Chương 894: Kẻ địch cũ chặn đường


Hàn Thạc đi như điên mỗi ngày, nhằm hướng Tử Vong thần vực vội vàng tiến tới. Sau khi tiến vào cảnh giới Thiên Diệt, thân thể đã không còn bị trọng lực của Chúng Thần đại lục ảnh hưởng, quả nhiên là ngày đi vạn dặm, tốc độ cực nhanh vượt quá sức tưởng tượng của người bình thường.
Gã Liệp thần giả thủ hạ kia của Tiểu Khô Lâu từ Tử Vong thần vực tới Vùng Đất Hỗn Loạn tốn đến ba, bốn tháng. Còn Hàn Thạc khi toàn lực bay đi, thúc đẩy hết tiềm lực, sau bảy ngày cũng đã đến được Tử Vong thần vực.
Hắn tới Oán Linh thành đầu tiên, đó là thành trì gần với Vùng Đất Hỗn Loạn nhất. Sau khi tiến vào lãnh thổ Oán Linh thành, tốc độ của Hàn Thạc lập tức chậm lại, không còn lên đường bất kể ngày đêm nữa.
Bảy ngày toàn lực bay đi như điện chớp, lực lượng của mỗi một tế bào bên trong cơ thể đều được thúc đẩy hết, Hàn Thạc đã tiêu hao không ít lực lượng. Tiến vào Oán Linh thành rồi, hắn một mặt cần nghỉ ngơi, để thân thể điều tiết khôi phục lực lượng đã mất, mặt khác hắn cũng muốn tìm hiểu thêm tin tức, thăm dò xem Hàn gia hiện nay có còn ở Tử Vong thần vực hay không.
Đặt mình vào vị trí của Hàn gia, hắn biết mọi người sẽ không rời khỏi phạm vi xa quá nghìn dặm từ cứ điểm Berglas ở Ám Ảnh thành. Nhất định họ sẽ tiến vào Tử Vong thần vực tránh né những kẻ truy kích từ Ám Ảnh thành. Hẻm núi lớn Ronson nằm tại biên giới của Tử Vong thần vực, Hàn gia nếu như có thể thoát khỏi bàn tay của Liệp thần giả tại đó, hiện tại chắc đã đến được Tử Vong thần vực rồi.
Hàn Thạc không dám khẳng định mấy nàng Phoebe liệu có thể chạy thoát khỏi hẻm núi lớn Ronson không, tuy nhiên trong lòng vẫn luôn nuôi một tia. Để tránh một chuyến đi vô ích, hắn cần phải xác định rõ ràng liệu Hàn gia đã tiến vào Tử Vong thần vực hay chưa.
Mất nửa ngày băng qua các thành trấn xung quanh, vào lúc hoàng hôn, hắn đã đứng trước cổng Oán Linh thành.
Là một trong sáu đại thành thị của Tử Vong thần vực, Oán Linh thành cũng có phong cách kiến trúc và điểm đặc sắc riêng, điểm khác biệt lớn nhất giữa nó và các thành thị khác chính là lũ oán linh đầy thành.
Thành chủ Talbot của Oán Linh thành vô cùng am hiểu khống chế oán linh, hắn thu thập rất nhiều oan hồn của người và thú giam cầm ở bên trong tháp năng lượng, lợi dụng một loại lực lượng huyền ảo xoắn oan hồn lại, thậm chí còn trực tiếp phong ấn trên bề mặt tường thành. Lực lượng của những oan hồn đó mặc dù cũng không cường đại, nhưng có thể trợ giúp hắn giám thị nhất cử nhất động trong thành.
Chỉ cần Oán Linh thành có bất cứ biến động nhỏ nào, thành chủ Talbot rất nhanh có thể thông qua oán linh biết được tường tận. Bên ngoài nếu có người định xâm nhập thành, hắn cũng sẽ biết trước, từ đó đón lõng địch nhân.
Đứng ở trung tâm Oán Linh thành, cảm thụ được thể sinh mạnh yếu ớt ẩn núp trên vách tường và bên trong tháp năng lượng, Hàn Thạc khinh thường nhíu lông mày.
Phương thức lợi dụng oán linh xem ra cũng có hiệu quả tuyệt diệu giống như ma đầu của Hàn Thạc. Nhưng Hàn Thạc lại biết loại oán linh này còn không bằng cả ma đầu cấp thấp nhất. Bọn chúng chỉ là những "con mắt" mà Talbot đặt ở mỗi góc trong thành, hơn nữa còn là một loại "mắt" bị phát hiện rất dễ dàng.
Lực công kích của oán linh cực kỳ nhỏ, chúng cũng không hình thành được uy hiếp ngay cả với Cơ Thần. Những nhân vật cấp bậc như Hàn Thạc, mặc dù đứng bất động tại chỗ, hàng ngàn hàng vạn oán linh lao đến cũng không cách nào tạo thành tổn thương thực chất với hắn.
Oán linh không có lực công kích khả quan, bị phong ấn lên vách tường cũng không có năng lực di động, càng không có khả năng tiến hóa không ngừng. Vô luận so sánh như thế nào, loại thể sinh mạng này đều kém rất xa ma đầu trong Vạn Ma đỉnh của Hàn Thạc. Cho nên Hàn Thạc chỉ cần cảm giác một chút, đã có tâm khinh thường.
Mỗi một thành thị đều có người chuyên môn bán các loại tin tức. Oán Linh thành tự nhiên cũng không ngoại lệ, chỉ cần chịu chi hắc tinh tệ là có thể dễ dàng tìm được những kẻ sinh sống bằng nghề này.
Tại một góc phố phía tây tốt xấu lẫn lộn.
Nơi đây thần đến từ bên ngoài chiếm đa số. Tại chỗ này có thể mua đủ loại hàng hoá đặc biệt, đương nhiên, tin tức cũng là một trong số đó.
Truyền phong sở chính là loại cửa hàng chuyên môn thu thập tin tức, sau đó bán ra. Ở nơi này, chỉ cần chi hắc tinh tệ là có thể lấy được đầy đủ các loại tin tức. Cho dù tạm thời không có tin tức đó, chỉ cần giao nộp một phần hắc tinh tệ, bọn họ cũng sẽ phái người chuyên môn đi tìm hiểu những chỗ có khả năng biết tin, chắc chắn sẽ làm cho khách hàng thấy bỏ đồng tiền ra đáng.
Ngày thường, Truyền phong sở vắng tanh, có rất ít người chú ý. Nhưng khi các đại thần vực xảy ra đại sự gì kinh thiên động địa, các cửa hàng thu thập tin tức rồi đem bán sẽ trở nên đông như trẩy hội. Rất nhiều đại gia tộc ở các thần vực khác do không có hướng đi, đều sẽ tiêu một lượng hắc tinh tệ nhất định tới đây mua tin tức.
Hàn Thạc vừa bước vào Truyền phong sở đã thấy một bà lão hạ thấp tầm nhìn, đang rúc trong góc tối dưỡng thần. Hắn chỉ liếc qua đã nhìn ra mụ tu luyện Tử Vong lực lượng, thực lực chỉ đạt Hạ vị thần trung kỳ.
Thần thức đảo qua Truyền phong sở một vòng, Hàn Thạc phát hiện ngoài bà lão này Truyền phong sở không có một bóng người nào khác. Ổn định lại tâm thần, hắn đi thẳng tới chỗ mụ, ném một gói tiền to chứa một vạn hắc tinh tệ lên mặt bàn trước mặt mụ, phát ra tiếng kêu "leng keng".
- Ta muốn biết tình hình của Ám Ảnh thành Hàn gia. Nếu ngươi có tin tức, túi hắc tinh tệ này sẽ thuộc về ngươi! - Hỏi xong câu này Hàn Thạc cũng có chút khẩn trương, có lẽ trong lòng hắn đã cho rằng Hàn gia đã chịu đả kích trí mạng ở hẻm núi lớn Ronson. Mặc dù hắn không chấp nhận tiếp nhận kết quả này một cách vô ý thức.
Hắc tinh tệ va chạm với nhau tạo ra những âm thanh trong trẻo êm tai, mụ già đang nhắm mắt dưỡng thần như con thú háu ăn ngửi thấy mùi, chợt mở cặp mắt có màu lục dẫm ra. Mụ không trả lời ngay mà thò tay đặt lên túi hắc tinh tệ kia, tham lam sờ nắn kỹ lưỡng một hồi.
Gật gật đầu, dường như xác nhận hắc tinh tệ không phải là giả, lúc này mụ mới ngẩng đầu lên híp mắt dò xét Hàn Thạc.
Vừa nhìn thấy, hai tròng mắt âm u của mụ có vẻ càng lúc càng sáng, nếp nhăn chi chít trên mặt lộ ra biểu tình kỳ dị, giống như vừa phát hiện ra điều gì đó...
Quan sát một lúc lâu, mụ mới nhẹ nhàng thở ra một hơi, cất giọng trầm trầm dò hỏi:
- Ngươi quan tâm đến tin tức về Hàn gia? À à, khoảng thời gian này người thăm dò Hàn gia thật không ít?
Hàn Thạc sửng sốt, không kiên nhẫn nhắc lại:
- Ta trả thù lao, ngươi đưa ta tin tức, Bớt nói nhảm đi! - Truyền phong sở chỉ bán tin tức, thông thường sẽ không hỏi thân phận và lai lịch của người đến mua tin. Đây là quy tắc mà mọi người đều biết, cách làm của bà lão trước mắt rõ ràng đang làm trái với truyền thống trước nay của Truyền phong sở.
- Bát Hoang Ly Hợp Luyện Ngục trận tổng cộng có bao nhiêu loại trận pháp? Ngươi có biết hay không? - Bà lão nhìn Hàn Thạc, chợt hỏi.
Lời này vừa nói ra, sắc mặt Hàn Thạc đại biến, tay phải thò ra chộp luôn cổ của bà lão, nhấc bổng mụ lên, thần sắc âm trầm thô bạo quát:
- Ngươi rốt cuộc là ai? Làm sao lại biết việc này?
Cùng lúc đó, cánh cửa chính đang mở của Truyền phong sở kêu "loảng xoảng" rồi đóng luôn lại, tất cả cửa sổ cũng trong nháy mắt bị khoá chặt. Một loại lực lượng kỳ dị trong tích tắc tràn ngập Truyền phong sở, ngăn người bên ngoài nghe lén, khiến không người nào biết được ở bên trong rốt cuộc xảy ra việc gì.
Bà lão bị Hàn Thạc nắm lấy cần cổ, sắc mặt lập tức chuyển thành màu tím sậm. Mụ vận dụng cả tay chân liều mạng đánh đấm Hàn Thạc nhưng lại bị lực phản chấn của Thiên Ma Bất Diệt Thể làm cho đầu váng mắt hoa. Trong chốc lát, công phu không còn sức lực nữa, đôi mắt màu lục của mụ trợn lên, xem ra bất cứ lúc nào cũng sẽ đi đời.
Sau khi xác nhận không có người nào có thể phát hiện được sự đặc biệt ở nơi này, Hàn Thạc mới buông tay thả bà lão ra. Lúc này cả người mụ bị một lực lượng vô hình ép cứng lên phía trên vách tường, ngoài việc có thể há hốc mồm thở hổn hển, toàn thân không thể động đậy nổi.
- Nói! Ngươi làm sao lại biết Bát Hoang Ly Hợp Luyện Ngục trận? - Hàn Thạc vẻ mặt âm trầm lạnh lẽo, đứng trước mặt bà lão khoảng năm mét, tâm thần khẽ một chút, móng tay ngón trỏ lòi ra, Thiên Ma Lợi Nhận sắc nhọn lấp lánh hàn quang khiếp người càng làm cho hắn thêm phần âm u đáng sợ.
Thờ dốc một hồi, bà lão ho mấy cơn rồi mới khôi phục được khả năng nói chuyện. Mắt thấy Hàn Thạc âm trầm đáng sợ, lạnh như băng đang dò xét mụ, cảm giác mất đi lực khống chế thân thể, mụ lập tức sợ hãi rít lên:
- Ta có biết cái gì mà Bát Hoang Ly Hợp Luyện Ngục trận đâu! Chỉ là có người cho Truyền phong sở chúng ta một khoản hắc tinh tệ lớn, lệnh cho tất cả Truyền phong sở giúp hắn truyền đi mấy câu thôi!
- Nói rõ hơn một chút, nếu không, ta lột da ngươi! - Hàn Thạc sốt ruột quát.
- Tất cả Truyền phong sở chúng ta đều nhận được tin tức đó, nếu có người tìm hiểu về tin tức của Ám Ảnh thành Hàn gia, chúng ta sẽ hỏi hắn có biết Bát Hoang Ly Hợp Luyện Ngục trận tổng cộng có bao nhiêu loại trận pháp hay không. Chỉ cần có người có thể trả lời đúng, chúng ta sẽ lập tức nói những tin tức đó cho hắn biết!
Mụ có vẻ rất hoảng sợ, cũng không dám do dự, vội vàng nói to:
- Trong khoảng thời gian này, người hỏi ta về tin tức của Hàn gia có rất nhiều, ta cũng có hỏi vấn đề kia, nhưng không ai nghe qua Bát Hoang Ly Hợp Luyện Ngục trận gì đó. Chỉ có ngươi phản ứng dữ dội như vậy, xem ra ngươi chính là người mà chúng ta đang muốn tìm rồi!
"Bịch", mụ già nhũn như con chi chi ngã xuống đất. Lực lượng trói buộc thân thể mụ đột nhiên biến mất, mụ cũng biết mình vừa trở lại từ quỷ môn quan.
- Tổng cộng mười tám loại trận pháp biến hóa!
Hàn Thạc vung bàn tay lên, bà lão bị một luồng lực hút cả mụ lẫn cái ghế mụ đang ngồi lại. Bình tĩnh nhìn mụ già, Hàn Thạc truy hỏi:
- Nói đi, nói cho ta biết tất cả tin tức!
- Quả nhiên là ngươi!
Bà lão vừa gật đầu, vừa xoa xoa cần cổ thiếu chút nữa đã bị Hàn Thạc bảy gẫy, khóc lóc:
- Có người cho Truyền phong sở một số tiền lớn, lệnh cho chúng ta thông báo với ngươi người của Hàn gia hiện nay đều ở Khô Cốt thành. Chỉ là tình huống cũng không tốt, báo ngươi mau chóng tới đó, đến Cialan gia tộc tìm bọn họ!
- Còn gì nữa? - Vừa nghe được người của Hàn gia cũng không bị giết tại hẻm núi lớn Ronson, Hàn Thạc liền thở phào, sắc mặt vừa mới lạnh lẽo cũng dãn ra đôi chút, giọng nói cũng không còn gay gắt nữa.
- Hết rồi. Bố trí nhiều như vậy chỉ để báo cho ngươi mau chóng tới Cialan gia tộc tại Khô Cốt thành!
Mụ già sợ hãi nhìn Hàn Thạc, đem túi hắc tinh tệ chủ động trả lại hắn, tỏe vẻ đáng thương nói:
- Tin tức này là miễn phí. Ngươi cầm lấy hắc tinh tệ của ngươi đi!
- Vừa mới rồi làm ngươi thiệt thòi, túi hắc tinh tệ này xem như là bồi thường tổn thất cho ngươi. - Hàn Thạc cười khan lên tiếng. Sau khi biết người của Hàn gia vẫn bình yên vô sự, hắn mới thấy nhẹ nhàng hơn chút, thuận miệng nói với mụ một câu như vậy đoạn lập tức rời khỏi Truyền phong sở, chuẩn bị tới Khô Cốt thành.
- Chết tiệt, vừa rồi suýt nữa hắn đã giết chết ta! - Sau khi Hàn Thạc biến mất, bà lão ở Truyền phong sở vẻ mặt đầy thù hận lẩm bẩm. Mụ âm trầm suy nghĩ hồi lâu, dường như đột nhiên nhớ ra cái gì đó, vội vàng đi vào một gian mật thất phía sau Truyền phong sở, lấy ra ma pháp kính diện dùng khi cần thiết.
Một loạt con số được ấn vào ma pháp kính, mặt gương nhẵn bóng bằng phẳng dần dần hiện rõ khuôn mặt của một thanh niên trông rất bồn chồn. Người bên trong nhìn thoáng qua bà lão, ngạo mạn hỏi:
- Có chuyện gì không?
- Portley thiếu gia, nghe nói ngài vẫn đang thăm dò tin tức của Ám Ảnh thành gia chủ Hàn gia Bryan có phải không? - Bà lão giọng khiêm tốn, nịnh nọt cười hỏi.
Batchelder gia tộc ở Oán Linh thành cũng là đại gia tộc số một số hai. Portley là thiếu gia của gia tộc đó, tuổi còn trẻ mà đã tiến vào cảnh giới Thượng vị thần, ở Oán Linh thành thanh danh của hắn vô cùng vang dội.
Portley từ sau lần nếm mùi đau khổ trong tay Hàn Thạc trước đây, vẫn luôn nhớ mãi không quên muốn báo thù rửa hận. Đáng tiếc Hàn Thạc trước giờ vẫn luôn ở Hắc Ám thần vực Ám Ảnh thành, hắn không tìm được cơ hội ra tay.
Từ khi tin tức Hàn Thạc rời khỏi Ám Ảnh thành được tiết lộ ra ngoài, Portley đã liên hệ Truyền phong sở ở đây, phân phó bọn họ trợ giúp thăm dò tin tức về Hàn Thạc. Nếu có tin tức phải lập tức báo cho hắn biết.
Nhưng sau khi Hàn Thạc rời khỏi Ám Ảnh thành thời gian qua xuất quỷ nhập thần, ngày thường cũng chỉ đi cùng với Rosie, luôn cố gắng tránh tiếp xúc với nhiều người, cho nên ngay cả Truyền phong sở cũng rất khó biết được vị trí.
Tin tức lúc Hàn Thạc ở Không Linh thành cũng do bà lão này báo cáo lại cho Portley. Nhưng bởi vì Không Linh thành cách Oán Linh thành quả thực quá xa, lại thêm Hàn Thạc không bao lâu sau đã tiến vào Vùng Đất Hỗn Loạn, cho nên Portley không thể không vứt bỏ ý tưởng đuổi giết hắn. Từ khi Hàn Thạc tiến vào Vùng Đất Hỗn Loạn, bởi vì ở đó có Phong Linh riêng, Truyền phong sở cũng không cách nào bao trùm đến Vùng Đất Hỗn Loạn, cho nên Portley cũng không thể biết được tình huống của Hàn Thạc.
Thời gian trôi qua nhanh, hiện tại lại vừa nghe được có thêm tin tức của Hàn Thạc, thù hận không hề giảm trong lòng Portley lại trỗi dậy. Lúc này, hắn rất có hứng thú, vội hỏi:
- Tên kia lần này xuất hiện ở địa phương nào? Nếu như hắn cách Oán Linh thành không quá xa, ta sẽ khiến cho hắn biết kết cục của việc đắc tội với Portley ta là như thế nào!
- Không xa, không xa chút nào!
Mụ già mỉm cười nói:
- Hắn ở trong Oán Linh thành, vừa mới rời khỏi chỗ ta. Ha ha, ta nghĩ hắn hiện tại chắc vẫn chưa rời Oán Linh thành. Vị trí của Batchelder gia tộc các ngươi cũng gần cổng thành mà hắn dự định đi. Nếu như ngươi lập tức chuẩn bị, sẽ có thể ngăn chặn hắn trước khi hắn ra khỏi thành!
Portley cười ha ha, vẻ cười có vẻ vô cùng dữ tợn, nói với bà lão:
- Nếu như tin tức này là đúng, ta sẽ đưa cho ngươi mười vạn hắc tinh tệ! Tốt lắm, không nói nhiều nữa, ta lập tức sẽ động thủ!
Lời vừa dứt, Portley chủ động cắt liên hệ.
Nhìn ma pháp kính lần nữa khôi phục yên lặng, bà lão vẻ mặt âm hiểm cười lẩm bẩm:
- Truyền phong sở có con đường phát tài của Truyền phong sở. Ta dựa theo quy củ nói tin tức ngươi cần biết báo lại cho ngươi, đã xem như hoàn thành giao dịch trước đây. Còn việc tiết lộ hành tung của ngươi cho Portley thì lại là khoản buôn bán khác giữa ta và Portley. Điều này cũng không trái với quy định của Truyền phong sở!
...
Sau khi biết được mọi người ở Hàn gia không sao tại hẻm núi lớn Ronson, Hàn Thạc mới thật sự cất được hòn đá tảng trong lòng. Hắn tạm thời cũng không biết người của Hàn gia ở Khô Cốt thành bị đối xử áp bức và lăng nhục như thế nào. Dưới cái nhìn của hắn, chỉ cần người của Hàn gia chưa chết, bất kể bọn họ ở đó xảy ra chuyện gì, hắn cũng có thể thu xếp tất cả.
Tuy thoải mái nhưng Hàn Thạc cũng không giảm cước bộ, vừa mới tiến vào Oán Linh thành không bao lâu đã định rời thành từ một cổng khác. Nguồn: http://truyenyy.com
Ở trong thành, Hàn Thạc không dám phát huy tốc độ kinh thế hãi tục đến cực hạn. Mỗi góc đều có oán linh, trên đường khắp nơi đều nhìn thấy các thần vệ dạo quanh. Một khi hắn bất chấp cứ phi nhanh trong thành, nhất định sẽ rước lấy sự chú ý của đám thần vệ, gây ra bất hòa không cần thiết.
Sử dụng tốc độ cao hơn một chút so với người bình thường, Hàn Thạc dần tiếp cận phía cổng thành kia của Khô Cốt thành. Khi sắp tới cổng, thần thức Hàn Thạc chợt cảm ứng thấy khu vực này tụ tập rất đông thần vệ và cường giả, không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Cũng không lập tức phóng ma đầu tiến về phía trước dò xét, Hàn Thạc nghĩ bất luận nơi đó phát sinh ra tình trạng gì cũng sẽ không có quan hệ gì với mình cả. Hắn hiện nay không muốn dây vào những việc vô bổ, chỉ muốn rời Oán Linh thành thật nhanh. Cái cổng thành này gần Khô Cốt thành nhất, Hàn Thạc cũng không thay đổi phương hướng, khoảng mười phút sau đã tới trước cổng thành.
Liếc mắt nhìn lại, trên tường thành rất nhiều thần vệ có đính huy chương gia tộc đặc biệt. Nơi cửa thành còn có một người tuổi còn trẻ, trông có vẻ hết sức cuồng ngạo, bất ngờ thay lại chính là kẻ lúc trước ở Ám Ảnh thành từng có hiềm khích với Hàn Thạc - Portley!
Vừa thấy Portley chắn ở trước cửa thành, nhìn lại biểu tình của những thần vệ chung quanh và hai tên Thượng vị thần đến từ Batchelder gia tộc, Hàn Thạc lập tức ý thức được có lẽ mình mới là mục tiêu của đoàn người này. Qua một lúc đánh giá, hắn bỗng nhiên hiểu ra bà lão Truyền phong sở hẳn là đã tiết lộ tin tức về hắn.
Khi đối phó với bà lão đó, Hàn Thạc đã cẩn thận đóng tất cả cửa sổ của Truyền phong sở lại, hơn nữa bên trong còn triển khai lực lượng ngăn người khác nghe lén. Cho dù là thành chủ Talbot đã rải oán linh khắp mỗi ngõ ngách, cũng đừng hòng thông qua oán linh biết được chuyện gì đã xảy ra ở Truyền phong sở.
Huống chi, Talbot cũng không biết thân phận của hắn, cũng không rõ ràng quan hệ của hắn và Portley. Chỉ có bà lão kia thông qua ánh mắt của hắn và tình huống tìm hiểu đó mà suy đoán ra thân phận của hắn. Cho nên căn bản không cần suy nghĩ nhiều, Hàn Thạc đã biết người mật báo nhất định là mụ.
Sớm biết như vậy vừa mới rồi cứ giết mụ là xong chuyện, Hàn Thạc hơi hối hận một chút, nhưng cũng không định tránh Portley, vẫn tiến tới chỗ cổng thành.
Với thực lực của Hàn Thạc sau khi tiến vào cảnh giới Thiên Diệt, Oán Linh thành căn bản không có ai có thể ngăn được hắn. Đừng nói là một tên Portley nho nhỏ, cho dù là Oán Linh thành chủ Talbot và tộc trưởng Batchelder gia tộc đích thân tới, hắn cũng có tự tin dễ dàng tiêu diệt bọn chúng, sau đó không chút khó khăn rời khỏi Oán Linh thành.
- Bryan, đã lâu không gặp. Ha ha, nghe nói Hàn gia các ngươi bị Wallace đuổi khỏi Ám Ảnh thành? Lúc trước ở Ám Ảnh thành, có Wallace che chở các ngươi, ta mới không động tới ngươi. Hiện tại ngươi lại dám đến Oán Linh thành, có phải là đã định chịu chết rồi không? - Portley chờ đợi cái thời điểm này lâu lắm rồi. Hắn vẫn luôn nhớ rõ tình cảnh của mình trong phòng tiệc ở Thiên Cơ dược tề bị Hàn Thạc đuổi giết. Nếu như không phải Charlotte ra tay giúp hắn, năm đó ở Ám Ảnh thành hắn có khả năng đã chết trong tay Hàn Thạc rồi.
Hàn Thạc lòng đang hướng về Hàn gia ở Khô Cốt thành, không muốn lãng phí nước bọt với Portley, sốt ruột quát:
- Portley, ta vốn đã quên ngươi rồi. Nhưng ngươi đã muốn tự tìm lấy cái chết, vậy đừng trách ta!
Đại Ma Vương

Đại Ma Vương - Chương #894


Báo Lỗi Truyện
Chương 894/1027