Chương 360: Chiếm chút tiện nghi


Đúng như lời Helen, khi Hàn Thạc cùng nàng trở về đến chỗ quân đội đồn trú, những người thân tín trong gia tộc nàng không hề biết chuyện. Ferrotias rõ ràng là tự ý hành động với ý đồ muốn bắt sống Helen mang đi.
Ferrotias tính là bắt Helen đem về Helon công quốc giao tận tay cho hầu tước Carew, khi đó quân đội của gia tộc Helen thì bị mất người chủ tướng là Helen, còn Carew lại có Benedict Sackville chống lưng thì nhất định có thể đánh bại đơn vị quân đội này và ngồi lên vị trí Đại công tước của Helon công quốc.
Sau khi cùng Helen trở về nơi quân đội đồn trú, Hàn Thạc cũng không quang minh chính đại xuất hiện trước mặt mọi người, với thủ đoạn của hắn mà muốn vô thanh vô tức gặp Helen thì căn bản là không có khó khăn gì.
Khoảng cách từ nơi này đến Helon công quốc cũng không xa. Helen trở về xử lý chuyện của Ferrotias, chỉ nói là bọn họ trên đường gặp sát thủ, toàn bộ bất hạnh gặp nạn, chứ không hề lộ ra sự thật là Ferrotias phản bội.
Ngày thứ hai. Quân đội đi một mạch trở về Helon công quốc. Hàn Thạc âm thầm lặng lẽ đi theo.
Helon công quốc tương đương với một tỉnh của Lancelot đế quốc, cũng có năm thành thị và hơn chục thị trấn lớn nhỏ. Thành Helon là trung tâm của công quốc do Đại công tước của Helon công quốc quản lý còn bốn thành chủ khác là bốn hầu tước, trong cuộc nội loạn lần trước thì một người đã bị Helentina giết chết rồi.
Hầu tước Carew chính là Thành chủ thành Seaga là một trong bốn thành thị. Trong cuộc nội loạn lần trước, Carew tuyệt nhiên không có ý đồ phản bội, nhưng vào thời điểm này lại đột nhiên làm khó dễ, nhân vật này có sức ẩn nhẫn thật ghê gớm.
Hàn Thạc cùng Helen quay trở về Helon công quốc. Lần này, thân vệ quân của Helen có ba vạn người, đều do những kẻ thân tín trong gia tộc nàng phụ trách, cũng là kỵ sĩ đoàn tinh nhuệ nhất của Helon công quốc.
Trên đường trở về thành Helon phải đi qua thành Seaga. Sau hai ngày hành quân, quân đội của Helen rốt cục cũng đã đến thành Seaga.
Bởi vì Helen là một Hỏa hệ Ma đạo sư, hơn nữa nàng lại là phụ nữ nên trong suốt thời gian hành quân nàng đều ngồi trong một chiếc xe ngựa rộng rãi và lộng lẫy do bốn con chiến mã kéo.
Trong xe ngựa lúc này, ngoại trừ Helen còn có thêm một người là Hàn Thạc. Khoang xe ngựa rộng rãi, trên nền có trải tấm thảm mềm mại nên khi bước lên thì cảm giác vô cùng dễ chịu, còn chung quanh có mấy cái giá nhỏ, bên trên có các loại son phấn đồ trang điểm, ngoài ra còn có một ít trái cây tươi rói.
Helen mệt mỏi nghiêng người dựa vào giữa thành xe, nhìn sang Hàn Thạc đang tự nhiên ngồi ung dung ở trước mặt, nói:
- Thành Seaga chính là lãnh địa của Carew. Lão hồ ly này lần trước không để lộ sơ hở nên mặc dù ta biết hắn có dã tâm nhưng không tìm được cớ để đối phó hắn, hơn nữa bên cạnh hắn luôn có vài cao thủ bảo vệ, nếu hắn không rời khỏi thành Seaga thì cho dù ta muốn tiêu diệt hắn cũng không dễ dàng.
- Bên trong thành Seaga có bao nhiêu quân lính phòng vệ? Nếu bây giờ ngươi trở về đó, ngươi đoán hắn có dám mở cửa thành cho ngươi vào hay không? - Hàn Thạc không khách khí ngắt một chùm nho chín mọng, vừa cho từng quả vào miệng vừa thuận ý hỏi Helen.
Không biết vì sao, thấy Hàn Thạc bình tĩnh ung dung ngồi trước mặt thì Helen lại có một loại cảm giác an toàn và thoải mái tựa như chỉ cần có ác ma này ở bên cạnh là nàng liền cảm thấy mình không e ngại bất cứ nguy hiểm gì.
- Quân bảo vệ thành Seaga có năm vạn người, có điều số tinh nhuệ chỉ có một vạn. Nếu hắn không công khai làm phản thì nhất định phải mở cửa thành nghênh đón ta vào. Một khi tiến vào trong thành Seaga, ba vạn quân tinh nhuệ ở trong tay ta hoàn toàn có thể khống chế được hắn. Chỉ có điều là mặc dù hắn là người chủ sự đứng sau màn giật dây chuyện của Ferrotias nhưng cũng không có bất luận chứng cớ gì, nếu không có lý do thích hợp mà động thủ đối với Carew ở thành Seaga thì có lẽ dân chúng và quý tộc sẽ không phục ta. - Cặp lông mày của Helen khẽ nhíu lại, giọng nói có chút phiền não.
Hàn Thạc ăn hết cả chùm nho, tiện tay xoa xoa vào mặt tấm thảm trải sàn đắt tiền, rồi mới nói với Helen:
- Rất đơn giản. Do ta ra tay, tiêu diệt tên hầu tước Carew này và toàn bộ những người thừa kế liên quan đến hắn, sau đó ngươi ở trong thành Seaga có thể lấy cớ truy bắt hung thủ vì Carew mà thừa cơ hội nắm lấy quyền quản lý nơi này.
- Ha ha, ngươi chính là chủ nhân của Helon công quốc, hơn nữa lại có ba vạn quân tinh nhuệ trong tay, ta nghĩ nhất định sẽ không có vấn đề gì. À, mà phải rồi, ngươi có thể đổ vấy hung thủ giết chết Carew cho địch nhân của ngươi, tùy tiện bố trí vài người ở địa điểm phát sinh sự tình là có thể vu khống cho nước thù địch rồi, ừm, ta thấy Benedict Sackville của Nathan công quốc chính là một lựa chọn tốt. Ngươi có thấy như thế không?
Helen ở Helon công quốc tranh quyền đoạt lợi suốt bao nhiêu năm, các dạng âm mưu quỷ kế đều gặp qua nên vừa nghe Hàn Thạc nói như vậy thì thản nhiên cười, rồi mới gật đầu nói:
- Rất hợp ý ta, chỉ cần Carew và người thừa kế của hắn cùng chết thì ta sẽ thuận lý mà bố trí thân tín tiếp quản thành Seaga. Hi hi, việc chọn người thì ta cũng sớm thu xếp xong rồi. Trong cuộc nội loạn lần trước, ta đã nghĩ cần phải làm như thế, chỉ là những sát thủ phái đi không thể nào giúp ta đạt được mục tiêu. Lần này có ngươi tới, ta nghĩ nhất định không thành vấn đề.
Quả nhiên là một nữ nhân thâm độc! Một khi bắt đầu đàm luận loại chuyện này, Helen rất hứng khởi khiến cho Hàn Thạc cảm thấy nàng thật xinh tươi bắt mắt, ngay cả điệu cười thản nhiên cũng đẹp mê hồn, làm hắn xao xuyến trong lòng.
Phụ nữ là loại sinh vật mà khi đã oán hận một người đàn ông thì sẽ bất chấp tất cả, thậm chí bằng mọi giá để dồn hắn vào chỗ chết, nhưng khi chân thành yêu một người đàn ông thì cũng lại toàn tâm toàn ý suy nghĩ cho người đàn ông đó, thậm chí có thể chối bỏ tất cả.
Hàn Thạc nhìn Helen ở trước mắt, hiểu rằng bây giờ Helen có lẽ cũng chưa thù hận mình đến mức như vậy, nhưng hắn cũng biết cô nàng chắc chắn chưa thành tâm thành ý thần phục mình. Đối với loại phụ nữ như nàng, nhất định phải chinh phục được thực sự thì mới đủ để có thể trở thành một thanh kiếm sắc ở trong tay, ngược lại sẽ có hại cho bản thân.
Đối phó một người phụ nữ, chẳng qua chính là làm nàng thần phục trên hai phương diện thể xác và tinh thần. Bây giờ Hàn Thạc coi như là dày dạn kinh nghiệm sa trường, hiểu rõ cách chinh phục thân thể phụ nữ, thậm chí có thể ảnh hưởng đến nội tâm nàng, để cho nàng ngấm ngầm biến đổi trở thành nô lệ cho mình, trong đó Emily chính là một ví dụ điển hình.
Khi nghĩ tới như vậy. Hàn Thạc cười hắc hắc, hôn lên khuôn mặt Helen đang lười nhác nằm nghiêng, khi Helen kinh hoảng biến sắc thì ôm chặt lấy nàng, bất chấp sự phản kháng trực tiếp kéo nàng ngồi lên đùi hắn, không chút khách khí đặt nụ hôn vào đôi môi đỏ thắm của Helen.
Hương thơm ngan ngát từ trên người Helen nhẹ nhàng lan tỏa vào miệng mũi của Hàn Thạc, cái lưỡi thơm tho nhỏ bé của nàng tựa như rượu ngon say lòng người, làm hắn có cảm giác mê muội không thể kháng cự. Helen giãy dụa, miệng liên tục kêu "đừng, đừng", nắm tay đấm kình kịch vào ngực của Hàn Thạc.
Hàn Thạc cũng không coi là thực mà vẫn ôm hôn không thả, tiếp tục thưởng thức hương vị say đắm lòng người trên môi đỏ thắm của Helen, sau đó khẽ cười ha ha, buông lỏng nàng ra rồi cười nói với Helen đang đỏ bừng khuôn mặt xinh đẹp lên như quả cà chua chín:
- Nàng thật quá mê hồn nên ta có chút không kiềm chế được bản thân. Hắc hắc. Ta ra sức giúp nàng tiêu diệt đối thủ chính trị thì nàng cũng phải cho ta một chút chỗ tốt chứ?
- Ngươi! Ngươi là đồ sắc lang vô lại. Dám cưỡng ép hôn ta! - Helen mắc cỡ đỏ hồng mặt vùng ra khỏi đùi Hàn Thạc rồi hung dữ trừng mắt nhìn hắn, vốn định xông trở lại tìm Hàn Thạc tính sổ nhưng lại tưởng tượng đây khác nào thân dê vào miệng cọp nên bực tức nhặt một cái chén thủy tinh hung hăng ném về phía hắn.
Hoa tay lên một cái bắt gọn chiếc chén thủy tinh kia vào trong lòng bàn tay, Hàn Thạc thong thả rót một ly mỹ tửu, tủm tỉm cười cầm chiếc ly đi tới chỗ Helen đang ngồi co ro ở góc xe và nói:
- Được rồi, ly rượu này coi như là sự xin lỗi của ta. Ha ha, nàng cũng biết ta chỉ là một người đàn ông bình thường, nàng lại là một báu vật xinh đẹp rung động lòng người như thế, ở trong cùng một khoang xe như thế này, ta không vô lễ hơn đối với nàng đã là hết sức kiềm chế rồi. Nàng cũng không nên cố chọc giận ta!
Bị Hàn Thạc đáp lại như vậy, Helen giận đến run lên, trừng mắt nhìn Hàn Thạc một lúc, chiếc cổ thon dài trắng nõn dần dần cũng ửng đỏ. Nhưng việc hắn khen ngợi nàng xinh đẹp rung động lòng người lại làm cho nàng có chút mừng rỡ trong lòng, thầm nghĩ mình không sớm thì muộn cũng sẽ là người của hắn, cho hắn chiếm được một chút tiện nghi cũng không tính làm gì.
- Được rồi. Coi như ta tha thứ ngươi rồi, nhưng mà từ nay về sau không cho phép ngươi làm càn làm ẩu, nhất là khi có người ngoài! - Helen oán hận trừng mắt nhìn Hàn Thạc trong chốc lát, cuối cùng cũng chịu thua ngoan ngoãn cầm lấy ly rượu mà Hàn Thạc đưa thở dài nhấp một ngụm.
- Đương nhiên. Đối với bên ngoài thì nàng vẫn là nữ thần của Helon công quốc!
Hàn Thạc cho Helen một lời cam đoan, sau đó cười hắc hắc nói:
- Bất quá khi không có người ngoài thì nàng chính là nữ nhân mà chỉ ta mới được thỏa thích vui vẻ!
- Hừ!
Helen trừng mắt liếc nhìn Hàn Thạc, nói vẻ đoan trang:
- Được rồi. Ngươi cũng hôn ta rồi, bây giờ thì phải vào thành thôi. Lát nữa có lẽ Carew sẽ đem xe ngựa nghênh đón ta. Ngươi nên ly khai trước.
- Không thành vấn đề, ta đi ngay bây giờ!
Hàn Thạc cười trả lời rồi hướng về phía Helen lẹ như chớp hôn vào cổ nàng một cái, sau đó xoay người phóng vụt ra khỏi xe ngựa, miệng khẽ buông một câu khen:
- Thơm thật!
Một làn khói nhạt nhòa từ bên trong xe ngựa lờ lững thoát ra, không hề gây ra sự chú ý của bất luận một tên thị vệ nào ở xung quanh. Làn khói theo chiều gió thổi dần dần tan đi, Hàn Thạc sớm đã biến đi mất hình mất dạng.
Helen ở bên trong thùng xe bị Hàn Thạc trước khi đi lại không khách khí hôn một cái vào chỗ cổ trắng nõn, nàng chỉ cảm thấy chỗ bị hôn kia nóng bỏng làm cho trái tim nàng run lên, đỏ mặt khẽ "hứ" một tiếng rồi nhẹ giọng lẩm bẩm:
- Cái thằng cha đáng chết này quả nhiên là một con quỷ háo sắc. Thật sự không biết ta có thể đủ sức chống đỡ cho tới khi được hắn quét sạch hết những đối thủ chính trị được hay không? Ôi! Gặp phải hắn, ta xem như là hoàn toàn không có cách nào nữa rồi. Đáng ghét!
Vài phút sau, quân đội của Helen chậm rãi ở dưới thành chờ tin tức vì đã phái binh lính đi đến thành Seaga từ trước rồi, Hầu tước Carew ở trong thành hẳn là đã nhận được tin tức.
Lúc này, Carew đang ở bên trong một gian phòng nhỏ trước cửa thành, mấy kẻ tâm phúc đứng bên cạnh không ngừng nói cái gì đó với hắn. Carew mặt mũi âm trầm lắng tai nghe nhưng không hề nói lấy một lời.
Carew không còn nhỏ tuổi nữa, hai bên tóc mai đã hoa râm. Hắn có vóc người trung bình, mặc cả bộ lễ phục quý tộc, tướng mạo không hề xuất chúng, chỉ có cặp mắt liên tục chuyển động, dường như không hề ngừng suy nghĩ dù chỉ một khắc.
- Hầu tước đại nhân, Ferrotias chết rồi, ta nghĩ hành động lần này thất bại rồi. Trước mắt toàn bộ Helon công quốc cũng chỉ mình đại nhân là người có uy hiếp lớn nhất đối với vị trí đại công tước của cô ta. Nữ nhân ngoan độc kia gần đây không nói đến chuyện tình nghĩa, nhất định cô ta đã biết là đại nhân động thủ rồi nên dù thế nào cũng không thể để cho cô ta vào thành, nếu không chúng ta nhất định sẽ bị trả thù đẫm máu. - Quan chấp chính của thành Seaga phân tích với Carew.
- Đúng thế, phụ thân! Nữ nhân này có tiếng là ngoan độc. Một khi bộ đội tinh nhuệ của cô ta tiến vào thì quân đội thành Seaga của chúng ta căn bản không áp chế được cô ta nữa. Chúng ta chỉ có lợi dụng khả năng phòng ngự của thành Seaga thì mới có thể đủ sức ngăn cản cô ta ở bên ngoài, sau đó tiếp tục kết hợp một số quý tộc khác chính thức khai chiến với cô ta. - Ksiega, con của Carew, mặc bộ áo giáp kỵ sĩ sáng bóng cũng hùa theo khuyến nghị phụ thân mình.
Carew vẫn không nói câu nào, hai tròng mắt liên tục đảo điên, không ngừng bước qua bước lại, xem chừng trong lòng vô cùng lo lắng, không thể lập tức quyết định được. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
- Phụ thân! Quyết định nhanh lên đi. Bây giờ bọn chúng có lẽ đã tới chân thành rồi. - Trông thấy Carew không nói gì, thời gian lại không ngừng trôi đi, Ksiega sốt ruột lại lên tiếng một lần nữa.
Trầm lặng một lúc lâu, Hầu tước Carew mới hít sâu một hơi rồi nói:
- Mở cửa thành. Cùng ta cùng nghênh đón công tước đại nhân. các ngươi không ai được để lộ ra dù chỉ một chút sơ hở!
- Hầu tước đại nhân! Như vậy có lẽ vô cùng nguy hiểm đấy! - Quan chấp chính giật mình kinh hãi, cuống quít can ngăn.
- Không sao đâu. Cho dù cô ta biết là ta hạ thủ thì cũng chẳng hề có chứng cứ gì. Hừ, thành Seaga ở trong tay ta nhiều năm như vậy, dân chúng và quý tộc đều tin phục ta, nếu như không có chứng cớ mà cô ta dám xuống tay với ta thì sẽ không có bất cứ một ai chịu phục. Các ngươi yên tâm đi, cô ta chắn chắn là không dám ngang nhiên động thủ đối với ta, còn nếu như vẫn sử dụng sát thủ như lần trước thì chúng ta chỉ cần đề phòng cẩn thận là được.
Bây giờ thời cơ còn chưa chín muồi, không thể làm phản ngay bây giờ được, nếu không bằng vào bộ đội của gia tộc, cô ta sẽ gây cho chúng ta tổn thất nặng nề. Như vậy thì cũng không biết có thể giành thắng lợi hay không, nhưng cho dù chúng ta giành được chính quyền thì Helon công quốc cũng bị chấn động, trở thành công quốc có thực lực yếu nhất trong bảy đại công quốc. Kết cục như vậy thì còn không bằng tiếp tục cai quản thành Seaga. - Carew nói với hai người.
Nghe Carew nói như thế, hai người mặc dù không tình nguyện nhưng nghĩ thấy cũng thật sự có lý, hơn nữa bọn họ hiểu rõ Carew một khi đã hạ quyết tâm thì bất cứ ai cũng không thể thay đổi, nên cũng không tiếp tục nói thêm gì.
Theo mệnh lệnh của Carew, cửa thành Seaga dần dần được nâng lên. Carew với vẻ cung kính vui mừng cùng thủ hạ ra đón, nhưng lại không biết là còn đón thêm một tử thần nữa tới!
Đại Ma Vương

Đại Ma Vương - Chương #360


Báo Lỗi Truyện
Chương 360/1027