Chương 10: Bách vạn niên Hồn Hoàn (1)


Hoắc Vũ Hạo nghe Thiên Mộng Băng Tằm huyên thuyên một hồi chợt có cảm giác kỳ quái, cái tên Thiên Mộng Băng Tằm phải chăng là bởi vì mỗi ngày nó đều nằm mộng mà thành không?
- Tuy rằng ta không ra khỏi hang động kia được nhưng Hàn Tủy vạn năm đã làm ta có cảm giác thư thái. Về sau, ta cũng không tìm đường ra nữa mà cứ đi tìm Hàn Tủy vạn năm để ăn sau đó tiếp tục ngủ một giấc. Ta cũng không biết đã ngủ bao lâu rồi nữa, mãi đến khi kim văn thứ nhất trên người của ta xuất hiện.
- Kim văn đối với băng tầm chúng ta mà nói có ý nghĩa vô cùng quan trọng. Nó tượng trưng cho tu vi của băng tầm đã tiến vào cấp độ mười vạn năm. Theo ta nhớ thì tộc băng tằm của ta từ xưa đến nay chưa từng có ai đột phá được mười vạn năm, ta là người đầu tiên a. Khi đó đã tiến hóa thành Kim Văn Băng Tầm. Lúc ấy ta đã có đủ thực lực để phá vỡ băng cứng mà thoát thân. Nhưng mà khi đó ta cũng không biết hóa ra Vạn niên Hồn Thú phải chịu rất nhiều hạn chế, ngoài việc tu vi tăng tiến rất chậm còn phải chịu thêm Thiên Khiển nữa. Có lẽ do ta may mắn, sức chiến đấu của băng tằm rất yếu cho nên không dẫn động nổi Thiên Khiển. Khụ khụ, hơn nữa, ta thích ngủ hơn, cũng lười ra ngoài, thế nên ta lại tiếp tục ngủ. Lúc này tu vi của ta đã khá cao nên ta lần mò đến những nơi trước đây không đến được, càng đi vào ta càng phát hiện ra nhiều Hàn Thủy thượng hạn, chúng nó lại thành thức ăn của ta.
- Cứ như vậy, ta ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn, cũng không biết là thời gian đã trôi qua bao lâu. Chỉ có nhìn Kim Văn trên người ta mới tính toán được.
- Rốt cuộc đến một ngày, tất cả Hàn Tủy trong hầm băng cũng đều bị ta ăn sạch, ta cũng theo vết nứt ở phía cuối hầm băng mà chui ra ngoài, ra tận biển lớn. Ta ở trôi dạt trên biển vào tận đại lúc phía Nam. Cũng ở trong quá trình này, ta gặp được địch nhân đầu tiên.
- Khi đó ta đã có Cửu đạo Kim Văn, ta là Hồn Thú chín mươi vạn niên cường đại. Vốn ta cho rằng bản thân là vô địch trên thế giới này nhưng mà…
Nói tới đây, Thiên Mộng băng tằm rõ ràng có chút ngượng ngùng:
- Nhưng mà, trước giờ ta ngoại trừ ngủ ra thì có làm cái gì đâu, đừng nói chi đến chiến đấu. Cuối cùng, ta đành dựa vào Tinh thần lực khổng lồ của mình dọa tên địch nhân kia. Lần này cũng đã khiến cho ta cảnh giác, ta thử tu luyện năng lực công kích. Nhưng ta phát hiện, tu luyện cái này cũng không có hiệu quả. Ta là một Bách vạn niên Hồn Thú nhưng lực chiến đấu của còn không bằng Vạn niên Hồn Thú nữa nói chi đến những Thập vạn niên Hồn Thú kinh nghiệm chiến đấu đầy mình. Thế giới bên ngoài quá nguy hiểm. Nhưng mà ta cũng không tìm thấy đường trở về.
- Trên biển rất nguy hiểm, có lẽ trên đất liền sẽ an toàn hơn một chút. Vì thế ta liền lên lục địa, nhưng mà ta lại phát hiện, trên lục địa cũng không yên ổn. Có lẽ là do hấp thu quá nhiều Hàn Tủy nên cơ thể của ta có một loại hương vị đặc biệt hấp dẫn sự chú ý của Hồn Thú khiến bọn chúng muốn đem ta trở thành thức ăn.
- Cuối cùng ta bị một con hồn thú mười vạn năm cường đại ở sâu trong Tinh Đấu Đại Sâm Lâm bắt được. Nhưng nó không giết ta ngay, mà dẫn ta vào bên trong sâm lâm này. Ta nghe nó nói mới biết được, thì ra, ta đã hấp thu được rất nhiều thiên địa nguyên khí, chỉ cần hấp thu những lực lượng này ở trên người ta, rồi chuyển hóa. Như vậy bất kể hồn thú nào cũng có thể trở thành hồn thú mười vạn năm, mà trở thành hồn thú mười vạn năm là có thể thoát ly hạn chế của niên hạn tu luyện. Nhưng mà, cũng bời vì lực lượng tu luyện trăm vạn năm của ta rất khổng lồ, cho nên nó cần thời gian thật lâu mới có thể hấp thu được, vì vậy nó mới mang ta về nơi ở của nó.
- Chỉ là tên kia lại xem thường sự lợi hại của ca. Tuy rằng ta không quá am hiểu chiến đấu, nhưng ta có thể khiến cho khí tức của mình trở nên mạnh mẽ, vì thế ta dẫn dụ toàn bộ hồn thú mười vạn năm ở trong Tinh Đấu Đại Sâm Lâm đến, hắc hắc.
- Một tràng hỗn chiến xảy ra, gần như toàn bộ Hồn Thú mười vạn năm trở nên trong Tinh Đấu Đại Sâm Lâm đều bị cuốn vào. Bọn chúng đánh nhau thật là thảm thiết! Vốn dĩ ta nghĩ rằng mình có cơ hội đào tẩu. Nhưng ta biết dùng mưu kế, bọn người kia cũng rất giảo hoạt, có thể dừng lại giữa chừng để đàm phán. Kết quả là bi kịch của ca đã tới. Cuối cùng chúng nó đã thống nhất, cùng nhau hấp thu lực lượng trong cơ thể ta. Dù sao hồn lực trong cơ thể ta cũng rất khổng lồ, sau đó chúng nó vây ta ở Tinh Đấu Đại Sâm Lâm, buộc ta phải phóng thích thiên địa nguyên lực ra cho bọn chúng hấp thu. Tu vi Hồn Thú càng mạnh thì càng hấp thụ được nhiều, ưu đãi cũng càng lớn. Những tên hỗn đản này, quả thực là coi ca như thức ăn mà. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
- Ài, không có còn phán kháng, ta chỉ có thể nghe theo lời bọn chúng. Ca vừa bị bọn chúng áp bức, vừa tự hỏi xem có phương pháp gì có thể thoát ly sự khống chuế của bọn chúng hay không. Nguyên lực của ta rất tinh thuần, cũng đủ cho chúng nó hấp thu trên vạn năm, trải qua mấy ngàn năm suy nghĩ và quan sát, ta phát hiện, muốn thoát ly được sự khống chế của bọn chúng, không chỉ phải chạy trốn, mà còn phải giấu được khí tức của ta đi mới được. Nhân loại các người dần dần xuất hiện trong tầm mắt ta. Có mấy lần có một số nhân loại có chút cường đại muốn tiến vào sâu bên trong Tinh Đấu Đại Sâm Lâm để săn Hồn Thú mười vạn năm. Đáng tiếc bọn hắn đều bị giết chết. Nhờ thiên địa nguyên khí của ta, đám Hồn Thú cao gia ở trong Tinh Đấu Đại Sâm Lâm, đều đã trở thành một đám Hồn Thú cường đại, thế nên mặc dù những người này có vũ khí rất mạnh, nhưng vẫn bị tổn thất nặng nề. Tuy vậy sau bao cuộc chiến ta đã nhìn ra được ưu điểm của nhân loại các ngươi.
- Ca là Hồn Thú có hai thuộc tính tinh thần và băng. Nghĩ đi nghĩ lại, ta quyết định sẽ thực hiện biện pháp biến thành một hồn hoàn nhân loại, cứ như vậy, nhất định cả nhân loại sẽ đặc biệt cường đại. Nhờ vào thuộc tính tinh thần của ta, việc bảo trì ý thức của mình là rất dễ dàng, trở thành Hồn Hoàn Trí Tuệ mà nhân loại các ngươi từ trước đến nay chưa từng có. Tới lúc đó, ca nhất định phải báo thù, trợ giúp nhân loại giết chết toàn bộ những tên hỗn đản đã từng hãm hại ca. Vì thế, ta bắt đầu thử. Nhưng mà có người dường như không thể thành công. Tên nhân loại ta chọn lựa đầu tiên, chính là Phong Hào Đấu La cái gì đó của các ngươi. Thực lực của hắn rất mạnh, nhưng lại là một tên phế vật, không thể chống đỡ được một chút, thậm chí chưa nói đến bản thể của ta, ngay cả tinh thần của ta hắn cũng chưa tiếp nhận được. Khi đó ta mới phát hiện, muốn trở thành chủ của ta cũng không phải dễ dàng như vậy. Đầu tiên nhất định phải là người có thuộc tính tinh thần, sau đó phải có năng lực chịu đựng được hồn lực của ta. Cái này cực kỳ khó, vì thế mấy ngàn năm qua ta vẫn không thành công. Mà hồn lực của ta cũng đã bị đám hồn thú mười vạn năm hấp thu gần hết. Ca đã sắp đến cảnh dầu hết đèn tắt.
- May sao trời xanh vẫn còn chiếu cố ca, ngay tại lúc ca tuyệt vọng nhất, thì trên người ta sinh ra kim văn thứ mười. Rốt cục ta đã trở thành hồn thú trăm vạn năm xưa nay chưa từng có. Sau khi đạo kim văn thứ mười này xuất hiện, rốt cục ta cũng có được lực lượng để chiến đấu với đám hồn thú mười vạn năm kia. Đồng thời cũng có thể che dấu khí tức của mình. Vì thế tự đặt cho mình biệt danh là Thiên Mộng Băng Tằm, không còn là Kim Văn Băng Tằm nữa. Nhưng ta biết ta không thể đánh lại nhiều hồn thú mười vạn năm như vậy. Hơn nữa thiên địa nguyên lực của ta cũng bị chúng nó hấp thu gần hết, chỉ còn lại hồn lực bổn mạng mà thôi. Cũng chính là hai đại thuộc tính chưa bị hấp thu. Ta không thể tự mình báo thù. Vì thế ta tìm một cơ hội, rốt cục bằng vào khả năng che dấu hơi thở sau khi đột phá mà ta đã có thể chạy thoát.

Đấu La Đại Lục II - Chương #10


Báo Lỗi Truyện
Chương 10/1322