Chương 376: Chỉ Đạo


- Viện trưởng, ta vẫn chưa tới ma pháp công hội để xác nhận thực lực đâu. - Hàn Thạc vẫn theo dõi kỹ động tác của Emma, không kìm được cười nhẹ nói.
Emma nháy nháy mắt với Hàn Thạc, cười hì hì nói:
- Như vậy là ngươi đã thừa nhận có thực lực của Đại ma đạo sư rồi hả?
Hàn Thạc cũng không biết bà làm như thế nào mà chỉ cần liếc mắt một cái đã biết được thực lực của hắn, chẳng qua Hàn Thạc thấy rằng không cần phải giấu giếm thực lực, giấu giếm thành tựu về ma pháp của mình, hắn chỉ cần ẩn giấu bí mật của ma công là tốt rồi, nên nghe vậy liền gật đầu cười nói:
- Không sai!
Đối với Hàn Thạc mà nói, ma công mới chính là bí mật trọng yếu nhất của hắn, thực lực trên phương diện ma pháp có thể đem cho Hàn Thạc càng thêm nhiều ích lợi, nên hắn cũng đang chuẩn bị đến ma pháp công hội để xác định tư cách Đại ma đạo sư này. Vô luận tại bất kỳ quốc gia nào, ma pháp sư ở cấp bậc Đại ma đạo sư đều có thể nhận được địa vị cực cao, một khi Hàn Thạc xác nhận được tư cách tại ma pháp công hội, đối với hoạn lộ của hắn sẽ có nhiều tác dụng.
- Quả nhiên là thế, ta có thể từ khí tức trên người ngươi cảm nhận được một chút, nhưng điều dựa vào chủ yếu nhất là ngươi đã giết chết Selt. Selt là một Thiên Không kỵ sĩ, lại còn có thêm một ma sủng Lục long, ngươi có thể giết chết y, dĩ nhiên là thực lực của ngươi đã đạt tới cảnh giới Đại ma đạo sư rồi. - Emma trả lời chắc chắn.
- Viện trưởng, người tới gặp ta có chuyện gì không? - Hàn Thạc biết Emma vẫn luôn rất bận rộn, Babylon học viện luôn có rất nhiều chuyện lớn lớn nhỏ nhỏ cần phải được bà xử lý, lúc này đây tới gặp hắn nhất định là có việc.
Quả nhiên, Emma gật đầu, mỉm cười nhìn Hàn Thạc nói:
- Người tinh thông Vong Linh ma pháp trong đế quốc rất thưa thớt, đạt tới cảnh giới Đại ma đạo sư lại càng ít tới mức đáng thương. Ta chỉ biết luyện tập ma pháp quanh năm, rất ít người lộ diện trước mặt người. Hì hì, ngươi cũng xem như là một thành viên của học viện, huống chi ngươi cũng đã đáp ứng Vaeni nếu có rảnh rỗi sẽ tới chỉ đạo học viên trong hệ một chút, ta hy vọng ngươi không chỉ thuận miệng mà nói thế. Có thời gian thì hãy chỉ đạo nghiêm túc bọn học sinh một chút.
- Hà hà, viện trưởng Emma, người cứ yên tâm đi, nếu ta mà có rảnh chắc chắn sẽ tới chỉ đạo bọn họ mà. - Hàn Thạc cũng không đồng ý liền, trước mắt hắn có quá nhiều việc phải giải quyết, không có khả năng ở lại trong học viện để chỉ đạo các học viên, nếu thật sự có thời gian, xem như là nể mặt của Vaeni, hắn cũng sẽ nguyện ý giảng cho bọn chúng một vài tiết học.
- Vậy là tốt rồi, hì hì.
Emma cười tủm tỉm, dừng một chút rồi tiếp:
- Ta biết là ngươi tới tìm Vaeni, cô ấy gần đây hơi bận rộn, nhưng mà người càng lúc càng xinh đẹp. À, đúng rồi, quên nói cho ngươi biết, Vaeni cũng đã trở thành Ma đạo sư rồi đó, cô ấy cũng rất xuất sắc, ngươi phải đối xử tốt với nàng đó.
Nghe Emma vừa nói vậy, lòng tương tư của Hàn Thạc đã hơi không khống chế được, vội cười nói:
- Ta thật sự tìm Vaeni có chút việc. Vậy ta đi trước đây.
- Ừm, cứ đi đi. - Emma cũng không cản trở Hàn Thạc.
Trong lúc Emma nói chuyện cùng với Hàn Thạc, sắc trời cũng dần dần tối xuống, hắn rất quen thuộc với Vong Linh hệ, vòng qua một số đệ tử rồi đi thẳng tới phòng thí nghiệm của Vaeni.
Chưa đến gần phòng thí nghiệm của Vaeni, hắn liền nghe được từ bên trong tiếng bước chân chạm đất nặng nề, Hàn Thạc sững sờ lắng nghe mấy tiếng, trên mặt bất giác lộ ra nét ngạc nhiên. Từ tiếng bước chân nặng nề đó hắn nghe ra được trong phòng hiển nhiên có một sinh vật thể trọng lớn, hắn cũng không gõ cửa, bước luôn vào trong.
Ở giữa phòng thí nghiệm của Vaeni, trên một khoảng đất trống có một Tà Ác kỵ sĩ, tay cầm một cây cốt thứ thật lớn đang đứng. Hắn đang làm các động tác đâm chém. Cách Tà Ác kỵ sĩ khoảng năm mét, Vaeni đang đứng bên trong một ma pháp trận thở hổn hển thao túng, xem chừng đã tiêu hao rất nhiều tinh thần lực.
Bắt đầu từ Tà Ác kỵ sĩ, loại bất tử sinh vật cao cấp này trở lên, Vong Linh pháp sư không cần hao phí quá nhiều tinh thần lực để thao túng, chỉ cần hạ lệnh cho nó công kích là được, Tà Ác kỵ sĩ không giống như cương thi và khô lâu chiến sĩ, căn bản không cần người gọi về chỉ huy nó đi công kích địch nhân như thế nào, với trí tuệ riêng nó hoàn toàn có thể phát huy được thực lực của mình.
Đương nhiên, nếu nói Vong Linh pháp sư nguyện ý, vẫn có thể dùng tinh thần lực để điều khiển Tà Ác kỵ sĩ, chỉ có điều làm như vậy chẳng những sẽ làm tiêu hao rất nhiều tinh thần lực, cũng không trợ giúp cho Tà Ác kỵ sĩ phát huy được thực lực chân chính.
Tóm lại, bắt đầu từ các loại bất tử sinh vật cao cấp như Tà Ác kỵ sĩ trở lên, Vong Linh pháp sư chỉ cần ra lệnh cho nó công kích là được, căn bản không cần thiết phải dùng tinh thần lực đi thao túng giống như làm với cương thi, khô lâu chiến sự, như vậy ngược lại sẽ cản trở Tà Ác kỵ sĩ tự do phát huy.
Vaeni hiển nhiên đã lâm vào sai lầm, xem Tà Ác kỵ sĩ giống như cương thi, khô lâu chiến sĩ mà điều khiển, cứ tưởng rằng cái loại Vong Linh sinh vật cấp cao này vẫn phải cần nàng dùng tinh thần lực điều khiển thì mới có thể phát huy được sức chiến đấu mạnh nhất, xem vẻ mặt thở hồng hộc, bộ dạng chăm chú luyện tập của Vaeni làm Hàn Thạc phát buồn cười.
Mấy tháng không gặp, Vaeni chính xác như Emma nói là thật sự càng ngày càng đẹp lên, điều này đương nhiên là do công lao của một viên Niết Đan, làm cho làn da của Vaeni trắng nõn như ngọc, đồng thời các bộ phận của cơ thể cũng đều được cải tạo trên biên độ lớn, điều này cũng giải thích tại sao Vaeni có thể nhanh chóng tiến giai tới Ma đạo sư như thế.
Hàn Thạc tiến vào không một tiếng động, ngay từ đầu do chăm chú điều khiển Tà Ác kỵ sĩ nên Vaeni cũng không phát giác được sự tồn tại của hắn, thẳng đến khi nàng điều khiển kỵ sĩ quay đầu lại một lần mới chợt phát hiện Hàn Thạc đang đứng chỗ cửa cười tủm tỉm. Trong mắt Vaeni đầu tiên hiện lên nỗi kinh ngạc vui mừng khó có thể tin được, sau đó nàng cắn chặt răng, tay ngọc oán hận chỉ vào hắn.
Cái tên Tà Ác kỵ sĩ kia dưới mệnh lệnh của Vaeni, nâng mũi cốt thứ thật lớn lên rồi đâm tới chỗ Hàn Thạc đang đứng.
Thu hết toàn bộ vẻ mặt của Vaeni vào trong mắt, Hàn Thạc làm sao không biết đây là một kiểu làm nũng của Vaeni, hắn hiểu được nàng giận hắn lâu lắm không tới thăm nàng nên mới cố ý làm như thế mà thôi, mắt thấy cốt thứ đang đâm tới, Hàn Thạc vẫn mỉm cười thâm tình nhìn sâu vào Vaeni.
Khi cây cốt thứ lớn đó sắp đâm tới đỉnh đầu của Hàn Thạc thì gương mặt đẹp của Vaeni biến sắc, vội vàng dùng tinh thần lực khống chế cốt thứ, cố gắng để cho cốt thứ dừng lại, tránh thật sự làm hắn bị thương.
Thế nhưng cây cốt thứ như gió táp đó thật sự quá nhanh, hơn nữa hiển nhiên là Vaeni vẫn chưa thể thành thục điều khiển được Tà Ác kỵ sĩ, cây cốt thứ đó mặc dù dưới tác dụng tinh thần lực của Vaeni chỉ chậm lại một chút nhưng vẫn truyền tới tiếng rít chói tai, đâm thẳng tới đỉnh đầu của Hàn Thạc.
Vaeni hoảng sợ vô cùng, lúc này cũng không cách nào mở miệng để khuyên Hàn Thạc né đi, chỉ có thể sợ hãi nhìn hắn, đồng thời dùng hết tất cả tinh thần lực của nàng để ngăn cản cây cốt thứ.
"Keng"
Cốt thứ cuối cùng vẫn chạm vào đỉnh đầu của Hàn Thạc, bất quá lại vang lên tiếng kim loại chạm nhau thần kỳ, mặt khác trên đầu Hàn Thạc có một đoàn hắc mang bất chợt được hình thành, ngay sau khi tiếng kim loại chạm nhau vang lên, đoàn hắc mang trên đỉnh đầu Hàn Thạc cũng biến mất một cách quỷ dị.
Hàn Thạc vẫn mỉm cười đứng ở chỗ cũ, chưa từng di động dù chỉ tí tẹo, cây cốt thứ cũng không đâm vào đầu hắn một ly nào, Tà Ác kỵ sĩ dưới mệnh lệnh của Vaeni cuối cùng cũng đã ngừng lại.
Ngay sau đó, Vaeni nhào mạnh vào trong lòng hắn, không để ý hết thảy đấm vào bộ ngực rắn chắc của hắn, trong giọng nói mơ hồ đã xen sự nghẹn ngào:
- Đồ ngốc, chàng có thể giết chết Selt, tại sao lại không tránh, chàng muốn chết hả?
Hàn Thạc ôm chặt Vaeni, thì thầm:
- Nàng sẽ không đành lòng thương tổn ta.
Sau đó mạnh mẽ hôn Vaeni, đầu lưỡi của hai người giống như là hai con rắn nhỏ đuổi nhau, quấn quít lấy nhau, cả hai đều có cảm giác về sự hòa quyện linh hồn lẫn tiêu hồn.
Nụ hôn này kéo dài một lúc lâu, đến khi bàn tay của Hàn Thạc không tự giác mò lên song phong cao vút của Vaeni thì nàng chợt tỉnh lại, đẩy mạnh hắn ra, mặt đỏ bừng nguýt hắn, nũng niệu nói:
- Ta chính là sư phụ của chàng đó! Nơi này lại là trường học, chàng đứng đắn một chút đi!
Vaeni không nói thì thôi, Hàn Thạc vừa thấy hình dáng quyến rũ xinh đẹp của nàng liền liên tưởng tới lúc trước, khi hắn vẫn còn là một học viên bình thường, đối với nàng luôn có một loại tâm lí kính ngưỡng, không nhịn được liền cười tà ác hắc hắc:
- Nàng đúng là sư phụ của ta, vì thế hôn nàng lại càng có thêm cảm giác kích thích, nàng không trốn thoát khỏi lòng bàn tay của ta đâu.
Vừa nói xong, Vaeni lại bị hắn bắt lại, lại tiếp tục một nụ hôn say đắm, hai bàn tay đầu tiên nhẹ nhàng vuốt ve cái lưng thon mềm nhẵn, sau đó lại từ từ hạ xuống, trong lúc Vaeni chưa kịp phản ứng chợt áp lên kiều đồn mềm mại của nàng, bắt đầu xoa không khách khí.
Vaeni "ư ư" giãy giụa, đỏ bừng mặt lại đẩy hắn ra, một lần nữa lại hung hãn trừng mắt nhìn hắn, lúc này mới lui lại mấy bước trách:
- Sắc tiểu tử chàng, trước khi chưa ra mắt cha thiếp, chàng đứng đắn một chút đi.
Hàn Thạc cười khanh khách, sau đó nhìn tên Tà Ác kỵ sĩ bên cạnh, thần sắc không thay đổi giải thích cho Vaeni:
- Bắt đầu từ Tà Ác kỵ sĩ, phương pháp điều khiển sẽ khác so với lúc điều khiển cương thi và khô lâu chiến sĩ, Tà Ác kỵ sĩ đã bắt đầu có trí tuệ của riêng mình, nàng không dùng tinh thần lực thao túng nó thì nó mới có thể phát huy được toàn bộ thực lực. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Hàn Thạc vừa nói như thế, Vaeni kinh ngạc nhìn hắn nghi hoặc hỏi:
- Bằng năng lực của chính nó là có thể phát huy được sức chiến đấu mạnh nhất?
Gật gật đầu, Hàn Thạc trả lời:
- Đương nhiên, loại Vong Linh sinh vật cao cấp như Tà Ác kỵ sĩ này, chẳng những có trí thông minh cực cao, mà còn có sự tôn nghiêm của chính nó. Nàng không cho nó tận lực phát huy thực lực của nó, lại thông qua tinh thần lực khống chế sẽ làm cho nó theo bản năng kháng cự lại, như vậy thì sẽ không có bất kỳ ích lợi gì cả…
Chẳng biết bắt đầu từ khi nào, vị trí giữa Hàn Thạc và Vaeni đã bắt đầu đảo ngược, vốn hắn luôn luôn là người tới hỏi Vaeni một vài điểm khó khăn về tri thức ma pháp, nhưng giờ đây Hàn Thạc chỉ cần liếc mắt một cái là có thể biết được sai lầm trong sự tập luyện ma pháp của Vaeni, lại còn có thể giúp được nàng sửa cho đúng.
Đại Ma Vương

Đại Ma Vương - Chương #376


Báo Lỗi Truyện
Chương 376/1027