Chương 14: Phích Lịch Bối Bối (1)


Bối Bối kinh ngạc nói:
- Hoắc tiểu đệ, đệ phải hiểu rõ, gia nhập tông môn không phải là chuyện nhỏ. Tuy Đường Môn đã suy thoái nhưng dù sao cũng từng là thiên hạ đệ nhất tông môn. Nếu sau này đệ hối hận muốn rút khỏi tông môn, cho dù là ta hay Đường Nhã cũng sẽ không bỏ qua cho đệ đâu!
Hoắc Vũ Hạo gật gật đầu:
- Bối đại ca, đệ đã không còn thân nhân, tuổi lại nhỏ, lần này vào Tinh Đấu Đại Sâm Lâm mới biết thế nào là thiên ngoại hữu thiên. Đệ muốn vượt trội, trở thành một Hồn Sư cường đại. Gia nhập Đường Môn chắc chắn là con đường tốt nhất, chẳng những có thể tiến vào Sử Lai Khắc học viện, lại còn được mọi người chỉ điểm. Mọi người có thể đem tình cảnh hiện tại của Đường Môn nói cho đệ biết, đệ cảm nhận được mọi người thật sự chân thành. Đệ nguyện ý tham gia tông môn, cùng nhau chấn hưng Đường Môn.
-Tốt, tốt lắm.
Đường Nhã hưng phấn ôm cổ Hoắc Vũ Hạo.
Bối Bối cũng vuốt cằm nhìn hắn, Hoắc Vũ Hạo tuy niên kỉ còn nhỏ nhưng đã chín chắn hơn so với đám người cùng tuổi, tuy hơn mười tuổi mới đạt được đệ nhất Hồn Hoàn, thiên phú mặc dù quan trọng nhưng cần cù cố gắng vẫn là thiết yếu. Huống chi hắn còn có Vũ Hồn tinh thần thuộc tính hiếm có, Đường Môn có hắn cũng xem là tiện nghi.
Hương thơm từ cơ thể Đường Nhã tỏa ra làm khuôn mặt Hoắc Vũ Hạo đỏ lên, động cũng không dám động, thành thật đứng yên.
Bối Bối thay hắn giải vây:
-Tiểu Nhã lão sư...
Đường Nhã lúc này mới rời khỏi người Hoắc Vũ Hạo, đắc ý nhìn hắn. Đương nhiên nàng tuyệt đối không thừa nhận, lúc đầu muốn hắn gia nhập Đường Môn chỉ vì món cá nướng của hắn…
-Tiểu Hoắc, mau bái sư. Đường Môn chúng ta còn lại ba người, quy cũ cũng không quá nhiều. Sau này ngươi cứ gọi ta là lão sư, từ giờ người là người của Đường Môn. Nguồn: http://truyenyy.com
Đường Nhã nghiêm mặt nói.
Hoắc Vũ Hạo gật gật đầu, phụp một tiếng quỳ xuống bái Đường Nhã.
- Đệ tử Hoắc Vũ Hạo bái kiến lão sư!
Đường Nhã đứng bất động, để hắn bái ba lượt mới đỡ lên.
- Tốt lắm, Tiểu Hoắc từ nay sẽ là đệ nhị đệ tử, bái kiến đại sư huynh đi.
Vừa nói nàng đã chỉ Bối Bối.
-Bái kiến đại sư huynh!
Hoắc Vũ Hạo hướng Bối Bối khom mình hành lễ.
Bối Bối mỉm cười:
-Tiểu sư đệ không cần khách khí, sau này đều là người một nhà.
Đường Nhã nhẹ nhàng thở ra:
-Tiểu Hoắc, sau này đệ cùng Bối Bối phải gọi ta là Tiểu Nhã lão sư. Nhưng không được học theo hắn, không biết lớn nhỏ, rõ chưa?
-Vâng, lão sư.
Sau khi bái sư Hoắc Vũ Hạo lại có vài phần câu nệ nhưng nội tâm đã ổn định rất nhiều. Bái nhập Đường Môn khiến hắn có một cảm giác an toàn, cảm giác này đã lâu lắm không xuất hiện qua.
Tiểu Nhã vẫy cổ tay, một quyển sách đột nhiên hiện ra, đưa Hoắc Vũ Hạo:
-Tiểu Hoắc, đây là Huyền Thiên Bảo Lục của Đường Môn. Bên trong ghi lại tuyệt học Đường Môn, mà Huyền Thiên Công chính là căn bản, dùng minh tưởng để tăng nhanh tốc độ tu luyện. Hiện nay tu vi ngươi còn thấp, tu luyện Huyền Thiên Công cũng không có gì trở ngại, sau này còn có ta cùng Bối Bối chỉ điểm ngươi tu luyện. Ngoài ra Huyền Thiên Bảo Lục còn có năm tuyệt học: Huyền Ngọc Thủ luyện thủ, Tử Cực Ma Đồng luyện nhãn, Khổng Hạc Cầm Long cầm nã thủ, Quỷ Ảnh Mê Tung luyện thân pháp cùng với các phương pháp sử dụng, hóa giải ám khí. Đường Môn chúng ta nổi tiếng nhất là ám khí, nhưng muốn tu luyện đầu tiên phải có trụ cột căn bản. Hiện tại việc ngươi cần làm là bắt đầu tu luyện năm loại tuyệt học này, sau này ta sẽ dạy ngươi luyện ám khí.
- Lúc nãy ta đã nói ở Đường Môn có một tuyệt kỹ thích hợp để ngươi tu luyện, chính là: Tử Cực Ma Đồng. Tử Cực Ma Đồng là phương pháp luyện mắt, luyện tới một trình độ nhất định có thể biến ánh mắt thành lực công kích cực mạnh. Vũ Hồn của ngươi là Linh Mâu, hẳn là công pháp này vô cùng thích hợp, ngươi phải chăm chỉ tu luyện.
Nhận lấy Huyền Thiên Bảo Lục, Hoắc Vũ Hạo cẩn thận cất vào người:
-Tạ ơn lão sư, đệ tử nhất định cố gắng tu luyện.
Bối Bối đưa tay đặt vào thắt lưng, một bạch ngọc yêu đái xuất hiện trong tay.
-Tiểu sư đệ, đây là Đạo Khí phỏng chế từ Nhị Thập Tứ Kiều Minh Nguyệt Dạ của tiên tổ Đường Tam, xem như là quà ra mắt đại sư huynh tặng ngươi, có nó ngươi giữ gìn đồ vật của mình cũng dễ dàng hơn.
Vừa nói xong Bối Bối đã đem Nhị Thập Tứ Kiều Minh Nguyệt Dạ cột bên hông Hoắc Vũ Hạo, hướng dẫn cách sử dụng. Hai mươi bốn ngọc thạch đính trên yêu đái này mỗi viên ứng với không gian nửa thước, có thể tích trữ vật phẩm, chỉ cần đưa hồn lực vào là dễ dàng điều khiển, đây cũng là hồn đạo trân quý.
Thiên phú Hoắc Vũ Hạo không tốt, thân thể yếu đuối nhưng lại vô cùng thông minh, chỉ vài lần thử đã sử dụng thành thạo Nhị Thập Tứ Kiều Minh Nguyệt Dạ. Chẳng qua trong quá trình này hắn cũng tiêu hao không ít Hồn Lực.
Đường Nhã nói:
-Tiểu Hoắc, lần này ta cùng đại sư huynh ngươi ra ngoài là vì liệp sát hồn thú gia tăng Hồn Hoàn. Ngươi trước tiên theo sau chúng ta, chúng ta hoàn thành liệp sát sẽ cùng nhau quay về học viện Sử Lai Khắc.
-Vâng thưa lão sư!
Hoắc Vũ Hạo cung kính đồng ý.
Đường Nhã buộc miệng:
-Tuy rằng đã bái sư nhưng ngươi cũng không cần quá câu nệ, Đường Môn chỉ có ba người chúng ta có việc gì phải sợ.
Bối Bối tức giận:
- Lão sư gì thế này, đệ tử câu nệ mới là tốt chứ. Trời cũng không còn sớm, chúng ta mau chóng tiến lên thôi. Hi vọng vận khí không quá kém, có thể tìm được một ít hồn thú thích hợp.
- Ừm, xuất phát.
Đường Nhã gật đầu.
Đường Nhã đi đầu, Bối Bối dẫn theo Hoắc Vũ Hạo, ba người tăng tốc tiến về hướng Tinh Đấu Đại Sâm Lâm.
Sau khi có được đệ nhất Hồn Hoàn, Hoắc Vũ Hạo cảm giác tu vi bản thân tăng lên rất nhiều, nhất là về mặt thân thể, hắn chạy một thời gian cảm giác vẫn vô cùng thoải mái, nhưng về tốc độ vẫn thua kém Đường Nhã và Bối Bối không ít. Bối Bối truyền đến một cỗ Hồn Lực dịu nhẹ, lúc này Hoắc Vũ Hạo cũng không cần tiêu hao quá nhiều khí lực liền có thể theo sau.
Vừa đi Bối Bối vừa nói:
-Tiểu sư đệ, Huyền Thiên Công chính là một trong những công pháp tu luyện tốt nhất đại lục, chỉ cần đệ cố gắng tu luyện nhất định sẽ có thu hoạch. Đầu tiên ta sẽ hướng dẫn đệ một chút bí quyết vận hành thần công, phải ghi nhớ kỹ!
-Vâng!
Hoắc Vũ Hạo gật đầu tập trung lắng nghe.
Bối Bối thân hình nho nhã, tính cách cũng vô cùng ôn hòa tinh tế, tỉ mỉ giảng giải pháp môn tu luyện Huyền Thiên Công, mỗi khi có vài chi tiết khó hiểu đều giảng lại một lần. Những chỗ Hoắc Vũ Hạo không rõ hắn cũng có thể dùng lời lẽ đơn giản để giảng giải, Hoắc Vũ Hạo rất nhanh đã đắm chìm trong công pháp.
Đường Nhã phía trước khẽ thè lưỡi, nàng có thể khẳng định nếu bản thân giảng giải cho Hoắc Vũ Hạo tuyệt không thể tốt bằng Bối Bối, bản thân quả thật không xứng là một môn chủ.

Đấu La Đại Lục II - Chương #14


Báo Lỗi Truyện
Chương 14/1322