Chương 912: "Bạn cũ".


Vùng Biển Mê Mang là chỗ nhất định phải qua nếu muốn rời khỏi Tử Vong thần vực tiến về Vùng Đất Hỗn Loạn. Lại xuyên qua hai đỉnh núi sừng sững nữa, xem như đã ra khỏi Tử Vong thần vực.
Vùng Biển Mê Mang sở dĩ có tên này, là bởi vì trên biển mây mù lượn lờ, sương mù như tấm vải trắng khổng lồ che phủ toàn bộ mặt biển. Người ở trên mặt biển thậm chí không thấy rõ nước biển phía dưới, cho dù ánh mặt trời rực rỡ chiếu xuống cũng không thể xuyên thấu màn sương mù dày đặc như sợi bông.
Vùng biển này bao la, dưới đáy biển sinh vật hiếm thấy cổ quái nhiều không kể xiết. Có một số người dị tộc sinh hoạt quanh năm dưới đáy biển Vùng Biển Mê Mang, cùng với người sống trên mặt đất của Tử Vong thần vực nước sông không phạm nước giếng.
Một khi tiến vàoVùng Biển Mê Mang, chỉ bất cẩn một chút là có khả năng sẽ bị lạc phương hướng. Thần thực lực hơi yếu rất có thể là sẽ trở thành con mồi của Liệp thần giả, hễ đã vào trong sương khói đậm đặc ở Vùng Biển Mê Mang sẽ bị người giết hại.
Từ Tử Vong thần vực tiến một mạch về phía trước, một ngày Hàn Thạc cuối cùng đã xuất hiện ở lối vào Vùng Biển Mê Mang. Dõi nhìn phía trước như bị lụa trắng che khuất toàn bộ mặt biển, Hàn Thạc chợt phát hiện sương mù lượn lờ trên mặt biển so với lần trước hắn ghé qua thì đậm hơn rất nhiều.
Không chỉ như thế, trong vùng biển, hắn phát hiện Tử Vong, Hắc Ám nguyên tố dường như cũng đặc hơn nhiều so với trước, hơn nữa Liệp thần giả lượn khắp nơi tìm con mồi cũng không hề thấy một mống. Điều này hơi ngoài dự liệu của hắn.
Tới Tử Vong thần vực khi trước, trong Vùng Biển Mê Mang hắn phát hiện được rất nhiều Liệp thần giả, có một vài tên đui mù cũng từng chủ động tới chọc hắn, đều bị Hàn Thạc tiêu diệt, sau đó quẳng thi thể vào đáy biển, làm thức ăn cho những sinh vật khổng lồ dưới đó.
Rất nhiều Liệp thần giả đều kết bè kết phái lượn khắp bầu trời Vùng Biển Mê Mang. Nhờ vào sương mù hình thành tự nhiên ở đây, bọn chúng lui tới không chút tung tích, một khi phát hiện con mồi liền đồng loạt xông lên, nếu như phát hiện đối phương thực lực quá mạnh, lại có thể dựa vào sự quen thuộc địa hình ung dung rút lui.
Đây dường như là một mảnh đất lành tồn tại là để giành riêng cho Liệp thần giả!
Đứng ở lối vào, Hàn Thạc thần thức đảo cả Vùng Biển Mê Mang một vòng, không cảm ứng được lực lượng sinh mệnh mãnh liệt, thầm cảm thấy kỳ quái, trong lòng bắt đầu cảnh giác.
Trên đường thẳng đến đây, Hàn Thạc đã quét sạch mười mấy thế lực Liệp thần giả lớn lớn nhỏ nhỏ. Nhờ vào tin tức Weinman đưa cho, mỗi một chỗ hắn đi qua đều đặc biệt nhằm vào khu vực Liệp thần giả thường hay tụ tập, lợi dụng lực cảm ứng siêu mạnh của linh hồn để đuổi giết bọn chúng.
Từ hẻm núi lớn Ronson tới đây, lượng Liệp thần giả chết ở trong tay Hàn Thạc đã vượt qua con số năm trăm. Trong Vạn Ma đỉnh lại có thêm năm trăm con ma đầu.
Sự quái dị của Vùng Biển Mê Mang cũng không khiến cho Hàn Thạc lưu ý. Trong lòng có tiếc nuối, nhưng hắn vẫn thong thả tiến vào Vùng Biển Mê Mang. Ở đây đã không còn Liệp thần giả, Hàn Thạc cũng không định dừng lại quá lâu. Hắn gia tăng tốc độ, dự định nhanh chóng rời khỏi cái nơi không thể có thu hoạch này.
Khi đến được khu vực trung tâm của Vùng Biển Mê Mang, thần thức Hàn Thạc đột nhiên rung động, từ đáy lòng nảy sinh cảm giác nguy cơ.
Hàn Thạc nhíu mày, không vội vã đi tiếp nữa, ngược lại đứng lặng im tại chỗ. Đầu tiên hắn vứt bỏ những gì mình vừa nghĩ lung tung trong đầu, sau đó lại tập trung thần thức. Đột nhiên trong đầu hắn nảy lên một cảm giác kỳ diệu.
Ma công sau khi đạt tới cảnh giới Thiên Diệt thì sự tu luyện tâm linh của Hàn Thạc đã bước vào một loại cảnh giới cực kỳ huyền diệu. Chỉ cần thực sự đụng phải nguy cơ, hắn tất có thể cảm ứng sớm trước một bước, từ đó kịp thời đưa ra sự phòng bị.
Loại cảm giác nguy cơ này vừa xuất hiện từ đáy lòng, cùng với cảnh tượng thấy được lúc trước, tâm Hàn Thạc chợt động, biết ngay rằng trong Vùng Biển Mê Mang nhất định đã xảy ra biến hóa nào đó, nếu không sẽ không có nhiều trùng hợp đến vậy.
Thần thức phóng ra, hóa thành hàng nghìn hàng vạn tia, lấy hắn làm trung tâm dần khuếch tán. Mấy chục con ma đầu mới vừa được luyện chế cũng ào ào từ trong cơ thể bay ra, tản đi khắp Vùng Biển Mê Mang, tìm kiếm những điều bất trắc có thể xảy ra.
- Kẻ nào? - Hàn Thạc đột nhiên quát lạnh.
Sau khi tiến vào cảnh giới này, Hàn Thạc có sự tự tin tuyệt đối với bản thân. Ngoài Chủ thần thật sự có thần cách ra, người khác hắn không hề xem trọng. Mà Chủ thần thường đều là nhân vật cao ngạo tuyệt đỉnh, chắc chắn sẽ không lén lút làm mấy cái chuyện tập kích mai phục như vậy.
Thần thức và ma đầu lan đến mỗi góc của Vùng Biển Mê Mang, nhưng cũng không phát hiện được sự cổ quái từ đâu. Cảm giác nguy cơ trong lòng kia vẫn chưa biến mất, ngược lại càng lúc càng tăng, điều này khiến Hàn Thạc hiểu được ở đây nhất định có kẻ địch.
Tâm niệm chợt động, tất cả thần thức và ma đầu đều quay trở lại cơ thể. Hàn Thạc hừ lạnh một tiếng, cũng mặc kệ kẻ địch chưa biết đang ẩn nấp trong bóng tối ở chỗ nào, dùng tốc độc nhanh hơn nữa lao ra phía ngoài của Vùng Biển Mê Mang.
Dựa vào quan sát của hắn, kẻ địch nếu đã ẩn nấp, thì chắc đang định lợi dụng địa hình đặc biệt của Vùng Biển Mê Mang để đối phó hắn, cho nên chắc chắn sẽ không muốn hắn rời khỏi đây. Bây giờ hắn thừa cơ bay đi, bọn núp trong bóng tối kia sẽ phải hiện thân, không tiếc tất cả chặn hắn lại.
Hàn Thạc phán đoán không sai!
Quả nhiên khi hắn dùng tốc độ cao định rời khỏi Vùng Biển Mê Mang thì đột nhiên, lực lượng Tử Vong, Hắc Ám nguyên tố bắt đầu tụ tập lại rất quỷ dị. Chỉ trong tích tắc, sương trắng mênh mông trong Vùng Biển Mê Mang đã biến thành khói đen, tràn ngập khắp mọi nơi.
Khí Tử Vong xen lẫn trong gió biển lạnh lẽo, trong khoảng thời gian cực ngắn đã lan khắp cả hải vực.
Vùng Biển Mê Mang vừa xuất hiện dị biến, Hàn Thạc lập tức cảm giác được sự bất đồng. Trong nháy mắt nơi đây đã lộ ra tầng tầng kết giới, từ bốn phương tám hướng của Vùng Biển Mê Mang dần co lại về phía hắn.
Rất hiển nhiên, tất cả biến hóa của Vùng Biển Mê Mang đều nhằm mục tiêu công kích cuối cùng chính là hắn!
Cẩn thận cảm thụ tốc độ tụ tập của Tử Vong và Hắc Ám nguyên tố, Hàn Thạc chợt biến sắc, thầm thấy hơi ngạc nhiên.
Với giác quan nhạy bén, từ tốc độ tụ tập của Tử Vong, Hắc Ám nguyên tố hắn đã cảm nhận được thực lực của kẻ địch ẩn nấp. Hàn Thạc có thể chắc chắn đang ngầm ẩn nấp có ít nhất hai tên Chủ thần tu luyện Tử Vong, Hắc Ám lực lượng, tuy rằng là Chủ thần không có thần cách, nhưng hai tên Chủ thần tề tụ tại Vùng Biển Mê Mang cũng có vẻ vô cùng đáng sợ.
Hàn Thạc đang định nói cái gì đó, chợt phát hiện đáy biển phía dưới trồi lên, nước biển không thấy rõ tràn ngập Hủy Diệt lực lượng. Dưới tác dụng của quy tắc kỳ dị khiến cho nước cứng như sắt đá, hơn nữa vẫn đang nâng cao...
Còn có một Hủy Diệt Chủ thần!
Hàn Thạc kinh hãi, không ngờ trong Vùng Biển Mê Mang lại có tới ba hệ Chủ thần mai phục, điều này hoàn toàn nằm ngoài phán đoán của hắn.
Một tia chớp giật xé rách màn sương mờ ảo, cũng đồng thời giáng xuống mặt biển. Trong nháy mắt, chớp giật phân ra, Lôi Điện nguyên tố chi chít đan chéo nhau, lại bao phủ cả bầu trời sương khói, hình thành một cái lưới khổng lồ.
Chủ nhân của ba luồng lực lượng Tử Vong, Hủy Diệt, Hắc Ám Hàn Thạc không quen. Nhưng vào lúc Lôi Điện lực lượng đột nhiên từ trên đỉnh đầu giáng xuống, hắn lập tức từ sự quen thuộc với Lôi Điện lực lượng đã đoán được thân phận người đến, lúc này ngửa đầu hừ lạnh:
- Salas, không ngờ kẻ trăm phương ngàn kế đối phó ta lại là ngươi! Ta chỉ kỳ quái, vì sao ngươi có thể khôi phục lại nhanh như vậy, hơn nữa tìm được ba trợ thủ lợi hại, hai điểm nghi hoặc này ngươi có thể giải thích cho ta được không?
Bóng dáng hùng vĩ của Salas trong màn sương mù dần hiện ra, từ trên cao nhìn xuống Hàn Thạc. Nét mặt gã có chút quái dị, hừ hừ:
- Lần này ngươi nghĩ sai rồi, người lập kế hoạch muốn đối phó với ngươi không phải là ta, mà là ba vị khác! Ta chỉ thuận theo thôi!
Hàn Thạc chợt hiện linh quang, cười phá ra:
- Thì ra là thế, xem ra trên đường tới đây ta đồ sát Liệp thần giả, cuối cùng cũng nghênh đón sự phản kích của chủ nhân. Ha ha, chỉ không ngờ rằng lần phản kích này lại hung mãnh như thế!
Trong màn đen vô cùng vô tận, một cái bóng khổng lồ ngàn trượng dần hiển hiện, đôi mắt xanh lục như vầng trăng rằm nhô cao trong bóng đêm, lạnh lùng nhìn xuống Hàn Thạc ở phía dưới, Hủy Diệt lực lượng khủng bố dường như kéo nước biển từ đáy lên, làm cho mặt nước nơi này chìm nổi không ngừng.
Hắc Ám vô tận dần dần càng tụ càng dày đặc, một cái bóng đen vĩ đại khác cũng từ từ hiện ra. Bóng đen bị Hắc Ám nguyên tố đậm đặc nhất bao bọc lấy, không thể nhìn ra tướng mạo thật sự.
Cùng lúc đó, một cái ngai bằng xương trắng từ hư vô bỗng dưng xuất hiện giữa không trung. Trên ngai tử khí nồng nặc không ngừng lôi kéo biến hóa. Một cái bóng mờ mờ bị tử khí bao phủ, mang một tấm mặt nạ tái nhợt, cũng không thấy rõ tướng mạo thật sự.
Ba vị Chủ thần Hủy Diệt, Hắc Ám, Tử Vong nối tiếp xuất hiện, hoặc là lợi dụng Hắc Ám ngăn lại, hoặc là sử dụng mặt nạ che dấu khuôn mặt, cũng không để lộ tướng mạo thật sự ra ngoài. Xem ra bản thân là thống lĩnh Liệp thần giả, bọn chúng đích thực vô cùng cẩn thận.
Ba tên cùng xuất hiện, Hàn Thạc đặt sự chú ý lên người cự nhân ngàn trượng ảo hoá mà thành, cười ha ha nói:
- Hóa ra là ngươi, trước kia ta đã gặp ngươi rồi! Quả nhiên, ngươi quả nhiên chính là tên tu luyện Hủy Diệt lực lượng, thống lĩnh Liệp thần giả của Hủy Diệt thần vực.
Năm đó khi ở Hắc Ám thần vực, Hàn Thạc đã phát hiện một sào huyệt của liên minh Liệp thần giả, từng dẫn Hắc Thiên đến bao vây tiêu diệt bọn chúng, không ngờ ở cung điện dưới lòng đất khi phát hiện hóa thân vĩ đại của hắn, thiếu chút nữa đã chết chùm ở đó. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Sớm hơn nữa, khi còn ở Tử Vong Mộ Địa của Csia đại lục, cái ảo giác vĩ đại này cũng từng xuất hiện, định khiến cho Hàn Thạc thần phục dưới tín ngưỡng của hắn, phục vụ cho hắn.
Không ngờ nhiều năm sau, trong Vùng Biển Mê Mang ở Tử Vong thần vực, hắn lại thực sự gặp mặt tên Chủ thần tu luyện Hủy Diệt lực lượng này.
Với ánh mắt hiện tại của Hàn Thạc, chỉ cần liếc mắt đã nhìn ra hình dáng người khổng lồ ngàn trượng kia chỉ do ảo hóa mà ra. Tuy nhiên bởi vì thực lực của hắn cực kỳ khủng bố, mặc dù người khổng lồ chỉ do ảo hóa, cũng không ai có thể phân biệt được, chỉ biết lúc này hắn tồn tại rất chân thực.
Một hình tượng khổng lồ như vậy hiện ra, thông thường người tâm trí không kiên định dưới thần uy của hắn nói không chừng lập tức sẽ thần phục. Mà ngay cả Hàn Thạc năm đó nhìn vào ảo giác vĩ đại kia, cùng với lực lượng giơ tay nhấc chân giống như thiên uy, thì tâm cảnh cũng khiếp đảm.
- Không sai, chúng ta đã từng gặp nhau. Không ngờ nhân vật tầm thường như kiến hôi năm đó, vậy mà có thể nhanh chóng có được thực lực khả dĩ uy hiếp liên minh chúng ta. - Âm thanh già nua từ miệng người khổng lồ chậm rãi truyền đến, dường như hắn rất có cảm xúc.
Đại Ma Vương

Đại Ma Vương - Chương #912


Báo Lỗi Truyện
Chương 912/1027