Chương 395: Nhập Môn


- Đồng ý? Đồng ý cái gì? - Hàn Thạc sửng sốt, nghi hoặc hỏi.
- Đương nhiên là đồng ý chuyện của chúng ta rồi!
Emily vui sướng kêu lớn, giải thích:
- Thiếp đã đem chuyện của chúng ta nói hết với Phoebe, nhất là bởi vì thân phận của thiếp nên không thể để lộ chuyện này, càng nhấn mạnh chút là thiếp vừa mới gia nhập Betteridge gia tộc thì trượng phu liền đột nhiên chết trận, Phoebe nghe thiếp nói hết, lại khuyên bảo một hồi!
Hàn Thạc ngạc nhiên, đột nhiên cảm giác được Phoebe quả nhiên là thông tình đạt lý, tuy vậy Emily ở trong Ám Mạc lâu như vậy đích thật là rất thông minh, thông qua một phen nói chuyện mà có thể làm cho Phoebe tán thành thân phận của nàng như vậy, đủ để nói rõ Emily quả nhiên lợi hại.
Nghe Emily nói vậy, Hàn Thạc mới thật sự yên lòng, mỉm cười khẽ hôn nàng một cái, khen:
- Emily, nàng thật giỏi.
- Được rồi, đừng có nói những lời đường mật nữa.
Emily mừng khấp khởi đẩy Hàn Thạc, lúc này mới nói:
- Thời gian không còn sớm, chàng không ở lại đây được, thiếp còn phải đi vấn an phụ thân nữa.
Nghe Emily nói tới gia chủ lão Hahn của Betteridge gia tộc, Hàn Thạc suy nghĩ một chút, dò hỏi nàng:
- Đúng rồi, Hahn xem trọng vị vương tử nào?
- Không biết, có lẽ là bởi vì phụ thân rời khỏi quân đội lâu rồi, lúc đế quốc bí mật ám đấu nổi sóng gió, phụ thân vẫn chưa nằm trong tầm mắt giới quân đội chính trị, cũng không nói với thiếp sự tình của mấy vương tử đó.
Emily thấy Hàn Thạc đề cập tới chính sự, cau mày trả lời. Trầm mặc trong chốc lát, Hàn Thạc nhìn Emily nói:
- Nếu lão Hahn có nói về những chuyện này, hoặc là có khuynh hướng ủng hộ một phương nào đó, thì mấy ngày này nàng tốt nhất là khuyên ông ấy không nên manh động, tránh đưa Betteridge gia tộc lâm vào con đường khó đi.
Emily giật mình cả kinh, hỏi:
- Sao chàng lại nói như vậy?
- Tất cả mọi người đều không xem trọng Lawrence, tuy vậy, lúc này vương vị nếu không có chuyện ngoài ý muốn, hẳn sẽ là của hắn. Mấy ngày này các người cứ thong thả mà xem kỳ biến, ta phỏng chừng không bao lâu nữa Quốc vương bệ hạ sẽ có hành động lớn. - Hàn Thạc cùng Outred bệ hạ sau một phen bàn bạc, trong lòng hiểu được tình thế của Lawrence sẽ biến đổi lớn, lúc này mới nhắc nhở Emily.
- Chàng khẳng định tin tức này là thật? - Emily hiển nhiên biết tin tức này trọng đại thế nào, vẻ mặt ngưng trọng hỏi hắn.
Gật đầu khẳng định, Hàn Thạc tiếp:
- Hôm nay ta đi một chuyến vào hoàng cung, Quốc vương bệ hạ đã đảm bảo, điều này tuyệt đối không sai.
- Như vậy thiếp phải lập tức ra ngoài, chẳng những là phụ thân, còn cả ca ca nữa. Thiếp phải lập tức nói cho bọn họ, mặt khác còn có một số bằng hữu đều đang quan sát tình huống, thiếp phải nhắc nhở họ khi chưa muộn. - Emily sau khi nghe Hàn Thạc nói những lời này, đã bắt đầu mặc quần áo vào, thần sắc khá lo lắng sốt ruột.
Việc này quan hệ đến bất kì quý tộc nào ở Lancelot đế quốc, mỗi một quý tộc có thân phận địa vị trong vòng xoáy tranh giành quyền lực giữa các vương tử này đều muốn tự lo cho thân mình, một khi lựa chọn sai lầm có thể ảnh hưởng tới hưng suy trăm năm của một gia tộc, không thể không thận trọng xử lý.
Mắt thấy Emily khẩn trương như vậy, Hàn Thạc cũng có thể hiểu, hắn vươn người dậy dịu dàng giúp nàng mặc y phục tơ tằm lại, hơn nữa còn giúp nàng cột gọn lại mái tóc dài bừa bộn, giúp nàng xoa phấn trong nụ cười ngọt ngào hạnh phúc của nàng, cuối cùng mới nhắc nhở:
- Tốt rồi, trên đường cẩn thận một chút. Nguồn: http://truyenyy.com
Emily nhu thuận để Hàn Thạc giúp làm xong hết thảy, lúc này mới mỉm cười ghé lại gần hôn phớt hắn một cái, cười duyên:
- Biết rồi. Chàng đừng có ở chỗ này lâu quá, nơi này là Betteridge gia tộc đấy.
- Ta cũng nên rời đi rồi. - Hàn Thạc mỉm cười đáp, sửa sang quần áo của mình một lượt, khi Emily tới vấn an Hahn phía bên kia, hắn cũng lặng lẽ rời khỏi nơi này.
Hàn Thạc vừa trở về phủ đệ, lập tức cảm ứng được sát khí nồng nặc trên người Boland, chỉ liếc mắt một cái, hắn đã thấy lão từ trong bóng tối hẻo lánh đi ra.
- Hầu tước đại nhân! - Hàn Thạc còn chưa vào phòng, Boland đột nhiên kêu lên một tiếng.
Trong phủ đệ Hàn Thạc, cũng không có thị vệ thực lực cao siêu, ngoại trừ hắn là nhân vật trọng yếu ra, cũng không có ai khác để Hàn Thạc đáng phải lo lắng, cho nên hắn cũng không an bài trận pháp phòng ngự gì cả, loại cao thủ như Boland này người bình thường đương nhiên không cách nào thấy được.
Mặc một thân trường bào vải bố màu xám, bóng đen bước ra từ trong u ám, khuôn mặt Boland thật dữ tợn đáng sợ, sát khí nồng nặc bức người, người bình thường mà thấy nhất định sẽ rất sợ hãi.
- Vào trong hãy nói! - Hàn Thạc liếc nhìn Boland, mỉm cười nói, rồi bước luôn vào trong phòng. Boland cũng tiến theo vào.
Sau khi vào phòng, Hàn Thạc thông qua Huyền ma dò xét một vòng, phát hiện chung quanh không có nhân vật gì khả nghi. Phoebe vì không đợi được hắn trở về, trước đó cũng đã trở về thương hội Boust.
Ngồi xuống trong phòng, Hàn Thạc cười nhìn Boland, hỏi:
- Thế nào? Đã suy nghĩ rõ ràng chưa?
Gật đầu, thần sắc Boland khá kích động, trả lời:
- Đúng vậy, ta muốn theo ngài tu tập loại võ kĩ này, Carola đại nhân đã đáp ứng, có điều đại nhân muốn gặp mặt ngài.
Hàn Thạc không hề ngạc nhiên, ở cái thế giới này cũng chỉ có hắn mới có thể mang lại thứ mà Boland cần, với sự say mê của Boland với loại võ kĩ này, lão nhất định sẽ đáp ứng đề nghị của Hàn Thạc, có điều hắn hơi khó hiểu là yêu cầu của Carola, không rõ vị Kiếm thánh này muốn gặp hắn làm gì.
Sửng sốt một chút, Hàn Thạc cau mày nhìn Boland, kinh ngạc hỏi:
- Carola tiên sinh muốn gặp ta làm gì?
Lắc đầu, Boland trả lời:
- Ta cũng không rõ.
- Ra vậy!
Hàn Thạc tự nói một câu, nói:
- Lúc nào? Đến chỗ nào gặp ông ta?
- Ngài nếu lúc rãnh rỗi, đại nhân nói ta sẽ đưa ngài đi gặp. - Boland cung kính trả lời.
- Như vậy, định ngày không bằng đột xuất, vậy bây giờ luôn đi. A, hôm nay sắc trời đã không còn sớm, Carola đại nhân có thể đã nghỉ ngơi rồi hay không? - Hàn Thạc vốn ý định đi luôn bây giờ, sau đó nghĩ lại, lại thay đổi ý.
- Không sao cả, đại nhân buổi tối rất khuya mới nghỉ ngơi, nếu ngài rảnh rỗi, chúng ta có thể đi luôn giờ. - Boland trả lời.
- Tốt lắm, vậy đi thôi. - Hàn Thạc sảng khoái nói, sau đó cùng với Boland đi tới hướng bắc phường mân côi viên.
Dưới ánh trăng êm dịu, Hàn Thạc cùng Boland tiến tới bắc phường. Boland nhiều năm làm sát thủ kiếm sống như vậy nên tốc độ của lão nhanh như chớp, mặt khác theo tập quán trong chỗ âm u nên ánh sáng không chiếu rõ tới khu vực bọn hắn hành tẩu, người thường khó có thể phát hiện được bóng dáng của lão.
Ma công tiến vào Phân Ma cảnh giới, quanh thân Hàn Thạc đều có mấy con Huyền ma dò xét động tĩnh chung quanh, có chúng cung cấp tình huống xung quanh, hắn như là một u hồn phiêu bạt, quang minh chính đại dạo chơi trên đường phố mà không sợ người khác phát hiện, bởi vì tốc độ cũng cực nhanh, cái bóng của hắn tựa như một làn khói nhẹ bay phất qua.
So với Boland cẩn thận từng chút một, Hàn Thạc hiển lộ rõ vẻ bình tĩnh, có Huyền ma tồn tại, hắn có thể dễ dàng né qua khu vực có người. Vẫn thủy chung cách Boland không xa, cũng không hề bị lão bỏ rơi.
Thẳng đến khi tiến vào khu vực bắc phường mân côi viên, tốc độ hai người mới đồng thời chậm lại, đêm khuya yên tĩnh, đúng là thời điểm thích hợp để thực hiện một vài hành động mờ ám. Chỉ thấy trên con đường phía trước bắc phường mân côi viên, nhiều cỗ xe ngựa hoa lệ lặng lẽ đi tới, một số quản gia người hầu ưu nhã đi phía trước dẫn đường. Mục tiêu tất cả đều là mân côi viên.
Là một nơi trăng hoa có tiếng ở Lancelot đế quốc, bắc phường mân côi viên này sinh ý cực tốt, có Kiếm thánh số một đế quốc Carola trấn thủ chỗ này, Lawrence phải nói là cực kỳ am hiểu kinh doanh, dám biến chốn này thành cái sào huyệt tiêu hồn.
Bởi vì dòng người xung quanh bắc phường mân côi viên đột nhiên tăng lên, tốc độ của Hàn Thạc cùng Boland không thể không chậm lại. Chỗ này Boland vô cùng quen thuộc. dẫn Hàn Thạc đi thẳng ra cửa sau.
Cửa sau mân côi viên tương đối hẻo lánh. Bình thường đều là nhân viên nội bộ đến đây, hoặc là tiếp đãi một vài nhân vật thân phận nhạy cảm. Những quý tộc tầm hoan cũng chưa từng đi qua, Hàn Thạc cùng Boland trái lại, thực sự dễ dàng tiến vào.
- Boland, nếu ngươi đã quyết định gia nhập tông môn của ta, có một số việc ta phải nói rõ với ngươi một chút. - Hàn Thạc sau khi bước qua cổng, mỉm cười nhìn Boland nói.
- Ngài nói đi! - Boland thưa Hàn Thạc với ngữ khí tôn kính.
- Boland, ngươi không nên quá khách khí, sau này cũng không phải xưng hô ta là hầu tước, ngươi gọi ta là sư huynh đi. Môn phái chúng ta tên là Thiên Ma môn, trên Csia đại lục số người biết tới cũng không nhiều lắm, sư phụ chúng ta từng là dị vị diện cường giả, do ngẫu nhiên đến đại lục này, truyền thụ cho ta một bộ võ kĩ này, sau đó thành ma rời đi...... - Hàn Thạc hạ giọng, thêu dệt một hồi.
Boland chăm chú nghe, đợi Hàn Thạc nói xong toàn bộ sự tình, lão mới giật mình lẫn hưng phấn kêu:
- Nào ngờ sư phụ lại cao cường như vậy, không ngờ lại là dị vị diện cường giả, khó trách có võ kỹ thần kì như thế, cả Csia đại lục cũng không nghe nói qua, không có cơ hội gặp người thật sự là tiếc nuối a!
- Hắc hắc, sư phụ thực lực mạnh mẽ không phải người bình thường có thể tưởng tượng được. Ta sẽ thay thế sư phụ truyền thụ cho ngươi võ kỹ Thiên Ma nhất mạch, với tư chất của ngươi nhất định sẽ có được thành tựu lớn, yên tâm đi, vận dụng sát khí cùng ẩn núp sẽ là cơ bản nhất của Thiên Ma bí quyết, ngươi chẳng những có thể nhanh chóng nắm giữ, còn có thể có được nhiều sát chiêu lợi hại. - Hàn Thạc chân thành hứa hẹn với Boland.
Ma công Hàn Thạc đem truyền thụ cho Boland có tên là Thí thần ma đạo, cũng không phải là phương pháp tu luyện chính thống của tu ma giả, cho dù Boland tu luyện đến mức tận cùng cũng không đạt được thành tựu như hắn. Tuy vậy đối với Boland mà nói, thuần thục lợi dụng hơn nữa nắm giữ loại ma công này, đích xác sẽ khiến thực lực của lão tiến bộ rất lớn.
Song, loại tiến bộ này có chút nóng vội, thuần túy là lợi dụng sát khí nồng nặc quanh thân Boland, làm cho lão đề thăng thực lực rất lớn, tuy vậy cũng không giống như Hàn Thạc từng bước tu luyện đích ma công, có được khả năng tiến bộ vô hạn. Hàn Thạc muốn chỉ là một người sư đệ có thể trợ giúp mình diệt trừ những chướng ngại, mà không phải một người có thể tu luyện ma công để đối kháng hắn, cho nên vô luận Boland thành tựu như thế nào đi chăng nữa, cũng không thể uy hiếp đến Hàn Thạc.
- Sư huynh, cám ơn ngươi. - Sắp tiến vào mân côi viên, Boland cung kính hành lễ với Hàn Thạc.
Hàn Thạc vẫn chưa vội tiến vào mân côi viên, tiếp một lễ của Boland, mỉm cười nói:
- Ngươi còn chưa chính thức nhập môn, cho nên ta vẫn chưa thể lập tức truyền thụ Thiên Ma môn thần thông, đợi sau khi ra mắt Carola tiên sinh, đến lúc đó ta sẽ giúp ngươi thực hiện nghi thức nhập môn, chờ ngươi chánh thức gia nhập Thiên Ma môn của chúng ta, ta sẽ giúp ngươi thoát thai hoán cốt, đến lúc đó sẽ truyền thụ võ kỹ của bổn môn.
- Hết thảy đều nghe sư huynh. - Boland cho dù nhiều tuổi, đối mặt với Hàn Thạc cũng vẫn cung cung kính kính, không dám có một chút thất lễ.
Cười gật đầu, Hàn Thạc nói:
- Tốt lắm, dẫn ta vào mân côi viên đi.
Boland dẫn Hàn Thạc đi thẳng tới mật thất lúc trước cùng Lawrence đi vào, sau khi mở ra thông đạo lão dẫn hắn đi xuống, xuyên qua một vài đoạn đường phức tạp, cuối cùng đưa Hàn Thạc đến chỗ không gian rộng rãi lần trước đã gặp Kiếm thánh Carola.
Tại một không gian rộng mở màu trắng, Kiếm thánh Carola đang ngồi ngay ngắn trên một tảng đá, thân hình cao lớn, mặc dù tóc hoa râm, nhưng tinh thần lại rạng rỡ, ánh mắt hiền hòa thản nhiên nhìn kỹ phía trước, sau khi nhìn thấy Hàn Thạc tiến vào, Carola ngạc nhiên cười, nói:
- Tiểu tử, ngươi quả thật là không đơn giản a!
Boland đưa Hàn Thạc tiến vào, bản thân thì lui xuống, trước mắt cả không gian chỉ còn lại có Hàn Thạc cùng Carola. Hắn vừa nghe Carola tán dương mình như vậy, mỉm cười kín đáo nói:
- Ngài quá khen.
- Ngươi đem thần khí Tinh Không tặng cho Phoebe, ha ha, ngươi có lòng như vậy quả thực tốt lắm, tốt lắm.
Carola mỉm cười nói, sau đó tiếp:
- Về chuyện ngươi muốn dạy Boland, ta sẽ không quan tâm, ngươi không nên lo lắng, ta cho tới bây giờ chưa từng đối đãi với hắn như người hầu, hắn vẫn luôn có tự do của chính mình, lúc này hắn kích động như vậy, nhất định là ngươi có gì đã hấp dẫn hắn, ta sẽ tôn trọng quyết định của hắn.
- Như vậy, ngài gọi ta đến đây, không biết có chuyện gì muốn chỉ bảo. - Thần sắc Hàn Thạc buông lỏng, mỉm cười hỏi.
- Ta chỉ là muốn xem xem người có thể đem lại phồn quang vinh cho Lancelot đế quốc là ngươi theo như lời tiên đoán của lão chiếm tinh sư Grace phu nhân, rốt cuộc chuẩn bị cống hiến những gì cho đế quốc mình? - Đôi mắt sáng ngời Carola nhìn chằm chằm Hàn Thạc, cười nói.
Hàn Thạc chợt đại ngộ, rốt cục hiểu được Outred vì sao lại có những lời nói và cử chỉ kì quái như vậy!

Đại Ma Vương - Chương #395


Báo Lỗi Truyện
Chương 395/1027