Chương 37: Hàn Thạc hung tàn


- Bryan, đúng là Bryan rồi!
Các đệ tử kinh hô ra tiếng, Vaeni cũng có chút choáng váng, nhìn Hàn Thạc xa lạ. Nàng không thể nào tưởng tượng được, Hàn Thạc với thân hình một thước bảy lại có thể vũ động một lang nha bổng thô to vậy, còn có thể ngăn trở một lần công kích mãnh liệt của Thực nhân ma.
Trong khi tất cả mọi người trợn mắt há hốc mồm, Hàn Thạc trừng mắt nhìn Thực nhân ma, từ khoảng không vung tay phải ra đẩy Vaeni, gằn giọng:
- Đi nhanh lên.
Một tiếng thét lớn bối rối từ trong miệng Vaeni truyền ra, cùng lúc tiếng thét chói tai ấy vang lên, Hàn Thạc đột nhiên cảm giác được tay phải tựa hồ đặt giữa hai luồng cực nhu nhuyễn như mặt hai khối bông, trong khi rút tay về, Hàn Thạc dám chắc hắn đã ấn sai chỗ rồi.
Đệ tử phía sau cũng phát ra những tiếng kêu nhỏ, trong đó có cả Jean to tiếng mắng chửi Hàn Thạc sắc đảm trùm thiên.
Trong lòng rung động, Hàn Thạc xoay người nhìn Vaeni một cái, xấu hổ nói:
- Xin lỗi Vaeni sư phụ, ta đẩy sai chỗ rồi, ta thật sự không cố ý!
Vaeni chán nản, đang muốn mở miệng mắng Hàn Thạc, đột nhiên nhận thấy phía sau lang nha bổng thật lớn của thực nhân ma đã đập xuống đầu Hàn Thạc, vội vàng nhắc nhở:
- Bryan, cẩn thận!
Mặt không đổi sắc, Hàn Thạc thình lình xoay người, lang nha bổng thô to hơn người hắn được hắn hai tay ung dung giơ lên, mang theo âm thanh vù vù, hướng về thực nhân ma đánh tới.
"Ầm" một tiếng, hoa lửa tóe lên, Hàn Thạc thân hình không chút sứt mẻ, không nhúc nhích, giống như bàn thạch sừng sững tại chỗ, thân thể nhỏ gầy cầm lấy lang nha bổng thô to, chiếu rọi trong mắt mọi người, khiến cho ánh mắt đệ tử nhìn về phía Hàn Thạc đều đột nhiên có chút kinh ngạc khó hiểu.
- Vaeni sư phụ, ngươi mau rời khỏi chỗ này! - Tiếng kinh hô của Jean đột nhiên vang lên từ phía sau. Vaeni đang nhìn Hàn Thạc với một vẻ khiếp sợ rốt cục cũng phản ứng, đôi mắt sáng vẫn tập trung trên người Hàn Thạc, hai chân lùi lại phía bọn người Jean.
Lúc này Hàn Thạc sử dụng cường lực cùng thực nhân ma ngạnh kháng hai lần, chỉ cảm thấy cả người có một luồng dục vọng không trào ra không được, muốn đem lực lượng bên trong hoàn toàn bộc phát ra, một cỗ sát ý cũng từ trong tim dấy lên, khiến cho Hàn Thạc không tự chủ được muốn đem thực nhân ma trước mặt đập thành bánh thịt.
Vaeni vừa mới ly khai, Hàn Thạc đột nhiên cười thảm khốc vài tiếng, trên mặt nét thật thà không còn sót lại chút gì, vẻ mặt có chút dữ tợn đáng sợ, âm trầm giơ lang nha bổng thô to nhằm hướng thực nhân ma đang ngơ ngác vọt tới.
Con thực nhân ma cường tráng cường đại, tựa hồ không thể giải thích vì sao Hàn Thạc nhỏ gầy như vậy, có thể hai lần ngăn cản trọng kích của hắn, lúc này ngây ngốc đứng yên tại chỗ, như là đang trầm tư suy nghĩ vấn đề gì.
- Trời ạ, Bryan dám chắc đã điên rồi, hắn dám tấn công thực nhân ma! - Bella thở nhẹ một tiếng, vẻ mặt hiện lên biểu tình không thể tưởng tượng nổi.
Những lời này vừa nói ra, mọi người sôi nổi, ào ào gật đầu đồng ý, toàn bộ đương nhiên cho rằng Hàn Thạc đã điên rồi. Ngay cả Lisa biết Hàn Thạc thích giả ngây giả dại, vẻ mặt cũng ngơ ngác không giải thích được, cho rằng trong một khắc Hàn Thạc điên thật sự rồi.
- Bryan sau khi nổi điên, khí lực đột nhiên trở nên thật lớn a, thật là không thể tin nổi, Lisa thật sự là vĩ đại, chỉ là một chút ma pháp Linh Hồn Chi Thống vậy mà có thể đem một tên nhu nhược nhát gan như Bryan trở nên điên cuồng! - Amy ngây thơ, hồn nhiên hô to một tiếng, nhìn Lisa cảm thán nói.
- Thật lắm lời! - Lisa chăm chú nhìn Hàn Thạc, trong miệng lầm bầm trả lời Amy một câu.
Chỉ thấy khi đó, Hàn Thạc giơ lang nha bổng thô to, lao tới thực nhân ma nhanh như thiểm điện. Lang nha bổng ở giữa hư không rít lên tiếng vù vù, được Hàn Thạc vũ động rất nhanh, từ dưới hướng lên trên xoay một vòng cung, dũng mãnh đập vào hông thực nhân ma.
Thực nhân ma mắt thấy nguy hiểm tới nơi, trên mặt vẻ ngơ ngác nghi hoặc đã biến thành cuồng nộ, y cũng dùng những động tác đồng dạng, hướng về phía lang nha bổng Hàn Thạc đánh tới, dường như muốn dùng lực lượng vượt trội, đánh cho Hàn Thạc tan tác.
Một tiếng va chạm thật lớn. từ chỗ hai lang nha bổng giao kích không ngừng truyền ra, lang nha bổng vốn cứng rắn thô to, không ngờ nanh sói bén nhọn lại bị đánh nát toàn bộ, theo thanh âm vang dội, Hàn Thạc gầy yếu cùng thực nhân ma cường tráng cao lớn càng đánh càng kịch liệt.
Vốn bọn người Vaeni đang định mau thoát đi, thấy Hàn Thạc sau khi nổi điên, có lực lượng kinh khủng như thế, có thể cùng thực nhân ma đánh bất phân thắng bại, đều kinh hãi lưu lại tại chỗ, trợn mắt há hốc mồm nhìn Hàn Thạc.
Hàn Thạc huy vũ thân thể hoàn toàn nhỏ bé so với lang nha bổng thô to, đối mặt với quái vật khổng lồ thực nhân ma, vậy mà không có mảy may một tí khiếp sắc, song chưởng cùng cái gáy trần trụi hở ra, cơ thể rắn chắc cường tráng, gân xanh nổi cuồn cuộn, Hàn Thạc giờ khắc này với vẻ mặt dữ tợn điên cuồng, có sự dũng mãnh táo bạo, hoàn toàn lật đổ nhận thức trước đây của Vaeni cùng các đệ tử.
Giờ khắc này, trong cơ thể Hàn Thạc, ma nguyên lực lưu chuyển, lực lượng bộc phát khiến hắn vui sướng tràn trề khoái cảm, cây lang nha bổng càng dùng càng thuần thục, lần lượt sau những lần ngạnh kháng, Hàn Thạc chẳng những không có bất luận cảm giác gì kiệt sức, ngược lại tinh lực càng ngày càng dồi dào.
"Khặc khặc......"
Vài tiếng cười quái dị phát ra từ trong miệng Hàn Thạc, sắc mặt dữ tợn, bất thình lình oanh kích khiến tên thực nhân ma thân thể loạng choạng không tự chủ được lui về phía sau, lúc trước thực nhân ma vốn cuồng mãnh công kích cùng lực đạo khổng lồ, sau chốc lát giao chiến, thực nhân ma đã càng ngày càng yếu.
- Trời ạ, đây là Bryan nhát gan sao? - Bella kinh hô một tiếng, lắc đầu tỏ vẻ không tin nổi.
- Từ nay về sau, ta cũng không dám bắt Bryan thí luyện ma pháp nữa, hắn mà nổi điên thì thật là đáng sợ! - Athena lộ ra nét sợ trên vẻ mặt, lẩm nhẩm nói thầm.
Lisa vẻ mặt hưng phấn, tiểu quyền nắm chặt, luôn luôn lớn tiếng hét lên:
- Đánh chết hắn đi.
Bọn người Buck cùng Hàn Thạc có thù oán, lơ là liếc mắt về phía sau, lộ ra vẻ mặt khiếp đảm, nhìn về phía Hàn Thạc ánh mắt đều mang theo chút sợ hãi.
- Khặc khặc...... Ngươi không chạy thoát được đâu! - Hàn Thạc sau khi phát ra một tiếng cười quái dị, thân thể bám sát theo phía sau thực nhân ma đang tính chạy trốn, lang nha bổng thô to bỗng nhiên bay đi, chỉ nghe" rắc " một tiếng, thực nhân ma đang nhếch nhác chạy trốn hai chân bị đánh gãy, sau đó Hàn Thạc trong tiếng cười quái dị đã đuổi kịp, cây lang nha bổng mãnh liệt không ngừng tập kích thực nhân ma, một loạt tiếng kêu thê lương thảm thiết từ trong miệng thực nhân ma nhanh chóng truyền đến.
Thực nhân ma thân thể cao lớn cường tráng, sớm đã ngã xuống, từ trên thân thể không ngừng tuôn ra máu tươi, thân thể màu xám to lớn bị Hàn Thạc đập liên tục đã máu thịt bầy nhầy, sắp nhìn không ra cái hình dạng gì nữa.
Cuồng phong bạo vũ oanh kích tàn bạo một phút đồng hồ, Hàn Thạc nhìn thực nhân ma đã bị đập cho máu thịt bầy nhầy mới đột nhiên thức tỉnh, sau khi dừng tay chính bản thân hắn cũng hoảng sợ, không thể ngờ hắn vậy mà lại có một bản chất cuồng bạo như thế.
Lần này xem như lần đầu tiên giết người, bất quá Hàn Thạc trong lòng không có nỗi sợ của thường nhân, vẻ mặt trở nên bình tĩnh, Hàn Thạc xoay người nhìn Vaeni cùng các đệ tử bên kia nhếch miệng thô lỗ cười, nói:
- Hắn dường như đã chết?
Ngoài ý liệu của Hàn Thạc, tất cả đệ tử kể cả Vaeni cùng Jean hai gã sư phụ, vừa thấy Hàn Thạc quay đầu, đều thất thanh thét lên lui về phía sau hai bước, sau đó Lisa kinh hô một tiếng, mở miệng hỏi:
- Bry...... yan, ngươi...... có còn tỉnh táo không?
Hàn Thạc ngạc nhiên sửng sốt, chợt phản ứng, gãi gãi đầu, cười ngây ngô nói:
- Ta vừa mới làm sao, chính ta cũng không biết, tại sao thực nhân ma đột nhiên chết?
- Ngươi...... ngươi vừa mới làm cái gì, ngươi đều không nhớ sao? - Vaeni cũng ngẩn ngơ, sau đó nhướng mày, nhìn chằm chằm Hàn Thạc hỏi.
Thành thật gật gật đầu, Hàn Thạc thành khẩn giải thích:
- Đúng vậy, ta thấy trong đầu rất đau, sau đó quên mất đã xảy ra chuyện gì, khi ta tỉnh lại, thực nhân ma đã chết ở trước mặt, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Hai tên thực nhân ma còn lại nơi nào ?
- Bị ngươi dọa sợ chạy mất rồi! - Bella cổ quái nhìn Hàn Thạc, mở miệng đáp.
- Hả, không thể nào, tại sao có thể như vậy, bọn chúng làm sao lại sợ ta? - Hàn Thạc vẻ mặt vô tội, ngơ ngác, khó hiểu hỏi lại.
- Bryan, ngươi sau khi nổi điên trở nên thật đáng sợ, giống như là một người khác, đừng nói là thực nhân ma, ngay cả chúng ta cũng đều sợ hãi, may là bây giờ ngươi không việc gì. - Jean cảm khái một câu, nói ra tiếng lòng của mọi người.
- Đừng đứng sững ở đây, đem đồ vật thu thập nhanh lên, địa phương này chúng ta không thể ở lâu. Có hai tên thực nhân ma đào tẩu, nói không chừng bọn chúng còn có thể mang đến phiền toái. - Vaeni coi như trấn tĩnh nhất, vừa thấy nguy cơ tạm thời giải trừ, lên tiếng phân phó mọi người mau chuẩn bị giải quyết tốt hậu quả.
Khi Vaeni nói xong, mọi người toàn bộ quay lại chỗ cũ, đem vật tư lúc trước tản mát trên mặt đất nhất nhất nhặt lên, lần này đúng là mọi người lần đầu tiên đối mặt nguy cơ sanh tử, trải qua một lần đối mặt tử vong, các đệ tử đều trở nên trầm ổn một ít, toàn bộ không nói nhảm, đem đồ vật toàn bộ thu thập thỏa đáng rất nhanh chóng.
- Ta nghĩ đây là thời điểm để rời khỏi chỗ này, chấm dứt thí luyện tại đây! - Jean đã thấy mọi người đem đồ vật thu thập gọn gàng, thận trọng đề nghị.
Đã gặp qua thực nhân ma, tất cả mọi người đều tự nhận thức thực lực bản thân, trong tưởng tượng cũng không thể lợi hại như vậy, càng đi về phía nam nguy cơ càng lớn, bởi vậy khi Jean lên tiếng, mọi người nhìn nhau đều gật đầu tỏ vẻ đồng ý.
Nhất thời, mọi người yên lặng sửa sang lại đồ vật, định mang theo thu hoạch của chuyến đi này quay về học viện, không hề muốn tiếp tục mạo hiểm đi về phía nam. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Ngay lúc mọi người định rời đi, một tiếng kêu la đột nhiên từ phía nam truyền tới, mọi người đã thu thập xong đồ vật, nghe thấy thanh âm này thì tất cả đều có vẻ mặt ngẩn ngơ, sau đó lại hiện ra niềm hưng phấn tham lam.
Quyển 3

Đại Ma Vương - Chương #37


Báo Lỗi Truyện
Chương 37/1027