Chương 810: Bao che khuyết điểm


Hàn Thạc ở đằng này đang vội vàng bay tới, đã cảm nhận được sự hưng phấn của Thổ Giáp Thi. Cũng giống như vậy, ở trong một phạm vi nhất định thì Thổ Giáp Thi có thể cảm ứng được sự tồn tại của hắn.
Rosie luôn luôn theo Hàn Thạc đi lang thang trong Không Linh thành, thấy hắn xác định đúng phương hướng rồi đột nhiên dùng toàn lực tăng tốc độ chạy đi thì có vẻ vô cùng kinh ngạc, không biết rốt cuộc hắn định làm gì.
Rosie cũng không hỏi một câu nào, chỉ lặng lẽ theo sau Hàn Thạc, thầm suy đoán trong lòng.
- Phụ thân, người tới chưa? - Mặc dù còn cách nhau đến mấy khu phố, tiếng hoan hô mừng rỡ ở sâu trong linh hồn Thổ Giáp Thi đã truyền đến thần thức của Hàn Thạc.
- Ta đến ngay đây! - Ma đầu bay ở khu vực lân cận đã tới chỗ Thổ Giáp Thi từ trước, quan sát được toàn bộ tình hình giao chiến giữa hắn và ba Trung vị thần, tất nhiên là Hàn Thạc cũng nghe được toàn bộ những lời khiêu khích nhau giữa Veron và con mình.
Hàn Thạc không ngờ mới qua mấy chục năm mà Thổ Giáp Thi đã đạt đến cảnh giới Trung vị thần trung kỳ, hơn nữa còn gây dựng được danh tiếng ở Đại Địa thần vực, điều đó khiến hắn vô cùng mừng rỡ. Với hắn mà nói, Ngũ Hành Giáp Thi càng hùng mạnh thì bọn chúng mới càng an toàn. Hàn Thạc nghe nói là ngay cả Chủ thần của Đại Địa thần vực cũng muốn triệu kiến Thổ Giáp Thi thì càng thêm kinh ngạc.
Hàn Thạc không biết Thổ Giáp Thi và Veron tranh cãi nhau vì chuyện gì, nhưng đối với hắn thì điều này không quan trọng. Bất kể Thổ Giáp Thi đúng hay sai, Veron dám ra tay đối phó Thổ Giáp Thi thì Hàn Thạc sẽ không bỏ qua.
Bao che khuyết điểm là tính xấu của người cha, Hàn Thạc cũng không ngoại lệ!
- Ngươi cứ đợi đấy, khi cha ta đến đây thì tất cả các ngươi đều phải chết! - Thổ Giáp Thi vẫn còn chui một nửa người ở trong lòng đất, nhìn Veron đang giận điên người ở phía xa, nói giọng hung hăng.
- Ta đang muốn xem cha ngươi là ai, không bắt được ngươi tính sổ thì tìm đến lão cũng được! - Veron trừng mắt nhìn Thổ Giáp Thi đang khoa môi múa mép ở đằng kia, biết rằng cách xa như vậy, chỉ cần mình vừa động tay chân là Thổ Giáp Thi sẽ lập tức trốn vào trong lòng đất.
Veron cũng tu luyện Đại địa lực lượng, phát hiện mình là một Thượng vị thần mà chẳng có cách nào bắt được đối phương, cái cảm giác này khiến cho hắn vô cùng uất ức. Đôi khi hắn cũng hoài nghi không biết có phải Thổ Giáp Thi cố ý trêu chọc bọn hắn hay không, chứ một tên Trung vị thần vớ vẩn thì làm sao có thể hiểu về ý nghĩa thâm ảo của Đại địa lực lượng đến một mức độ cao không thể tưởng tượng nổi như thế?
- Ngươi có khí phách thì cứ đứng đấy đừng có chạy! - Thổ Giáp Thi ngang nhiên nhảy ra khỏi lòng đất, chỉ vào Veron nói giọng khiêu khích. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Thổ Giáp Thi cảm giác được rằng Hàn Thạc có thể đến nơi đây ngay lập tức. Có chỗ dựa nên hắn càng không sợ, trở nên ngang ngược hơn. Hắn vẫn khoác vẻ mặt ngây ngô nhưng lọt vào trong mắt Veron thì dáng điệu lấc cấc này quả thực là đáng hận nhất trong Chúng Thần đại lục!
- Không đi thì không đi! Hôm nay cho dù là ai tới thì cũng đừng mơ dễ dàng rời khỏi đây được! - Veron lạnh lùng hét lên.
Trong khi Thổ Giáp Thi và Veron đang châm chọc nhau kịch liệt thì một luồng ánh sáng kì dị rạch ngang bầu trời rồi đột ngột dừng lại bên cạnh Thổ Giáp Thi.
- Phụ thân. Người tới rồi. Ha ha. Gặp người thực là tốt quá! - Thổ Giáp Thi lên tiếng hò reo và ngây ngô cười phá lên ha ha.
- Không sao chứ?
Hàn Thạc nhìn đi nhìn lại khắp người Thổ Giáp Thi vài lần, không phát hiện thấy có thương tổn gì thì mới yên tâm. Hắn đưa mắt nhìn Veron đang cáu giận như điên ở phía xa, cau mày hỏi:
- Là cái tên kia hả?
- Đúng vậy! Nó cứ như oan hồn bất tán, bắt đầu lẽo đẽo đuổi theo con từ Đại Địa thần vực, phiền phức muốn chết được!
Thổ Giáp Thi tỏ vẻ chán ghét, tức giận nói:
- Không phải chỉ giết mất vài người trong thành của bọn họ thôi mà, có gì đặc biệt đâu chứ. Huống chi bọn đó còn đắc tội với con trước!
- Người ngươi giết toàn là con cháu các đại gia tộc có thân phận cao quý, không bắt được ngươi trở về thì ta biết ăn nói thế nào với các gia tộc đó! - Veron nghe thấy Thổ Giáp Thi nói như vậy thì càng giận dữ, chỉ vào đối phương gầm lên.
- Ngươi không cần phải nói gì cả, chúng ta đã gặp mặt thì ngươi đừng nghĩ chuyện trở về nữa!
Hàn Thạc lạnh lùng nhìn Veron, miệng thì lại hỏi Thổ Giáp Thi:
- Ngươi muốn hắn chết như thế nào?
Veron giờ đã biết Thổ Giáp Thi bắt chước cái vẻ ngang tàng kia ở đâu rồi. Thổ Giáp Thi đã lấc cấc rồi, giờ cái tên phụ thân không rõ lai lịch của nó càng láo xược hơn, vừa nhìn hắn một cái đã dám phán quyết sự sống chết của hắn, lại còn có vẻ như là chuyện tất nhiên, dường như giết chết một Thượng vị thần như hắn dễ như trở bàn tay, không khó khăn một chút nào.
Veron giận quá hóa cười:
- Ha ha, con thì chỉ biết lẩn trốn, ta thấy cái tên gọi là cha này chắc cũng chỉ mạnh miệng thôi. Đến đây, có khí phách giết ta không?
- Rosie, giết sạch bọn chúng!- Hàn Thạc nhíu mày, ra lệnh cho Rosie vừa mới tới.
Rosie vừa đến bên cạnh Hàn Thạc, tỏ vẻ ngạc nhiên nhìn chằm chằm vào Thổ Giáp Thi, nghi hoặc hỏi:
- Hắn, hắn là con của ngươi?
- Ừm.
Hàn Thạc gật đầu, hỏi lại:
- Sao? Có việc gì?
Rosie lắc đầu, nói:
- Không vấn đề gì, chỉ cảm thấy hơi kỳ quái mà thôi!
Lúc trước còn ở Ác Ma đỉnh, nữ thần nhện Rosie đã gặp hai người Thổ Giáp Thi và Kim Giáp Thi, tuy nhiên Rosie chưa từng bao giờ nghĩ Thổ Giáp Thi và Hàn Thạc lại có quan hệ thân thiết như vậy.
- Phụ thân, cô ta là ai? - Thổ Giáp Thi cười hồn hậu, hỏi dò.
- Ngươi cảm giác cẩn thận một chút! - Hàn Thạc mỉm cười, căn bản không coi Veron ở đằng xa đang nổi giận đùng đùng kia vào đâu, nói với Thổ Giáp Thi.
Mặc dù sức cảm ứng của Thổ Giáp Thi không khủng bố được như Hàn Thạc nhưng vẫn lợi hại hơn rất nhiều so với người bình thường trên Chúng Thần đại lục, chỉ thấy hắn chăm chú nhìn Rosie một lát rồi đột nhiên nhảy bật lên, kêu lên kinh hãi:
- Là người kia ở trong Ác Ma phong à?
- Hừ!
Rosie trừng mắt nhìn Thổ Giáp Thi, trong lòng vẫn còn tức tối:
- Tên tiểu tặc ăn trộm đồ của ta!
- Hắc hắc, đúng là ta ăn trộm, ngươi muốn thế nào? - Mặc dù bề ngoài ngô nghê nhưng Thổ Giáp Thi lưu lạc bên ngoài bao nhiêu năm, đến giờ hiểu biết rất nhiều. Hắn vừa nghe thấy Hàn Thạc ra lệnh cho Rosie thì liền biết nàng ta hiện giờ nhất định có quan hệ tế nhị với cha mình nên không hề sợ hãi.
- Chết tiệt, bọn chúng căn bản chẳng coi chúng ta ra gì! - Một Thần Vệ bên cạnh Veron không kìm được nữa, giận dữ nói.
Bị coi khinh như kẻ đã chết rồi, Veron không chịu đựng thêm được nữa, cuối cùng rống một tiếng dữ dội xông về phía Hàn Thạc.
- Được rồi, đừng làm loạn nữa!
Hàn Thạc quát khẽ rồi nói với Rosie:
- Bọn chúng vội vã tự tìm cái chết, ngươi tiễn họ một đoạn đường đi!
Rosie lại trừng mắt vớiThổ Giáp Thi rồi nghe lệnh tiến ra nghênh đón Veron. Nàng ta khẽ chuyển động thân hình, một vầng hắc ám giơ tay không thấy ngón đột nhiên bao phủ hoàn toàn khu vực kia, khí tức hắc ám vô cùng vô tận thôn tính hết cả ánh sáng. Rosie ở trong đó như cá gặp nước, trong nháy mắt đánh chết vài Thần Vệ Trung vị thần.
Rosie là Thượng vị thần trung kỳ, Veron chỉ là Thượng vị thần sơ kỳ, mặc dù hai người chỉ chênh lệch có một cảnh giới nhưng khoảng cách này lại khó có thể vượt qua.
Nhất là Rosie đã chiếm tiên cơ động thủ trước, bao phủ toàn bộ khu vực vào trong Hắc Ám Thần chi lĩnh vực của cô ta. Veron mất tiên cơ, lại không biết về thực lực chân chính của Rosie, rõ ràng chỉ có đường chết mà thôi.
- Phụ thân, tại sao người lại đi cùng cô ta? - Thổ Giáp Thi vô cùng hiếu kì về quan hệ giữa Hàn Thạc và Rosie, lại chứng kiến Rosie ngoan ngoãn ra đánh nhau với Veron bèn hỏi dò ngay lập tức.
- À, sau khi các ngươi rời đi, thực lực của ta cũng tăng cao được một chút nên đi vào Ác Ma phong một chuyến để báo thù cho ngươi và Kim Giáp Thi. Ta và Rosie giao chiến một hồi, cô ấy tự nguyện xin làm nô bộc, ta nhân đó thu nhận thôi. - Hàn Thạc nói về chuyện này có chút không vui, dù sao thì hắn vẫn không giết Rosie nên lo lắng Thổ Giáp Thi có thể sẽ trách hắn không là người cha tốt.
- Hố hố, hóa ra là như vậy. Lúc ấy cô ta còn diễu võ dương oai đuổi giết chúng ta, giờ không phải lại là bán mạng cho chúng ta sao! - Thổ Giáp Thi tỏ vẻ đắc ý, cũng không vì Hàn Thạc không giết chết Rosie mà có chút bất mãn nào.
Rosie ở cùng với Hàn Thạc trong thời gian dài, tác phong cũng đã bị nhiễm một chút phong cách của hắn. Ngay từ đầu khi bố trí Thần chi lĩnh vực nàng cũng không chọn ra tay với Veron mà ngược lại lợi dụng hắn bị lạc lối trong đó để đi giết chết vài Trung vị thần Thần Vệ kia.
Trung vị thần nhỏ nhoi đương đầu với Rosie thì tất nhiên chỉ có một đường là chết. Trong chớp mắt, những Thần Vệ luôn đuổi giết Thổ Giáp Thi từ Đại Địa thần vực đến Thời Không thần vực đã bị Rosie giết chết sạch. Sau khi những bộ thi thể đó vô lực ngã xuống, nàng mới toàn lực ra tay đối phó Veron.
Trước sự công kích của Rosie, Veron không dám đánh trả mà chỉ liều mạng chống đỡ, cảm thấy càng ngày càng kiệt sức.
Khi Veron nhìn thấy Hàn Thạc thì xem hắn như là một Trung vị thần. Bởi vì không ai có thể nhìn ra manh mối ma công cực mạnh của Hàn Thạc nên hắn thường hay để lộ ra trước mặt người khác năng lực của thân ngoại hóa thân tu luyện Tử Vong lực lượng. Mà Veron lại không biết danh tiếng của Hàn Thạc nên trong mắt hắn, Hàn Thạc chỉ là một tên Trung vị thần mà thôi.
Tất nhiên là Veron không coi một tên Trung vị thần vào đâu, mà cũng không thèm để ý đến cả Rosie có liên quan với hắn.
Tuy không cảm nhận được thực lực của Rosie nhưng hắn thấy Hàn Thạc ra lệnh sai khiến Rosie nên cho rằng một nhân vật như cô ta mà bị loại Trung vị thần như Hàn Thạc sai khiến thì thực lực dù có mạnh đến mấy thì cũng không được bao nhiêu, cho nên mới khinh thường Rosie.
Cho đến khi Rosie xuất thủ phóng ra Thần chi lĩnh vực đặc thù của Thượng vị thần thì Veron mới biết mình sai lầm, mà lại là hoàn toàn sai lầm. Nếu như hắn sớm biết Rosie có thực lực Thượng vị thần trung kỳ thì chắc chắn sẽ không nấn ná ở chỗ này mà đã dẫn người chạy trốn càng xa càng tốt từ lâu rồi.
Veron vô cùng hối hận, gắng gượng đối phó với những đòn công kích vô tình của Rosie, theo tình thế này mà xét thì việc hắn thua trận bị giết chết chỉ là chuyện sớm muộn.
Đúng lúc Veron sắp tuyệt vọng thì một giọng nói già nua từ đàng xa truyền đến:
- Các vị, xin hãy dừng tay!
Một ông lão đầu bạc trắng, chống cây trượng gỗ màu vàng đột nhiên xé rách không gian xuất hiện. Chỉ thấy ông phất phất tay, vùng không gian mà Rosie và Veron đang giao chiến lập tức bị cấm chế, thời gian dừng lại, thân hình Rosie và Veron đứng yên bất động.
Đại Ma Vương
Quyển 5

Đại Ma Vương - Chương #810


Báo Lỗi Truyện
Chương 810/1027