Chương 15: Phích Lịch Bối Bối (2)


Bối Bối vừa đi vừa hướng dẫn cho Hoắc Vũ Hạo, một canh giờ bất tri bất giác trôi qua.
Đường mòn cuối cùng cũng kết thúc, trước mắt là một mảnh rừng rập rạp, không khí càng thêm trong lành nhưng mơ hồ có một luồng hơi thở từ nơi xa xăm trong sâm lâm truyền đến.
- Phương pháp tu luyện thân thể cơ bản là vậy. Còn cụ thể thế nào ngươi phải tự lĩnh ngộ thôi. Nếu có gì không hiểu cứ hỏi ta.
Bối Bối nhìn sang Hoắc Vũ Hạo nói.
- Cám ơn Đại sư huynh.
Sau khi Bối Bối vừa đi vừa dạy phương pháp tu luyện cho Hoắc Vũ Hạo khiến hắn càng thêm kính nể vị sư huynh này.
Đúng lúc này, Tiểu Nhã ở phía trước chợt hừ lạnh một tiếng, nhịp bước di chuyển của nàng đột nhiên trở nên hư ảo, thân thể nháy mắt liên tiếp biến hóa rồi đánh về phía cây đại thụ bên trái. Hoắc Vũ Hạo mơ hồ thấy có vài tia hàn quang hiện lên, một con Phong Phí Phí giống con trước đây từng suýt giết chết hắn từ tán cây rơi xuống.
Tiểu Nhã tức giận nói:
- Cái loại Phong Phí Phí này thật đáng ghét, không những dám chủ động công kích lại còn dám dở trò đánh lén nữa.
Vừa rồi Hoắc Vũ Hạo cũng không có sử dụng Linh Mâu nên căn bản không thấy rõ được Tiểu Nhã xuất chiêu như thế nào.
- Tiểu Nhã lão sư, cái mà ngươi vừa dùng là hồn kỹ sao?
Tiểu Nhã đắc ý nói:
- Không phải hồn kỹ, chỉ là Quỷ Ảnh Mê Tung Bộ kết hợp với ám khí thôi, đây là một loại vũ kỹ của Đường Môn, ngươi cứ chuyên tâm tu luyện đi, sau này ta sẽ dạy cho.
- Tiểu Nhã, cẩn thận.
Sắc mặt Bối Bối đột nhiên biến đổi, tay phải giơ lên đánh một hư trảo về phía Đường Nhã. Hai người bọn họ tất nhiên đã thường xuyên phối hợp, từng động tác hết sức hòa hợp. Đường Nhã điểm nhẹ ngón chân xuống mặt đất rồi phóng mình bay lên, giống như cả người không có chút trọng lượng bị một trảo của Bối Bối nhẹ nhàng kéo lên.
Một bóng đen nháy mắt xuất hiện, một mùi hương cũng bất ngờ xông đến.
Hoắc Vũ Hạo bị mùi hương này tập kích nhất thời cảm thấy choáng váng, nhưng trong cơ thể lập tức xuất hiện một luồng khí lạnh băng phong bế lại mũi và miệng của hắn rồi theo mũi phun trào ra ngoài, luồng khí bí ẩn ấy cũng bị tống ra theo từng tia khí lạnh kia rồi tiêu tán trong không khí.
Băng thuộc tính, Vũ Hồn thứ hai của ta? Hoắc Vũ Hạo lập tức nhận ra lai lịch của luồng khí lạnh này. Bất quá hành động ban nãy của khí lạnh ấy cũng không phải là hắn phát động.
Ngay khi hắn vui mừng với tác dụng của vũ hồn thứ hai của mình thì Đường Nhã đã được Bối Bối kéo về trước mặt, nàng khẽ chạm lên vai Bối Bối rồi lộn nhào một cái bay ra sau lưng Bối Bối.
Lúc này dưới chân Đường Nhã đã xuất hiện hai quầng sáng màu vàng cao thấp bất đồng, hai cái Hồn Hoàn của nàng hóa ra đều là Bách niên Hồn Hoàn.
Từng sợi dây dài màu xanh lục nháy mắt được phóng ra từ người Đường Nhã, trong đó có một dây quấn quanh hông Hoắc Vũ Hạo, tất cả những dây còn lại nhanh chóng tản ra phía xa.
So với Đường Nha, Bối Bối càng khiến Hoắc Vũ Hạo chấn động hơn.
Từ lúc mới gặp đến giờ, trong ấn tượng của hắn, vị đại sư huynh này tính tình ôn hòa nho nhã, luôn đi bên cạnh Đường Nhã, trên mặt lúc nào cũng mang theo một chút ấm áp, khiến những người xung quanh có cảm giác thân thiện. Vậy mà lúc này hắn lại hoàn toàn biến thành bộ dạng khác.
Sau khi vọt qua khỏi Tiểu Nhã, trên mi tâm Bối Bối liền xuất hiện một đạo ánh sáng màu lam, sau đó không ngừng khuếch tán, từ mi tâm lan ra khắp toàn thân, ngay sau đó, từng tia lôi điện màu lam xuất hiện xoay xung quanh hắn như những con rắn nhỏ. So về vẻ ngoài thì lúc này Bối Bối cũng chưa có thay đổi gì nhiều, trên trán xuất hiện thêm một tiêu ký hình tia chớp mà thôi, khí tức của hắn cũng dần biến hóa vì Vũ Hồn này.
Nhưng cũng chỉ như thế thôi đã đủ khiến Hoắc Vũ Hạo thay đổi cách nhìn về hắn.
Sau đó tay phải hắn cũng xuất hiện biến hóa, ống tay áo bên phải vì sự bành trướng của cánh tay mà hóa thành tro tàn. Cánh tay hắn dài ra độ chừng nửa thước, cực kỳ thô kệch, bên ngoài còn phủ kín vảy màu xanh đậm, tay mọc móng vuốt, đồng dạng cũng đầy vảy, mỗi khớp xương trên cánh tay cũng thô to hơn bình thường, những con rắn điện màu xanh đậm kia từ từ tập trung về phía cánh tay rồi xoay quanh không ngừng, đây chính là dị biến thứ hai xuất hiện trên người hắn. Sau đó ba hồn hoàn xuất hiện, cũng xoay quanh hắn như bao hồn sư khác, phân biệt là hai vàng một tím.
Tam hoàn, Hồn Tôn, đại sư huynh cùng lắm chỉ hơn mình bốn năm tuổi vậy mà đã là cường giả Hồn Tôn trên ba mươi cấp. Hơn nữa ba hồn hoàn của hắn còn có cả một cái Thiên niên Hồn Hoàn.
Giữa các loại Hồn Hoàn, màu trắng là Thập niên, màu vàng là Bách niên, màu tím là Thiên niên, còn màu đen chính là Vạn niên. Còn những hồn thú cường đại hãm hại Thiên Mộng băng tầm nếu hóa thành hồn hoàn chính là màu hồng.
Ban nãy Hoắc Vũ Hạo đã hỏi qua tuổi tác của Đường Nhã và Bối Bối, cả hai đều mới mười lăm tuổi, nếu so theo tháng thì Bối Bối nhỉn hơn một chút. Bằng này tuổi tu vi đã đạt đến bậc Hồn Tôn hơn nữa còn có ba hồn hoàn bậc này, dùng từ "Thiên tài trời sanh" với hắn mới thích hợp. Dựa vào tu vi, hắn còn hơn cả lão sư Đường Nhã mới cấp hai mươi.
Oa oa
Quái thú kia kêu lên một tiếng, bóng đen trên mặt đất nháy mắt phóng lên đánh về phía Bối Bối.
Bối Bối hừ lạnh một tiếng, đáy mắt lóe lên một tia màu tím, cánh tay phải tráng kiện cũng vung lên, trên không trung liền xuất liện một tầng lưới điện chặn bóng đen lại.
Rắc rắc, phần phật. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Một trận sấm sét vang lên trên không trung, bóng đen kia bị bắn ngược về phía sau, mà Bối Bối cũng lảo đảo lui về sau ba bốn bước, sắc mặt khẽ biến, hiển nhiên đối thủ mạnh mẽ vượt ngoài dự đoán của hắn.
- Là Mạn Đà La Xà. Oa, lại còn là hồn thú ngàn năm, thật tốt quá. Bối Bối, ta chọn con này.
Đường Nhã không những không kinh sợ còn lấy làm mừng rõ, dịu giọng hô to.
Hoắc Vũ Hạo lúc này đã thấy rõ bóng đen vừa tập kích bọn họ, đó là một con rắn dài ba thước màu hồng, trên trán có một vật nho nhỏ gồ lên hình dáng như một đóa hoa.
Bối Bối dĩ nhiên không có hưng phấn như Đường Nhã, vẻ mặt hắn lúc này đã trầm xuống, tuy rằng hắn là cường giả bậc Hồn Tôn nhưng đối mặt với hồn thú ngàn năm vẫn chưa đủ năng lực dễ dàng chiến thắng, cũng may vũ hồn của hắn cường đại không thì gặp những Hồn Tôn bình thường sớm đã co giò bỏ chạy.
- Tiểu Nhã, cô bảo vệ Hoắc Vũ Hạo đi.
Bối Bối khẽ quát một tiếng, trên cánh tay liền xuất hiện hồn hoàn thứ nhất lấp lánh, hồn lực cũng đặc biệt dao động dữ dội hơn, từng đoàn lôi điện màu xanh đậm ngưng kết thành một cái long trảo đánh về phía Mạn Đà La Xà.
Lôi đình long trảo, Bối Bối đệ nhất hồn kỹ.
Con Mạn Đà La Xà kia cũng hết sức gian xảo, lúc đầu còn nằm yên trên mặt đất, mắt thấy Bối Bối vừa phát động công kích liền bắn mình lên không trung, cái đuôi quét ngang không khí thành một đạo ảnh màu hồng đánh về phía Bối Bối.
Bối Bối không lùi mà còn tiến tới, cả người nháy mắt hụp xuống, chân bước Quỷ Ảnh Mê Tung Bộ nháy mắt đã di chuyển sang nơi khác, long trảo kia trên không trung cũng nương theo vẽ thành một đường hình vòng cung từ sau đánh vào Mạn Đà La Xà, cùng lúc đó, hồn hoàn thứ hai trên tay phải của hắn cũng sáng lên, vô số rắn điện đồng loại phóng ra, hóa thành từng mũi tên bắn lên không trung đan thành một cái võng điện thật lớn bao phủ lấy Mạn Đà La Xà.

Đấu La Đại Lục II - Chương #15


Báo Lỗi Truyện
Chương 15/1322