Chương 516: Hoàn cảnh mới


Một thế giới hoàn toàn xa lạ đập vào mắt Hàn Thạc. Đưa mắt nhìn quanh, thực vật khắp nơi đều dữ tợn như yêu ma, những sinh vật Thâm Uyên với cành lá đầy những cái gai nhọn hoắt như răng nanh, mỗi cây bề ngoài đều như bàn tay khổng lồ, không hề cảm giác được chút khí tức màu xanh đầy sinh cơ nào cả, ngược lại có một loại mùi vị tanh tanh như máu.
Một cái đầm màu xám xịt bốc ra mùi hôi thối nồng nặc, những bọt nước nổi lên lốp bốp. Khi những bọt nước này nổ ra, một màn khí bốc ra dày đặc, hình thành một màn chướng khí độc hại nhàn nhạt, quanh quẩn trong không trung, nhẹ nhàng lãng đãng, có một vẻ đẹp yêu dị không tả được.
Bầu trời không thấy mây, không có mặt trăng mặt trời, chỉ có những vòng xoáy khí đủ màu sắc, hoặc lớn hoặc nhỏ. Trên thế giới này, không khí thiếu thốn lại tràn ngập mùi vị thối rữa. Xa xa truyền đến một âm thanh quang quác như tiếng cú vọ kêu đêm.
Hàn Thạc ở trong một thung lũng trong một dãy núi đầy những sinh vật Thâm Uyên. Phía sau hắn là một huyệt động dài hơn mười thước màu xanh đen, miệng huyệt động có một cột đá như cái răng nanh. Cả huyệt động thoạt nhìn như là cái miệng của một con ác ma Thâm Uyên hung tàn đang há hoác ra, tràn ngập vẻ dữ tợn.
Bốn phía, cả dãy núi nơi nơi đều là những sinh vật Thâm Uyên hình thái khác nhau, giống như lần trước khi Tiểu Khô Lâu hiển thị thần uy triệu hoán những sinh vật Vong Linh sống trong phương viên trăm dặm quanh quả núi khổng lồ tiến đến triều bái ở Vong Linh giới, những sinh vật Thâm Uyên này con nào con nấy mở cặp mắt băng giá, nhìn động khẩu khổng lồ sau lưng Hàn Thạc.
Tiếng ầm ầm điếc tai nhức óc từ huyệt động khổng lồ phía sau Hàn Thạc truyền đến. Hắn quay đầu nhìn ra phía sau, ngưng thần tinh tế cảm nhận, phát hiện bên trong huyệt động ghê gớm này không gian ba động vô cùng mãnh liệt, cả ngọn núi như đang rung lên từng chập. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
"Bùng bùng …… bùng bùng ……"
Thanh âm kỳ lạ đột nhiên từ chân núi truyền lên. Hàn Thạc lướt mắt nhìn sinh vật Thâm Uyên khắp núi, rốt cục tìm được nơi truyền ra thanh âm này.
Chỉ thấy một sinh vật Thâm Uyên hình người cao năm sáu thước, đang ngẩng đầu rú lên. Đầu gối cho tới bả vai nó gắn đầy những gai nhọn sắc bén như những lưỡi dao. Ở quanh eo có một con mãng xà vĩ đại ngũ sắc, cái đầu hình tam giác có ba mắt. Hàn Thạc nhìn kỹ lại một chút, mới phát hiện ra con rắn quấn quanh eo nó thực ra là nối liền với thân thể.
Tựa hồ con mãng xà năm màu kia chỉ là cái đuôi mọc sau đít nó.
Sinh vật Thâm Uyên hình người ba mắt này vừa ngẩng đầu rú lên, vừa chủ động lui ra ngoài. Nó hẳn là ông chủ chính thức của sinh vật Thâm Uyên đầy núi này. Theo những tiếng "bùng bùng" phát ra từ cái cổ nó, trên vạn sinh vật Thâm Uyên khắp núi toàn bộ đều theo sau tên này ra khỏi núi.
Cho dù cách mấy trăm thước, Hàn Thạc vẫn nhìn thấy rõ sinh vật Thâm Uyên có hình người ba mắt này, trong lòng cũng ớn lạnh. Hắn thầm hiểu cơn ớn lạnh này đến từ sinh vật Thâm Uyên cao cấp đó. Hàn Thạc có thể cảm giác được sự cường đại của nó.
Nhưng mặc dù hắn biết sinh vật Thâm Uyên này rất mạnh, nhưng không biết nó rốt cuộc lợi hại thế nào. Cái duy nhất có thể khẳng định là với thân thể thụ thương bây giờ, hắn hẳn không phải là đối thủ của sinh vật Thâm Uyên hình người này.
Sinh vật Thâm Uyên khắp nơi dưới sự ra lệnh của tên thủ lĩnh chính thức thi nhau nối đuôi theo phía sau nó thoát khỏi dãy núi tùy thời có thể tan nát dưới ảnh hưởng của không gian sụp đổ này. Cảm thụ lực tàn phá càng ngày càng mạnh từ huyệt động phía sau, Hàn Thạc cũng không dám ở lâu tại địa phương này, vội vàng bắt chước theo sinh vật Thâm Uyên hình người đó, nhưng bay theo một hướng ngược lại với chúng ra khỏi khu vực này.
Sau khi Hàn Thạc bay ra ngoài khoảng năm trăm thước, tiếng nổ hủy thiên diệt địa từ phía sau vọng lại. Hắn quay đầu lại nhìn, phát hiện ra ngọn núi dài hơn một ngàn thước ầm ầm đổ xuống. Khi sụp xuống, có rất nhiều sinh vật Thâm Uyên vừa mới bay xuống chân núi, toàn bộ đã bị chôn sống trong vùng núi này.
Dãy núi sụp đổ, cát bay đá chạy, loạn thạch đầy trời, những tảng đá khổng lồ bị vụ nổ đẩy tung lên, rồi như một cơn mưa đá thật lớn đổ xuống. Đến cả những sinh vật Thâm Uyên đã rời dãy núi rất xa cũng bị làn sóng xung động đập vào, hàng trăm ngàn sinh vật Thâm Uyên bị đập nát bấy.
Hàn Thạc chú ý một chút, sinh vật Thâm Uyên phía trước không rõ có hành động gì. Chỉ thấy chung quanh thân thể nó bỗng nhiên hình thành một loại phòng ngự kết giới hình tròn, những tảng đá có lực công kích mạnh đến đâu, một khi đập phải tới vòng phòng ngự chung quanh thân thể nó, cũng lần lượt hóa thành tro bụi bay đi.
"Quả nhiên là một cường giả! Xem chừng sinh vật Thâm Uyên này rõ ràng là một cao thủ." - Hàn Thạc âm thầm cảm thán.
Có thể khẳng định, sinh vật Thâm Uyên cấp cao này tuyệt đối có trí tuệ không kém gì thực lực của nó. Nó từ đầu tới cuối không hề ra mặt, một mạch chỉ huy thuộc hạ sinh vật Thâm Uyên điên cuồng công kích Hàn Thạc, ra lệnh cho đám sinh vật Thâm Uyên hình chim ưng săn bắn xé rách Thị Huyết Phiên, hơn nữa có thể rất nhanh cảm ứng được không gian sụp đổ, quyết định ra lệnh cho thuộc hạ lui lại thật nhanh, có thể cho thấy phản ứng của hắn rất nhanh nhạy.
Một chủng tộc rất trí tuệ và xảo trá, bình thường đều rất cẩn thận, sinh vật Thâm Uyên cấp cao này hiển nhiên cũng không ngoại lệ. Nếu không, nếu lúc trước nó vẫn ra lệnh cho đám sinh vật Thâm Uyên bất chấp tất cả tiến công Hàn Thạc, Hàn Thạc thật sự không nắm chắc có thể chống đỡ đến bây giờ.
Đột nhiên, sinh vật Thâm Uyên hình người đó bỗng quay đầu, hướng về phía Hàn Thạc nhìn lại. Sau khi dãy nũi giữa hai người ầm ầm sụp đổ, khoảng cách giữa Hàn Thạc và nó không có nhiều trở ngại. Xuyên qua đám sinh vật Thâm Uyên đang cuồn cuộn bỏ đi, Hàn Thạc cảm giác được nó đang nhìn mình, hơn nữa từ ba con mắt tràn ra địch ý cừu hận.
Trong lòng Hàn Thạc lại cả kinh. Cảm ứng từ thần thức của hắn không vì những tổn hại mà bị ảnh hưởng. Bằng vào lực cảm ứng thần thức, hắn chẳng mấy chốc hiểu được sinh vật Thâm Uyên đó đích thật đang lạnh lùng nhìn hắn, hơn nữa không che dấu vẻ cừu hận địch ý.
Nhưng Hàn Thạc hơi kinh ngạc vì sinh vật Thâm Uyên cao cấp này chỉ lạnh lùng nhìn hắn một cái, rồi cũng không có hành động gì khác, ngược lại quay đầu lại, chỉ huy đám thuộc hạ sinh vật Thâm Uyên cấp thấp tiếp tục đi qua một hướng ngược lại với Hàn Thạc, rời khỏi khu vực bị tàn phá này.
Mặc dù không rõ tại sao nó không chủ động tới báo thù, nhưng Hàn Thạc khẳng định nó nhất định nhớ mình. Loại sinh vật Thâm Uyên cao cấp gian trá hung tàn hơn nữa không lỗ mãng này, so với với những con cấp thấp chỉ biết nghe lệnh chém giết, rõ ràng khó đối phó hơn nhiều.
"Nó không chủ động truy đuổi mình." - Hàn Thạc thở phào. Hắn lúc này bị tổn hại nghiêm trọng, nếu khổ chiến với một đối thủ mạnh như vậy, Hàn Thạc có thể khẳng định Ma Anh rất khó có thể bảo trì bình yên vô sự. Đánh giá tình thế chung quanh một chút, hắn quyết định không tiếp tục lưu ở đây nữa, theo một phương hướng hoàn toàn ngược lại với đám sinh vật Thâm Uyên, nhanh chóng bỏ đi.
Đây là một thế giới hoàn toàn xa lạ với Hàn Thạc. Muốn sinh tồn ở nơi tràn ngập sinh vật Thâm Uyên, đến cả thực vật cũng dữ tợn hung ác này, đầu tiên phải hoàn toàn khôi phục thực lực. Bởi vậy trước mắt, việc khẩn yếu nhất là tìm một nơi yên tĩnh và an toàn, mau chóng khôi phục thương thế. Sau đó, mới có thể từ từ tìm hiểu rõ thế giới mới này.
Trên đường bay đi, đọng lại trong mắt Hàn Thạc toàn bộ đều là những thực vật dữ tợn. Khắp nơi đều là ao đầm, những mỏm núi ngọn đồi hình thù kỳ lạ. So với đại lục Csia, thì động vật thực vật ở thế giới này to lớn đáng sợ hơn nhiều. Đến cả một vài ao đầm dãy núi cũng dường như mang theo một mùi vị đáng sợ khó tả.
Ngoại trừ những sinh vật Thâm Uyên nhiều như biển vừa rồi, dọc theo đường đi Hàn Thạc còn nhìn thấy rất nhiều những sinh vật hình thù kỳ lạ. Những sinh vật này có bộ dáng quái dị, toàn bộ đều tràn ngập tính công kích, tựa hồ lúc nào cũng phải trải qua chiến đấu sinh tồn. Một gốc cây cao hơn mười thước rất dữ tợn, đang túm lấy một sinh vật Thâm Uyên hình con nhện khổng lồ có những cái gai rất lớn, mặc cho con nhện giãy dụa vẫn nuốt sống nó và những cái rễ cây khổng lồ. Hàn Thạc rốt cục khẳng định, thực vật dữ tợn này cũng không chỉ là tà ác bề ngoài!
Thế giới này đến cả cây cối cũng thể hiện sức mạnh đến mức tận cùng! Tại đây, thời khắc nào cũng xảy ra việc cấu xé giết chóc. Sinh vật thậm chí cả thực vật nào cũng có thể thò ra gây khó dễ, biến những sinh vật thực vật bên cạnh trở thành thức ăn.
Nếu so đại lục Csia và địa phương này thì quả thực là một thế giới hòa bình hoàn mỹ! Nếu để cho những sinh vật Thâm Uyên này tới đại lục Csia, Hàn Thạc có thể khẳng định tất cả chủng tộc đều không chịu nổi sự tàn phá của loại chủng tộc hung tàn vượt quá tưởng tượng này. Cũng chỉ có những loại người như Hàn Thạc đã có thực lực đạt tới Bán thần, có lẽ mới có thể sinh tồn ở thế giới tàn nhẫn này.
Hàn Thạc bay một lúc khá lâu, vẫn không thể bay khỏi phạm vi này. Có lẽ, thế giới này căn bản là như thế, trong lòng hắn thầm nghĩ, sau đó quyết định trước hết tìm một chỗ chữa trị thương thế trên người.
Một cái đầm với những bọt khí nổ lốp bốp đập vào mắt Hàn Thạc. Trên mặt đầm lầy này có chướng khí lục sắc lãng đãng, bao trùm một phạm vi rất lớn. Vòng tròn hộ thân quanh thân thể hắn xuất hiện, cách ly lục sắc chướng khí đầy chất độc này. Thân thể hắn chậm rãi chìm xuống đầm lầy, chuẩn bị lặn xuống đáy đầm, mở một không gian ở đó để chữa trị thân thể.
"Chà…… nếu có Thổ Giáp thi ở đây thì hay quá. Nó căn bản không cần ta phải hao phí chút xíu khí lực nào, cũng có thể tạo thành một khu vực yên tĩnh an toàn lại rộng lớn ở đáy đầm." - Trong lòng Hàn Thạc thầm nghĩ.
Đột nhiên, đầu óc Hàn Thạc linh quang lóe lên. Đúng rồi, lúc trước lúc ở thời không loạn lưu vực, vì không gian đó bị lực lượng hỗn loạn ảnh hưởng, nên không thể liên hệ với Vong Linh giới. Bây giờ hắn đã rời khỏi khu vực kia, dựa theo đạo lý thì việc liên hệ với Vong Linh giới hẳn là không thành vấn đề mới đúng.
Nhất là, Hàn Thạc cảm giác được khí Tử Vong ở thế giới này còn đậm đặc hơn cả đại lục Csia nhiều. Ở chỗ này, việc phóng thích ra Vong Linh ma pháp hẳn chẳng những không thành vấn đề, mà uy lực hẳn cũng sẽ lớn hơn nữa?
Mang theo nghi hoặc này, Hàn Thạc thử liên lạc với Vong Linh giới, bằng vào sự liên lạc huyền ảo với Tiểu Khô Lâu, hắn lập tức cảm ứng được sự tồn tại của Tiểu Khô Lâu.
- Phụ thân, sao thế? - Một lát sau, Tiểu Khô Lâu lại truyền đến tiếng hỏi đầy nghi hoặc.
Một mạch tới nay, khi Hàn Thạc ở đại lục Csia liên hệ với Tiểu Khô Lâu, vì cách rất nhiều vị diện, chỉ có thể cảm ứng được đại khái sự tồn tại của nó, không thể trực tiếp nối giữa hai vị diện khác nhau được. Không ngờ bây giờ đi tới một thế giới xa lạ này, hắn lại cảm ứng được sự tồn tại của Tiểu Khô Lâu, cũng lập tức thu được tin tức của nó.
Có lẽ vì ở thế giới mới này, hoặc vì Tiểu Khô Lâu đã cường đại tới một cảnh giới mới rồi. Hàn Thạc không rõ rốt cuộc là vì nguyên nhân gì, nhưng trong lòng hắn cảm thấy vô cùng vui sướng. Có thể cảm ứng được sự tồn tại của Tiểu Khô Lâu, ít nhất trên thế giới xa lạ này, Hàn Thạc không có cảm giác tịch mịch do phải một mình hành tẩu cô độc nữa.
Từ khi tới thế giới này, vì không tìm thấy người nào, không nhìn thấy cảnh vật gì quen thuộc, hơn nữa thông đạo với đại lục Csia đã bị chặt đứt, trong lòng Hàn Thạc đương nhiên sinh ra một loại cảm giác cô độc vô tận. Đến lúc này, nghe được tin tức do Tiểu Khô Lâu truyền tới, loại cảm giác cô độc này đã biến mất.
- Phụ thân, người ở địa phương nào? Không đúng, người không phải ở đại lục kia đó chứ? - Khi Hàn Thạc đang vui mừng như điên, Tiểu Khô Lâu bên kia lại một lần nữa truyền tin tức tới. Tin tức này có chút dồn dập, nó rõ ràng đang rất quan tâm đến an nguy của Hàn Thạc.
- À, bởi vì sơ ý một lần, ta tới một vị diện mới. Nhưng ngươi đừng lo, ta tạm thời không sao. Chờ ta khôi phục thương thế, ta sẽ giải thích kỹ hơn cho ngươi. - Hàn Thạc tâm tình rất thoải mái, an ủi Tiểu Khô Lâu.
Sau một khắc, Hàn Thạc đột nhiên cảm ứng được sự phẫn nộ ngập trời từ Tiểu Khô Lâu. Loại phẫn nộ này vô cùng đột ngột, cực kỳ mãnh liệt, giống như nó lập tức muốn vượt qua khoảng cách xa lắc giữa các vị diện, đi tới bên cạnh Hàn Thạc, đánh nát tên địch nhân nào dám thương tổn cha hắn vậy.
- Phụ thân, là ai đánh cha bị thương? - Ở Vong Linh giới, Tiểu Khô Lâu đang nổi giận, đột nhiên từ ngai vua xương trắng đứng bật dậy. Một cỗ khí tức khổng lồ từ trên người hắn phát ra, cả cung điện Bất Tử, tất cả sinh vật bất tử cao cấp, đột nhiên toàn bộ run rẩy. Chẳng biết phải lễ bái ra sao trước mặt Tiểu Khô Lâu mới được, không con nào dám nhúc nhích.
Sự cảm động đột nhiên lan tràn trong trái tim Hàn Thạc. Cảm nhận được căm giận ngút trời của Tiểu Khô Lâu, Hàn Thạc yêu thương an ủi nói:
- Yên tâm đi, ta sẽ đi tìm chúng tính sổ. Ngươi lo mà tiến hóa đi, ta biết ngươi chỉ cần tiến thêm một bước nữa là có thể chính thức thành thần rồi. Đến lúc đó, cha con chúng ta sóng vai tác chiến.
Chủ động cắt đứt liên lạc với Tiểu Khô Lâu, Hàn Thạc thậm chí không thèm triệu hoán Thổ Giáp thi, sợ bọn họ quá lo lắng cho thương thế của mình. Để thân thể chậm rãi chìm vào cái đầm, đợi cho cả người đã xuyên vào lớp bùn trong đầm sâu hàng trăm thước, mới khai quật ra một nơi ẩn thân, dùng ma công chữa trị cơ thể tổn hại
Quyển 5

Đại Ma Vương - Chương #516


Báo Lỗi Truyện
Chương 516/1027