Chương 383: Dị giới!


Thành Orson.
Phủ đệ bá tước của Hàn Thạc.
Trong một gian mật thất, Hàn Thạc cầm bạch cốt pháp trượng trong tay, miệng ngâm nga chú ngữ Vong linh ma pháp. Khi tới một đoạn ma pháp chú ngữ dài dòng thì một tên Mộc nãi y lãnh chúa liền xuất hiện đứng ngây người nhìn hắn. Cả gian mật thất đột nhiên tràn ngập tử khí nồng nặc trên người gã toát ra.
Trong ba triệu hoán thuật của cảnh giới Đại ma đạo sư thì đến nay Hàn Thạc đã nắm vững được hai rồi. Lão thi yêu cùng với Mộc nãi y lãnh chúa đều có thể bị hắn triệu hoán ra một cách thuần thục. Chỉ còn mỗi Cốt ma triệu hoán thuật, vì cấu tạo đặc thù của thân thể Cốt ma vẫn còn chưa hiểu hết được, nên Hàn Thạc tạm thời vẫn không cách nào thành công để khiến nó giáng xuống thế gian này.
Hàn Thạc thử phát ra một mệnh lệnh, Mộc nãi y lãnh chúa đã không tự chủ được mua may mớ dây nhợ buộc quanh người không biết đã bao nhiêu năm tháng rồi theo theo lệnh mà múa may vận động thân thể.
Hàn Thạc gật gật đầu biết rằng triệu hoán thuật cho Mộc nãi y lãnh chúa này coi như hắn đã nắm vững rồi. Khẽ phất bạch cốt pháp trượng trong tay, tên Mộc nãi y lãnh chúa liền theo lời chú ngữ của Hàn Thạc trở về lại tử linh thiên đường.
Hàn Thạc thu bạch cốt pháp trượng vào rồi lại lấy thanh bạch cốt pháp trượng lấy được từ Tử Vong Mộ Địa ra. Hắn cầm bạch cốt pháp trượng ngắm nghía một hồi rồi do dự, định dùng thêm khô lâu pháp trượng để triệu hoán cả Lão thi yêu lẫn Mộc nãi y lãnh chúa.
Thanh khô lâu pháp trượng này không giống lắm với bạch cốt pháp trượng. Cầm khô lâu pháp trượng trong tay ngâm xướng Vong linh triệu hoán thuật thường thì có thể khiến uy lực triệu hoán thuật gia tăng gấp bội. Hàn Thạc cầm bạch cốt pháp trượng chỉ có thể tiết kiệm được chút tinh thần lực, nhưng lại không cách nào khiến cho hai tên Lão thi yêu hạ xuống Csia đại lục.
Nhưng nếu thông qua khô lâu pháp trượng ngâm xướng Vong Linh chú ngữ thì hẳn nhiên có thể trong nháy mắt tìm ra hai tên Lão thi yêu. Hàn Thạc đã từng kinh nghiệm việc dùng khô lâu pháp trượng để triệu hoán ra Tà Ác kỵ sĩ nên cho rằng triệu hoán Lão Thi yêu cũng giống như Tà Ác kỵ sĩ.
Hàn Thạc do dự một hồi rồi liền bắt đầu ngâm nga vong linh chú ngữ để triệu hoán Lão thi yêu. Khi chú ngữ của hắn vừa nối liền được với thiên đường vong linh rồi tìm được mục tiêu là Lão thi yêu, thế giới tinh thần của Hàn Thạc đột nhiên cảm ứng được khoảng cách với hai mục tiêu kia là rất xa.
Hai mục tiêu này đều là Lão thi yêu, nhưng khoảng cách giữa hai tên lại xa vô cùng. Trong nháy mắt hai tên Lão thi yêu đồng thời cảm ứng được sự tồn tại của Hàn Thạc. Khí tức uy hiếp sự tự do của bọn chúng vừa xông vào linh hồn bọn chúng thì hai Lão thi yêu kia căn bản không thể nào giãy dụa được.
Hàn Thạc đột nhiên giật mình, trước tiên dùng lực tinh thần bắt đầu áp chế một tên Lão thi yêu. Còn tên kia thì vì khoảng cách quá xa nên tinh thần lực của Hàn Thạc trong nhất thời không thể chiếu cố tới được nên bị nó phản kháng điên cuồng đến mức đầu óc choáng váng. Chính vì vậy nên Hàn Thạc mới phải dùng hết sức để áp chế.
Đến lúc này Hàn Thạc mới hiểu rõ mình sơ suất về vấn đề quan trọng này. Tính nết của Lão thi yêu khác rất xa với Tà Ác kỵ sĩ. Tà Ác kỵ sĩ mặc dù cùng là bất tử sinh vật cao cấp, nhưng số lượng của chúng trong thiên đường vong linh rất nhiều. Ngoài ra Tà Ác kỵ sĩ hoàn toàn khác ở chỗ rất thích quần cư sống chung với nhau. Khi Hàn Thạc dùng khô lâu pháp trượng triệu hoán Tà Ác kỵ sĩ, thường thì đều ở chung một nơi là có thể tìm được hai hay ba tên, hơn nữa còn triệu hoán đến Csia đại lục được.
Nhưng cái thứ Lão thi yêu đẳng cấp cao hơn này ở trong thế giới vong linh lại không được nhiều như Tà Ác kỵ sĩ. Ngoài ra Lão thi yêu đẳng cấp cao như vậy, tên nào cũng cư trú ở một nơi riêng, trở thành chủ nhân nơi đó nên căn bản thì thường rất ít có khả năng hai tên Lão thi yêu cùng ở chung một khu vực.
Hàn Thạc chính là vì sơ suất về điểm này, nên khi ngâm xướng phát động chú ngữ bằng khô lâu pháp trượng liền lập tức cảm ứng được hai tên Lão thi yêu cách nhau cả vạn dặm. Vì khoảng cách giữa hai tên này quá xa nên hắn trong nhất thời căn bản không cách nào chiếu cố hết được. Lão thi yêu lại là thứ bất tử sinh vật có linh hồn cực kỳ mạnh mẽ, khiến khi Hàn Thạc chĩa mũi dùi đối phó với một tên thì tên Lão thi yêu còn lại đột nhiên nổi loạn, khiến cho tinh thần lực của hắn áp chế không nổi.
Trường diện này phát sinh cực nhanh vì thời gian từ khi bắt đầu triệu hoán thuật cho đến khi kết thúc rất ngắn. Hàn Thạc từ đầu không hề dự liệu đến cuộc diện này nên trong lúc nhất thời căn bản không có biện pháp đối phó. Khi hai tên Lão thi yêu cảm ứng được tinh thần lực của Hàn Thạc có chút rối loạn, thì lại càng điên cuồng kháng cự.
Đầu óc Hàn Thạc chợt đau đớn kịch liệt một trận. Trong lúc hoảng hốt, ý thức của hắn có chút tán loạn, cảm thấy mình dường như trở thành một cọng dây kỳ lạ, chịu sự lôi kéo của hai tên Lão thi yêu, xuyên qua đường hầm thời không xuống tới vị trí của Bất tử dị giới.
Hàn Thạc đã trải qua kiểu này một lần. Khi lần thứ hai phát sinh, hắn lập tức có phản ứng. Tinh thần lực kiên quyết khoá bao trùm lấy thần thức để không bị vật chất gì trong đường hầm thời không xâm nhập, rồi không tự chủ được rơi vào thế giới đầy vẻ tĩnh mịch cùng thần bí kia.
Trong một thế giới dường như vĩnh viễn chỉ có màu xám, trắng và đen, mây xám dầy đặc không tan che phủ cả chân trời. Ở đây khắp nơi đều là đầm lầy, nơi nào cũng chỉ có đại thụ khô héo, sâm lâm vắng lặng. Đám cây khô héo kia dường như trải qua biến đổi của tuế nguyệt vạn năm vô tình, trên cây giăng đầy màng nhện màu xám, trên màng đều là những bất tử sinh vật hình dáng kỳ dị đang ngọ nguậy.
Trong đầm lầy trải rộng khắp nơi này, khí tức tử vong tràn ngập không chỗ nào không có. Bên trong đầm lầy "lộp bộp" nổi lên những bọt bong bóng quái dị. Thỉnh thoảng lại có một hai tên cương thi từ trong đầm lầy cứng đơ bò ra ngoài lang thang đi khắp nơi không mục đích trên cái thế giới vong linh tịch mịch không tiếng động này.
Thiên đường vong linh là chốn trở về của vong linh. Tử vong chi khí vạn triệu năm vĩnh viễn vẫn luôn không ngừng nghỉ tạo ra đủ loại bất tử sinh vật. Sau khi mỗi tên bất tử sinh vật tan biến, tử khí trên người bọn chúng lại quay trở về thế giới này, trải qua tiến hóa kỳ dị trăm ngàn năm lại biến trở thành một bất tử sinh vật khác.
Ý thức của Hàn Thạc dần dần được khôi phục lại. Dần dần rồi hắn cũng nhìn rõ hết một vòng quang cảnh tịch mịch ở tại đầm lầy trải rộng khắp nơi. Trong quá trình này, hắn lại ráng sức hấp thu tử khí của Tử Vong Mộ Địa để tự mình có thể kết tụ lại thành một thân thể hữu hình vô thể. Bất quá cả người hắn lại lại trôi nổi trên không trung.
Đột nhiên lúc đó Hàn Thạc cảm ứng được sự tồn tại của đám Tiểu Khô Lâu. Tại một nơi không biết cách bao xa, hắn có thể cảm ứng được rõ ràng sự tồn tại của cả đám. Nhưng khí tức của ba tên Tà Ác kỵ sĩ luyện chế được lần trước thì cảm ứng yếu hơn một chút.
- Grừ... vật chất ti tiện kia, ngươi tự tiện xâm nhập vào thế giới của ta, ta muốn ngươi phải gánh lấy sự thiêu đốt từ lửa giận của ta. - Đột nhiên lúc đó lại có một thanh âm vô cùng chát chúa vang mạnh bên tai Hàn Thạc. Thanh âm gào rú này đầy vẻ phẫn nộ, thực sự dọa cho hắn phải giật mình.
Thần thức Hàn Thạc cảm ứng mạnh mẽ, phát hiện ra bên trái có một thân ảnh đang nhanh chóng tới gần. Hàn Thạc tập trung nhìn thì không ngờ phát hiện ra là một tên Lão thi yêu trong bọn mà hắn vừa thử triệu hoán ra. Ở quanh Lão thi yêu này dầy đặc mấy trăm bên bất tử sinh vật cấp thấp, trong đó có cả thực thi quỷ, khô lâu chiến sĩ, cương thi và bao gồm cả ba tên Tăng Ác.
Xem thế này thì tên Lão thi yêu này hẳn nhiên là bá chủ nơi này. Nó vẫn còn nhận được khí tức trên người Hàn Thạc, đợi khi phát hiện ra linh hồn Hàn Thạc xuất hiện tại lãnh địa của nó thì đột nhiên nổi cơn thịnh nộ không thôi. Nó lập tức lần theo khí tức trên người Hàn Thạc mà nó cảm ứng được rồi nhanh chóng phóng tới đây.
Trong thế giới thiên đường vong linh, thực lực của Lão thi yêu có thể phát huy đến tận cùng. Nơi này không chỗ nào không có tử khí nồng nặc để có thể cung cấp năng lượng cho nó. Còn Hàn Thạc đột nhập vào không gian này chỉ qua thần thức, cho nên sự tồn tại của nhục thể căn bản không cách nào sử dụng được ma công, chỉ có thể lợi dụng thần thức cùng Vong Linh ma pháp để tiến hành công kích.
Mắt thấy tên Lão thi yêu kia hung mãnh xông tới, dùng lợi trảo đủ để phá vỡ sắt đá giương nanh múa vuốt. Thần thức của Hàn Thạc bất thần tập trung ngay trên người nó, phóng ngay một cái ma pháp Linh Hồn Chấn Chiến.
"Rầm!"
Linh hồn Lão thi yêu ở giữa bán không như bị trúng phải một quả chùy nặng công phá. Trong nháy mắt cơn đau đã lan thấu linh hồn của nó. Không đợi cho Lão thi yêu kịp phản ứng, từng thanh cốt mâu được phóng thẳng lên không khiến nó phải loạng choạng tránh né. Tiếp theo đó lại là một đòn ma pháp Linh Hồn Chấn Chiến bồi vào. Trong nháy mắt Lão thi yêu đã bị đánh đến mê man.
Nhưng Lão thi yêu ở dị giới có đầy đủ tử khí nên linh hồn cũng cường mạnh vô cùng. Bị tinh thần lực của chiêu Linh Hồn Chấn Chiến đánh trúng, mặc dù đủ để gây thương hại thật lớn cho Lão thi yêu, nhưng lại không cách nào giết chết được nó. Ngoài ra, cốt mâu cũng chỉ có thể lưu lại từng điểm vết thương màu trắng trên người nó nhưng không cách nào đâm xuyên qua được cái tên bất tử sinh vật đẳng cấp cao này.
Ở nơi thế này, tinh thần lực của Hàn Thạc cũng chẳng phải vô cùng vô tận. Chiếu theo tình trạng này thì tinh thần lực của hắn sẽ nhất định bị khô kiệt trong phút chốc. Đến khi đó thì Hàn Thạc cũng không thể khống chế được tên Lão thi yêu này. Thứ Lão thi yêu đẳng cấp cao này hoàn toàn có thể hủy đi linh hồn của hắn xuyên thời không lọt tới nơi này. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Sau khi bắn ra một loạt cốt mâu như mưa cộng thêm ma pháp Linh Hồn Chấn Chiến thì Cốt Lao thuật đã được thành hình, giam cầm Lão thi yêu này ngay trong đó. Hàn Thạc nhìn thấy nó bị đòn Linh Hồn Chấn Chiến này vẫn còn chưa kịp phản ứng, nên cũng không chần chừ ở lại nơi này nữa. Thân hình hữu hình vô thể bay nhanh về hướng xa, cứ như là một oán linh thông thường đang phiêu bạt tại thiên đường vong linh.
Ở trên bầu trời thiên đường vong linh u ám tối tăm này, thường hay có oán linh bay lượn. Đám oán linh này chỉ có ý thức đơn giản nhất. Bình thường thì cái đám bất tử sinh vật hay thực vật đẳng cấp cao chút cũng hay bị Hàn Thạc dùng để luyện chế một số dinh dưỡng ma vật. Hàn Thạc không ngờ có một ngày chính mình lại đến cái thiên đường vong linh này, cũng không ngờ sẽ có oán linh cản đường vây công lấy hắn.
Năm tên oán linh trắng mịt mù đột nhiên bao vây lấy Hàn Thạc. Năm tên oán linh này cảm ứng được khí tức trên người hắn không giống với bọn chúng, dường như là ngoại tộc cho nên mới ráng sức xông tới công kích Hàn Thạc.
Hàn Thạc hữu hình vô thể, nhìn thấy năm tên oán linh này kéo tới, trong ý thức đơn giản của bọn chúng lại nảy sinh ra ý đồ bất thiện. Hắn chỉ tập trung được một phần rất ít tinh thần lực để phóng ra ma pháp Linh Hồn Chấn Chiến. "Rộp" một tiến, năm tên oán linh đã toàn bộ hóa thành tro bụi, trở lại làm tử khí quay về mặt đất.
Cả đám oán linh ở xa cảm ứng được lực lượng cường đại trên người Hàn Thạc trong nháy mắt bạo phát, nên lập tức cho rằng hắn là bất tử sinh vật đẳng cấp cao. Tên nào cũng chỉ đứng xa xa né tránh Hàn Thạc, không có tên oán linh nào dám đến gần nữa.
Cách Hàn Thạc không biết bao xa có một tòa tử sơn nguy nga sừng sững ở đó, lại có thêm một tòa bất tử cung điện hùng vĩ. Trong cung điện to lớn nghiêm trang đẳng cấp này, ở trên bậc tam cấp tôn quý tối cao nhất có Tiểu Khô Lâu ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế vô cùng lớn đầy gai nhọn. Bên cạnh người Tiểu Khô Lâu chính là Thổ Giáp Thi, Hỏa Giáp Thi cùng Mộc Giáp Thi, còn có cả một tên Thủy Giáp Thi dường như có vẻ có chút nhút nhát quê mùa kia.
Ở phía dưới Tiểu Khô Lâu kéo dài xuống chính là sáu tên Tà Ác kỵ sĩ, lại còn có hai tên Cốt ma, bao gồm cả tên Mộc nãi y lãnh chúa mà Hàn Thạc thu phục lần trước. Tất cả bọn chúng đều toàn bộ quỳ một gối, cúi đầu trước mặt Tiểu Khô Lâu.
Trên vách tường của cung điện lạnh lẽo này là tên Cốt ma đã được Tiểu Khô Lâu cải tạo qua có thể bay lượn được đang gục ở một góc. Có rất nhiều thạch tượng quỷ thân người co quắp đang yên tĩnh không hề nhúc nhích.
Phía sau mấy tên Tà Ác kỵ sĩ có một số Tăng Ác chiến sĩ cùng cương thi chiến sĩ ngây ngô. Bọn chúng giống như là đám thị vệ đang tận trung chức vụ, một lòng trung thành đứng thẳng tắp ở đó, dường như tùy lúc là có thể vì Tiểu Khô Lâu mà liều mình phục vụ.
- Chủ nhân của ta, vì sao ngài lại muốn bỏ đi? - Tên Mộc nãi y lãnh chúa lần trước bị thu phục cúi đầu khiêm tốn hỏi.
- Các ngươi, trông chừng nơi này thật tốt cho ta. Ta sẽ mau trở về thôi.
Tiểu Khô Lâu vẫn không trả lời, chỉ làm một động tác như cấp trên hạ mệnh lệnh.
- Sinh vật cường đại ở Tử hải phía đông gần đây sẽ có thể đến. Các ngươi ráng bảo vệ cho kỹ nơi này. Khi ta không có ở đây thì tạm thời đừng tấn công kẻ khác.
- Tuân lệnh, chủ nhân của chúng ta. - Đám bất tử sinh vật đẳng cấp cao ở dưới toàn bộ cung kính trả lời. Đối diện với bọn chúng thì Tiểu Khô Lâu so ra còn hung hãn hơn. Bọn chúng vốn tên nào tên nấy cũng là bá chủ một phương, nhưng đụng phải cái đầu lâu này thì tên nào cũng phải cúi rạp giấu đi tính cao ngạo của mình.
- Thối lui đi. Ráng bảo vệ cho kỹ lãnh địa của các ngươi. - Ý thức uy nghiêm của Tiểu Khô Lâu truyền xuống, ngoại trừ ba tên Tà Ác kỵ sĩ được ma công của Hàn Thạc luyện chế ra, còn tất cả các Tà Ác kỵ sĩ, Cốt ma cùng Mộc nãi y lãnh chúa khác đều toàn bộ lãnh mệnh lui xuống.
- Phụ thân đã đến rồi. Thế giới này cùng thế giới vật chất không giống nhau lắm. Phụ thân không có thực thể thì có thể sẽ gặp phải nguy hiểm. Ta cần phải đi bảo vệ cho người. - Đợi khi đám thủ hạ lui xuống, Tiểu Khô Lâu mới quay sang nói với đám gia hỏa ngũ tuyệt thi.
- Chúng ta cũng đi!
Thổ Giáp Thi rờ rờ đầu rồi ngây ngô nói: - Chúng ta cũng muốn gặp mặt phụ thân ở cái thế giới này.
- Không được! Các ngươi ở lại nơi này cho ta, coi chừng nhà cửa cho tốt. Thực lực của đám thủ hạ kia thật khó mà bảo vệ an toàn cho nơi này. Chỉ có các ngươi thì mới khiến ta tin tưởng được, vì các ngươi đều là kẻ truyền thừa huyết mạch!
Tiểu Khô Lâu phân phó một câu rồi nói tiếp:
- Yên tâm đi, sau khi tìm được phụ thân, ta sẽ dẫn người quay về.
Lời nói vừa dứt, thì tên Cốt ma đang lơ lửng nghiêng ngả trong cung điện đột nhiên giương cánh bay tới trước mặt Tiểu Khô Lâu. Bảy thanh cốt thứ sau lưng Tiểu Khô Lâu vừa lay động thì nó đã bắn ngay lên người tên cốt ma. Nó liên hồi vẫy động bộ cánh khổng lồ, mang theo Tiểu Khô Lâu từ đỉnh Tử sơn nguy nga tuyệt trần phóng đi.
Thân
Đại Ma Vương

Đại Ma Vương - Chương #383


Báo Lỗi Truyện
Chương 383/1027