Chương 126: Tốc độ sinh tử (Hạ)


Lạnh, cực kỳ rét lạnh.
Chỉ nháy mắt sau, ba gã Hồn Vương đã được thưởng thức hiệu quả của cái gì gọi là băng giá cực hạn. Từng dòng máu đang chảy trong cơ thể bọn họ gần như đều đông cứng lại, giây lát này bọn họ không thể cử động làm gì nữa, những động tác đang thực hiện đều dừng lại trên không trung.
Tuy nhiên đây là trên bầu trời cách mặt đất hơn ba trăm thước, một người đột nhiên tạm dừng hoạt động ở độ cao này thì sao? Tất nhiên cả ba vị cường giả đó nháy mắt như ba viên đá từ trên trời rớt thẳng xuống đất.
Ánh sáng màu xanh trên bầu trời sau đó cũng biến mất, lúc nó tan biến đồng thời ba gã Hồn Vương cũng rơi xuống, còn Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông bên cạnh thì mặt mày tái nhợt.
Mặc dù luồng ánh sáng màu xanh phát ra từ cơ thể Hoắc Vũ Hạo không có ảnh hưởng đến Vương Đông nhưng Vương Đông cũng rùng mình ớn lạnh. Chưa bị cái đó đụng đến mà hắn đã cảm thấy đôi cánh của mình có chút cứng ngắc, may là vẫn có thể giữ vừng và tiếp tục lơ lửng trên bầu trời.
Sắc mặt Hoắc Vũ Hạo tái nhợt vì hắn tiêu hao hồn lực quá nhiều, hơn nữa vừa rồi cơ thể phải chịu đựng luồng hồn lực ào ào tiến vào. Nhưng hắn còn lâu mới được nghỉ ngơi, bởi vì hắn biết một chiêu vừa rồi mặc dù lợi hại nhưng đối thủ của bọn hắn cũng không yếu, làm sao một Hồn Vương có thể từ độ cao này ngã xuống chết được?
Cánh tay phải đang cầm Hồn Đạo Thôi Tiến Khí nháy mắt hóa thành xanh ngọc, đồng thời cái Hồn Đạo Khí cũng được hồn lực rót vào mà lóe lên ánh sáng màu đỏ chói mắt, ngay sau đó, một luồng ánh sáng màu trắng phụt ra đem cơ thể cả hai đang lơ lửng trên bầu trời lại tiếp tục bay về trước.
Sau khi Thiên Mộng Băng Tằm nhắc nhở có người mai phục bọn họ, Hoắc Vũ Hạo đã bắt đầu tính toán đường lui. Cũng nhờ thế hắn mới có thời gian tính toán từng bước đi.
Kẻ địch mạnh như thế, đánh bừa tuyệt đối không có hi vọng nào, như vậy bọn họ chỉ còn có thể dựa vào những thứ thần kỳ mà thôi.
Khi bắt đầu chạy trốn thì kế hoạch của Hoắc Vũ Hạo cũng bắt đầu. Hắn phải sử dụng hết khả năng của mình mới có thể làm ra cục diện trước mắt này.
Độ cao trên ba trăm thước? Cho dù là cường giả Hồn Đế, nhưng hắn không thể phi hành thì cũng chả thể nào từ dưới mặt đất tấn công được bọn họ cả.
Cũng không phải Hồn Sư cấp cao không thể phi hành được nhưng ít nhất phải đến cấp bậc Hồn Thánh có bảy Hồn Hoàn mới được.
Bởi vậy, bay lên không trung là cơ hội duy nhất của bọn họ. Nhưng điều kiện quan trọng nhất vẫn là may mắn. Nếu chẳng may vị Hồn Đế kia có thể phi hành thì sao?
Đúng như Hoắc Vũ Hạo dự đoán, ba tên kia rơi xuống hơn một trăm thước thì cũng khôi phục lại bình thường, sau đó tất cả miễn cưỡng giang đôi cánh trên lưng ra để giảm lực cản của không khí. Tuy bọn họ có chút luống cuống tay chân nhưng trước khi tiếp đất vẫn có thể nắm được thế chủ động trở lại. Có điều lúc này bọn họ không kịp bay lên đuổi theo Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông rồi.
Tên Hồn Đế đang chạy dưới mặt đất đột nhiên tăng tốc chạy về phía Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông sẽ rơi xuống. Hắn biết hiện giờ mình không còn nhiều cơ hội nữa. Nếu không thể giết hai đứa kia trước khi chúng nó về đến thành Sử Lai Khắc thì phải chấm dứt lần mai phục này. Nhưng bất kể thế nào hắn cũng phải ra tay thử một lần, nếu không thành công thì lập tức rút lui.
Tốc độ của một Hồn Đế làm sao Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông tưởng tượng ra nổi, hơn nữa trong sáu Hồn Hoàn của hắn, Hồn Hoàn cuối cùng là màu đen tượng trưng cho Hồn Hoàn vạn năm.
Khi Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông còn cách đầu tường thành Sử Lai Khắc chừng hai trăm thước thì tên Hồn Đế kia đã trước một bước đến cửa thành phía bắc rồi, hắn nhanh chóng trèo lên tường như khỉ leo cây, tốc độ nhanh cực kỳ. Nháy mắt đã đến đầu tường rồi.
Lúc này hồn lực của cả Hoắc Vũ Hạo lẫn Vương Đông đều đã cạn kiệt gần hết rồi, hơn nữa đôi cánh của Vương Đông bị luồng ánh sáng màu xanh ban nãy của Hoắc Vũ Hạo ảnh hưởng chưa hết cứng ngắc nữa, dù sao Vương Đông chưa phải là hồn sư bậc Hồn Vương a. Trong thời gian ngắn như thế, máu huyết trong người hắn còn chưa kịp lưu thông bình thường nữa nói chi là dùng sức bay cao. Còn tên Hồn Đế kia, khi vừa leo được đến đầu tường hắn lập tức nhảy lên, nhưng không phải nhãy thẳng lên trời mà là nhảy về phía Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông.
Tay phải của gã Hồn Đế ấy giơ lên cao, một ngọn lửa màu đen xuất hiện, ngọn lửa này đúng là đến từ Hồn Hoàn vạn năm kia. Có thể chắc chắc, Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông hoàn toàn không thể đỡ được một kích này.
Cũng ngay lúc đó, ba bóng người nhanh như cắt từ trong thành Sử Lai Khắc bay vọt lên đầu tường. Người đi đầu tiên cả người phủ đầy vảy rồng, hiển nhiên hắn đã thi triển ra vũ hồn Lam Diện Phách Vương Long - Bối Bối, hai người phía sau lần lượt là Từ Tam Thạch và Giang Nam Nam.
Số Hồn Hoàn trên người Bối Bối và Từ Tam Thạch không còn là ba nữa mà đã lên bốn. Hai vàng, hai tím này chứng tỏ bọn họ đã tiến vào cấp bậc Hồn Tông rồi. Nguồn: http://truyenyy.com
Có điều, thấy bọn họ xuất hiện, trong lòng Vương Đông vẫn không khỏi cảm thấy tuyệt vọng, không kịp nữa rồi a...
- Vương Đông!
Hoắc Vũ Hạo đột nhiên hét lớn một tiếng sau đó ôm chặt lấy bạn của mình. Tinh Thần Tham Trắc Cộng Hưởng nháy mắt hoàn toàn biến mất. Vương Đông giật mình phát hiện Hạo Đông Lực trong cơ thể bọn họ nháy mắt sôi trào.
Nhất thời trong phạm vi mười thước xung quanh tỏa ra một luồng ánh sáng rực rỡ, một ánh sáng vô cùng kỳ lạ tỏa ra từ hai người bọn họ.
Cái loại ánh sáng này lại lần lượt biến đổi từ ba màu lam, tím, ánh kim. Một luồng hơi thở quang minh nồng đậm xuất hiện hòa hợp với luồng hồn lực đầy màu sắc kia.
Sau lưng Vương Đông xuất hiện một ảo ảnh cực lớn, đó cũng chính là Quang Minh Nữ Thần Điệp thật sự.
Còn sau lưng Hoắc Vũ Hạo thì xuất hiện một con mắt ảo ảnh thật lớn, con mắt này màu ánh kim, tuy không rực rỡ nhưng ẩn ẩn hiện ra một chút ánh sáng màu tím.
Hai ảo ảnh trên không trung nháy mắt hợp thành một, khi cả hai chuẩn bị hòa lẫn vào nhau thì quang ảnh Linh Mâu của Hoắc Vũ Hạo dần dần trở nên thâm thúy, màu vàng biến mất thay vào đó là màu lam ánh tím. Còn quang ảnh Quang Minh Nữ Thần Điệp của Vương Đông thì gần như vừa tiếp xúc Linh Mâu đã bùng cháy mạnh mẽ hóa thành ngọn lửa màu vàng lam.
Khi Quang Minh Nữ Thần Điệp bốc cháy thì đôi cánh nó cũng mở rộng ra chậm rãi ôm lấy quang ảnh Linh Mâu rồi từ từ hạ xuống cùng một chỗ với Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông.
Linh Mâu mang theo vẻ thâm thúy kia nếu cẩn thận quan sát thì sẽ thấy bên trong nó là một thế giới vô cùng vô tận. Một luồng hồn lực khủng khiếp mang hỗn hợp ba màu sắc lam, tím, ánh kim cũng từ từ tiếp cận đến tên Hồn Đế ở phía xa.
Luồng ánh sáng này di chuyển theo một đường thẳng tắp, nó đi đến đâu cũng đều để lại một vệt sáng vô cùng đẹp mắt và huyễn lệ động lòng người.
Tên Hồn Đế thấy một màn trước mắt trong lòng vô cùng rung động, mà ba người Bối Bối, Từ Tam Thạch, Giang Nam Nam đang đến cứu viện cũng rung động không kém.
Những gì đang diễn ra còn không thể gọi là huyễn lệ sao? Một luồng sáng rực rỡ đi qua để lại một vệt dài ánh sáng màu vàng lộng lẫy.
Đúng vậy, giờ khắc này, cái Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông đang thi triển chính là Vũ Hồn Dung Hợp Kỹ của bọn họ, cũng là át chủ bài duy nhất còn sót lại.
Rực rỡ - Điêu tàn, Hoàng Kim Lộ.
Lần cuối cùng thi triển Hồn Kỹ này, Hoắc Vũ Hạo mới có một Hồn Hoàn còn Vương Đông thì hai. Nhưng lúc này cả hai bọn họ mỗi người đều đã có thêm một Hồn Hoàn rồi, cũng chính là hai Hồn Hoàn và ba Hồn Hoàn. Cho nên, tu vi tăng lên, uy lực của Hồn Kỹ chắc chắn cũng sẽ tăng lên rất nhiều. Nháy mắt khi thi triển Vũ Hồn Dung Hợp Kỹ, cả Hoắc Vũ Hạo lẫn Vương Đông đều cảm thấy hồn lực của mình bị cái gì đó rút cạn, nhưng vẫn chưa thể đủ hoàn thành một kích này.
Ngọn lửa màu đen trên thanh đao của tên Hồn Đế kia đột nhiên bùng cháy dữ dội, hắn không phải mù nên chỉ cần nhìn số lượng Hồn Hoàn trên người bọn họ đã đoán được tu vi rồi. Hắn tin chắc một màn này tuy rất đẹp nhưng chỉ cần hắn vung đao lên là có thể giải quyết dứt điểm cả hai tên kia.
Nhưng, rất nhanh sau đó hắn đã biết mình sai rồi. Ngọn lửa màu đen vừa tiếp xúc với luồng ánh sáng kia thì tinh thần hắn bất ngờ cảm thấy hoảng hốt.
Loại cảm giác này lạ lắm, không phải đau đớn nhưng giống như cả người dơ hầy bước vào nhà tắm liền bị người ta lột sạch quần áo ném vào trong ao. (??? hông hiểu)
Cảm giác sắp có thể kết thúc mọi chuyện cũng biến mất, Hồn Kỹ tiêu thất, đao không còn, Hồn Kỹ cũng đi luôn. Cuối cùng chỉ còn lại hắn như một pho tượng rơi từ trên tường thành xuống mặt đất.
Hắn cảm nhận được bản thân mình vẫn có thể hành động nhưng xung quanh không hiểu tại sao lại biến thành màu xanh, hồn lực vẫn còn vận chuyển bình thường, nhưng sao cơ thể lại muốn bốc cháy, dường như muốn khiến hắn tan chảy ra. Hơn nữa, vũ hồn đã hoàn toàn mất liên lạc rồi.
Thật ra hắn phải cảm thấy may mắn và vinh quang vì là người đầu tiên chịu đựng toàn bộ lực công kích của Hoàng Kim Lộ.
Mặc dù hiện giờ uy lực của Hoàng Kim Lộ không đủ để đánh hắn ngã xuống nhưng nó có một kỹ năng hạn chế năng lượng, cũng chính là điểm đặc biệt nhất của nó: Tước Đoạt Vũ Hồn.
Nhưng đồng thời sau khi Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông phát ra một kích này thì hồn lực cũng tiêu hao sạch sẽ, hai người thậm chí còn không thể duy trì vũ hồn nữa. Mất đi đôi cánh của vũ hồn Quang Minh Nữ Thần Điệp, Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông cùng lúc rơi xuống.
Ngay lúc này, từ phía xa xuất hiện một bóng người màu đỏ bay đến như tia chớp, nhanh đến nỗi để lại trên không trung mười tàn ảnh. Ngay một khắc trước khi Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông rơi xuống đất, người đó rốt cuộc cũng vượt qua những tên Hồn Vương kia mà trước một bước đỡ được hai người bọn họ. Và phía sau, ba người Bối Bối, Từ Tam Thạch và Giang Nam Nam cũng đã nhảy qua đầu tường đến nơi kịp thời.
- Để ta xem ai dám to gan công kích người của học viện Sử Lai Khắc đây.
Một giọng nói mang âm điệu khủng bố vang lên. Cả người Mã Tiểu Đào lúc này đang đắm chìm trong ngọn lửa màu đỏ rực rỡ, nàng trông hệt như một nữ hoàng, đôi cánh phượng hoàng sau lưng càng tăng thêm sự kiêu ngạo.

Đấu La Đại Lục II - Chương #126


Báo Lỗi Truyện
Chương 126/1322