Chương 74: Tiểu Khô Lâu muốn giương cánh bay cao


Khi đi qua Truyền Tống trận đến Tử Vong Mộ Địa thì trời đã tờ mờ sáng. Từ khi hắn rời đi đến khi trở lại, vừa đúng một ngày một đêm. Hắn nhanh chóng tiến vào Nguyên Ma Quật để rót máu tươi cùng Ma Nguyên lực vào, lúc này Hàn Thạc mới có thể thở phào. Nguyên Ma Quật phải liên tục hoạt động không thể bỏ dở, nếu mỗi ngày không rót máu tươi và Ma Nguyên lực vào thì coi như bao nhiêu công sức của hai mươi ngày qua đổ sông đổ biển.
Ngồi bệt xuống đất, đấu khí trong cơ thể Hàn Thạc do bị Darnell công kích, bắt đầu dần dần rối loạn. Đột nhiên xung đột trở nên mãnh liệt, làm trào lên yết hầu Hàn Thạc một chút ngòn ngọt, thiếu chút nữa là nhổ ra một ngụm máu tươi. Hàn Thạc không kinh sợ mà còn mừng rỡ, vùng đứng lên, cười ha ha, nhanh chóng ra khỏi Tử Vong Mộ Địa, hướng về chỗ thác nước tu luyện ma công. Đi vào thác nước, Hàn Thạc mạo hiểm nhào xuống dòng nước đang tuôn trào, tìm đến chỗ cũ để tu luyện, sau một lúc chao đảo hắn lại chìm vào quá trình tu luyện ma công.
Liên tiếp bảy ngày, Hàn Thạc ngoại trừ đúng giờ quy định rót máu tươi cùng Ma Nguyên Lực vào Nguyên Ma Quật, còn lại là ngồi dưới thác nước tu luyện ma công. Trong quá trình tu luyện khắc khổ, thực lực Hàn Thạc tiến bộ nhanh chóng. Nhờ vào sự xung đột của đấu khí bên trong người cùng lực ép mãnh liệt của thác nước đánh vào ngực hắn, kinh mạch lại được toái luyện. Khi đấu khí bên trong người thôi không xung đột nữa, cũng là lúc Hàn Thạc cảm giác được thân thể của mình chưa bao giờ tốt như vậy.
Mấy ngày sau đó, Hàn Thạc tạm thời đình chỉ tu luyện ma công, hắn vừa chiếu cố đến Nguyên Ma Quật, vừa nghiên cứu quyển Sơ cấp Vong Linh ma pháp, đọc thuộc làu như cháo chảy. Một số chỗ không hiểu, Hàn Thạc đều đánh dấu lại. Nhờ không ngừng sử dụng quả cầu màu xanh để minh tưởng, tinh thần lực của hắn ngày một cường đại. Trong quá trình liên tục tìm tòi thử nghiệm, đến một ngày hắn đã có thể phóng ra ma pháp Linh Hồn Chi Thống. Hàn Thạc mừng đến phát điên, hiểu được rằng nhờ tích lũy tinh thần lực không ngừng trong vài tháng, cấp độ tinh thần lực được nâng cao, rốt cục hắn từ một ma pháp học đồ đã tiến tới cảnh giới ma pháp sư sơ cấp.
Nếu là ma pháp sư Vong Linh sơ cấp thì có thể nắm vững ba ma pháp Linh Hồn Chi Thống, Triệu Hoán Cương Thi thuật và Cốt Mâu. Nhưng cho dù tu luyện đã lâu, Hàn Thạc cũng chỉ nắm vững ma pháp Linh Hồn Chi Thống, còn Triệu Hoán Cương Thi và Cốt Mâu, thì cho dù hắn có luyện thế nào cũng không thể phóng ra. Nghĩ tới việc còn nhiều chỗ không hiểu trong quyển sơ cấp Vong Linh ma pháp, Hàn Thạc nhận ra chỉ đơn thuần đọc sách cũng không phải là biện pháp đề cao thực lực nhanh nhất. Xem chừng phải tìm Vaeni thỉnh giáo những chỗ chưa hiểu, tiện thể đem vật liệu và ô kim khoáng thạch dùng để rèn vũ khí mà Phoebe đáp ứng tìm cho mình trở về.
Bất quá trước khi quyết định trở về, Hàn Thạc định luyện cho xong Nguyên Ma. Nguyên Ma Quật hoạt động trong suốt ba mươi bốn ngày, còn có hai ngày nữa là có thể hoàn thành. Hàn Thạc cũng không vội vã lập tức rời đi, mà đầu tiên là tìm tới làng của ải nhân tạo thêm cảm tình.
Hắn lại đi tới mỏ quặng lần nữa. Đào bới khoáng thạch suốt cả ngày rốt cuộc tìm được một khối nhỏ hắc thiết cùng hơn mười khối quặng đồng. Từ Phoebe, Hàn Thạc hiểu được hắc thiết vốn quý hiếm phi thường. Hắn đào bới một ngày cũng chỉ có thể tìm được một khối rất nhỏ lập tức thu vào không gian giới chỉ. Đám quặng sắt và quặng đồng thì ném vào một phòng chứa đồ còn trống trong đại sảnh của Tử Vong Mộ Địa.
Trước đêm Nguyên Ma Quật sắp hoàn thành, Hàn Thạc ngồi chờ trong đại sảnh của Tử Vong Mộ Địa. Hắn suy nghĩ một chút lấy ra hai cái không gian giới chỉ của Darnell và Juna, hai ngón tay gãy của hai người hắn sớm đã tháo ra vứt đi. Hai không gian giới chỉ này một cái màu đen, một cái màu lục, cái màu đen là của Darnell, cái màu lục là của Juna. Nếu chủ nhân của nó chưa chết tinh thần lạc ấn của chủ nhân bên trong không gian giới chỉ sẽ vĩnh viễn không biến mất, cho dù người khác chiếm được cũng không cách nào lấy những thứ bên trong. Chỉ là bây giờ hai người Darnell và Juna đều đã chết đi tinh thần lạc ấn bên trong cũng biến mất không thấy.
Đầu tiên, Hàn Thạc đem không gian giới chỉ màu đen của Darnell, tập trung tinh thần tiến vào bên trong. Không gian bên trong có chút khác biệt, trong đó ngoại trừ mấy thanh trường kiếm, cung nỏ, trường mâu, còn có một bộ khôi giáp lấp lánh ngân quang, một quyển sách tu luyện đấu khí, vài bộ quần áo thay ra để giặt, một ít xuân dược và mê dược, ngoài ra còn có một tấm tinh tạp kim tệ cùng hơn một trăm kim tệ lẻ. Hắn đem quần áo ném ra bên ngoài, lấy mấy món binh khí không sử dụng đưa vào kho, còn lại bộ khôi giáp, quyển sách dạy đấu khí và mê dược, xuân dược cùng một trăm kim tệ bỏ vào không gian giới chỉ của mình, tấm tinh tạp kia vì Darnell đã chết không thể dùng được nữa, Hàn Thạc tiện tay ném vào kho chứa.
Lục lọi xong không gian giới chỉ của Darnell, hắn lại bắt đầu xem xét không gian giới chỉ của Juna, không gian giới chỉ này màu xanh biếc, rõ ràng là chế tạo cho nữ nhân, vừa mới nhìn qua đã thấy vô cùng mỹ lệ, tỏa ra một vầng lục sắc nhu hòa. Bất quá đến khi Hàn Thạc tập trung tinh thần, định tiến vào không gian giới chỉ, đột nhiên cảm giác có một kết giới tồn tại, không khỏi mắng thầm một tiếng. Không ngờ Juna này lại cẩn thận như vậy, bên trong không gian giới chỉ còn bày ra một tầng kết giới, cho dù ả đã chết tinh thần lạc ấn biến mất, nhưng địch nhân dù có thu được không gian giới chỉ cũng phải có tinh thần lực cao hơn ả một bậc mới có thể phá vỡ kết giới bên trong, từ đó mới thu thập được đồ vật.
Vốn Hàn Thạc định đem không gian giới chỉ của Juna xem bên trong có gì thì dọn sạch sau đó đưa cho Vaeni, nhưng tạm thời không có cách nào thực hiện được, dẫu sao thực lực Vaeni cũng chỉ là Ma pháp Sư cao cấp, hơn nữa bên trong không gian giới chỉ cũng không chắc còn có đồ vật gì hay không, một khi đưa cho Vaeni, nàng chắc chắn sẽ biết không gian giới chỉ này có lai lịch bất chính. Thở dài một tiếng, Hàn Thạc cũng không còn cách nào, đành phải tạm thời đem không gian giới chỉ này giữ lại, định về sau sẽ phá huỷ kết giới bên trong rồi đưa cho Vaeni sử dụng.
Ngày cuối cùng, Hàn Thạc dậy từ sáng sớm đi ra Nguyên Ma Quật rót máu tươi cùng Ma Nguyên lực vào, sau đó đứng tại chỗ chờ xem ba Nguyên Ma xuất hiện. Nguyên Ma Quật càng ngày càng có vẻ khủng bố. Không biết có phải vì nó được Hàn Thạc liên tiếp rót máu tươi vào trong ba mươi sáu ngày liền mà màu xám nhạt ban đầu bị một tầng máu tươi bao phủ, đỏ lên một cách phi thường quỷ dị. Sau khi sáu giọt máu tươi được rưới vào, sáu Oán Linh lao vào nhau, hung hăng tranh đoạt, cắn xé. Thân thể đan xen giữa hư và thực, giữa cắn xé và quấy nhiễu lẫn nhau, sự điên cuồng đã diễn ra đến tận cùng. Giữa lúc đó, Tiểu Khô Lâu vẫn có vẻ hết sức nhàn nhã. Nó điệu đà co xương bắp chân lên giống như đang tắm nắng trên bãi cát. Vẻ khoan khoái, dễ chịu này với Oán Linh đang điên cuồng thôn tính nhau, tạo thành một cục diện đối lập đến cùng cực.
Hàn Thạc nhìn chăm chú vào Nguyên Ma Quật, chờ hồi lâu, cuối cùng sáu Oán Linh cũng nhập vào cùng một chỗ. Một cỗ huyết khí màu đỏ sậm từ bên trong Nguyên Ma Quật bay lên, bao phủ hoàn toàn lấy nó, làm Hàn Thạc không thể thấy được chuyện gì đang diễn ra. Cùng với sự xuất hiện của huyết khí, từ Nguyên Ma Quật truyền ra âm khí dao động mãnh liệt, từng đạo hồng sắc quang mang không ngừng lóe lên. Cũng không biết trải qua bao lâu, một tiếng "rắc" đột nhiên phát ra từ bên trong Nguyên Ma Quật. Nghe như là tiếng pha lê vỡ, đủ các loại ảo ảnh quái dị bao phủ trên Nguyên Ma Quật đột nhiên biến mất khi có một trận âm phong thổi qua.
Ba đạo thân ảnh hư ảo màu đỏ sậm, tạo thành một cái đuôi dài quái dị, vui sướng bay lượn xung quanh thân thể Hàn Thạc tựa hồ đang vui mừng vì được sinh ra. Một loại cảm ứng kỳ diệu từ ba Nguyên Ma truyền vào lòng Hàn Thạc. Ba Nguyên Ma nghe theo tâm ý của Hàn Thạc bay về phía trời cao, thân hình biến vào hư không, tiêu thất trong nháy mắt.
Phảng phất như là có ba cặp mắt, ba Nguyên Ma theo sự phân phó của Hàn Thạc phân bố ra ba phương hướng của Tử Vong Mộ Địa. Nhờ vào đó Hàn Thạc có thể đem bốn phương tám hướng của Tử Vong Mộ Địa thu hết vào trong mắt, không sót bất cứ điều gì, như là đích thân hắn ra tận nơi quan sát vậy. Hàn thạc chợt động tâm, theo suy nghĩ của hắn, ba Nguyên Ma rít lên tiến vào trong người hắn, thu nhỏ như con muỗi nằm trong một chiếc xương cổ của Hàn Thạc.
- Ha ha, quả nhiên là hết sức thú vị, có ba Nguyên Ma này, ta có hơn ba cặp mắt, chỉ cần phóng chúng ra không bao giờ sợ bị người theo dõi đánh lén, nếu lợi dụng ba Nguyên Ma này hành thích người khác, đúng là địch nhân sẽ gặp ác mộng rồi! - Hàn Thạc cười to, không ngừng dùng tâm ý phóng thích Nguyên Ma, rồi lại thu vào trong cơ thể.
Cũng vào lúc này, Tiểu Khô Lâu vẫn nằm ở giữa Nguyên Ma Quật bỗng nhiên đứng lên, sau khi chậm rãi trèo lên, phía sau lưng nó bảy cái cốt thứ vỗ rất nhanh nâng thân hình và hai chân của nó lên. Trong bảy cốt thứ phía sau lưng nó thì sáu cái chia làm hai hàng, tựa như là cánh của một loại côn trùng, một cái còn lại hướng thẳng về sau như là một cái đuôi. Nó bay thẳng lên trời, hoa chân múa tay, hai hàng cốt thứ vỗ mạnh. Cái đuôi lắc về bên trái, thân hình của Tiểu Khô Lâu lập tức chuyển về bên trái, cái đuôi lắc về bên phải thì thân thể nó lập tức chuyển sang bên phải, xem ra rất thần kỳ!
Hàn Thạc trợn mắt há hốc mồm đứng xem, kinh hãi nhìn Tiểu Khô Lâu lắc lư giữa không trung, đầu óc trong lúc nhất thời không có chút phản ứng. Một lát sau Tiểu Khô Lâu phát ra một tiếng "lạch cạch" rồi từ không trung rơi xuống, xương xẩu liên tục va chạm vào nhau, Tiểu Khô Lâu bị rơi đến choáng váng, sau khi đứng lên, cầm lấy thanh cốt đao, không ngờ lại giống như là say rượu đi lảo đảo. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
- Xú tiểu tử, đi còn chưa vững đã muốn bay hả! - Hàn Thạc nhìn bộ dạng Tiểu Khô Lâu như vậy, đau xót chạy nhanh tới trước người Tiểu Khô Lâu, gõ mạnh lên cái trán bóng láng của hắn.
Thật thần kỳ! Một ngón tay của Hàn Thạc vừa gõ xuống, Tiểu Khô Lâu lập tức ngừng lay động, đặt mông ngồi xuống như là một đứa nhỏ, đưa tay gãi gãi đầu, tựa hồ không rõ chính mình làm sai cái gì. Tiểu Khô Lâu này từ lần đầu tiên được Hàn Thạc triệu hồi ra, luôn được hắn chú tâm che chở, không ngờ trong khi tu luyện ma công lại dần dần có hành động tựa như con người. Đối với Tiểu Khô Lâu này, Hàn Thạc thực sự có cảm tình sâu sắc hơn bất cứ kẻ nào trên đời nên khi thấy nó từ trên cao té xuống, thật sự là rất lo lắng.
Sau khi Hàn Thạc kiểm tra xương cốt của Tiểu Khô Lâu, thấy mặc dù nó từ trên cao rơi xuống nhưng ngoại trừ bộ xương lay động một chút còn lại cũng không có phát sinh sự tình lúc này mới thở dài nhẹ nhõm. Nhưng sau một hồi nhìn kỹ, hắn đột nhiên phát hiện bộ xương của Tiểu Khô Lâu vốn màu đen bây giờ không ngờ lại mờ mờ có vài phần đỏ sậm, không còn là màu đen thuần túy, nếu không nhìn kỹ thì khó có thể phát hiện.
- Ồ, thật kỳ quái, Nguyên Ma Quật luyện thành đám tiểu ma đầu kia, vốn Tiểu Khô Lâu không nên tiến vào vậy mà hắn còn thích thú nằm hưởng thụ, hiện tại còn phát sinh biến hóa. Xem ra xú tiểu tử này có vẻ đã học được cách bay của đám Nguyên Ma, không biết loại biến hóa này là tốt hay xấu, bây giờ ngay cả mình cũng không biết tên gia hỏa này đã thành cái quái gì nữa rồi. - Hàn Thạc nhìn chằm chằm Tiểu Khô Lâu, lầm bầm nói.
Trầm tư một hồi, khi Hàn Thạc phát hiện ra biến hóa không thể lý giải của Tiểu Khô Lâu, hắn không khỏi lắc đầu, xem ra bởi vì tiểu ma đầu Nguyên Ma xuất hiện, Nguyên Ma Quật đã không còn chuyện dị thường gì nữa, Hàn Thạc niệm ma pháp chú ngữ, đem Tiểu Khô Lâu đưa về dị thời không. Bây giờ thương thế đã khôi phục, ba Nguyên Ma cũng luyện xong, ngay cả Tiểu Khô Lâu cũng đã khôi phục hoạt động rồi. Nghĩ tới một ít kiến thức ma pháp còn chưa thông, hơn nữa còn Phoebe còn nợ hắn một khối ô kim, Hàn Thạc sửa sang lại y phục, thông qua Truyền Tống trận pháp, lại quay về thành Orson.
Đại Ma Vương

Đại Ma Vương - Chương #74


Báo Lỗi Truyện
Chương 74/1027