Chương 366: Ngươi thích chơi kiểu gì?


- Lên đi, đừng nghĩ chuyện chạy trốn nữa! - Hàn Thạc cười gằn. Lục Ma Phong dệt thành huyết quang đầy trời, do pháp quyết Huyết Quang Vạn Mang Trảm phát ra.
Lục Ma Phong phát ra từng đạo huyết quang như lưỡi đao nhọn sắc bén, trở thành một cái quầng sáng đỏ như máu cuốn về phía Hắc Ám Tinh linh Tây Khang trông tựa như còn trẻ này. Tây Khang vừa thấy vầng huyết quang xoay tròn như lưỡi dao, bao hàm sát khí khủng bố làm hắn có thể cảm giác mối đe dọa chết người nên tốc độ thối lui tránh né về sau mỗi lúc một nhanh.
Huyết Quang Vạn Mang Trảm như âm hồn bất tán không ngừng đuổi theo Tây Khang. Một thông đạo chật hẹp trong huyệt động mà Tây Khang dọc đường chạy đã chui vào bị một kích này làm cho đá vụn rơi xuống như mưa, thông đạo kia liền bị phá rộng ra gấp đôi.
Vài tên Hắc Ám Tinh Linh từ bên ngoài tiến vào, thấy Tây Khang bị một quầng sáng màu đỏ truy kích thì một tên trong số đó hét toáng lên một câu:
- Bảo vệ trưởng lão!
Mấy tên Hắc Ám Tinh Linh là thanh niên thật sự kia liền dũng cảm quên mình che chắn ở phía trước Tây Khang, bị huyết quang chém cho xương tan thịt nát, biến thành một đống thịt vụn trộn lẫn vào trong đất đá trên mặt đất.
Sau khi Tây Khang biết được uy lực của huyết mang thì thật sự là sợ hãi đến tan hồn mất vía. Thủy tinh cầu vẫn nắm trong tay phát lên ánh sáng mầu lam mờ mờ, bên trong ẩn chứa một vài phần thần lực do Tà Ác nữ thần Rosie ban cho, giống như những con linh xà còn sống đan chen xoắn xuýt vào nhau, nhanh chóng hình thành một cái lồng phòng hộ mỏng như cánh ve, ngăn chặn giúp cho Tây Khang vốn đã chạy chậm mất vài bước chân.
Huyết quang oanh kích vào bề mặt của cái lồng bảo vệ mỏng như cánh ve đó, ánh sáng màu xanh lờ mờ bên trong có lực bện xoắn của hàng nghìn hàng vạn sợi tơ, rất nhanh hóa giải đi lực lượng của đạo huyết quang. Khi cái lồng bảo vệ mỏng như cánh ve ầm ầm vỡ tan, Tây Khang đã nhân cơ hội thoát khỏi hang động rồi, bị khiếp sợ mà mồ hôi lạnh chảy khắp toàn thân.
Tây Khang đã sống mấy trăm năm, hiển nhiên ý thức được một mình hắn thì không phải là đối thủ của Hàn Thạc. Người càng già thì càng ngày càng sợ chết, Tây Khang cũng như vậy. Hắn vừa biết đến sức mạnh của Hàn Thạc, thì lập tức từ bỏ ý nghĩ liều mạng với Hàn Thạc, dùng tốc độ còn nhanh hơn cả khi đến thối lui trở lại, bay thẳng đến trước trướng lụa màu tím.
- Tộc mẫu, tha thứ cho Tây Khang không có năng lực. Thực lực của thanh niên Vong linh pháp sư bên trong đó không thể đùa được. Ta chẳng những không thể bắt được hắn mà còn bị hắn ép lui về nữa! - Tây Khang rét lạnh trong lòng, rụt rè sợ hãi bẩm báo với Ardele ở bên trong trướng lụa màu tím.
- Đồ ngu, ngay cả một Vong linh pháp sư trẻ tuổi cũng không bắt được. Ngươi sống nhiều năm như vậy thật sự là uổng phí! - Ardele dường như luôn luôn tươi cười dịu dàng, nghe vậy bỗng chuyển giọng giận dữ quát lên.
Hơn mười luồng hắc mang mảnh như tơ tằm, linh hoạt như những xúc tu từ bên trong trướng lụa màu tím bắn ra, quấn chặt lấy Tây Khang đang sợ run lên. Hắc mang xem chừng còn cứng cỏi hơn cả dây sắt, thắt chặt Tây Khang ở bên trong. Tây Khang hít thở dần dần trở nên khó khăn, thân mình bị hắc mang xiết chặt đến tóe máu ra, cả người run lẩy bẩy.
Mấy trưởng lão Hắc Ám Tinh Linh ở chung quanh ai nấy đều sợ đến cứng người lại, trơ mắt nhìn Tây Khang bị tơ tằm thít chặt đến tóe máu đầm đìa cả người nhưng không ai dám cả gan xin tha thứ, thầm nghĩ quả nhiên là lòng dạ đàn bà là độc ác nhất. Trong mấy người thì Tây Khang chính nam nhân được sủng ái nhất, thế mà khi có điều không thể làm nàng vừa lòng đã lập tức bị đối xử tàn khốc thịt rơi máu chảy.
Tây Khang toàn thân đau đớn đến tận xương, nhưng bởi vì bị trói quá chặt nên ngay cả muốn gào khóc bi thảm cũng khó phát lớn ra được mà chỉ rên rỉ nho nhỏ, nhưng không có dũng khí khẩn cầu Ardele khoan dung, xem chừng có vẻ vô cùng e ngại bề trên.
Đang trầm mặc khó chịu, thấy hơi thở của Tây Khang đã thoi thóp rồi, Ardele mới ở bên trong trướng lụa màu tím hừ lạnh một tiếng, hắc mang đang trói chặt Tây Khang kia lại như linh xà rút về trong trướng lụa màu tím.
Thân thể Tây Khang mềm nhũn, ngã xuống nằm bất động ở giữa vũng máu của mình, nhưng mà vẫn kiên trì lễ bái như trước, vui sướng nói:
- Đa tạ tộc mẫu, tạ ơn tộc mẫu đã không giết!
Trướng lụa màu tím đột nhiên được một cánh tay màu tím nhạt vén lên. Cánh tay này mềm mại như không có xương, mũm mĩm, tỏa ra ánh sáng đẹp mê hồn. Sau khi trướng lụa được vén lên, một mỹ phụ tựa như yêu nghiệt làm điên đảo chúng sinh, cau mày từ bên trong bước ra.
Da thịt toàn thân mỹ phụ có màu tím nhạt kỳ dị, mái tóc dài màu xanh biếc, hai cái tai nhọn thể hiện rõ cô ta là một Tinh linh. Cô ta gần như tập hợp hết thảy những đặc trưng xinh đẹp mà một Tinh linh tuyệt sắc phải có, ngoài ra còn mang theo một vẻ quyến rũ mê hoặc đến rung động tâm hồn. Không cần có bất kỳ động tác hay lời nói gì, chỉ cần nàng đứng im ở trước mặt thì đã đủ làm cho nam nhân không kìm lòng nổi mà muốn lao thẳng tới, túm lấy cô ta đè xuống dưới thân mình mà chinh phạt.
Tộc mẫu Hắc Ám Tinh linh này tên là Ardele, không thể nghi ngờ là một người hết sức lẳng lơ hồng nhan họa thủy, mỗi cái liếc mắt, mỗi một nụ cười đều mang vẻ quyến rũ tự nhiên, bất tri bất giác khiến cho người nhìn thấy chìm sâu vào trong đó, cam tâm tình nguyện trầm luân trọn đời.
Khẽ thở dài một hơi, Ardele mặc một bộ váy dài màu tím, đi tới bên cạnh Tây Khang, tràn đầy tình tứ nhưng có chút bất đắc dĩ nói:
- Ta làm sao cam lòng giết chết ngươi chứ? Suốt bao năm tháng dài dằng dặc cũng chỉ có vài người các ngươi luôn luôn ở bên ta, giúp ta có thể ở trong lồng giam tối tăm mù mịt còn cảm thấy có một chút niềm vui. Nhưng mà ngươi cũng phải hăng hái tranh đấu chứ, mặc dù lúc trước các ngươi cũng không phải những thanh niên có tư chất, tài năng tuấn tú gì nhưng dù sao các ngươi đã sống biết bao nhiêu năm tháng dài lâu như vậy, những tháng năm buồn chán như thế lẽ nào không giúp cho các ngươi có thêm một chút can đảm, ngược lại làm cho các ngươi càng ngày càng nhát gan thế?
Tây Khang không rên lấy một tiếng, chỉ ở trong vũng máu run rẩy cúi đầu, thân hình run rẩy dường như đang chăm chú nghe Ardele giáo huấn.
Ardele liếc mắt nhìn Tây Khang đang co ro trong vũng máu ngay cạnh chân mình, hơi tiếc hận đã luyện sắt không thành thép mà thở dài một tiếng, đột nhiên ngẩng đầu lên hướng về ngọn núi lớn mầu nâu đỏ nơi Tích dịch nhân cư trú hét lớn:
- Hỡi vị Vong Linh pháp sư kia, ra đây chúng ta cùng nói chuyện đi.
Tiếng quát này tựa như là do tiếng dao động của hàng nghìn hàng vạn âm thanh hội tụ lại tạo thành, xuyên thẳng qua những hang động rắc rối phức tạp mà lan xuống đến tận trung tâm quả núi. Cho dù Ardele không tận lực dùng tinh thần lực truyền vào trong thanh âm thì với hai con Huyền Ma không thời khắc nào không chăm chú quan sát nơi này, Hàn Thạc cũng có thể nghe được tiếng hò hét của Ardele. Nguồn: http://truyenyy.com
Sau khi dùng ngôn ngữ nhân loại thông dụng hét lên những lời này, Ardele lại sử dụng ngôn ngữ của Tinh Linh hét lớn một lần nữa. Những Hắc Ám Tinh linh đã tiến vào bên trong hang động của Tích dịch nhân từ trước bỗng nhiên như nước thủy triều rút lui hết cả ra bên ngoài, sau một khoảng thời gian cực ngắn, tất cả Hắc Ám Tinh Linh đều rút lui ra ngoài hang động. Sau khi thông qua Huyền Ma thấy toàn bộ Hắc Ám Tinh Linh đã rút đi và biết chắc chắn là do mệnh lệnh của Ardele, Hàn Thạc nhíu mày do dự một lát rồi với vẻ mặt ung dung từ một cái hang động đi ra, nhưng cũng không tiến ra khỏi hang động quá xa.
Khi Hàn Thạc từ bên trong hang động đi ra, mấy Tích dịch nhân phát hiện ra hành tung của Hàn Thạc thì lập tức báo cáo hành động của hắn cho thủ lĩnh Tích dịch nhân. Thủ lĩnh Tích dịch nhân biết được tin tức này liền dẫn đám Tích dịch nhân ở bên trong đi theo ra. Đến khi Hàn Thạc dừng lại cách chỗ Ardele không xa thì thủ lĩnh Tích dịch nhân cũng đã dẫn theo tộc nhân ra đến phía sau Hàn Thạc rồi.
Hàn Thạc từ hang động đi ra, vừa liếc mắt nhìn tộc mẫu Ardele của Hắc Ám Tinh linh thì lập tức lấy làm kinh hãi, bị gương mặt xinh đẹp điên đảo chúng sinh của Ardele làm cho hơi kinh ngạc, nhưng mà ý chí của hắn kiên định vững chắc như bàn thạch, hoàn toàn không vì gương mặt xinh đẹp của ả ta mà để lộ ra một chút dáng vẻ mê muội nào, mặt vẫn ung dung nói:
- Ta đến đây rồi. Ngươi muốn đàm luận chuyện gì với ta?
- Khách khách, có phải là Đại Tích dịch kia đã rời khỏi nơi này rồi không? - Ardele thản nhiên cười, một số nam thanh niên Hắc Ám Tinh Linh đứng chung quanh, rõ ràng có động tác nuốt nước miếng.
Hàn Thạc trái lại không hề giấu giếm, mỉm cười gật đầu nói:
- Chính xác. Hắn đã rời khỏi nơi đây, nhưng nói không chừng sau này sẽ trở lại. Ha ha, cho dù trong thời gian ngắn hắn không trở lại, ta cũng sẽ trợ giúp những Tích dịch nhân này, nếu như ngươi có ý nghĩ muốn nô dịch Tích dịch nhân, chúng ta cứ từ từ chơi đùa cho vui.
Ardele này dò xét liên tục cho đến tận bây giờ, có lẽ trong lòng sớm đã biết được rồi. Nữ nhân này không ngừng qua đây quấy nhiễu nên sự thật về việc Dagassi rời đi căn bản không có biện pháp nào giấu giếm thêm được nữa. Hàn Thạc hôm nay đi đến thế giới trong lòng đất, tất nhiên là sẽ hết sức trợ giúp Tích dịch nhân đối phó sự xâm lược của Hắc Ám Tinh Linh, ngược lại cũng không nhất thiết phải dựa vào một lời nói dối suông vu vơ để bảo vệ sự an nguy của Tích dịch nhân.
Ardele không ngừng cười khanh khách, cười làm cho Hàn Thạc nhộn nhạo dục hỏa trong lòng. Cô ta hứng thú đánh giá Hàn Thạc, nói:
- Từ từ chơi đùa ư? Đại Tích dịch kia vừa mới rời đi, chỉ bằng ngươi có thể chống chọi được ta sao?
- Ai biết được?
Vẻ mặt Hàn Thạc vẫn bình tĩnh, miệng nở một nụ cười với vẻ cân nhắc, nhìn Ardele hỏi:
- Ngươi muốn thử sao?
- Đương nhiên, ta thật sự muốn thử xem ngươi có thể ép Tây Khang phải từ bên trong chạy ra, điều này nói lên rằng thực lực của ngươi hẳn là không tầm thường. Nhưng chàng trai trẻ, ngươi được bao nhiêu tuổi? Ta tin tưởng rằng theo tuổi tác của nhân loại mà đánh giá, thực lực của ngươi dù cao thì cũng chỉ có mức độ mà thôi. Ta không cho rằng là ngươi có thể ngăn trở Hắc Ám Tinh Linh chúng ta tiến bước thống trị thế giới dưới lòng đất. - Ardele cười tươi trong trẻo, nói giọng tràn đầy tự tin.
Hàn Thạc nhún vai nói:
- Vậy thì không nói chuyện được nữa rồi. Ngươi muốn chơi đùa như thế nào? Bất kể ngươi muốn thông qua phương pháp gì để thử nghiệm, ta đều vui vẻ phụng bồi. Hắc hắc, nếu mà là đấu tay đôi trên giường thì ta lại càng là cực kỳ hoan nghênh, hà hà!
Phía sau có thủ lĩnh Tích dịch nhân dẫn theo tộc nhân, có thêm một số bất tử sinh vật dị giới nhưng Hàn Thạc đối với Ardele này vẫn không có gì chắc chắn. Dù sao thực lực của bản thân Ardele cũng rất cường đại, thực lực của mấy nam trưởng lão Hắc Ám Tinh Linh tuấn mỹ kia tương tự không thể coi thường, ngoài ra còn có gần một vạn cao thủ Hắc Ám Tinh Linh nữa.
Nhưng Hàn Thạc không cho rằng Ardele sẽ cùng Tích dịch nhân và hắn quyết một trận tử chiến, cho nên mới không hề e ngại sự uy hiếp của Ardele và còn dám buông lời đùa cợt.
Đại Ma Vương

Đại Ma Vương - Chương #366


Báo Lỗi Truyện
Chương 366/1027