chỉ bảo:
- Chức nghiệp Hồn Sư của chúng ta đã phát triển không biết bao nhiêu năm tháng, hình thức đoàn đội cũng do chính vị Đường chủ truyền kỳ sáng lập ra Đường Môn mà thành. Lúc ấy, hắn và đồng đội được gọi là Sử Lai Khắc Thất Quái, thực lực mỗi người đều hết sức mạnh mẽ. Khi bảy người hợp thành một đội thì sức chiến đấu tăng lên gấp mấy lần. Từ đó về sau, việc phối hợp giữa các Hồn Sư trở thành một phần trong con đường phát triển của Hồn Sư. Cho dù thế nào đi nữa thì lực lượng của một người cũng khá là nhỏ bé. Ví dụ vừa rồi ngươi với ta phối hợp khiến cho ta chiến đấu thoải mái hơn nhiều. Ta với Tiểu Nhã cũng có một ít cách thức phối hợp gần như thế. Tương đối mà nói thì một Đội ngũ Hồn Sư thường không quá mười người. Trong đó, Chiến Hồn Sư phụ trách phòng ngự, Cường Công hệ Chiến Hồn Sư phụ trách công kích, chỉ huy Khống Chế hệ Chiến Hồn Sư, ba người này là có tác dụng lớn nhất. Một số còn lại chính là Khí Hồn Sư phụ trợ, Thực Vật hệ Hồn Sư, Mẫn Công hệ Hồn Sư. Tác dụng của mỗi cá nhân trong Đội ngũ đều hoàn toàn khác biệt.
Hoắc Vũ Hạo chợt hỏi:
- Nói thế thì đại sư huynh hẳn là Cường Công hệ Chiến hồn sư à?
Bối Bối mỉm cười gật đầu:
- Vũ hồn của ta là Lam Điện Phách Vương Long, cũng xem như là tương đối mạnh, am hiểu tấn công. Mà vũ hồn của Tiểu Nhã là Lam Ngân Thảo, giống như vị truyền kỳ tổ tiên kia của Đường Môn, là Khống Chế hệ Chiến hồn sư. Nhưng khả năng khống chế của nàng ưu tiên thể hiện ở Lam Ngân Thảo, nếu ngươi cũng có thể trở thành một gã Khống Chế hệ Chiến Hồn sư, bằng vào năng lực tinh thần khống chế của ngươi kết hợp với Lam Ngân Thảo của Tiểu Nhã, hai người khống chế thậm chí không cần phụ trợ Khí Hồn Sư cũng có thể tạo nên một Đội ngũ mạnh mẽ.
Hoắc Vũ Hạo thành thật gật đầu nói:
- Đại sư huynh, ta nghe lời ngươi. Ta sẽ theo con đường Khống Chế hệ Chiến hồn sư. Chỉ là thiên phú của ta không tốt lắm, tu luyện chậm vô cùng...
Nói tới đây, hắn không khỏi cúi đầu thật thấp. Cho dù so với Bối Bối hay Đường Nhã, đến tận lúc mười một tuổi hắn mới có được hồn hoàn đầu tiên, thiên phú đúng là khá kém.
Bối Bối sờ đầu Hoắc Vũ Đạo, mỉm cười nói:
- Thiên phú chỉ là một phần để thành công. Trước kia hẳn là không có ai chỉ điểm ngươi tu luyện, hơn nữa lại không có công pháp thích hợp, ngươi có thể bằng cố gắng của chính bản thân mà đạt đến như bây giờ thật là không dễ dàng. Hơn nữa bản thân Vũ hồn của ngươi cũng tương đối khá, tiềm lực phát triển vô cùng lớn, cho nên ngươi không phải suy nghĩ nhiều cho mất thời gian, không bằng dùng thời gian này mà tu luyện. Chỉ cần trước hai mươi tuổi ngươi đột phá đến ba mươi cấp thì có hi vọng trở thành một gã Hồn sư cường đại. Dù là ta hay là Tiểu Nhã đều sẽ tận lực giúp ngươi.
- Cảm ơn Đại sư huynh.
Hoắc Vũ Hạo chỉ còn biết cảm động nói lời cám ơn.
Bối Bối ôn hòa vỗ vai hắn nói.
- Gặp ngươi có lẽ cũng là vận may của ta và Tiểu Nhã, có thể nhanh chóng như vậy giải quyết vấn đề tiến giai của nàng, đợi nàng hấp thu Hồn Hoàn xong chúng ta sẽ trở về học viện. Đây không phải là nơi thích hợp để tu luyện. Ngươi có thể ghi nhớ phương pháp tu luyện Huyền Thiên Công mà ta giảng, đến khi đó có địa phương an toàn là ngươi có thể bắt đầu tu luyện.
- Dạ.
Hoắc Vũ Hạo cung kính đáp ứng, ở trong lòng hắn, kỳ thật xem Bối Bối làm lão sư nhiều hơn là Đường Nhã.

Đấu La Đại Lục II - Chương #18


Báo Lỗi Truyện
Chương 18/1322