Chương 90:Ba cặp mắt trong bóng tối


- Hắc thiết khoáng thạch ta quả thật có thể lo liệu được, nhưng ngươi cũng biết muốn lấy nhiều hắc thiết khoáng thạch như vậy chẳng phải chuyện dễ dàng gì, ngươi định bỏ ra bao nhiêu kim tệ để mua đây? - Hàn Thạc thầm tính toán, vẻ mặt bình tĩnh thong thả hỏi.
Lawrence chấn động tinh thần, ưỡn thẳng lưng rồi nói có chút hưng phấn:
- Xem ra quả nhiên ngươi có thể làm được. À à, ta chỉ cần một khối xấp xỉ bằng nắm tay để rèn vũ khí. Hiện giờ thị trường chợ đen không có hàng, ngươi ra giá đi!
Đưa tay vê vê cằm, Hàn Thạc nhớ tới cuộc nói truyện lần trước với Phoebe, do dự chốc lát rồi thản nhiên nói:
- Thế này đi, ngươi trả ta năm ngàn kim tệ, ta nghĩ biện pháp để ngươi lấy được một khối.
- Không thành vấn đề, mặc dù ô kim khoáng thạch càng hiếm hơn một chút. Nhưng một khối hắc thiết khoáng thạch xấp xỉ bằng nắm tay, cũng đích xác trị giá năm ngàn kim tệ. Nếu ngươi lấy được hắc thiết khoáng thạc có thể trực tiếp tới Kỵ Sĩ học viện tìm ta. Chúng ta một tay trao tiền một tay giao hàng. - Lawrence vui vẻ nói.
Hàn Thạc gật gật đầu, nhớ tới chuyện tháng trước ở Kỵ Sĩ học viện bị Lawrence đánh một trận, không khỏi nhướng mày, cười hắc hắc nói:
- Trong vòng mười ngày ta sẽ giúp ngươi lấy được một khối hắc thiết khoáng thạch. Bây giờ ngươi có muốn cùng ta luyện tập không, ta sẽ rất vui lòng lại làm bia thịt cho ngươi.
- Tốt lắm, hay là chúng ta bắt đầu luôn đi, đúng lúc ta muốn thử xem ngươi rốt cuộc có gì đặc biệt mà khiến cho ngay cả Phoebe là người tâm cao khí ngạo như vậy cũng không ngừng khen ngợi ngươi trước mặt ta, ta đối với ngươi đúng là vô cùng tò mò. - Lawrence hưng phấn chuẩn bị tư thế, định lập tức cùng Hàn Thạc động thủ.
Lúc này đang là giữa trưa, trên quảng trường vốn có một ít đệ tử, đại bộ phận đều đã bắt đầu thu dọn đồ đạc bỏ đi, chuẩn bị ăn trưa, chỉ có hai ba người ở ngoài xa đang tắm nắng, tựa hồ ngủ quên nên còn chưa rời đi. Hàn Thạc đảo mắt quanh một vòng rồi cười nói:
- Tới bên trái kia đi, bên đó không có ai, chúng ta sẽ không làm ảnh hưởng tới người khác.
Nói xong những lời này, Hàn Thạc hướng Lawrence vênh vênh mặt khiêu khích, rồi đi tới khoảng đất trống bên trái đằng sau lan can. Lawrence nắm chặt tay, cười khẽ hắc hắc, đi theo phía sau Hàn Thạc, cũng tới khoảng đất trống bên trái.
Vừa đến nơi, Hàn Thạc vận Ma Nguyên lực lưu chuyển toàn thân, bắt đầu điều chỉnh trạng thái. Lawrence theo sau vài bước, vừa mới bước từ thềm đá xuống, còn chưa đợi y có phản ứng, Hàn Thạc đã nhanh như thiểm điện quay lại, một quyền phủ đầu rít gào đánh về hướng Lawrence.
Lawrence không ngờ được Hàn Thạc đột nhiên lại động thủ nhanh như thế. Trong khi còn chưa kịp phản ứng, chỉ nhìn thấy một quyền khí thế kinh người đã tới trước mặt. Sắc mặt hơi đổi, Lawrence vừa mới dừng chân, đột nhiên lùi lại một bước, một lần nữa đứng trên thềm đá, sau đó thân thể hơi nghiêng bắt đầu tránh né một quyền đánh ra bất ngờ của Hàn Thạc.
Một quyền gào thét xẹt qua trước mặt Lawrence. Một cỗ kình khí dày đặc từ quyền trái Hàn Thạc phát ra, thật sự đã làm Lawrence càng thêm hoảng sợ.
Sau đó không chờ Lawrence phản ứng tới, tay trái hắn đang đánh ra thu lại, đột nhiên uốn cong một chút, cùi trỏ đã nện trúng ngực Lawrence.
Lawrence kêu lên một tiếng đau đớn, thân thể bị một cùi trỏ này của Hàn Thạc đánh phải tựa vào lan can, sắc mặt hơi đỏ lên.
- Hắc hắc, Lawrence, tính cảnh giác của ngươi không đủ rồi! - Hàn Thạc sau khi thụi cùi trỏ trúng ngực Lawrence cũng không đánh tiếp, ngược lại cười cổ quái lùi ra, giọng điệu cổ quái chế nhạo Lawrence.
Hai người chỉ là luận bàn võ công, cũng không phải là chiến đấu sanh tử. Cho nên một quyền này của Hàn Thạc cũng không sử dụng Ma Nguyên lực, Huyền Băng Ma Diễm Quyết cũng chỉ bất quá là xuất ra tí chút hàn khí. Lawrence là một gã trung cấp kỵ sĩ, trong thân thể đấu khí tự phát bảo hộ cũng không bị thụ thương gì.
- Là ngươi đột ngột đánh lén mới đúng, một quyền này không tính, ta xuống dưới sẽ khiến ngươi phải trả giá đắt. - Lawrence không tức giận, chỉ là nét mặt đau khổ đã nói rõ sự thật, sau đó lại đi xuống thềm đá, đột nhiên ánh mắt thận trọng đánh giá Hàn Thạc.
Đấu khí xanh nhạt thình lình từ hai tay Lawrence tách phóng ra, cước bộ gã bỗng nhanh lên rất nhiều. Nhanh như chớp tiếp cận Hàn Thạc, sau đó đấu khí bên tay trái đột nhiên ngưng tụ thành hình dáng một thanh quang kiếm, bổ xuống phía hắn. Lawrence vừa mới thấy được tốc độ và lực đạo của Hàn Thạc, biết rằng Hàn Thạc hiện nay quả thực là không thể so sánh với lần trước, lúc này mới sử dụng đấu khí. Bất quá trong hành động của hắn lại có vẻ có chút cẩn thận, rõ ràng đã lưu thủ. Thu tất cả động tác của Lawrence trong mắt, khóe miệng Hàn Thạc khẽ nhếch lên cười, ước lượng lực đạo đấu khí, không thèm tránh né, tay phải vận khởi Huyền Băng Ma Diễm Quyết, một sợi dây nhỏ màu hồng theo bàn tay phải của hắn vung ra hiện lên oanh tạc trên mặt quang kiếm do đấu khí Lawrence ngưng tụ thành.
"Phành" một tiếng trầm thấp, đấu khí Lawrence ngưng tụ thành quang kiếm, biến thành từng điểm tinh quang rồi tiêu tán, thân thể gã đang vọt mạnh tới bị giữ chặt lại. Hàn Thạc thì cảm thấy một trận đau đớn tê dại bên tay phải, thân thể không tự chủ được thối lui hai bước. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
- Lawrence, quang kiếm ngươi vừa dùng đấu khí ngưng tụ đã sử dụng mấy thành công lực của ngươi? - Ánh mắt Hàn Thạc sáng rực nhìn Lawrence miệng há hốc hỏi.
- Sáu thành! - Lawrence trả lời, sau đó kinh ngạc nhìn Hàn Thạc nói - So với mấy tháng trước kia, tốc độ và khí thế của ngươi rõ ràng không giống nhau, xem ra lần trước là ngươi cố ý, chỉ có điều vì sao ngươi lại cam tâm chịu đòn kiếm năm kim tệ chứ?
Mấy tháng trước Hàn Thạc chẳng qua chỉ là một gã gà mờ không có kinh nghiệm tranh đấu, ma công cũng mới ở cảnh giới thứ nhất Cố Thể, lúc ấy một mặt là vì kim tệ, nhưng quan trọng nhất vẫn là vì rèn luyện thể phách, căn bản cũng không nương tay, xem ra Lawrence đúng là ngộ nhận hắn. Sáu thành đấu khí, Hàn Thạc đánh giá, suy nghĩ chốc lát rồi mới quán chú Ma Nguyên lực, cuối cùng phán đoán ra thực lực chân thật của hắn, hẳn là hơi vượt qua Lawrence một chút. Bởi vì một quyền này của hắn đã quán chú bốn thành Ma Nguyên lực, nhưng hiện tại hiệu quả lại tạo thành thế cân bằng. Sau khi đánh bừa một quyền kiểm tra thực lực bản thân, Hàn Thạc không tiếp tục cùng Lawrence ngạnh kháng nữa, ngược lại lấy sự linh hoạt mẫn tiệp của thân thể, dùng làm phương thức trực tiếp hữu hiệu đối chiến với gã.
Trên khoảng đất trống, hai người kẻ tới người lui chiến đấu một hồi, trên cơ thể đều chịu một số đòn công kích của đối phương. Xét về sức mạnh nhục thể, rõ ràng là Hàn Thạc nhỉnh hơn. Rất nhiều lần, lực đạo quyền đầu tương tự hạ xuống người Lawrence là gã đều kêu lên đau đớn. Sức mạnh thân thể Hàn Thạc hơn hẳn Lawrence, hơn nữa thời kì tu luyện ma công giai đoạn đầu chính là quá trình tự mình hành hạ bản thân, dạng thống khổ gì cũng đã chịu, loại công kích này đánh trên thân hắn đều đã tập thành thói quen. Một tiếng rên la cũng không có.
Một lát sau, Lawrence mở lời chủ động dừng tay, cười khổ nói:
- Không đánh nữa, không đánh nữa, ngươi thật sự là một tên quái vật mà. Ta cảm thấy trên người ngươi hoàn toàn không có tí đấu khí gì, nhưng tại sao lực lượng của ngươi lại lớn hơn ta. Hơn nữa thân thể ngươi chẳng lẽ là sắt thép làm thành sao? Tại sao quyền của ta đánh trên người người tựa như đánh vào tảng đá vậy, chẳng lẽ ngươi không biết đau à?
Hắc hắc cười gian xảo, Hàn Thạc trả lời:
- Điều này ngươi đừng quản, thân thể ta trời sinh quái dị, nhục thể cường đại chẳng lẽ không được sao?
- Ách, chẳng lẽ ngươi có huyết thống của dã man nhân, hoặc giả giống như cuồng chiến sĩ có thể cuồng hoá nhục thể? Phoebe nói không sai. Ngươi quả nhiên là một người đặc biệt! - Lawrence trước là kinh ngạc hỏi một câu, sau đó mới lầm bầm lầu bầu nói.
Hai người giao thủ một lần, Hàn Thạc cũng biết được chỗ còn thiếu của bản thân, thân thể cùng Ma Nguyên lực của hắn đích xác thần kì nhưng rõ ràng Lawrence đã từng trải qua huấn luyện vũ kĩ, xuất quyền cũng như né tránh rất bài bản. Bản thân Hàn Thạc chưa hề học qua võ công. Công kích xuất ra đều là phương thức đơn giản nhất, còn thiếu thủ đoạn công kích thực dụng của Lawrence. Trong lòng thầm nghi nhớ chỗ thiếu sót này, hắn định khi có thời gian phải suy xét kỹ lưỡng một phen, xem trong kí ức Sở Thương Lan lưu lại còn có kỹ xảo công kích khác hay không.
- Ta không biết, tốt lắm, hôm nay đến đây thôi. Ta cuối cùng xem như đã trả nợ cái thù lần trước, đợi ta lấy được hắc thiết khoáng thạch, sẽ tới Kỵ Sĩ học viện tìm ngươi. - Trong lòng Hàn Thạc yên lặng suy nghĩ, thuận miệng nói với Lawrence một câu, liền nhíu mày quay về Vong Linh hệ.
Lần này Lawrence bị thất thế, nhưng cũng không tức giận. Mỉm cười cùng Hàn Thạc nói lời tạm biệt, tự mình đi về Kỵ Sĩ học viện của bọn hắn, miệng lẩm bẩm:
- Quả nhiên đúng là một quái nhân, cường độ thân thể chỉ sợ có thể so sánh với một ít thú nhân chiến sĩ cường đại!
Trong lòng Hàn Thạc ngấm ngầm suy tính, cước bộ không ngừng trở về Vong Linh hệ. Phoebe chuẩn bị lương thực phải cần một chút thời gian, hắn tạm thời không định trở lại Tử Vong Mộ Địa, hơn nữa trước mắt Duke vẫn đang quanh quẩn trong học viện, hắn cũng không biết y toan tính cái gì, cho nên ngẫm nghĩ một chút, quyết định tạm thời ở lại Vong Linh.
Chỗ ở của Hàn Thạc sớm đã được Vaeni sắp xếp ổn thỏa rồi, chỉ là hắn một mực không ở lại, lúc này đã có ý định tạm thời ở lại học viện, chỗ ăn nghỉ này rốt cuộc cũng có tác dụng rồi. Ma vũ học viện Babylon là học viện lớn nhất của đế quốc, phương tiện bên trong vô cùng đầy đủ, cũng khó trách mỗi đệ tử đều bị thu học phí đắt đỏ. Phòng của Hàn Thạc tại góc lầu hai, khoảng năm sáu mươi mét vuông, bao gồm cả nhà tắm, phòng ngủ, giường, ghế, bàn, gương cái gì cần dùng đều có, so với tiếp đãi trong cái kho trước đây quả thực là một trời một vực. Khi đến phòng đã quá giữa trưa, Hàn Thạc đã bỏ lỡ thời gian ăn cơm, chỉ đành từ không gian giới chỉ lấy ra vài miếng thịt khô nhét vào dạ dày.
Ăn no xong, Hàn Thạc không rời khỏi chỗ ở mà đóng cửa phòng lại, ngồi luôn trên giường, nhân lúc bắt đầu yên tĩnh tu luyện ma công. Ma Nguyên lực bắt đầu lưu chuyển, chầm chậm từ các nơi toàn thân tụ tập tới não hải, một loại cảm giác thư thái tươi mát tràn ngập trong đầu, điều này làm cho hắn cảm thấy đầu óc như đang được tắm gội trong cái ao trong mát vậy. Bất quá loại cảm giác này chỉ duy trì một lát, sau đó cảm giác khoan khoái bị thay thế bởi sự đau đớn khắc cốt ghi tâm. Tu luyện tới cảnh giới Tố Hồn này, cảm giác thư thái cùng thống khổ trong não không ngừng thay thế nhau, một lát cảm giác thả lỏng thoải mái vô cùng, một lát lại đau đớn như thể bị ai đó dùng đao nhọn chọc ngoáy vậy.
Làm cho Hàn Thạc khó có thể chịu đựng được chính là sau mỗi lần thống khổ kịch liệt, trong đầu sẽ biến thành vô cùng rõ ràng. Loại cảm giác thống khổ tới lúc này đột nhiên bị phóng đại chục lần, đầu óc rõ ràng như là để cho hắn cảm thụ đau đớn càng lớn hơn nữa, khiến cho Hàn Thạc không nhịn được mắng chửi kẻ đã sáng tạo ra loại ma công này đúng là một tên biến thái.
Rất rất lâu sau, Hàn Thạc thở nhẹ ra một hơi, tạm thời ngừng tu luyện ma công. Trên thân thể mồ hôi chảy ra ròng ròng bốc lên nhiệt khí như thể vừa tắm nước nóng xong, một mùi đàn ông nồng đậm phát tán ra.
Tu luyện ma công này làm cho Hàn Thạc chịu đựng một lèo từ xế chiều tới đêm. Ngoài cửa sổ, sắc đêm mê người, gió đêm mát mẻ phe phất thổi qua, bốn bề yên tĩnh không một tiếng động. Đang từ tư thế ngồi xếp bằng đứng lên, Hàn Thạc đi tới phòng tắm nước nóng, sau đó thích thú nằm trong bồn tắm, hưởng thụ cảm giác thư thái nhẹ nhàng khó có được, miệng còn ngâm nga vài câu hát.
Đêm khuya thanh vắng đúng là thời cơ rất tốt cho một số kẻ có mưu đồ chuyện xấu, đúng lúc Hàn Thạc đang thích thú tắm rửa, trong tai đột nhiên nghe thấy hai tiếng vang rất khẽ, một vọng từ túc xá, tiếng kia vang đến từ bên ngoài cửa sổ. Ba con Nguyên Ma vô thanh vô tức từ sau gáy hắn phóng ra, hai con xuyên qua cửa sổ ra bên ngoài. Một con bay về hướng thanh âm phát ra, con kia kia dừng ở cửa sổ, yên lặng quan sát một số tình huống bất thường xung quanh. Con cuối cùng từ trong khe cửa bay tới hành lang tòa nhà, dọc theo hành lang đó đi tiếp đến hướng thanh âm kia phát ra.
Một con Nguyên Ma hướng ra ngoài bay đi, sau một hồi bay lượn, cuối cùng phát hiện Duke như bóng ma bồng bềnh, thân thể dọc theo tòa nhà mà đi. Lúc này y cũng không sử dụng vải đen che mặt, trong đêm đen như một quỷ hồn, không chút trọng lượng, hướng về phía giảng đường Hắc Ám hệ bay đi. Con Nguyên Ma bên trong hành lang kia, phát hiện một cửa phòng túc xá được nhẹ nhàng mở ra, Fage thần sắc âm trầm chân tay lanh lẹ rời khỏi cửa phòng, đi về phía Hàn Thạc bên này, xem vẻ mặt hắn tựa hồ không có ý tốt.
Lập tức từ trong bồn tắm nhảy ra, nhanh chóng lau chùi sạch sẽ nước đọng trên người, Hàn Thạc mặc một cái quần cộc trở lại giường, nghiêng người nằm xuống, quay lưng về phía cửa, trong miệng phát ra tiếng hít thở đều đều.
Đại Ma Vương

Đại Ma Vương - Chương #90


Báo Lỗi Truyện
Chương 90/1027