Chương 542: Ngươi đợi mà gọi bằng ông nội đi


- Quả nhiên không hữu dụng gì, thật làm ta sợ gần chết, còn thật sự nghĩ nó có cái gì tà môn chứ! - Xích Lão nhìn đám thủ hạ dũng mãnh tràn vào thạch lâm, khinh thường cười lạnh nói.
- Chuẩn bị, đội thứ ba đội thứ tư, đều xông lên cho ta, một đòn là chiếm được Chiến Ma cốc. Kể từ hôm nay, Chiến Ma cốc thuộc về Độc Nha bảo chúng ta! - Một tộc nhân Tam Nhãn, liếm môi hưng phấn hét lên.
Hắn vừa ra lệnh, vô số binh lính Độc Nha bảo đội ngũ chỉnh tề, cưỡi những sinh vật cấp thấp đủ mọi hình thù kỳ lạ, nối nhau dũng mãnh xông vào vùng đất đầy những cột đá lởm chởm.
U Ảnh tướng Trảo Cức Nha dẫn đầu, vẫn lạnh lùng nhìn lính Độc Nha bảo xung phong chiếm Chiến Ma cốc, như không có chuyện gì xảy ra, thỉnh thoảng ngoạm một miếng thịt từ cánh tay ngọc ngà, khóe miệng đầy vết máu, có vẻ cực kỳ tàn nhẫn.
Thạch lâm chiếm diện tích rất lớn giữa hai phương trận, thoáng cái đã có hơn một ngàn địch nhân dũng mãnh tràn vào ngập cả khu đất. Nhìn thấy càng ngày càng nhiều địch nhân tiến vào thạch lâm, sau đó xuyên qua nó tiến sâu vào trong, sắp đến gần tường thành, Krosius chủ nhân Chiến Ma cốc đầu tiên cố nén lửa giận trong lòng nhìn Hàn Thạc, đợi cho địch nhân đến gần hơn, cắn răng hạ lệnh:
- Chuẩn bị, một khi địch nhân đến gần, bắt đầu công kích thật mạnh cho ta.
- Hàn Thạc tiên sinh, địch nhân đã đến trước cửa thành rồi, có phải là đã đến lúc động thủ không? - Brayshaw tên dị tộc quái đản, xem ra cũng còn bình tĩnh, trong khi cả đám Krosius và Bát Lỗ Nha đều không còn ôm hi vọng gì đối với Hàn Thạc nữa, lại vẫn còn kéo dài tia hi vọng, hỏi hắn.
- Đúng đó Hàn Thạc, hẳn là nên phát động trận pháp rồi? - Khiết Bích Nhi cũng lo lắng nhìn Hàn Thạc, nói vẻ ưu tư.
Chiến Ma cốc nhiều người như vậy, Khiết Bích Nhi cũng coi như là một người chính thức quan tâm tới Hàn Thạc. Chỉ vì quan tâm tới hắn, mới hy vọng Hàn Thạc có thể chính thức đưa ra một vài chiến tích để chứng minh cho mọi người thấy, để mọi người đừng coi hắn là người không có giá trị, một tên gian nhân chỉ biết nhân cơ hội thu hoạch vơ vét vật tư Chiến Ma cốc!
- Tính ra, ta cũng không hi vọng nhiều vào trận pháp này. Chỉ hy vọng khi U Ảnh tướng tới, Hàn Thạc tiên sinh có thể giúp ta ngăn chặn một tên, ta cũng biết ơn lắm rồi. - Krosius lắc đầu than nhẹ một tiếng, tràn đầy vẻ thất vọng.
Hàn Thạc luôn tỉnh bơ, đến bây giờ vẫn bộ dạng thong dong, mỉm cười nhìn mọi người, nói:
- Bây giờ mới chỉ có đám nhãi nhép tiến vào thạch lâm. Số lượng những tên này mặc dù cũng khá nhiều, nhưng ta nghĩ bằng vào lực phòng ngự trước mắt của Chiến Ma cốc, đủ để ứng phó rồi. Trận pháp của ta không lãng phí năng lượng cho đám rác rưởi này!
- Ta cũng muốn xem trận pháp này của ngươi có thể phát huy ra uy lực gì! - Bát Lỗ Nha đối mặt với cường địch cơ hồ không thể chiến thắng, trong lòng đã không còn hi vọng sống sót, rốt cuộc không sợ hãi Hàn Thạc nữa, đơn giản cũng đều là chết cả, nói năng cũng không rón rén như trước nữa, trực tiếp cho thấy sự phẫn nộ của hắn với Hàn Thạc.
- Ngươi sẽ thấy thôi! - Hàn Thạc lạnh nhạt cười. Bây giờ y đã xem mình không thể thoát khỏi cái chết, Hàn Thạc cũng không cần phải so đo với y.
Trong khi mấy người nói chuyện, nhóm tốt thí của Độc Nha bảo đầu tiên đã tiến vào thạch lâm, lướt qua thạch lâm rất nhanh, tới tường thành phía trước Chiến Ma cốc. Đột nhiên, những địch nhân không hề mang theo công cụ gì, trên tay chân đột nhiên xuất hiện chất keo dính đặc biệt, dưới ánh mắt kinh ngạc của Hàn Thạc, đám địch nhân Độc Nha bảo dùng tay chân bám vào tường, leo lên rất nhanh.
- Ủa, Thâm Uyên giới quả nhiên là Thâm Uyên giới, khó trách bọn chúng không cần đem theo thang thiếc gì. Hóa ra tay chân còn có thể tiết ra loại keo dính này, chẳng trách. - Nhìn đám sinh vật Thâm Uyên cấp thấp thuần túy lợi dụng tay chân mà có thể leo lên tường thành như khỉ leo cây, Hàn Thạc nhịn không được kinh ngạc nói.
- Giết! - Bên cạnh Hàn Thạc, chủ nhân Chiến Ma cốc Krosius, vẻ mặt âm trầm đột nhiên quát lớn.
Vừa nghe lệnh, hàng ngàn người nhất tề động thủ! Đá tảng, tên nhọn, lưới móc sắt, những thứ thô sơ nhưng có lực sát thương phòng ngự rất lớn được bày ra, đột nhiên toàn bộ khởi động, liên tục hướng về phía đám địch nhân mà lao xuống.
Máu tươi tung tóe, xương cốt nổ tung, thân thể nghiền nát, cơ hồ trong tích tắc, mấy trăm con sinh vật Thâm Uyên cấp thấp, dưới đá tảng tên nhọn dày đặc, dấu vết sinh mạng lập tức biến mất vĩnh viễn trong thiên địa.
Địa phương dã man lạc hậu, thường thường đều là những thế giới huyết tinh tàn khốc, Thâm Uyên giới cũng là như thế!
Thâm Uyên giới kĩ thuật cực kỳ thấp, lại trải qua giết chóc chinh phạt hàng ngày, mỗi lần đại chiến đều tiêu hao rất nhiều sinh mạng trân quý. Ở đây, huyết tinh tàn khốc tựa hồ mới là chính yếu. Giữa hai thế lực không ngừng chiến đấu, khiến cho sinh mạng cũng biến mất liên tục, làm cho các chiến sĩ càng ngày càng trở nên tàn bạo hơn.
Dưới thân Hàn Thạc, cảnh tàn khốc đang diễn ra, địch nhân Thâm Uyên giới, Chiến Ma cốc, biết rõ người nào tiến đến tường thành trước tiên đều chịu chết để cho những người phía sau tranh thủ thời gian, cũng vẫn hung tợn dũng mãnh lao lên, giống như trong lòng họ không biết cái gì gọi là lùi bước.
Mọi người biết rõ không địch lại đám người ở Chiến Ma cốc, nhưng vẫn tiến lên làm bia đỡ đạn! Thâm Uyên giới quả nhiên tàn khốc!
- Giết!
Xa xa, Xích Lão Độc Nha bảo gầm lên, rồi hô lớn:
- Krosius, từ nay về sau, Chiến Ma cốc chính là của ta, ta tự tay chặt lấy cái đầu ngươi!
Xích Lão hô lớn vang vọng toàn trường, làm tăng sĩ khí cho quân Độc Nha bảo, có một vài cao thủ chủ bài vẫn còn bất động, rốt cục đã chuẩn bị phát động, theo tiếng hô của Xích Lão, lao tới như châu chấu. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Tên khát máu cuồng ma Trảo Cức Nha lúc này ngược lại vẫn cực kỳ thong dong. Đôi mắt toát ra áp lực khát máu đầy hưng phấn, khóe miệng vẫn còn nhai một khúc xương rào rạo, con quái vật này phóng lên cao, trong nháy mắt đáp xuống bên cạnh Xích Lão, khí tức hủy diệt của Cơ Thần đỉnh, trong nháy mắt kéo dài tới giữa tràng.
Cùng Trảo Cức Nha, hai U Ảnh tướng khác cũng rốt cục toàn bộ hiển lộ ra ngoài. Một nam nhân cả người đen như mực, giống như là một cục than đá khổng lồ, điên cuồng lao tới Chiến Ma cốc như cái máy ủi đất, khí thế khổng lồ. Một thiếu phụ yêu dị, ngực mông nhô cao, một mái tóc đỏ như máu tung bay trong gió, khóe miệng mang theo nụ cười lạnh lẽo yêu mị, như một con bướm đang vờn hoa.
Ba U Ảnh tướng đi trước, đi sau là tất cả cường giả Độc Nha bảo, toàn bộ đều đạp không mà đến, lập tức làm khí thế tăng vọt, toàn bộ mũi nhọn đều lộ ra, khí tức cường đại đều được hiển lộ, dường như muốn ngay từ đầu hủy hoại ý chí của mọi người ở Chiến Ma cốc.
- Thiết Thạch tướng, Yêu Hồng tướng, hơn nữa còn có Tướng Tinh Trảo Cức Nha, lần này sợ thật không thoát khỏi kiếp nạn rồi! - Krosius thì thào, mặt xám như tro, liếc liếc Hàn thạc, lắc lắc đầu, thở dài một hơi.
Thân ảnh hai U Ảnh tướng khác vừa hiện ra, những người đã biết về thực lực của hai U Ảnh tướng này ở Chiến Ma cốc ai nấy đều lạnh mình, trong lòng dâng lên một cảm giác tuyệt vọng vô lực, đến cả ý chí chống cự cũng dường như đột nhiên yếu đi rất nhiều.
Mặc dù chẳng biết Thiết Thạch tướng và Yêu Hồng tướng rốt cuộc có thanh danh hiển hách đến đâu, nhưng từ ánh mắt mọi người nhìn chúng, cũng biết ở Thâm Uyên giới, hai người này hẳn là đều là những nhân vật kinh khủng. Hàn Thạc đứng nhìn hai người này từ xa, khi thấy thiếu phụ hoang dã với bộ mông ngực nhô cao kia, cái eo nhỏ nhắn yêu kiều, không khỏi lộ ra vẻ hứng thú, nói:
- Thú vị, thú vị! Loại nữ nhân này, chắc chơi được đấy!
- Nếu ngươi có thể đùa giỡn được với nữ nhân này, ta sẽ quì dưới chân ngươi liếm giầy cho ngươi, gọi ngươi một tiếng ông nội! - Bát Lỗ Nha liếc Hàn thạc vẻ khinh bỉ, cười lạnh nói.
- Hả?
Hàn Thạc cười mà như không cười, liếc nhìn Bát Lỗ Nha, xem ra cũng không quan tâm:
- Tốt lắm, ngươi cứ chờ mà gọi ông nội đi.
- Hừ, ta đợi! - Bát Lỗ Nha hừ lạnh một tiếng, không thèm liếc Hàn Thạc nữa, toàn bộ tinh thần nhìn chăm chú vào địch nhân đang điên cuồng lao tới, y ôm ý nghĩ hẳn sẽ phải chết rồi....
- Hàn Thạc, Yêu Hồng tướng đó chỉ thích đùa bỡn với nữ nhân, rất ghét nam nhân, thủ đoạn nàng cực độc... Ngươi... Ngươi đã có Heimann và Sylph rồi, đừng trêu chọc nàng nữa…… - Khiết Bích Nhi thật ra vẫn còn lo lắng cho Hàn Thạc, cau mày nói.
- Ừm, cũng tới lúc rồi, bây giờ hẳn là đã có thể khởi động trận pháp. - Hàn Thạc hiển nhiên không để ý tới lời khuyến cáo của Khiết Bích Nhi, còn chưa đợi nàng nói hết câu, lập tức ngắt lời nàng, nhìn địch nhân lao tới như châu chấu, hai tay đột nhiên nổ ra ma quang lạnh lẽo màu xanh đen, từng đạo bắn về phía những cột đá phía trước.
Tựa như thiên lôi dẫn hỏa, vài đạo ma quang bắn vào trong đó, vốn cả một rừng đá vẫn luôn yên tĩnh không nổi lên gợn sóng gì, trong nháy mắt xảy ra biến hóa kinh thiên động địa làm người ta cứng lưỡi. Cơ hồ trong nháy mắt, phía trên thạch lâm bị những đám mây đen dày đặc bao phủ, ma pháp Vong Linh Thiên Mạc được phát ra, sức mạnh thoáng chốc lan tràn toàn trường.
Ngay sau đó, tam đại kết giới chủ bài của Vong Linh ma pháp sư là già yếu, sợ hãi, suy yếu cơ hồ lập tức hoàn thành, bao phủ tất cả những người tiến vào thạch lâm. Sức mạnh hủy diệt hỗn loạn giống như vạn kiếm múa tít giữa thạch lâm, tất cả những sinh vật Thâm Uyên bị đánh trúng, trong nháy mắt bị xuyên thủng thân thể ngay.
Cuối cùng Tu La huyễn hồn trận cũng đã được khởi động. Giữa thạch lâm đột nhiên huyết quang đại thịnh, sức mạnh tà ác kinh khủng toàn bộ đã bộc phát ra!
Vùng đất thạch lâm trong nháy mắt như gặp phải ngày tận thế, các loại sức mạnh đủ dạng đan xen vào nhau, trên vạn sinh vật Thâm Uyên dường như trong nháy mắt toàn bộ bị hủy diệt. Có những thân thể bị phá nát, có khi bị biến thành xương khô trong kết giới già yếu, có tên bị màn hào quang màu máu bao phủ, máu tươi sôi trào bạo thể mà chết, có tên lâm vào khôn cùng huyễn cảnh, cầm những lưỡi dao sắc bén tự chém vào người mình rất quỷ dị
Quyển 5

Đại Ma Vương - Chương #542


Báo Lỗi Truyện
Chương 542/1027