Chương 494: Đắc thủ


Dị biến phát sinh trên người Zoph đã thu hút tất cả sự chú ý của các tân khách bên trong phòng. Người phụ nữ quý phái đã từng tham gia cạnh tranh tại phòng đấu giá đột nhiên đuổi theo Lục Cơ Mộc càng khiến cho tất cả mọi người cảm thấy kinh ngạc.
Từ lúc không gian giới chỉ trên tay trái của Zoph nổ tung rồi Lục Cơ Mộc từ trong đó bay ra, trong đại sảnh ngoại trừ y không ngừng kêu gào thảm thiết thì mọi người đột nhiên trở nên im lặng. Brack chỉ ngây người một lát rồi lập tức trầm giọng hạ lệnh cho Thuram đứng bên cạnh:
- Đoạt lại rồi nói sau!
Thuram không nói câu nào, vội bám sát ngay sau người phụ nữ quý phái kia, nhanh chóng bay vọt ra bên ngoài đuổi theo Lục Cơ Mộc.
Hàn Thạc đang ở trên nóc nhà của một trang viên bên ngoài, trong nhất thời hơi ngẩn người, trơ mắt nhìn Lục Cơ Mộc bay tới phía bên này. Nhìn thấy ánh mắt mọi người ở bên trong trang viên kia đang đều dõi cả theo nó, Hàn Thạc không cần nghĩ cũng biết rằng hắn và Sophie tất nhiên đã bị bại lộ rồi.
- Sao lại thế này? - Hàn Thạc vội vàng hỏi Mộc Giáp thi. Biểu hiện dị thường này của Lục Cơ Mộc rõ ràng là do một tay Mộc Giáp thi tạo thành, chỉ là Hàn Thạc không ngờ Mộc Giáp thi lại còn có thần thông như thế.
- Nó, là nó tự bay qua đây đấy chứ! - Mộc Giáp thi trả lời có chút không chắc chắn, xem ra là nó hoàn toàn vô tội trong chuyện này.
Hàn Thạc ngẩn người rồi chợt nhớ tới truyền thuyết về ngũ hành chí bảo mà Sở Thương Lan lưu lại. Trong truyền thuyết về ngũ hành chí bảo có nói rằng ngũ hành chí bảo và ngũ hành giáp thi có cảm ứng lực kỳ diệu. Ngũ hành chí bảo do ngũ hành tuyệt địa trải qua hàng ngàn vạn năm sinh ra, chẳng những có lực lượng thần kỳ màn còn có thần thông có thể tự tiến hành lựa chọn chủ nhân.
Mộc hệ chí bảo Lục Cơ Mộc là bảo vật do Mộc tuyệt chi địa sinh ra. Một khi cảm ứng được khí tức sinh mệnh cùng nguồn gốc từ trên người Mộc Giáp thi truyền đến thì hiển nhiên sẽ coi Mộc Giáp thi trở thành chủ nhân thích hợp nhất và chủ động thoát ly khỏi sự trói buộc bởi không gian giới chỉ của Zoph mà bay về phía Mộc Giáp thi do nó lựa chọn. Đó là phản ứng bản năng của nó.
- Thì ra là như vậy. Hãy thu lấy nó nhanh lên! - Hàn Thạc sau khi được Mộc Giáp thi đề tỉnh đã nghĩ thông suốt, lập tức quát lên nho nhỏ.
Lúc này chẳng những người phụ nữ quý phái kia và Thuram đang đuổi theo Mộc hệ chí bảo Lục Cơ Mộc, mà còn các cao thủ bên trong trang viên cũng đều chú ý tới nơi Hàn Thạc và Sophie ẩn thân. Trong số đó đã có người nhanh chóng chạy tới vây quanh bên này. Cả đám do một vị cao thủ có vẻ mặt ung dung bình tĩnh dẫn đầu, chính là Thánh kỵ sĩ Russell, cha của Sophie.
Sophie giương mắt lên nhìn cha mình là Russell đang tới gần, nỗi lo lắng trong lòng hiện rõ trên nét mặt, đứng ngồi không yên nói nhỏ:
- Nhanh lên một chút đi, cha ta sắp tới rồi.
Nghe mệnh lệnh của Hàn Thạc, Mộc Giáp thi cũng có chút luống cuống tay chân. Tuy vậy, dưới tình huống Lục Cơ Mộc còn chưa nhận nó làm chủ nhân, Mộc Giáp thi cũng không có biện pháp nào ở một khoảng cách xa như vậy điều khiển được. Bọn ba người Hàn Thạc chỉ có thể trơ mắt nhìn người phụ nữ quý phái kia và Thuram từ từ tới gần Lục Cơ Mộc.
Nhưng khi Lục Cơ Mộc bay đến bên cạnh một gốc đại thụ thì biến hóa kỳ dị đột nhiên phát sinh! Chỉ thấy Lục Cơ Mộc chợt chớp lên rồi biến mất một cách quỷ dị vào giữa gốc đại thụ. Đến khi người phụ nữ quý phái và Thuram ào ào xông tới trước mặt gốc đại thụ đó thì bóng dáng của Lục Cơ Mộc đã mất hút không còn tăm tích.
Thuram tỏ vẻ ngạc nhiên, không rõ rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra, thò tay rút ra thanh trường kiếm đeo bên người. Xem chừng gã định chặt đổ gốc đại thụ để moi Lục Cơ Mộc ra.
- Không! - Lúc này, người phụ nữ quý phái đột nhiên đưa tay ngăn cản động tác của Thuram. Dưới ánh mắt kinh ngạc khó hiểu của gã, bà ta rất nhanh lấy ra một cây ma pháp trượng có hình dạng giống như một cái rễ cây, thấp giọng ngâm xướng chú ngữ.
Sau khi người phụ nữ quý phái ngâm xướng xong, gốc đại thụ trước mặt bà ta bắt đầy rung động giống như là vật sống. Một cành cây giống như là chiếc vòi bạch tuộc không ngừng kéo dài ra, một lực lượng kỳ dị trong nháy mắt tràn ngập tại gốc đại thụ, lôi kéo gốc đại thụ này di động.
- Bà ta là một Đức Lỗ Y! - Đột nhiên, trong đám người truyền đến một tiếng thét kinh hãi.
Mãi đến lúc này, mọi người mới phát hiện ra thân phận thực sự của người phụ nữ quý phái kia. Đức Lỗ Y của Tự nhiên thần giáo thường rất ít khi rời khỏi đại sâm lâm. Người phụ nữ quý phái này có lực lượng tự nhiên thần bí, nhưng, lại ăn mặc lễ phục hoa lệ đắt tiền, xuất hiện tại nơi các nhân vật nổi tiếng tụ họp thì hiển nhiên là cực kỳ hiếm thấy. Bởi vậy đến khi bà ta ra tay thì mọi người mới phát hiện ra thân phận.
Sau khi mọi người phát hiện ra bà ta là một Đức Lỗ Y thì đều nhìn về phía đó với ánh mắt tràn ngập sự ngạc nhiên. Chỉ thấy người phụ nữ quý phái ngâm xướng một chuỗi chú ngữ, sau đó gốc đại thụ lại nhanh chóng chao đảo rồi từ từ ngừng lại không lắc lư nữa, khôi phục lại như bình thường.
- Ài...... Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Người phụ nữ quý phái than nhẹ một tiếng rồi lắc lắc đầu vẻ cực kỳ uể oải:
- Xem ra Tự nhiên thần giáo không thu lại được Nữ thần chi thủ nữa rồi!
Trong khi người phụ nữ quý phái kia cảm thán bất đắc dĩ thì Mộc Giáp thi lại hưng phấn đến toàn thân run rẩy. Chỉ thấy cái Lục Cơ Mộc kia đã biến mất giữa gốc đại thụ giờ chẳng biết tại sao lại xuất hiện ở trong lòng bàn tay của nó. Mộc Giáp thi nắm chặt lấy Mộc hệ chí bảo Lục Cơ Mộc ở trong lòng bàn, thể hiện một bộ dáng trân quý đến cực độ.
- Phụ thân, ta cũng có rồi, ta có rồi! - Mộc Giáp thi hưng phấn không ngừng lặp đi lặp lại mấy câu nói này.
- Người nào? - Thánh kỵ sĩ Russell còn chưa chạy tới chỗ này nhưng từ xa đã hét lớn lên một tiếng, thanh thế thật sự kinh người.
- Nhanh lên một chút, chạy thôi!- Sophie vừa thúc giục Hàn Thạc vừa quay đầu đi, xem chừng đã chuẩn bị bỏ chạy.
Bây giờ Lục Cơ Mộc đã tới tay, Hàn Thạc cũng không nhất thiết phải tiếp tục ở lại nơi này. Hắn không để ý đến tâm trạng hưng phấn khó tả của Mộc Giáp thi, ngâm xướng một loại Vong Linh chú ngữ đem nó trở về Vong Linh giới.
Khi Hàn Thạc đang chuẩn bị phá không rời đi thì phát hiện Russell đã băng qua cả một khoảng cách rất lớn chạy tới nơi rồi. Russell hét tướng lên là muốn buộc Hàn Thạc và Sophie đứng lại. Nhưng đột nhiên nhìn thấy phi mã trắng muốt, lão lập tức nghẹn lời, hai mắt mở trừng trừng nhìn Hàn Thạc và Sophie, những tiếng tiếng hét lớn đã lên đến miệng rồi lại phải nuốt vào trong lòng.
- Sophie, rốt cuộc ngươi làm cái quái quỷ gì vậy? Người này là ai?
Vốn đây chắc là một tiếng quát lớn, đột nhiên biến thành lời trách giận được nén xuống cực thấp, sau đó không chờ Sophie và Hàn Thạc trả lời, Russell biến đổi sắc mặt, tức thì quát khẽ:
- Mặc kệ là thế nào,...trước hết hãy rời khỏi chỗ này đi đã, lúc nữa ta sẽ tìm con tính sổ!
- Xin lỗi cha!
Sophie vẻ mặt đau khổ thốt lên, rồi thấy những người khác trong trang viên cũng đã gần đuổi đến nơi, liền kéo kéo Hàn Thạc giục:
- Đi thôi!
- Thứ lỗi! - Hàn Thạc tranh thủ hành lễ với Russell rồi bám theo phía sau Sophie nhanh chóng chạy thật xa.
Trở lại tiểu lữ quán, Hàn Thạc tâm tình khoan khoái, không lo lắng một chút nào về những chuyện đã phát sinh ở bên trong trang viên của Brack. Có thể không cần tiêu phí ba mươi vạn kim tệ mà đoạt được Lục Cơ Mộc, hắn không có lý do gì để không vui. Cả đám người bên trong trang viên của Brack, kể cả Russell, cũng không được Hàn Thạc để ở trong lòng. Bởi vậy, mặc dù Russell cuối cùng thấy được hắn đi chung với Sophie, Hàn Thạc cũng không lo lắng một chút nào.
Khác hẳn với Hàn Thạc, Sophie lúc này lại mặt nhăn mày nhó, không ngừng cuống quít lên hỏi bây giờ nên làm gì. Hàn Thạc phải nói chuyện hơn thiệt khuyên nhủ Sophie một lát rồi cô nàng mới trở về phòng đi ngủ dù còn chút phiền não.
Hội đấu giá còn hai ngày nữa. Theo tin tức từ Ám Mạc, hội đấu giá lần này thật sự có không ít đồ vật tốt có giá trị liên thành. Nhất là ngày cuối cùng nghe nói còn có một ít vật liệu cực kỳ hiếm có, cụ thể là cái gì thì Ám Mạc cũng không điều tra ra. Tuy vậy, Hàn Thạc vẫn nảy sinh lòng chờ mong đối với vật phẩm của ngày đấu giá thứ ba.
Thấy trời còn sớm, Hàn Thạc lại lấy Tàng hồn chỉ chứa Hắc long Gilbert ra, tán phét vài câu với gã. Hắn làm như vậy chủ yếu cũng là để duy trì cho linh hồn Gilbert được hoạt động, tránh cho gã khỏi bị lây nhiễm khí tức tử vong trầm lặng khiến cho tương lai khi được tái tạo thân thể thì không có khó khăn khôi phục lại tinh thần như trước kia.
Trong khi Gilbert tiếp tục tu luyện thì Hàn Thạc cũng bắt đầu cặm cụi nghiên cứu cuốn Vong Linh ma pháp thâm ảo. Hắn thủy chung cho rằng sở dĩ không nắm vững được Suy lão kết giới đều bởi vì còn chưa đủ kiến thức về bản chất của Vong Linh ma pháp. Vì thế hắn tin tưởng rằng sau khi tích lũy đến một giai đoạn nhất định thì chắc chắn có thể có bước đột phá nhảy vọt trên phương diện Vong Linh ma pháp.
Hàn Thạc say sưa nghiên cứu bộ Vong Linh ma pháp thâm ảo, không để ý đến sắc trời đã dần dần sáng lên. Đột nhiên trong lòng hắn có loại cảm giác hồi hộp. Hàn Thạc nhướng mày, lập tức triển khai thần thức, tức thì cảm ứng được từ hợp cốc Tarraga xa xôi truyền đến một luồng sát khí vô cùng vô tận.
Hàn Thạc trong lòng cả kinh, lập tức hiểu rằng tộc vương sáu sừng của Hồn tộc lại tìm cách liên lạc với hắn. Xem chừng qua một thời gian dài như vậy, tộc vương sáu sừng nhất định đã khôi phục thương thế mà lão phải chịu khi giao chiến với thánh nữ của Quang Minh giáo hội lần trước.
Sau một chút kinh ngạc, Hàn Thạc lại bắt đầu phát sinh hưng phấn. Hiện tại hắn đã có thể làm cho thần thức biến mất nên căn bản không hề e ngại bị tộc vương sáu sừng này uy hiếp. Hàn Thạc có thể khẳng định nếu lão yêu Stratholme và Tiana còn chưa dung hợp linh hồn với bổn nguyên tinh, Tộc vương sáu sừng nhất định sẽ cảm nhận được sự tồn tại của hai người kia.
Lần trước không có điều kiện dẫn Tộc vương sáu sừng đến Băng Tuyết thần điện, vẫn khiến cho Hàn Thạc nuối tiếc trong lòng. Bây giờ sự uy hiếp của Tộc vương sáu sừng vừa tới, Hàn Thạc ngược lại bắt đầu cảm thấy hưng phấn.
Bởi vậy, Hàn Thạc chẳng những không lập tức giấu đi thần thức mà còn lợi dụng lực lượng kỳ diệu của thần thức hướng về tộc vương sáu sừng ở trong hợp cốc Tarraga của Barth thương minh cách xa ngàn dặm mà truyền ra khí tức khiêu khích. Trong đó có lẫn cả sự khinh bỉ và coi thường của Hàn Thạc đối với lão.
Quả nhiên, ngay khi luồng khí tức khiêu khích này được truyền ra ngoài, Hàn Thạc lập tức cảm ứng được cơn giận lôi đình và sát ý vô cùng vô tận của Tộc vương sáu sừng. Điều làm cho Hàn Thạc mừng rỡ chính là hắn phát hiện lão đã bắt đầu di chuyển. Mục tiêu chính là đi đến nơi mà hắn đang ở.
Quyển 5

Đại Ma Vương - Chương #494


Báo Lỗi Truyện
Chương 494/1027