Chương 447: Gieo ma huyết


Đáng thương cho Thánh kỵ sĩ Blount, ba năm khổ tu tưởng rằng có thể báo thù rửa hận, vậy mà kết quả lại đến nông nỗi thê thảm hơn so với lần trước.
Blount nếu không có áo giáp hoàng kim, có lực lượng thần thánh bảo hộ, lại phải chịu nỗi thống khổ từ từ nối tiếp như vậy, có lẽ đã không chịu đựng nổi rồi. Dẫu sao người bình thường mà bị Thổ Giáp thi giẫm cho một cước thì khẳng định chết chắc, người nếu đã chết hẳn cũng sẽ không phải hứng chịu thống khổ càng nhiều như thế.
Nhưng bởi vì áo giáp trên người lão chắc chắn, thân thể được đấu khí và lực lượng thần thánh bảo vệ nên cho dù bị Thổ Giáp thi đạp liên tiếp cũng không lập tức chết hẳn, mà thoi thóp phát ra những tiếng đau đớn yếu ớt. Nỗi thống khổ của thân thể và sự uể oải bất lực về tâm linh đồng thời trùm lên lão, Blount ngay cả khí lực tự sát cũng không còn.
Ngay lúc này, bà già Elisabeth trên mặt hằn đầy nếp nhăn, thần tình hưng phấn xông đến phía lão. Trong ánh mắt sợ hãi của Blount, mụ tựa như một con ác quỷ bổ nhào về phía lão, mười ngón tay sắc bén đâm thẳng vào cổ lộ ra ngoài áo giáp.
Lực lượng thần thánh mấy năm nay Blount dùng niềm tín ngưỡng thành kính để đổi lấy giờ đột nhiên như nước sông vỡ đê chảy ào ạt vào người Elisabeth vẻ mặt đang dữ tợn xen lẫn hưng phấn. Mụ già lúc trước bị Hàn Thạc đánh cho miệng phun máu tươi giờ được lực lượng kỳ dị trong cơ thể khôi phục lại rất nhanh.
Từng làn khói xanh mảnh như những con rắn từ thất khiếu Elisabeth co duỗi không ngừng, hai tròng mắt cũng màu xanh lập lòe thần thái tà ác, bộ dạng dữ tợn như điên như cuồng. Thân thể bất đồng với người thường, như là một cỗ máy tinh vi vận chuyển với tốc độ cao, phân giải hấp thu lực lượng thần thánh trong cơ thể Thánh kỵ sĩ Blount, hóa thành lực lượng cổ quái để mụ có thể trực tiếp sử dụng.
Trong khi Elisabeth điên cuồng hưng phấn hấp thu lực lượng thần thánh kia thì Hàn Thạc thình lình xuất hiện sau lưng mụ. Thần thức hắn vừa động chợt khóa chặt người mụ lại, bí mật dò xét rõ ràng mỗi một động tác dù là nhỏ nhất của mụ.
Cấu tạo thân thể Elisabeth so với người bình thường khác một trời một vực, nếu không phải mụ có ngoại mạo của nhân loại, thì chỉ từ khí tức và kết cấu thân thể của mụ mà xét, Hàn Thạc tuyệt sẽ không xem mụ là loài người. Trong cơ thể mụ ngoại trừ xương cốt và gân mạch khác với thường nhân ra còn có năm luồng khí xoáy to bằng nắm tay. Khi Elisabeth tiêu hóa hấp thu lực lượng thần thánh trên người Blount, năm luồng khí này xoáy rất nhanh, trong cả quá trình có tác dụng cực kỳ quan trọng.
Chính bởi vì năm luồng khí xoáy này, Elisabeth mới có thể hấp thu được lực lượng thần thánh, nhưng đối với đấu khí mà Blount khổ tu thì chúng chả có tác dụng gì, đối tượng chúng tác dụng dường như chỉ vẻn vẹn là lực lượng thần thánh Blount dùng tín ngưỡng thành kính để đổi lấy từ Quang Minh thần mà thôi.
Thần ân chi thể có thể tiêu hóa thần lực, Hàn Thạc cho tới bây giờ chưa từng được nghe nói, cũng khó trách dẫn đến sự chú ý khiến cho Quang Minh giáo hội đuổi giết, trong lòng hắn cũng vô cùng tò mò. Mơ hồ, Hàn Thạc cho rằng Elisabeth có thể thu nạp lực thần thánh so với thần ân giả thông thường không quá giống nhau, có lẽ trên người mụ ẩn dấu bí mật gì thì ngay cả chính mụ cũng không hiểu được.
Rất nhanh, lực lượng thần thánh trong cơ thể Thánh kỵ sĩ đã không còn sót lại chút gì. Một cường giả như vậy, mặc dù đã mất nó cũng không lập tức chết hẳn, vẻ mặt như tro tàn, ngây dại đón chờ tử vong tới rước.
Elisabeth vừa hấp thu sạch lực lượng thần thánh xong liền thỏa mãn cười điên dại, rút hai tay đang nhỏ máu từ cổ Blount ra, khoa tay múa chân nói với Hàn Thạc:
- Cám ơn. Cám ơn người!
- Không phải khách khí! - Hàn Thạc cười hắc hắc quái dị, đột nhiên hắn chìa tay phải ra, ngón giữa chợt đâm vào sau ót mụ, một giọt máu tươi bổn mạng đỏ thắm từ đầu ngón tay chui qua lớp da, nhập thẳng vào huyết quản của Elisabeth trong tiếng thét chói tai của mụ. Giọt máu này là từ Ma Anh của hắn, thuận theo mạch máu sau ót tiến vào đại não của mụ.
Tay trái án nhẹ lên hậu tâm Elisabeth, một luồng hấp lực tà ác chợt phóng ra. Từng luồng lực lượng quái dị mà năm luồng khí xoáy Elisabeth vừa mới tịnh hóa để cho mụ có thể sử dụng không chịu sự khống chế của mụ vọt về phía hậu tâm, trong chớp mắt liền bị Hàn Thạc hút đi quá nửa.
- Chủ nhân, ta là người hầu trung thành của ngài, xin tha mạng! - Elisabeth hồn phi phách tán, mụ trước giờ đều hấp thu lực lượng trên người Quang Minh giáo đồ để tăng thực lực của mình, nhưng không bao giờ có thể ngờ lực lượng tà ác trong cơ thể mụ lại còn có thể bị người khác hấp thu, loại cảm giác đau đớn đáng sợ này khiến mụ không kiềm chế được sự hoảng sợ không ngừng trong nội tâm, thất thanh cầu xin tha thứ.
Ngoài dự liệu của Elisabeth, lời cầu xin tha thứ của mụ dường như đã thật sự có tác dụng, sau mấy tiếng thét lanh lảnh, Hàn Thạc vừa rút đi một bộ phận lực lượng do năm luồng khí xoáy trong cơ thể mụ chuyển hóa không ngờ lại thật sự buông tay, không tiếp tục động vào mụ nữa.
Rút đầu ngón tay cắm sau ót Elisabeth ra, Hàn Thạc vỗ vỗ vào ót mụ, mỉm cười nói:
- Người và ma thú có thể thông qua khế ước ký kết quan hệ chủ nô, chỉ có điều giữa người và người thì có chút phiền toái, hắc hắc, ngươi nhất định cảm giác được trong óc như có thêm thứ gì đó phải không?
- Dạ… Đúng vậy, chủ nhân, người vừa làm gì ta thế? - Elisabeth thật sự sợ hãi Hàn Thạc rồi, dị đoan lớn nhất trên đại lục Csia này thủ đoạn kỳ dị vô cùng tận, không biết rốt cuộc là người hay là ác ma, căn bản không phải mụ ta có thể phản kháng được.
- Thật ra cũng không có gì, nó giống như lực lượng khế ước nào đó, chỉ cần ngươi không phản bội ta, cái thứ trong óc ngươi kia vĩnh viễn sẽ không sinh ra ảnh hưởng gì với ngươi. Chỉ có điều nếu ngươi có tâm tư phản bội ta, hắc hắc, đầu ngươi sẽ giống như lão! - Hàn Thạc cười tà ác, một cước dẫm nát đầu Thánh kỵ sĩ Blount.
"Roác!"
Như quả dưa hấu bị dập nát, máu tươi phọt ra, óc màu trắng hồng xen kẽ chảy lai láng.
- Chủ nhân, người hầu khiêm nhường nhất của ngài tuyệt sẽ không làm ra chuyện phản bội ngài, ngài nhất định đã thấy lòng trung thành này, ta thề! - Nhìn đầu Thánh kỵ sĩ vỡ nát, Elisabeth dường như đã thấy thảm trạng của việc mình phản bội, mụ không chút hoài nghi tính chân thật trong lời nói của thanh niên tà ác này, liền không nói hai lời quỳ luôn gối trước mặt Hàn Thạc, cúi đầu không ngừng thét lên, căn bản không bận tâm mặt đất nơi mụ quỳ xuống lai láng những thứ trắng hồng trong óc Blount.
- Tốt lắm, ta biết ngươi là người thức thời!
Hàn Thạc nói vừa lòng, sau đó dừng một chút, tiếp:
- Ngươi có thể hấp thu lực lượng thần thánh trên người Quang Minh giáo đồ, điều này rất tốt, hắc hắc, chỉ cần ngươi đi theo ta, ta nghĩ lực lượng của ngươi nhất định có thể tiến bộ càng nhanh.
- Chủ nhân đại ân đại đức, lão nô nhất định trọn đời không quên! - Elisabeth vội vàng thốt.
- Được rồi, đứng lên đi, bên kia còn có mấy giáo đồ chưa chết, ngươi cũng hấp thu rồi tiễn chúng đi! - Hàn Thạc ngữ khí nhu hòa, phân phó Elisabeth.
Không nói hai lời, Elisabeth như một tia chớp dưới chân Hàn Thạc xẹt ra, từng luồng lực lượng màu xanh quái dị từ trong các lỗ khí phun ra nuốt vào, bắt tay đối phó với đám Quang Minh giáo đồ còn sống.
Nhìn cách Elisabeth tận tụy với chức trách, Hàn Thạc thầm yên tâm vô cùng, giọt ma huyết hắn để lại trong cơ thể mụ khiến chỉ cần mụ có ý niệm phản bội, Hàn Thạc có thể biết ngay, phát động nó giết chết Elisabeth ngay lập tức.
Mặt khác Hàn Thạc có thể trực tiếp hấp thu lực lượng trong cơ thể mụ nên tự nhiên cũng vĩnh viễn sẽ không để cho mụ có cơ hội vượt qua thực lực hắn, một người hầu ổn thỏa như vậy, còn là thần ân chi thể thú vị, đối với Hàn Thạc mà nói vô cùng hữu dụng. Thổ Giáp thi nhìn đầu Thánh kỵ sĩ Blount nát nhừ, sửng sốt đưa tin cho hắn:
- Cha, lão chết rồi sao?
- Đúng vậy, chết hẳn rồi, nhưng mà linh hồn lão đủ cường đại với ta còn có tác dụng! - Hàn Thạc đáp lời, tâm thần vừa động, Lục ma phong từ sau gáy bay đến, linh hồn Blount chưa tiêu tan mà người bình thường không phát hiện được chợt bị Lục ma phong hút vào.
Lần phản loạn trước ở thành Orson, Lục ma phong hấp thu quá nhiều lực lượng mặt trái, cho tới bây giờ coi như vẫn đang trong kỳ nghỉ đông, vẫn chưa "giải quyết" chúng hết. Nhưng mà Hàn Thạc thầm hiểu rằng lúc này đối với Lục ma phong là giai đoạn mấu chốt, có thể trở thành một thanh tuyệt thế hung khí hay không thì phải xem nó có phải là có thể sau khi tiêu hóa tất cả lực lượng thì tiến hóa thành hung hồn hay không.
Có lẽ linh hồn cường đại của Blount sau khi tiến vào Lục ma phong có thể trở thành chủ hồn, trợ giúp nó tiến hóa nhanh hơn một bước thành hung hồn.
Sau khi linh hồn Blount bị Lục ma phong hấp thu, nó lại một lần nữa ẩn vào trong cơ thể Hàn Thạc. Hắn chợt chú ý toàn lực vào áo giáp, vũ khí và không gian giới chỉ lão có trong tay, "một Thánh kỵ sĩ của Quang Minh giáo hội trên người nhất định có rất nhiều bảo vật quý giá rồi", Hàn Thạc thầm nghĩ.
Không chút khách khí, Hàn Thạc vứt áo giáp và Hoàng kim thương của Blount vào trong không gian giới chỉ của mình, hai loại trang bị này thuộc về tác phẩm của luyện kim thuật sư cao nhất trong Quang Minh giáo hội, nhất thiết phải có lực lượng thần thánh mới có thể phát huy tác dụng lớn nhất. Bên hắn tự nhiên không có người của Quang Minh giáo hội, nhưng mà nếu mang ra bán nhất định có thể kiếm được một món lớn. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Không gian giới chỉ Blount bị lực lượng thần thức của Hàn Thạc mạnh mẽ phá hỏng, bên trong có cất mấy quyển thư tịch rất dày của Quang Minh giáo hội, một số kim tệ rải rác, vài món vũ khí chất lượng kém hơn một bậc, hai ma pháp quyển trục cổ xưa, còn có mấy tờ giấy mỏng màu vàng.
Hàn Thạc đảo qua những thứ này một vòng, đến khi nhìn thấy nội dung ghi trên mấy tờ giấy kia thì sắc mặt đột nhiên đại biến.
Đại Ma Vương
Quyển 5

Đại Ma Vương - Chương #447


Báo Lỗi Truyện
Chương 447/1027