Chương 120: Hội nghị tại Hải Thần Các


Nơi cất giữ bảo vật dĩ nhiên sẽ thu hút trộm cướp "ghé thăm", từng có không biết bao nhiêu cao thủ trên đại lục lẻn vào đảo Hải Thần, cố gắng lén lút vào Hải Thần Các nhưng chưa từng có ai vào mà ra được.
Mỗi khi học viện Sử Lai Khắc có đại sự gì đều mở hội nghị ở trong Hải Thần Các này, đấy cũng là dạng hội nghị cao cấp nhất ở học viện. Hội nghị này chỉ có viện trưởng viện phó hai hệ và trưởng lão của Cung Phụng Đường là có tư cách tham gia. Những vấn đề quan trọng thường dùng cách biểu quyết để quyết định.
Và bốn vị viện trưởng và phó viện trưởng của hai hệ ở trong hội nghị này, mỗi người cũng chỉ có một phiếu mà thôi.
Lúc này, bầu không khí trong phòng họp hội nghị tại Hải Thần Các im lặng một cách kỳ lạ. Giữa phòng là một cái bàn tròn dài hình oval, xung quanh có mười người đang ngồi, nhưng ở vị trí chủ toạ đầu bàn lại đặt một cái ghế dựa, vị trí này nhìn vào là chỗ ít có ánh sáng nhất, chỉ mơ hồ thấy được dường như có ai đó đang ngồi ở đấy. So với mười người ngồi xung quanh, thì người kia trông hết sức đặc biệt.
Tiên Lâm Nhi và Tiền Đa Đa ngồi ở vị trí cuối cùng bên phải, còn Ngôn Thiếu Triết và một người phụ nữ khác cũng ngồi ở vị trí tương tự nhưng nằm bên trái. Người phụ nữ kia mang một vẻ đẹp hết sức mặn mà, nhưng lại vô cùng lạnh lùng, cô nàng không thèm liếc nhìn Tiên Lâm Nhi một cái.
Cả bốn người này so với những người trong phòng là chỉnh tề nhất. Những ông lão bà lão ngồi phía trước đều rất kỳ lạ. Trong đó có cả vị Huyền lão mà Vương Ngôn từng dẫn đến. Ông lão đó ngồi ở vị trí đầu tiên kế bên chủ toạ, cũng chính là vị trí đầu tiên bên dãy của Ngôn Thiểu Triết.
Huyền lão lúc này vẫn tay đùi gà tay bình rượu, vừa ăn vừa uống trông hết sức nhàn nhã.
- Mọi người đến đủ rồi thì bắt đầu họp đi, Thiểu Triết, ngươi chủ trì.
Một giọng nói vô cùng ôn hoà vang lên, giọng nói này đi vào tai khiến người ta có cảm giác linh hồn mình được tẩy rửa, nhưng khó mà đoán được tuổi tác chính xác của người nói, chỉ biết nó phát ra từ người đang ngồi trên ghế dựa kia thôi.
- Dạ lão sư. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Ngôn Thiểu Triết đứng lên khom người hành lễ với người ngồi ở ghế chủ toạ.
Nếu có người ngoài ở đây nghe thấy tiếng gọi này của Ngôn Thiểu Triết chắc là giật mình chết khiếp quá. Bởi vì Ngôn Thiểu Triết đã thành danh khoảng sáu mươi năm rồi, tuổi thật cũng hơn tám mươi. Vậy mà lão sư của ông vẫn còn khoẻ mạnh thế này thật khiến người hết hồn.
(M2: Ông TG chém dữ quá, đến bậc Phong Hào thì 300 năm là bình thường, ông này tuổi thiệt chắc chưa đc 1/2 khoảng đó nữa, còn trẻ chán. )
Khi giọng nói này vang lên, ngay cả Huyền lão đang gặm đùi gà cũng bỏ hai thứ trên tay xuống, bàn tay đầy dầu mỡ không ngừng chùi vào quần áo, sau đó ngồi thẳng thóm lại. Những vị trưởng lão còn lại cũng không khác máy, ai ai cũng sửa lại tư thế ngồi.
Ngôn Thiểu Triết cúi chào mấy vị trưởng lão rồi nói:
- Lão sư, các vị trưởng lão. Hôm nay Thiểu Triết và Lâm Nhi cùng mời mọi người đến đây là muốn thương nghị một chuyện liên quan mật thiết đến tương lai mấy trăm năm tới của học viện chúng ta.
Rầm
Tiên Lâm Nhi vỗ mạnh một cái xuống bàn.
- Ngôn Thiểu Triết, ngươi đừng có nói lệch đi chuyện khác, vào thẳng vấn đề đi.
Lúc nàng vỗ bàn, mấy trưởng lão đều bị nàng doạ mà giật mình, ánh mắt của họ càng thêm phần quái lạ. Lão bà ngồi ở vị trí đầu tiên bên phải kế bên chủ toạ nhíu mày nói:
- Lâm Nhi, đây là hội nghị ở Hải Thần Các. Con còn muốn làm ồn thì đi ra ngoài đi.
Sắc mặt Tiên Lâm Nhi khẽ biến, nàng hừ một tiếng rồi không nói nữa.
Lão bà kia tóc trắng như tuyết, nếp nhăn trên mặt cũng không nhiều lắm, đôi mắt hết sức dịu dàng, bà quay sang nhìn Ngôn Thiểu Triết mỉm cười nói:
- Thiểu Triết, ngươi nói tiếp đi.
- Dạ Lâm lão.
Ngôn Thiểu Triết liếc nhìn Tiên Lâm Nhi với vẻ áy náy, nhưng ánh mắt lại đầy sự kiên quyết. Bản thân là viện trưởng hệ Vũ Hồn, hắn không thể để tình cảm cá nhân ảnh hưởng đến phán đoán của mình.
Tiên Lâm Nhi quay đầu đi chỗ khác không thèm nhìn hắn một cái.
Ngôn Thiểu Triết trầm giọng nói:
- Các vị trưởng lão, chuyện là thế này...
Sau đó hắn từ từ kể lại mọi chuyện mà không giấu diếm một cái gì hết, đầu tiên nói về lần đánh cược của mình và Tiền Đa Đa, sau đó lại nói đến biểu hiện của Hoắc Vũ Hạo.
-... sau kỳ nghỉ, nó trở về chẳng những có được vũ hồn thứ hai, mà vũ hồn ấy lại còn là Vũ Hồn Cực Hạn. Tuy rằng mấy Hồn Hoàn đầu tiên của nó không tốt lắm, nhưng nó có vũ hồn thuộc tính cực hạn, nếu chúng ta dốc hết sức bồi dưỡng thì tương lai nhất định sẽ là trụ cột của cả học viện, hơn nữa đứa bé này còn là cô nhi, rất có thể sẽ được giữ nó ở lại học viện.
- Đúng là ta đánh cược thua Tiền viện trưởng, nhưng bản thân ta thấy, chỉ có hệ Vũ Hồn mới đủ tiêu chuẩn bồi dưỡng nó, cũng chỉ có chúng ta mới giúp nó phát huy được toàn bộ tiềm năng.
Những lời của Ngôn Thiểu Triết nghe có vẻ ngay thẳng nhưng ẩn ý lại bảo chính Tiền Đa Đa lừa mình cướp lấy Hoắc Vũ Hạo.
Nghe hắn nói xong, mấy vị trưởng lão ai cũng đầy vẻ kinh ngạc, người bất ngờ nhất chính là Huyền lão, lão nhíu mày suy nghĩ, ánh mắt cũng không còn nhìn chằm chằm đùi gà trước mặt nữa.
Hội nghị ở Hải Thần Các thường mở ra theo hai dạng, thứ nhất là có chuyện và mời đến như thế này gọi là hội nghị lâm thời, thứ hai là hội nghị mỗi năm một lần gọi là hội nghị định kỳ. Hội nghị định kỳ thì không cần phải bàn, còn hội nghị lâm thời thì mỗi lần mở ra đều do học viện Sử Lai Khắc phát sinh chuyện trọng đại. Trước đây, có mấy lần hội nghị lâm thời thậm chí còn quyết định hướng phát triển của cả đại lục.
Thuộc tính cực hạn đúng là đáng để mở hội nghị lâm thời, bất quá, các trưởng lão nghe xong câu chuyện, biết là do hai hệ Vũ Hồn và Hồn Đạo tranh giành đệ tử liền cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều. Đây là chuyện nội bộ, cũng tương đối dễ giải quyết.
Ngôn Thiểu Triết nói xong liền ngồi lại xuống chỗ của mình, sau đó Tiền Đa Đa lập tức đứng bật dậy.
- Các bị trưởng lão, câu chuyện Ngôn viện trưởng vừa nói có vài điểm không đúng. Đúng là ta và lão ấy có đánh cược, nhưng khi đó bên hệ Hồn Đạo của chúng ta hoàn toàn chưa biết Hoắc Vũ Hạo có vũ hồn thứ hai. Khi đó chúng ta chỉ cảm thấy ưng ý với thiên phú chế tạo Hồn Đạo Khí của nó mà thôi.
- Hoắc Vũ Hạo đã bái Phàm Vũ làm sư phụ, sau đó nó chỉ mất tám tháng, từ một người chưa từng tiếp túc đến Hồn Đạo Khí mà trở thành Hồn Đạo Sư cấp hai, tốc độ thăng cấp này có thể nói trong lịch sử chúng ta chưa từng thấy qua. Đứa bé này siêng năng đến mức ngay cả Phàm Vũ cũng phải lên tiếng khen ngợi. Thiên tài như thế làm sao chúng ta bỏ qua được đây? Mà ngày xưa, khi nó dẫn nhóm giành được chức quán quân trong kỳ sát hạch Tân Sinh thì sao? Ngay cả tư cách trở thành đệ tử hạch tâm nó cũng không có? Vậy mà Ngôn viện trưởng vừa phát hiện nó có vũ hồn thứ hai liền nhào đến tranh giành với ta? Ta đại diện hệ Hồn Đạo nói thẳng một câu, bất kể như thế nào, hệ chúng ta cũng sẽ không nhường bước. Hơn nữa, hệ Hồn Đạo chúng ta đã quyết định dốc toàn lực bồi dưỡng nó, nhất định trong vòng ba mươi năm sẽ giúp nó trở thành một Hồn Đạo Sư cấp chín đầu tiên ở học viện Sử Lai Khắc.
- Vì bồi dưỡng Hoắc Vũ Hạo, ta, Tiên viện trưởng và Phàm Vũ đã quyết định đặt kế hoạch bồi dưỡng Cực Hạn Đan Binh vào nó, còn Hoà Thái Đầu thì chuyển thành bồi dưỡng trở thành Hồn Đạo Sư phụ trợ Cực Hạn Đan Binh.
- Các vị trưởng lão, ta có thể hiểu cho tâm trạng của Ngôn viện trưởng, Vũ Hồn Cực Hạn quả thật rất quan trọng với hệ Vũ Hồn, nhưng đối với hệ Hồn Đạo chúng ta cũng không kém. Hệ Vũ Hồn của học viện đã là thiên hạ đệ nhất, nhưng hệ Hồn Đạo thì không. Mọi chuyện chúng ta làm cũng vì muốn tạo nên một bước đột phá. Mà hệ Hồn Đạo thiếu nhất cái gì, chính là nhân tài. Các vị trưởng lão, xin các vị nhớ lại xem, đệ tử vào hệ Hồn Đạo lúc nào cũng là người thừa từ hệ Vũ Hồn mà thôi, như thế thì chúng ta lấy cái gì mà cạnh tranh với đế quốc Nhật Nguyệt chứ? Hiện giờ, chúng ta không thiếu tiền cũng chẳng thiếu tài nguyên, cái thiếu chỉ là nhân tài mà thôi. Ta tin chắc chúng ta có thể bồi dưỡng nó thánh một Hồn Đạo Sư cường đại. Cho nên, chúng ta tuyệt đối không nhường nó cho ai hết.
Từng lời nói của Tiền Đa Đa như đinh đóng cột, không để chút đường lui nào, so với Ngôn Thiểu Triết còn cứng rắn hơn rất nhiều. Quả thật chuyện này, lý lẽ thuộc về hệ Hồn Đạo.
Tiên Lâm Nhi nói:
- Ý của Tiền viện trưởng cũng là ý của ta, hệ Hồn Đạo chấp nhận đánh cược vào đứa bé này, được ăn cả ngã về không. Nếu trên người nó còn không thể hoàn thành được kế hoạch Cực Hạn Đan Binh thì ta chấp nhận từ chức viện trưởng hệ Hồn Đạo này.
Nàng vừa nói xong, cả Ngôn Thiếu Triết lẫn người phụ nữ bên cạnh đều kinh hoảng, quá ác liệt, một chiêu này của Tiên Lâm Nhi đúng là không thế đỡ được.
Đúng là trong học viện Sử Lai Khắc, hệ Vũ Hồn luôn chiếm ưu thế, nhưng cả hai hệ lúc nào cũng đứng ngang hàng với nhau. Tuy các vị trưởng lão đa số đều xuất thân từ hệ Vũ Hồn nhưng cũng không thể tuỳ ý bác bỏ ý kiến của hai vị lãnh đạo hệ Hồn Đạo Kia, dù sao lần này là hệ Hồn Đạo hoàn toàn đúng.
Nhất thời Ngôn Thiểu Triết cảm thấy vô cùng khó xử, càng tranh cãi chỉ sợ mâu thuẩn của hai hệ lại càng tăng thêm, đây là điều hắn hoàn toàn không muốn thấy.
Bản thân là viện trưởng hệ Vũ Hồn, đương nhiên hắn sẽ vì sự phát triển của hệ mà cố gắng, nhưng nói thế nào, hệ Vũ Hồn cũng là một bộ phận của học viện Sử Lai Khắc, nội chiến thế này hắn không muốn một chút nào. Nếu không phải Hoắc Vũ Hạo có Vũ Hồn Cực Hạn quá mức quan trọng, hắn cũng không muốn đứng ra tranh giành với hệ Hồn Đạo đâu...
Lúc này Huyền lão đột nhiên lên tiếng, lão ho khan một cái rồi nói:
- Ý các ngươi thế nào ta cũng nghe rõ rồi. Hoắc Vũ Hạo ta cũng từng gặp, lúc trước hệ Vũ Hồn không chọn nó cũng vì cái Hồn Hoàn mười năm đầu tiên của nó thôi, bởi vì vũ hồn Linh Mâu, tương lai muốn phụ thêm Hồn Hoàn rất là khó khăn. Còn Vũ Hồn Bản Thể của nó ta cũng kiểm tra rồi, khả năng xuất hiện tình huống giác tỉnh lần hai của nó rất thấp.
- Mọi người hẳn là biết, Vũ Hồn Bản Thể càng ở vị trí quan trọng của cơ thể thì cạnh mạnh. Nhưng kiểu gì nó cũng phải giác tỉnh lần thứ hai mới được. Mà quan trọng hơn, Vũ Hồn Bản Thể ở vị trí càng quan trọng thì khả năng giác tỉnh càng thấp. Đôi mắt là cửa sổ linh hồn, nó thuộc vào loại Vũ Hồn Bản Thể thuộc tính tinh thần cao cấp nhất. Cơ hội giác tỉnh lần thứ hai quá mong manh. Cho dù ở Bản Thể Tông, ta cũng chưa từng nghe nói có trường hợp nào giác tỉnh được. Cho nên, ta khẳng định, Vũ Hồn thứ hai của nó hoàn toàn không liên quan gì đến chuyện giác tỉnh Vũ Hồn Bản Thể cả.
- Ta suy nghĩ mãi không hiểu vũ hồn thứ hai của nó ở đâu mà ra. Ta thấy hay là chúng ta tìm hiểu chuyện này trước đi.
Lâm lão ngồi đối hiện Huyền lão nghe thấy thế liền mỉm cười.
- Huyền lão, ngươi lạc đề rồi. Nguyên nhân có thể điều tra, nhưng đó là chuyện sau này. Hiện giờ nội chung chính của cuộc họp này là chọn ra con đường phát triển tốt nhất cho nó.
Huyền lão cười to nói:
- Đương nhiên là về hệ Vũ Hồn chúng ta rồi. Bất kể Vũ Hồn Cực Hạn của hắn từ đâu mà ra, tốt nhất nó nên ở hệ chúng ta thì hơn. Chúng ta đã từng bồi dưỡng hồn sư có Vũ Hồn Cực Hạn rồi, hơn nữa, bên ta cũng đang thiếu người đây.
Lâm lão lắc đầu nói:
- Không được. Tiền Đa Đa có lý của nó, Hồn Đạo Hệ đến giờ vẫn vô cùng thiếu hụt nhân tài. Đứa nhỏ kia đã là đệ tử hạch tâm của hệ Hồn Đạo rồi. Thay đổi như thế không đúng quy định.
Huyền lão bĩu môi nói:
- Có cái gì không đúng quy định chứ? Ta hỏi ngươi, hệ Hồn Đại đến lớp mấy mới được nhận đệ tử? Phải là hơn năm ba, nhưng Hoắc Vũ Hạo năm mấy đây? Cái này là hệ Hồn Đạo làm sai trước.
Ngôn Thiểu Triết nghe thấy thế trong lòng vô cùng mừng rỡ, thầm khen đúng là gừng càng già càng cay. Đừng thấy bình thường Huyền lão luôn say khướt, nhưng khi đụng chuyện lại vô cùng nghiêm túc a.
Một ông lão ngồi ở vị trí sau Lâm lão lắc đầu nói:
- Huyền lão, ngươi nói vậy là không đúng. Đối với Hồn Đạo Sư, ta hiểu rõ hơn ngươi nhiều. Trong vòng tám tháng trở thành Hồn Đạo Sư cấp hai chỉ sợ ngay cả bên đế quốc Nhật Nguyệt cũng chưa từng có. Hơn nữa kế hoạch Cực Hạn Đan Binh lần trước hội họp ở đây chúng ta đã thông qua rồi mà. Hiện giờ Tiên Linh Nhi và Tiền Đa Đa đang chung sức hoàn thành nó, chúng ta phải nên cổ vũ chứ? Vũ Hồn Cực Hạn dù sao vẫn ở học viện chúng ta mà, cho học ở hệ Hồn Đạo thì cũng giống nhau thôi?
Huyền lão hừ một tiếng nói:
- Ai bảo giống nhau? Giống chỗ nào ngươi chỉ ta xem? Cho vào hệ Hồn Đạo chỉ là lãng phí thôi.
Tiên Lâm Nhi tức điên lên không thèm nhịn nữa, đừng phắt dậy nói:
- Huyền lão, cái gì mà bảo lãng phí hả? Hệ Vũ Hồn luôn mồm bảo có kinh nghiệm đào tạo Hồn Sư có Vũ Hồn Cực Hạn à? Nhưng theo ta biết, Vũ Hồn Cực Hạn của Hoắc Vũ Hạo thuộc tính Băng mà? Các ngươi từng bồi dưỡng Vũ Hồn Cực Hạn thuộc tính Băng sao? Hơn nữa, ngài làm trưởng lão thì đừng có mà thiên vị hệ Vũ Hồn như thế. Ngài đã như thế thì hệ Hồn Đạo chúng ta tồn tại còn ý nghĩa gì nữa?
Huyền lão nghe thế cũng không chút tức giận, nói tiếp:
- Con bé này, ta đúng là có chút nghiên về hệ Vũ Hồn, bởi vì Vũ Hồn là căn bản của Hồn Sư, cũng chính là cội nguồn của học viện Sử Lai Khắc chúng ta. Mà hệ Hồn Đạo đối với học viện cũng vô cùng quan trọng. Ta cũng không muốn thiên vị hệ Vũ Hồn như thế, thôi thì vầy đi, Thiểu Triết, ngươi chọn mười tên đệ tử hạch tâm bên hệ Vũ Hồn để Lâm Nhi chọn ra ba đứa, cứ thế trao đổi. Được chưa?
Hai mắt Ngôn Thiểu Triết lập tức sáng lên. Ý kiến này quá tuyệt vời, hệ Hồn Đạo không phải thiếu nhân tài sao? Thế thì ta lấy nhân tài đổi với các ngươi.
Nghĩ thế lão liền vội vàng đứng lên bày tỏ thái độ:
- Cái này không thành vấn đề. Ta đồng ý dùng năm đệ tử hạch tâm đổi lấy Hoắc Vũ Hạo. Chúng ta đã rất có thành ý rồi. Mấy năm nay đúng là hệ Vũ Hồn không có ủng hộ hệ Hồn Đạo nhiều lắm. Tiên viện trưởng, Tiền viện trưởng, ta quyết định thế này. Từ giờ, ta cam đoan, sau năm thứ ba, hệ Vũ Hồn chúng ta sẽ không tuyển chọn đệ tử trước nữa mà hai hệ đồng thời cùng chọn, và sẽ cho học viện tự quyết định. Như thế không đến mười năm nữa, hệ Hồn Đạo sẽ phát triển với tốc độ chóng mặt.
Nghe lão nói thế, lửa giận trong lòng Tiên Lâm Nhi và Tiền Đa Đa cũng nguôi xuống vài phần. Không thể không thừa nhận Ngôn Thiểu Triết rất biết nắm thời cơ, hơn nữa điều kiện này của hắn sẽ mang đến rất nhiều ưu đãi cho tương lai của hệ Hồn Đạo. Đồng thời, cũng biểu hiện lão nhất quyết cần có Hoắc Vũ Hạo. Tiền Đa Đa keo kiệt là ở tiền bạc, còn Ngôn Thiểu Triết chính là nhân tài. Lần này lão đã nhượng bộ đến mức này đã có thể nói là vô cùng có thành ý rồi.
Lâm lão ngồi ở vị trí đầu tiên bên kia nhìn sang Tiên Lâm Nhi hỏi:
- Lâm Nhi, con thấy sao?
Tiên Lâm Nhi mãi mê suy nghĩ chưa kịp trả lời thì Tiền Đa Đa lại từ từ đứng lên.
- Ngôn viện trưởng, Thái viện trưởng, các vị trưởng lão. Ta nói ra quyết định của mình trước. Theo cá nhân ta, ta không muốn đổi. Ngựa tốt không cần nhiều. Nhiều nhân tài vào hệ chúng ta đúng là sẽ mang đến nhiều kỳ ngộ, nhưng vậy thì sao? Chỉ cần một mình Hoắc Vũ Hạo đã có thể giúp hệ Hồn Đạo một bước lên trời rồi. Tới lúc đó chúng ta còn sợ thiếu nhân tài sao? Dựa vào tình huống trước mắt, tốt nhất là chúng ta tập trung vào một người thì hơn. Ta rất cảm ơn thành ý của Ngôn viện trưởng, nhưng cá nhân ta vẫn mong có thể giữ lại Hoắc Vũ Hạo.
Nghe lão nói xong, Tiền Lâm Nhi cũng chậm rãi đứng lên:
- Ta hoàn toàn đồng ý với Tiền viện trưởng. Hệ Hồn Đạo chúng ta quyết định không đổi. Đệ tử hạch tâm của mình, chúng ta nhất định không nhường cho ai hết.
Sắc mặt Ngôn Thiểu Triết lập tức trầm xuống, lão đã nhượng bộ đến thế rồi mà Tiên Lâm Nhi và Tiền Đa Đa cũng không chịu đồng ý, lửa giận trong lòng lão đã bắt đầu bộc phát rồi.
- Ta, viện trưởng hệ Vũ Hồn cũng đưa ra quyết định của mình. Hồn Sư có Vũ Hồn Cực Hạn ngàn năm khó gặp, hệ Vũ Hồn chúng ta nhất quyết không buông tha. Hôm nay tình thế bắt buộc mới mở cuộc họp này, nếu vẫn không thể thương lượng được thì chúng ta biểu quyết đi.
Người phụ nữ từ nãy giờ vẫn ngồi im lặng bên cạnh hắn từ từ đứng dậy nói.
- Ta ủng hộ Ngôn viện trưởng. Vũ Hồn Cực Hạn nhất định phải ở lại hệ Vũ Hồn.
Người này chính là Phó viện trưởng của hệ Vũ Hồn, tên là Thái Mị Nhi. Bình thường đều dạy học ở nội viện.
Hai hệ Vũ Hồn và Hồn Đạo đều không nhường bước, các vị trưởng lão cũng cảm thấy khó xử. Bất luận quyết định cuối cùng là thế nào cũng sẽ làm một bên bất mãn. Từ đây rất có thể sẽ khiến hai hệ phát sinh xung đột. Mặc dù hệ Vũ Hồn chiếm ưu thế nhưng hệ Hồn Đạo là một bộ phận không thể thiếu của học viện. Nếu cứ tiếp tục chèn ép thế này, chỉ sợ hệ Hồn Đạo càng lúc càng rơi vào tình huống bất lợi, thậm chí còn có thể xuất hiện chuyện nhân tài ra đi.
Bởi vậy, các trưởng lão đều cẩn thận suy nghĩ, không ai bày tỏ thái độ gì cả.
- Ngồi xuống hết đi.
Giọng nói ôn hoà của người ngồi ở vị trí chủ toạ vang lên, mà hai bên đang đối chọi gay gắt thế mà vừa nghe thấy câu nói kia liền lập tức ngoan ngoãn ngồi xuống.
Giọng nói kia tiếp tục vang lên.
- Lý lẽ của các ngươi ta đều nghe rõ rồi. Nhưng còn một khả năng mà các ngươi chưa tính tới. Ta hỏi các ngươi một câu, mục tiêu ban đầu khi học viện Sử Lai Khắc sáng lập là gì?
Ngôn Thiểu Triết cung kính đáp:
- Dạ là bồi dưỡng những Hồn Sư quái vật. Học viện Sử Lai Khắc chỉ bồi dưỡng quái vật, không dạy dỗ người thường.
Giọng nói ôn hoà lại vang lên.
- Không sai, chúng ta chỉ bồi dưỡng quái vật không dạy dỗ người thường. Đã vậy tại sao chúng ta không dũng cảm một chút, bồi dưỡng một quái vật khủng khiếp nữa đây? Đứa nhỏ Hoắc Vũ Hạo này chắc chắn gặp được may mắn gì đó. Nó chỉ là một cô nhi, cho nên sẽ không nghiêng về bất cứ quốc gia nào. Đồng thời, rất có thể nó sẽ lựa chọn ở lại học viện này. Tiền Đa Đa.
Tiền Đa Đa vội vàng đứng dậy cung kính đáp.
- Dạ Mục lão.
- Ta hỏi ngươi, trong quá trình tám tháng nó học tập ở hệ Hồn Đạo có từng gián đoạn học tập ở hệ Vũ Hồn không?
Tiền Đa Đa lập tức đáp:
- Dạ chưa. Nó mỗi ngày đều theo Phàm Vũ học hai canh giờ. Cũng chính vì thế ta mới gọi nó là thiên tài a. Ròng rã tám tháng như thế mà nó vẫn trở thành Hồn Đạo Sư cấp hai được.
- Tốt, ta hỏi tiếp các ngươi. Hoắc Vũ Hạo học bên hệ Hồn Đạo như thế, vậy trong quá trình học ở hệ Vũ Hồn thì sao? Tu vi thế nào?
Ngôn Thiểu Triết nói:
- Khi ta quan sát nó chiến đấu, hồn lực của nó khoảng chừng trên dưới cấp hai mươi lăm. Ta cũng đã xem lại hồ sơ, khi nó mới vào học viện, tu vi chỉ là cấp mười ba, một năm tăng lên mười hai cấp. Bất kể do may mắn hay thiên phú, đấy quá đủ tiêu chuẩn của một thiên tài rồi. Cho dù sau ba mươi cấp, tốc độ tu luyện của nó có giảm lại cũng sẽ không có ảnh hưởng quá lớn.
Giọng nói ôn hoà kia vang lên kèm theo một tiếng cười nhè nhẹ.
- Các ngươi người trong cuộc nên u mê. Nếu đứa bé này trong một năm học cả hai hệ mà thành tích vẫn cao đến thế thì tại sao các ngươi còn tranh giành làm gì? Cứ cho nó theo cả hai hệ thế là xong.
- A.
Cả bốn người Ngôn Thiểu Triết, Thái Mị Nhi, Tiên Lâm Nhi và Tiền Đa Đa đều đồng loạt ngẩn người.
Bởi vì người đang ngồi trên ghế dựa kia mới thực sự là người đứng đầu học viện Sử Lai Khắc, cũng chính là lão sư của Ngôn Thiểu Triết và Tiên Lâm Nhi, ngoài ra còn là chủ nhân của Hải Thần Các nữa. Lời của hắn rất có trọng lượng, cho dù hai đại trưởng lão là Huyền lão hay Lâm lão đều không dám làm trái quyết định của lão.
Tiên Lâm Nhi nhịn không được hỏi:
- Lão sư, bất luận là hệ Hồn Đạo hay hệ Vũ Hồn, càng về sau kiến thức càng cao thâm, sẽ mất rất nhiều thời gian. Nếu cùng học hai bên chỉ sợ làm chậm trễ chuyện học hành của nó. Học nhiều mà không hiểu hết cũng bằng không, như thế càng lãng phí tài năng của nó?
Mục lão mỉm cười nói:
- Làm sao con biết nó không thể thành công? Thật ra các con đều rơi vào sai lầm căn bản nhất. Đó hình là đặt hai hệ Vũ Hồn và Hồn Đạo vào thế đối lập. Ta hỏi các con một câu. Các con một bên thiếu hồn lực, một bên thiếu vũ hồn, mà điểm khác nhau của hai bên chỉ là phương pháp công phòng thủ thôi, chứ có cái gì đâu? Đừng làm phức tạp vấn đề lên nữa.
- Lâm Nhi, nếu con thật sự muốn Hoắc Vũ Hạo trở thành một Hồn Đạo Sư đứng đầu thì hồn lực với nó là quan trọng nhất, nếu không làm sao nó có thể sử dụng và chế tạo Hồn Đạo Khí cường đại được? Mà những hồn sư có Vũ Hồn Cực Hạn thì tốc độ hồn lực tăng lên càng lúc càng giảm, bên con không có phương pháp giảng dạy tốt như bên hệ Vũ Hồn, thế thì tốc độ tu luyện của nó cũng giảm thôi.
- Thiểu Triết, con cũng tương tự như thế. Hoắc Vũ Hạo có thiên phú về mặt chế tạo Hồn Đạo Khí, mà Hồn Đạo Khí sẽ giúp nó bảo vệ tính mạng một cách tốt nhất. Muốn bồi dưỡng nó trở thành hồn sư cường đại không phải ngày một ngày hai là xong, lúc nào con cũng có thể ở bên cạnh bảo vệ nó sao? Nếu nó gặp nguy hiểm, nó có khả năng tự bảo vệ mình mới là tốt nhất. Đã vậy tại sao không cho nó làm Hồn Đạo Sư? Và học viện chúng ta hiện nay cũng thiếu đúng một Hồn Đạo Sư cao cấp nhất. Thế nên ta mới quyết định cho nó cùng tu luyện cả hai hệ. Việc các con phải làm là đứng ép nó phải lựa chọn, mà dốc sức cho nó một môi trường học tập tốt nhất, để nó có thể thoải mái tu luyện. Các con quên mất một chuyện vô cùng quan trọng, đó chính là đứa bé này còn có suy nghĩ của riêng nó. Nó chỉ mới mười hai tuổi thôi, các con tạo nhiều áp lực cho nó làm gì?
- Thế nên từ giờ các con cứ để nó học tập như ngày trước. Hai hệ cùng lúc bồi dưỡng nó. Cứ để tương lai quyết định mọi chuyện, nếu lần sát hạch nào nó cũng đạt được thành tích cao, thì thật sự chúng ta đã bồi dưỡng ra một quái vật khủng khiếp rồi. Đây cũng là tổng hợp lại từ quy trình đào tạo Cực Hạn Đan Binh.
Nghe xong những lời này của Các chủ, những trưởng lão còn lại đều gật đầu, vẻ mặt cũng bình tĩnh trở lại.
Tiên Lâm Nhi nói:
- Lão sư, nếu thành tích của Hoắc Vũ Hạo giảm xuống thì sao?
Hải Thần Các Chủ mỉm cười nói:
- Vậy thì càng đơn giản. Cứ để cho nó chọn là xong. Nó thích hệ nào thì theo hệ đó. Chúng ta chỉ là những người dẫn đường mà thôi. Còn chuyện này nữa, lão Huyền, đừng đi điều tra lai lịch vũ hồn thứ hai của nó. Tuy ta cũng tò mò nhưng ta có thể khẳng định, đứa nhỏ này rất lương thiện, ý chí của nó cũng vô cùng kiên định. Cho nên, chúng ta không cần đi tìm hiểu bí mật kia làm gì.
- Dạ Các chủ.
Huyền lão gật đầu đáp ứng.
Ngôn Thiểu Triết và Tiên Lâm Nhi liếc mắt nhìn nhau một cái, vẻ mặt hai người đều đã thả lỏng đi một chút, hai bên giằng co từ nãy giờ cuối cùng cũng có được một kết quả tốt nhất.
Hải Thần Các Chủ nói:
- Nếu các ngươi không còn ý kiến gì nữa thì cứ vậy đi. Thiểu Triết, Lâm Nhi, các con đừng xuất hiện nhiều trước mặt đứa bé đó nữa. Ở tuổi này cứ để nó chuyên tâm tu luyện đi, mọi chuyện bên ngoài càng ít quấy nhiều càng tốt.
- Dạ.
Hội nghị quan trọng tại Hải Thần Các cứ vậy mà kết thúc, vận mệnh của Hoắc Vũ Hạo cũng đã được an bài.
Rất nhanh sau đó Hoắc Vũ Hạo đã nhận được tin tức từ Phàm Vũ, học viện quyết định giữ nguyên hiện trạng, đồng thời hệ Vũ Hồn cũng cho hắn thân phận đệ tử hạch tâm, và hắn đã trở thành đệ tử đầu tiên làm đệ tử hạch tâm của cả hai hệ.
Còn những gì Ngôn Thiểu Triết hứa hẹn thì không thấy nhắc đến, Phàm Vũ chỉ dặn dò hắn cứ tu luyện bình thường, ban ngày học ở hệ Vũ Hồn, buổi tối sang hệ Hồn Đạo. Đồng thời chiều mai cũng phải đến hệ Hồn Đạo thi sát hạch.
Kết quả này làm Hoắc Vũ Hạo thở phào một hơi đầy nhẹ nhõm, không phải lựa chọn dĩ nhiên là tốt nhất.
Kỳ sát hạch học sinh năm hai của hệ Vũ Hồn vẫn chưa kết thúc, dù sao hai lớp cộng lại đến cả trăm học viên, mà mỗi học viên đều sát hạch riêng lẻ.
Sáng hôm sau, Hoắc Vũ Hạo thức dậy rồi cùng Vương Đông tu luyện đến trưa, sau đó xuống nhà ăn ăn cơm, mãi đến chuông reo báo giờ học buổi chiều bắt đầu hắn mới đi đến khu vực thí nghiệm của hệ Hồn Đạo mà tiến hành sát hạch.
- Hoà sư huynh.
Hoắc Vũ Hạo chạy đến gọi to.
Hoà Thái Đầu cười to, túm lấy Hoắc Vũ Hạo xoay một vòng.
- Vũ Hạo, huynh nghe nói đệ đã thành tâm điểm của học viện rồi a. Vài vị viện trưởng còn vì đệ mà suýt chút đánh nhau nữa. Lợi hại, thật lợi hại.
Hoắc Vũ Hạo giật mình nói:
- Sư huynh, cả huynh cũng biết rồi sao?
Hoà Thái Đầu ngây ngô nói:
- Là sư phụ nói cho huynh biết. Sư phụ còn dặn huynh đừng đi nói lung tung.
Hoắc Vũ Hạo lúc này mới bình tĩnh lại, hắn cũng không muốn chuyện này bị lộ ra ngoài, không thôi lại thành mục tiêu công kích của cả ngoại viện nữa. Hắn chỉ muốn được tu luyện một cách bình thường mà thôi.
- Đi, vào trong này. Lão sư bảo đệ đến thi sát hạch kìa. Đệ chuẩn bị xong chưa?
Hoà Thái Đầu ôm vai Hoắc Vũ Hạo đi vào trong.
Hoắc Vũ Hạo nói:
- Sư huynh, sát hạch của hệ Hồn Đạo chúng ta thường như thế nào?
Hoà Thái Đầu nói:
- Đương nhiên cũng là chiến đấu thực tế giống hệ Vũ Hồn thôi, đó là cách đơn giản nhất để kiểm tra thực lực. Sư phụ sắp xếp xong xuôi rồi, cụ thể sẽ sát hạch đệ cái gì huynh cũng không rõ.
Trong khu vực thí nghiệm, ở Đối Chiến Khu đang có hai học viên chiến đấu với nhau.
Điểm khác biệt với sát hạch của hệ Vũ Hồn chính là sát hạch ở hệ Hồn Đạo chủ yếu dựa vào Hồn Đạo Khí. Cả người hai học viên kia đều loé ra một vòng hào quang màu vàng rực rỡ trông như vòng bảo hộ của họ, đồng thời khi bọn họ công kích lẫn nhau, trên bầu trời còn trôi nổi một quang ảnh, dường như là đang quan sát bọn họ vậy.
Hiện giờ Hoắc Vũ Hạo không còn là một đứa bé ngây thơ không biết gì về Hồn Đạo Khí nữa, hắn biết quang ảnh trên không trung kia cũng là một dạng Hồn Đạo Khí, còn gọi là Di Động Hồn Đạo Thuẫn (thuẫn là lá chắn). Đây là một loại Viễn Trình Hồn Đạo Khí có tác dụng phòng ngự. Loại Hồn Đạo Khí cao cấp này phải cần Hồn Đạo Sư cấp bốn trở lên mới có thể thao tác được. Tác dụng của nó chỉ đơn giản thôi, khi hai đệ tử chiến đấu phát sinh tình huống nguy hiểm nó sẽ lập tức phát động chắn ngang bảo vệ an toàn của các đệ tử.
Hai học viên kia thi đấu đã đến thời điểm quan trọng, từng tia ánh sáng trên không trung không ngừng đan xen vào nhau tạo thành một chùm ánh sáng vô cùng đẹp mắt.
Hoắc Vũ Hạo theo bản năng phóng ra Tinh Thần Tham Trắc dò xét xung quanh, nhưng không đợi hắn nắm rõ tình hình, chiến đấu đã kết thúc.
- Ầm.
Vòng bảo hộ của đệ tử phía bên trái nháy mắt nổ tung hoá thành hàng ngàn điểm sáng, ngay sau đó, Di Động Hồn Đạo Thuẫn lập tức bay đến chắn trước mặt hắn, chặn ngay một kích của đối thủ.
- Tử Phong thắng Mạc Khoa. Điểm thích lũy thêm một.
Lão sư giám trận đứng bên ngoài đọc to kết quả, sau đó cúi xuống ghi chép cái gì đó.
- Nhóm tiếp theo.
- Chờ một chút.
Giọng nói trầm ấm của Phàm Vũ vang lên, sau đó hắn từ từ tiến vào.
- Vũ Hạo lại đây. Tiếp theo là lượt của con.
Cái Di Động Hồn Đạo Thuẫn kia là do hắn khống chế, với tu vi của hắn mới có thể đảm bảo được Di Động Hồn Đạo Thuẫn di chuyển vào đúng vị trí, hơn nữa, hắn còn đang đồng thời khống chế đến bốn cái Di Động Hồn Đạo Thuẫn. Như thế mới có thể nắm chắc bảo vệ được an toàn của học viên.
- Dạ.
Hoắc Vũ Hạo vâng lời lập tức vội vàng bước vào.
Lúc này, các học viên còn đứng đợi đến lượt sát hạch trông thấy Hoắc Vũ Hạo đều vô cùng kinh ngạc, bình thường Hoắc Vũ Hạo đều đi theo Phàm Vũ học tâp nên bọn họ cũng không biết hắn là ai. Nhưng dáng vẻ bên ngoài hắn chỉ mới mười hai mười ba tuổi, rõ ràng không phải là đệ tử của hệ Hồn Đạo. Phàm Vũ lão sư làm sao lại cho hắn vào đây thế này?
Phàm Vũ nói:
- Sát hạch rất đơn giản, chính là đối chiến. Trong quá trình đối chiến, mỗi người đều phải sử dụng Hồn Đạo Khí do chính mình làm ra. Ai đánh vỡ được phòng ngự của đối phương thì chiến thắng. Ta sẽ khống chế Di Động Hồn Đạo Thuẫn bảo vệ các ngươi.
Hoắc Vũ Hạo suy nghĩ một chút rồi nói:
- Sư phụ, không cần sử dụng Di Động Hồn Đạo Thuẫn hộ đệ tử đâu.
Phàm Vũ mỉm cười nói:
- Được, vậy thì theo ý con. Nếu không thể cản được thì Tinh Thần Tham Trắc sẽ lập tức báo với con thôi. Có gì cứ kêu cứu. Rồi, vào đi.
- Dạ.
Hoắc Vũ Hạo bước vào bên trong Đối Chiến Khu, đồng thời lấy Hồn Đạo Khí của mình ra.
Lúc này những đệ tử bên ngoài mới phát hiện huy hiệu đang đeo trên ngực của Hoắc Vũ Hạo.
Không thể nào? Hắn là Hồn Đạo Sư cấp hai???

Đấu La Đại Lục II - Chương #120


Báo Lỗi Truyện
Chương 120/1322